I like intellectual reading. It's to my mind what fiber is to my body.

Grey Livingston

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36
ày! Cầm lấy!
- Lại kem hả? Ngày nào cũng kem là sao?
- Đừng nhiều lời, người ta đưa thì cứ cầm lấy!
- Rồi rồi...
Tôi nhăn nhó nhận lấy cây kem màu xanh non từ tay của Phạm Long. Cả tuần này ngày nào cậu ta cũng bắt tôi ăn cái thứ gây hại cho hàm răng của mình. Không biết ở kem có điều gì mà khiến Bom thích thú đến thế. Thường tôi chỉ thấy con gái thích ăn kem, còn con trai thì chắc chỉ có cậu ta là ngoại lệ. Chính xác thì một ngày Bom có thể ngốn tới 10 cây kem. Nhìn cậu ta ăn mà tôi cứ tưởng cái thứ bốc hơi lạnh trên tay Long là một món ăn sơn hào hải vị nào đó. Con người đúng là có nhiều sở thích kì quặc.
- Hôm nay chúng ta nghỉ học thêm nhé!
- Ơ! Vì sao?
- Mình thích thế! Chúng ta sẽ đi chơi!
- Cái gì??? Nghỉ học để đi chơi??? Cậu có bị vấn đề gì không vậy???
- Nhỏ này! Hôm nay là thứ mấy?
- À uh! Hôm nay là thứ bảy. Thì sao?
- Chúng ta bắt đầu thành một đôi từ ngày thứ mấy?
- Thứ bảy tuần trước..
- Uh! Thế thì đừng hỏi lý do nữa.
Bom nói xong rồi chạy vù đi, tôi ngồi lại một mình. Sao nhỉ? Tôi quên khuấy mất điều này. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà đã hết một tuần. Nghĩ lại thì làm bạn gái hờ của Long cũng có nhiều cái thú vị, chúng tôi có thời gian để hiểu hơn về nhau, quan tâm hơn đến nhau. Nhưng sự thật thì một tuần trôi qua, tôi đã xây dựng cho mình một tình cảm vững chắc với Bom - Hoàng tử Online...Dù rằng, nó không phải là tình yêu...
Vào lớp. Tôi vẫn ngồi một mình kể từ khi biết Ghim chuyển trường. Có lẽ phải tập cách sống tự lập để mạnh mẽ hơn. Theo như lời Quang nói thì ngày mai Minh sẽ về Việt Nam sau hơn một tuần sang Pháp với mẹ. Mấy ngày qua tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần đầy đủ để đối diện với sự ra đi của hai cậu bạn sinh đôi của mình. Lúc đầu thì có hơi bi quan vì tôi không muốn xa họ, nhưng bây giờ thì tôi nghĩ thoáng hơn rồi. Có khi sự xa cách sẽ làm con người ta hiểu nhau hơn. Tôi và Phạm Minh suốt ngày gây gổ, suốt ngày hờn giận nhau và luôn luôn xảy ra hiểu lầm đều do chúng tôi chưa thực sự hiểu về nhau. Mỗi người một tính, và không phải dễ dàng để hòa hợp những tính cách khác nhau thành một sự thấu hiểu. Nhưng tôi đã tự hứa với mình rồi, tôi sẽ để cho cậu ta đi, tuy nhiên, trước khi Minh rời xa tôi, tôi phải can đảm nói hết những gì trong lòng mình cho cậu ấy biết. Ghim không tin tôi cũng được, chê trách tôi cũng được, nhưng tôi muốn cậu ấy biết rằng, trong lòng tôi, cậu ấy quan trọng đến mức nào...
Thời gian này Liên thay đổi hoàn toàn. Tôi buồn lắm. Nhìn cậu ấy cứ như một con người khác, ăn chơi và buông thả kinh khủng. Đau lòng hơn là Liên thờ ơ với tôi như người xa lạ. Chẳng lẽ cậu ấy không còn cần đến tôi nữa???
- Này Chảnh! – nhỏ Bích tự dưng quay xuống gõ vai tôi.
- Hử???
- Dạo này nhỏ Liên sao thế?
- Tao cũng không biết nữa...
- Hôm bữa tao thấy nó bước ra từ bệnh viện đó, mặt nó tái mét hà. Nhìn sợ lắm!
- Cái gì??? Bệnh viện???
- Uh! Thì nhà tao gần bệnh viện tư đó mà. Lúc đang đi chợ với mẹ về thì tao thấy nó bước ra.
- Mày thấy khi nào?
- Cách đây hai ngày á!
Không hiểu sao tôi nóng ruột kinh khủng. Tôi cảm giác Liên đang dần đánh mất mình. Không suy nghĩ gì nhiều, tôi quyết định chiều nay sau khi đi học về sẽ ghé sang nhà nhỏ để xem tình hình. Là bạn bè thì không thể bỏ mặc nhau trong những lúc như thế này được. Nếu ai cũng quay lưng với nhỏ thì mọi chuyện sẽ ngày càng tồi tệ hơn thôi...
Tan trường. Tôi chạy vội ra nhà xe. Bom đã đợi tôi trước cổng từ khi nào. Tôi dắt con ngựa sắt tới gần chỗ cậu ấy, mặt mày thảm thiết:
- Bom...
- Sao thế???
- Hôm nay...mình không đi với cậu được.
- Why?
- Hic...Mình phải tới nhà nhỏ Liên để xem tình hình nhỏ thế nào. Mình không thể bỏ mặc nhỏ thêm nữa...
- Nhưng tại sao phải là hôm nay?
Vì...cậu...cậu hiểu cho mình đi! Mình thấy nóng ruột lắm...
- Cậu thật là...
- Đừng giận mà...
Bom không trả lời, chỉ nhíu mày rồi quay đầu xe đạp đi. Tôi lơ ngơ nhìn theo. Lại làm cậu ấy giận rồi. Sao tôi lúc nào cũng khiến cho những người xung quanh mình buồn phiền thế nhỉ??? Tôi đúng là không tốt mà...
- Đứng đó làm gì nữa! Không đi à???
- Hở???
Tôi ngẩn tò te thì thấy Bom dừng xe rồi quay đầu lại càm ràm. Thế là sao nhỉ??? A! Cậu ấy muốn đi cùng tôi! Đúng là Bom dễ thương! Hoàng tử online dễ thương của tôi.
Và thế là tôi cười toe toét đạp theo Phạm Long. Đôi khi cậu ấy giống Minh đến kì lạ. Nhất là những lúc giận. Hì! Thế mới là anh em cùng chung huyết thống chứ!
Hai chúng tôi đến thấu nhà Liên lúc trời đã tắt nắng. Gia đình Liên thuộc diện khó khăn của phường. Trước mắt tôi là một căn nhà nhỏ xíu, tường trần màu đất, cánh cửa trước làm bằng mấy tấm nhôm đã cũ theo năm tháng. Lúc thấy tôi tới, bé Tóc, đứa em thứ hai của nhỏ Liên từ trong nhà chạy ù ra, nước mắt ngắn dài:
- Huhu! Chị Thanh ơi! Chị vào can chị Liên đi! Không thôi ba mẹ đánh chị ấy chết mất!
- Hả??? Em nói cái gì thế???
- Chị vào nhanh đi!!!!!
Con bé cứ khóc nức nở lôi cái ghi đông của tôi vào phía trong. Cuống quá, tôi quăng vội cái xe ở góc nhà rồi cùng Long chạy vào. Vào đến nơi thì thấy Liên đang ngồi ở dưới đất, vừa khóc vừa nói không ra hơi, ba của nhỏ thì mặt mày đỏ như gấc chín, vừa cầm cán cây chổi quét nhà vừa đánh vào nhỏ tới tấp. Tôi tá hỏa chạy lại can ngan:
- Hai bác! Hai bác làm cái gì thế???
Nghe tiếng hét thất thanh của tôi, ba nhỏ dừng tay ngước nhìn lên, Liên cũng hướng đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía tôi, nhưng ngay lập tức nhỏ cúi gầm mặt lại rồi quay về hướng khác. Tôi kinh hoàng nhìn thấy những vệt lằn do dấu roi gây ra trên tay, chân và mặt của Liên, chúng đỏ ửng lên trông rất đáng sợ. Mấy đứa em của Liên đang co cụm ngồi ở góc tường đối diện, chúng cũng đang giương đôi mắt vừa sợ hãi vừa ngây ngô nhìn tôi.
Sau một hồi lấy lại bình tĩnh, tôi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây...
- Cháu thấy đó! Cô chú nuôi dạy nó ăn học tới chừng này mà nó nỡ dội một gáo nước lạnh như thế vào mặt ba mẹ nó. Trời ơi! Cuộc đời cô chú đã phải quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, những mong sau này đời chúng nó sáng sủa khấm khá hơn để mở mày mở mặt, ấy vậy mà... – mẹ Liên chưa nói hết câu đã khóc òa lên.
- Cái thứ này thì không còn con cái gì nữa hết! Mày cút đi! Đừng bao giờ quay về cái nhà này nữa!!!! – ba nhỏ quát lên rồi bỏ vào phòng trong.
Tôi ngậm ngùi không biết nói gì. Trong hoàn cảnh này thì bậc làm cha làm mẹ nào cũng không thể tránh khỏi cách cư xử như vậy. Long không hiểu sao lại nắm chặt tay tôi rồi nhìn sang phía Liên. Nhỏ vẫn ngồi dưới đất, dựa lưng vào tường, đôi mắt mọng nước đờ đẫn, gương mặt thẫn thờ. Tôi đau lòng đứng dậy, tiến lại phía Liên. Không ngờ chỉ một thời gian ngắn không ở bên mà nhỏ đã ra nông nỗi như vậy.
- Đừng lại gần tao!... Mày về đi!... Tao không cần sự thương hại!
Liên nói ngắt quãng rồi gắng gượng đứng dậy đi vào phòng đóng cửa lại. Tôi thở dài nhìn theo. Có lẽ cậu ấy xấu hổ. Tâm lý ai cũng vậy thôi. Tôi vừa giận vừa thương nhỏ ghê gớm. Long bước lại gần tôi rồi nói thầm thì:
- Về thôi! Họ cần sự yên tĩnh...
Chúng tôi chào bác gái ra về khi trời đã tối đen như mực. Bà mẹ ấy vẫn ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ với đôi mắt buồn rười rượi. Người ta bảo con dại thì cái mang, có lẽ đúng thật. Ngôi nhà vốn đã vắng tiếng cười bây giờ càng trống trải. Tôi thở dài rồi cùng Long đạp xe về.
..............................
Bây giờ tôi đang nằm trên giường và suy nghĩ về Liên. Càng nghĩ tôi càng thương nó. Trong chuyện này tôi cũng có một phần trách nhiệm. Đáng lý ra tôi phải can ngăn nó từ đầu khi biết nó quen với Prince. Nhưng vì lòng tự ái do bị nó thờ ơ mà tôi đã bỏ mặc nó để rồi xảy ra cơ sự này. Làm mẹ...Phải! Liên đã phải làm mẹ...Và nhỏ cũng đã phải bỏ đi hình hài vừa mới được hình thành trong bụng mình vì sợ hãi và hoảng loạn. Hèn gì hồi chiều nhỏ Bích nói rằng đã thấy Liên bước ra từ bệnh viện tư cạnh nhà...Haizzz...Sao nhỏ khờ thế nhỉ??? Nhưng tôi không trách Liên được. Không phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý mình muốn, hoàn cảnh xô đẩy cũng dễ khiến con người ta phạm sai lầm. Chúng tôi thì vẫn còn quá non nớt trước những cạm bẫy của cuộc sống, suy nghĩ bồng bột và hành động bồng bột...Ai cũng có thể mắc phải...Điều quan trọng bây giờ là làm sao đưa Liên trở lại cuộc sống thường ngày, để nhỏ có thể tự tin đối diện với mọi người và có dũng khí làm lại từ đầu, làm lại một cuộc đời mới...
7h50 sáng...
Đang ngồi trên lớp, đột nhiên điện thoại trong túi quần của tôi rung liên hồi. Giờ này mà có ai gọi nhỉ??? Tôi lén cô giáo cúi xuống mở di dộng ra. Số lạ. Cũng định cắt máy nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác đây là một cuộc điện thoại quan trọng...
- Alo!
....
Trước mắt tôi bây giờ là Liên. Nhỏ không nhìn thấy tôi vì đang nhắm nghiền mắt lại. Xung quanh là một màu trắng bao phủ, bịch nước biển đang nhỏ từng giọt chậm rãi truyền vào người nó. Mặt Liên trắng bệch, môi nhợt nhạt, đôi mắt vẫn cứ như đang khóc. Tôi thấy sống mũi mình cay cay. Nó đã đành lòng chối bỏ hình hài trong bụng mình, bây giờ lại chối bỏ luôn cuộc đời của chính mình là sao vậy chứ??? Nếu như sáng nay, bé Tóc không kịp thời phát hiện nó nằm bất tỉnh bên đống thuốc ngủ vương *** trên nền nhà thì có lẽ mọi chuyện đã không còn cứu vớt được nữa. Ba mẹ của nhỏ đã khóc hết nước mắt. Khi bác sĩ thông báo đã qua cơn nguy kịch thì họ mới có thể thở phào được một hơi. Có lẽ Liên sốc khi có quá nhiều điều tồi tệ đến với mình. Và khi bế tắc thì nhỏ đã dại dột dùng đến mấy viên thuốc đáng sợ đó. Sao mọi chuyện lại ra nông nổi này cơ chứ???
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online