That is a good book which is opened with expectation and closed with profit.

Amos Bronson Alcott

 
 
 
 
 
Tác giả: Nhất Phu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 211 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 374 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 00:07:13 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 139: Mỗi Thế Giới Chỉ Có Một Hoa (3)
nh hơi ngẩn người, quay lại nhìn Diệp Hân Đồng giống như đang mất hồn “Chuẩn bị đi, chúng ta về, mai còn có việc phải làm.”
Diệp Hân Đồng nhớ ngày mai phải đi nghe buổi diễn tấu dương cầm.
“Được, tôi biết rồi.”
Mặc Tử Hiên ra khỏi phòng Diệp Hân Đồng, không thèm nhìn Kim Lệ Châu lấy một cái, đi thẳng xuống lầu.
Bóng lưng anh có vẻ cô độc.
Kim Lệ Châu do dự một chút rồi chạy theo.
Diệp Hân Đồng sững sờ tại chỗ, cô nên cho bọn họ thời gian, nhưng sao tim lại đau như thế.
Chỉ muốn khóc, cô nhìn Lee Yul một cái, rồi đóng cửa khóc thút thít.
Lee Yul đẩy cửa. Sững sờ nhìn vẻ vô cùng đau khổ của Diệp Hân Đồng.
Anh nhíu mày, nghi ngờ hỏi “Cô không phải là thích Mặc Tử Hiên chứ?”
Diệp Hân Đồng hít sâu một hơi, nhưng không cách nào lấy lại cân bằng cho nội tâm đau đớn của mình, cô cảm thấy bị đè nén nặng nề, đè nén đến mức trái tim đau tahwts.
Cô lại lần nữa đem người mình yêu cho kẻ khác.
Cô chất vấn bản thân, tại sao không thể ích kỷ, không thể ôm chặt lấy anh, đòi hỏi anh, cô cảm thấy uất ức thay ình, vô cùng bất lực. Cô sợ rằng nếu ích kỷ thì kết cục còn đau lòng gấp mấy lần, nếu kết quả đã rõ như vậy, sao còn làm ình lúng túng.
Nước mắt tuôn rơi.
Lee Yul thấy dáng vẻ đau đớn của cô vô cùng kinh ngạc: “Cô thực sứ thích Mặc Tử Hiên?”
“Tôi rất muốn phủ nhận, tôi một mực phủ nhận, nhưng tôi thực sự thích anh ấy, tình cảm này so với tưởng tượng của tôi còn sâu nặng hơn. Lần đầu tiên yêu say đắm một người sao lại khổ như thế.” Diệp Hân Đồng vừa khóc vừa nói.
“Nếu anh ta muốn làm Hàn vương, Kim Lệ Châu nhất định là người vợ duy nhất, anh ta đã tốn công chuẩn bị nhiều năm như vậy cũng chỉ vì vị trí này, không thể vì cô mà buông tha được.” Lee Yul nói rất phức tạp.
“Tôi biết rồi, cho nên tôi không dám cho anh ấy biết tôi yêu anh ấy, tôi thật sự là tự chuốc lấy đau khổ.” Diệp Hân Đồng ngồi lên giường vẫn không ngừng khóc.
Lee Yul đến bên, cười khổ: “Cô so với tưởng tượng của tôi còn ngốc hơn. Tôi cũng như vậy.”
“Tôi không ngốc, bởi vì không ngốc cho nên mới muốn thu hồi lại tình yêu dành cho anh ấy. Nhất định phải thu hồi.” Diệp Hân Đồng hít sâu một hơi, lau qua loa mặt mũi, giống như tự nhủ với mình.
“Nếu như, cô thực sự nghĩ vậy, hãy ra khỏi Nguyệt Hàng Hành cung, đừng nên gặp anh ta, đừng nhớ tới anh ta, cũng đừng vì anh ta mà làm gì.” Tâm trạng Lee Yul cũng rối rắm chẳng kém.
“Nhưng, tôi là cảnh vệ của anh ấy.” Diệp Hân Đồng băn khoăn.
“Cảnh vệ cũng không cần phải sớm chiều bên cạnh, chỉ cần lúc làm việc đi theo là được, hoặc là, cô trở về Trung Quốc đi, vĩnh viễn đừng gặp lại anh ta nữa.” Lần đầu Lee Yul nói chuyện to tiếng, nhưng mà, bộ dạng hắn vô cùng khổ sở, dường như so với cô còn khổ hơn.
“Lee Yul…” Diệp Hân Đồng muốn hỏi hắn làm sao nhưng lại sợ nghe thêm một đáp án nặng gánh nữa, cuối cùng cũng im lặng.
Lee Yul tiếp tục cười khổ.
“Chẳng lẽ cô phải theo anh ta cùng về nữa, cùng đi xem cái chương trình diễn tấu gì đó sao? Thế thì làm sao cô có thể thu lại trái tim mình. Mặc Tử Hiên vốn là một đại thiếu đào hoa, biết rõ làm cách nào để phụ nữ thích mình.” Lee Yul rối rắm nói tiếp: “Tôi cũng ghét sự đần độn của mình, không làm được cái gì, vĩnh viễn chỉ là vật phòng bị của kẻ khác, vĩnh viễn không thể yêu người phụ nữ mình thích.”
Diệp Hân Đồng đột nhiên cảm thấy hắn thật đáng thương. Chắc hắn đang nói đến Kim Lệ Châu.
Hắn thích Kim Lệ Châu nhiều năm như vậy, mà mình thích Mặc Tử Hiên cùng lắm chỉ một tháng, mới một tháng đã thương tâm như vậy huống chi là hắn.
Diệp Hân Đồng nghĩ đến tình cảm của hắn đột nhiên thấy bản thân được an ủi, không còn đau khổ như vậy nữa.
“Lee Yul, tối nay chúng ta đi chơi đi, chơi cả đêm, đến ngày mai, đều bắt đầu lại, những kẻ không biết quý trọng chúng ta hãy vứt sang một bên.” Diệp Hân Đồng nước mắt còn chưa khô đã bắt đầu đi an ủi người khác.
Lee Yul kinh ngạc. Năng lực điều chỉnh bản thân của cô ấy cũng quá mạnh rồi.
“Cô…” Lee Yul quá kinh ngạc đi.
Diệp Hân Đồng như bật cười “ Tôi, tôi không sao, so với Lee Yul, tôi cảm thấy tình yêu của mình chẳng thấm vào đâu. Không có gì. Ngay mai sẽ tốt thôi.” Mặc dù trong lòng vẫn thật chua chát.
Lee yul đột nhiên cảm thấy có chút may mắn.
Hai bọn họ đi xuống lầu, vừa lúc thấy Kim Lệ Châu ôm Mặc Tử Hiên, Mặc Tử Hiên thì nặng nề, đứng thẳng.
Lòng Diệp Hân Đồng lại lay động, nói không đau khổ chỉ là giả dối.
“Chúng ta đi thôi.”Lee Yul dịu dàng nói.
May có Lee Yul kéo lại lý trí, nếu không, nước mắt đang bị kìm nén của cô lại trào ra.
Tình yêu sao đau khổ, cô sau này cũng không thèm.
Diệp Hân Đồng quay đầu về phía Lee Yul cười rực rỡ.
“Đi thôi.”
“Hai người đi đâu?” Mặc Tử Hiên đẩy Kim Lệ Châu ra, tức giận nói.
Diệp Hân Đồng liếc mắt nhìn Kim Lệ Châu đang tối sầm mặt mũi, rất nhiều thứ không cần nói ra nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rõ.
“Tôi ra ngoài không cần phải báo cáo với người, điện hạ.” Diệp Hân Đồng nhíu chân mày vẻ mệt mỏi phiền não.
“Nếu bây giờ em đi thì không cần trở lại Nguyệt Hàng Hành cung nữa, ngày mai về Trung Quốc luôn đi.”
Diệp Hân Đồng quay lại nhìn Mặc Tử Hiên, trên mặt nở một nụ cười ‘không sao cả’, những gì anh nói trùng với suy nghĩ của cô. “Điện hạ, nói phải giữ lời. Dù sao tôi cũng không muốn phục vụ người.”
Diệp Hân Đồng đi tiếp, Lee Yul nhanh chóng đuổi theo.
Hai người cùng nhau lên xe, Lee Yul sai cảnh vệ của hắn đi về phía nhà hàng.
“Sau khi cô trở về Trung Quốc, tôi hi vọng có thể gặp lại cô.” Lee Yul nói với Diệp Hân Đồng.
Diệp Hân Đồng thu hồi ánh mắt ngoài cửa sổ, nhìn Lee Yul, lúng túng cười “Có lẽ sau này không còn cơ hội, tôi vốn là một cảnh viên gây trở ngại ở cục cảnh sát, kể cả tiếp đãi người, tôi cũng sợ là mình không đủ tư cách.”
Lee Yul đột nhiên bật cười.
“Cười cái gì?” Diệp Hân Đồng càng thêm lúng túng
“Người quý ở chỗ tự biết mình là ai, nhưng mà, nếu quá khiêm nhường, thì thành tự ti, trong mắt tôi, cảnh vệ Diệp vô cùng xuất sắc.”
“Mỗi khi nghe những lời này của cậu, tôi thât sự hi vọng cậu là cấp trên của mình.” Diệp Hân Đồng cũng vui vẻ nói.
Chỉ có điều trong đầu tự nhiên xuất hiện hình ảnh của Mặc Tử Hiên, những lời Mặc Tử Hiên nói, mỗi lần nhớ tới anh, trong lòng cô lại thật đau khổ.
“Tôi cũng hi vọng như vậy. Nếu thế tôi có thể đưa cô về tẩm cung của mình, cái tẩm cung đó cũng nhờ thế mà có nhiều tiếng cười tiếng nói, cũng sẽ không bị những người trong nội cung chỉ trích là một cái cung chết.” Lee Yul nói vẻ thương cảm.
“Cung chết? Làm sao có thể thế được? Lee Yul rất thân thiện, hòa ái, hiểu lòng người, chỉ là quá u buồn, các cung nữ sợ làm tổn thương cậu, cho nên mới phải cẩn thận để ý như thế, thực tế tất cả mọi người đều yêu quý cậu. Nếu là một cuộc khảo nghiệm, số phiếu của Lee Yul chắc chắn không hề kém Mặc Tử Hiên.” Diệp Hân Đồng mỉm cười nói.
“Nếu chọn quân vương thì cô sẽ chọn tôi hay Mặc Tử Hiên?” Lee Yul dò xét hỏi thử.
Diệp Hân Đồng sửng sốt.
“Tôi không phải là người Hàn Quốc, không có tư cách bỏ phiếu” Cô giả bộ ngây ngô để lừa gạt.
“Tôi chỉ muốn biết cô sẽ bỏ phiếu cho ai thôi.” Lee Yul tự dưng có ý tưởng như thế.
“Tôi cũng không biết, chỉ là xác định, bất kể ai trong hai người làm vua, cũng sẽ làm tốt.” Diệp Hân Đồng vẫn không đi thẳng vào vấn đề.
Cô nhìn Lee Yul như có vẻ suy tư, nói tiếp: “Làm nặng nề vấn đề lên làm gì, anh đã nghe qua câu thuận theo lẽ tự nhiên chưa, bất kể tương lair a sao, chỉ cần hiện tại thật tốt là được, lúc này tôi chỉ nghĩ đến ăn sao cho ngon thôi, để tôi mời.”
Diệp Hân Đồng cười thật rực rỡ, nụ cười có ma lực khiến người ta quên hết u sầu.
“Ừ”
Hai người vừa vào nhà hàng, điện thoại của Lee Yul đã đổ chuông.
Lee Yul nhìn điện thoại, không muốn nhận.
“Có phải vì có tôi bên cạnh nên cậu không tiện nghe không, không sao, tôi ở đây chờ, cậu cứ nghe đi.” Diệp Hân Đồng nhìn hắn.
“Là Mặc Tử Hiên” Lee Yul nói với cô.
Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư - Nhất Phu