Bread of flour is good; but there is bread, sweet as honey, if we would eat it, in a good book.

John Ruskin

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 33
ổ họng nó nghẹn nghẹn, hai mắt mở to. Nó cố định hình trong đầu cái lý do cho việc vì sao Phạm Long lại thốt ra lời đề nghị đó. Nhưng xem chừng Bom không phải đang đùa, trông khuôn mặt cậu ta rất nghiêm túc và có cái gì đó chân thật. Nó nuốt nước bọt, cố gắng để phát ra một câu hỏi:
- Cậu...đang...nói....cái...gì...thế?
- Cậu không nghe rõ à? Mình nói là chúng ta thử làm một đôi!
- Cái...này...Mà...không phải cậu đang là bạn trai của nhỏ Miên lớp B2 à???
- Ai bảo, chính cậu ấy theo đuổi mình chứ mình đã đồng ý đâu. Mình cũng không thích những đứa con gái miệng lưỡi như Miên.
- Ơ...nhưng...cậu vừa bảo không thích Lyn ngoài đời.. Lâu nay cậu cũng đâu có nói chuyện với mình, mình tưởng cậu không muốn làm bạn nữa...
- Vì mình giận mà...Khi giận thì tất nhiên sẽ không muốn nói chuyện.
- Nhưng...cậu nói nghe cứ kì kì sao á!
- Bình thường mà. Không thích rồi sẽ thích. Cái gì cũng cần có thời gian. Biết đâu sau một tuần, chúng ta thành một đôi thật sự.
- Ơ...nhưng...sao lại là mình....
- Vì mình thấy cậu đặc biệt hơn những đứa con gái khác.
Nó im lặng. Không hiểu sao nó muốn...gật đầu trước lời đề nghị thẳng thừng và trực tiếp của Bom. Nói sao nhỉ? Nó cũng muốn thử chút cảm giác có bạn trai, có người để mình quan tâm, hờn dỗi và...nhớ nhung. Với lại dạo này Phạm Minh luôn khiến nó bực mình với những trò quậy phá của mình nên nó cũng muốn nhân cơ hội này chọc tức cậu nhóc chơi. Chỉ là thích thôi...chưa phải là yêu...
- Sao? Cậu đồng ý chứ?
-...
- Nếu cậu thích thì gật đầu, không thích thì lắc đầu. Mình không bắt ép, nên cậu cứ làm theo những gì cậu muốn.
-...
- Sắp vào học rồi. Mà thôi, quên những gì mình vừa nói đi. Hôm nay mình không được ổn về mặt tâm trạng nên nói những thứ vớ vẩn. Đừng bận tâm. Thôi, mình vào lớp trước!
- Khoan..
-?
- Mình đồng ý. Chúng ta...sẽ là một đôi...trong vòng một tuần...
Nó nói mà không kịp nghĩ. Dường như có cái gì đó trong người cứ thôi thúc nó phải nhận lời. Sau lời đồng ý, nó cúi gầm mặt xuống. Chính Thanh cũng không hiểu được bản thân đang làm gì nữa. Mọi thứ cứ ngoài tầm kiểm soát của nó. Phạm Long thoáng ngỡ ngàng trước cái gật đầu của Thanh, nhưng sau một phút thì cũng mỉm cười, thản nhiên tiến lại cầm tay nó dẫn đi. Nó không rút tay ra, im lặng đi theo cậu nhóc...Thế là từ hôm nay, tay nó sẽ có đôi...
- Cái gì thế kia???
Đó là câu hỏi của Phạm Minh dành cho chính mình khi mà trước mắt cậu, con nhỏ ngồi cùng bàn đang tay trong tay với ông anh họ cùng tuổi. Ghim khựng lại, hàng lông mày giật giật, cậu nhóc thấy người mình cứ lạnh lạnh ra, đôi mắt không còn nhấp nháy. Mọi thứ cứ như ngừng lại sau một cơn chấn động. Minh thấy có cái gì đó nhói lên trong lòng. Đau? Hay là giận?
........................
- Bích! Minh đi đâu rồi thế? – nó với tay đập lưng nhỏ bạn ngồi trên hỏi về tung tích cậu bạn cùng bàn khi thấy vào giờ rồi mà Ghim vẫn chưa có mặt trong lớp.
- Ai biết đâu! Hồi nãy thấy cậu ấy đi ra ngoài, chưa thấy trở vào lại.
- Quái lạ, cậu ta đi đâu được nhỉ???
Chuông báo giờ vào tiết đã reo được ba phút, cả lớp đã ổn định nhưng cô giáo vẫn chưa tới, và Phạm Minh cũng chưa về. Nó nhìn sang hộc bàn của cậu nhóc, cặp sách vẫn còn ở đó nên việc Minh bỏ về là không thể vì cậu ta chẳng bao giờ chuồn tiết. Đang loay hoay với mớ suy nghĩ trong đầu, nó giật mình khi thấy bóng dáng kẻ mà mình đang mong chờ tiến lù lù về phía mình. Vài đứa trong lớp ngoái lại nhìn Phạm Minh, nó cũng sửng sờ vài giây khi trông thấy cậu nhóc. Sự chú ý ấy có lẽ bắt nguồn từ đầu tóc của Ghim, nó ướt đẫm và gương mặt của chủ nhân vẫn còn lấm tấm nước. Nó cảm giác như Phạm Minh vừa nhúng cả đầu vào trong một thau nước nào đó.
- Này! Cậu bị gì thế hả??? Sao tóc tai ướt nhèm thế kia???
-...
- Này! Tôi đang hỏi cậu mà!
-...
- Phạm Minh! Cậu lại tái phát cái bệnh câm như hến của năm lớp 10 nữa hả??? Sao tôi hỏi mà không trả lời??? – nó hét thẳng vào tai cậu nhóc.
- Im!!!
Tiếng hét trả lời của Minh khiến không những nó mà toàn lớp quay lại nhìn với đôi mắt không thể nào to hơn. Riêng nó thì cảm thấy tai sắp điếc khi bị hét với âm lượng to kinh khủng như thế. Nhưng điều làm Thanh sợ hơn cả chính là gương mặt lúc này của cậu nhóc, đỏ bừng và nét mặt đầy sự tức giận. Nó lại thấy run run.
- Nhìn gì mà nhìn!
Tất cả đều quay mặt về vị trí. Ai cũng biết mỗi khi Phạm Minh tức giận thì cần phải tránh xa càng nhanh càng tốt nếu không muốn bị lãnh đòn oan. Nó bất động, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía cậu nhóc với những dấu hỏi to đùng kèm theo nỗi sợ hãi đang dâng lên ngùn ngụt. Và mọi thứ vượt ngoài sức tưởng tượng khi trước mặt bàn dân thiên hạ, “tảng băng” của chúng ta lại ngang nhiên kéo nó về phía mình và khóa môi ngay tức khắc. Cùng lúc đó thì cô giáo dạy Văn cũng vừa bước vào lớp. Không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi hành động của Ghim khiến cô giáo đánh rơi luôn tập bài kiểm tra đang cầm trên tay. Mọi thứ rối loạn...
- Phạm Minh!!!!!!!!! Em đang làm cái trò gì thế hả???????????
Nó giật mình đẩy mạnh Phạm Minh ra khi nghe tiếng của cô giáo, từ nãy đến giờ nó không biết mình đang làm gì nữa. Mọi thứ không còn nằm trong tầm kiểm soát. Nó đưa đôi mắt vừa sợ hãi vừa xấu hổ ngước nhìn xung quanh, bạn bè và cả cô giáo đang nhìn chúng nó với tất cả sự kinh ngạc và khó hiểu. Phạm Minh không biểu hiện gì, khuôn mặt trơ trơ, thậm chí một phản ứng trên đôi mắt cũng không có. Mọi người đang nhìn nó và Ghim như nhìn hai sinh vật lạ, và bản thân họ cũng chưa thể bình tĩnh được trước những gì vừa thấy. Bàng hoàng, xấu hổ, ngỡ ngàng, nó đột ngột khóc òa lên rồi chạy ù ra cửa. Cả lớp đồng loạt nhìn theo...
Ngồi một mình trong nhà vệ sinh, mặt nó tái nhợt đi, nó run rẩy đưa tay lên môi, sao thế này??? Nó vừa bị cái gì thế này??? Hôn ư??? Không! Đúng hơn là nó bị Phạm Minh đem ra làm trò đùa. Tại sao lại thế chứ??? Giữa lớp học, giữa đông đảo bạn bè thầy cô mà cậu ta dám đối xử với nó như thế này ư??? Càng nghĩ nó càng ôm mặt khóc nức nở, nó vừa thấy tức ở lồng ngực, vừa thấy đau nhói ở trong lòng. Mặt mũi đâu nữa để nó nhìn bạn bè và nhìn cô giáo đây??? Đầu óc Thanh cứ bấn loạn dần dần lên, và cô bé khóc to hơn, mọi thứ cảm xúc đều đang lên đến đính điểm...
- Tất cả là do em, bạn Thanh không hề biết em sẽ làm như thế! – Minh nói với cô giáo khi cả hai đã ngồi trong phòng giám hiệu.
- Minh! Em suy nghĩ kiểu gì mà lại làm hành động đó trong lớp học hả???
- Em xin lỗi! Tất cả đều là lỗi của em!
- Việc đó bây giờ có còn quan trọng hay không khi em đã gây ra một việc tày đình như thế??? Cô biết ở lứa tuổi các em tâm sinh lý đang thay đổi nên chuyện tình cảm yêu đương là không thể tránh khỏi, nhưng em nên nhớ đây là trường học, các em không thể làm những việc như thế tại đây. Các em có biết hành động vừa rồi sẽ gây ảnh hướng lớn đến mức nào không hả???
- Em xin lỗi! Cô cứ phạt em theo quy định, nhưng bạn Thanh không hề liên quan đến việc này. Cô đừng phạt bạn ấy!
- Việc này không phải là vi phạm bình thường, cô sẽ mời phụ huynh hai em gặp mặt để làm việc. Bây giờ em về lớp đi!
Phạm Minh lũi thũi bước về. Chính bản thân cậu nhóc cũng không hiểu được mình đã làm gì. Mọi thứ lúc đó đều do cảm xúc điều khiển. Thế mới biết, sự mất tỉnh táo, không kiểm soát được bản thân luôn đem lại những hậu quả tệ hại. Ghim vốn là người ít biểu lộ tình cảm, nhưng không phải là người giỏi trong việc chế ngự tình cảm. Chắc có nằm mơ cậu nhóc cũng không ngờ rằng bản thân lại có thể gây ra một cái tội lớn như thế.
- Tôi...xin lỗi!
Bốp!
Một cái tát mạnh từ phía nó. Phạm Minh không hề phản ứng lại, chỉ đứng im lặng. Tự dưng nó căm ghét cái khuôn mặt đang đứng đối diện mình, ghét kinh khủng!
- Sao lúc nào cậu cũng tàn nhẫn với tôi thế hả? Tôi đâu phải đồ chơi của cậu để bị cậu xúc phạm kiểu này chứ??? Cậu có quyền gì? Có quyền gì hả?????????
- Tôi xin lỗi!
- Xin lỗi ư??? Xin lỗi thì có thể quay ngược thời gian à? Xin lỗi thì có thể xóa được những hình ảnh kinh khủng mà mọi người trong lớp đã chứng kiến à??? Tôi đến tức chết vì cậu mất thôi! Vì sao??? Vì sao thế????
- Tôi xin lỗi!
- Tôi...tôi ghét cậu! Bây giờ đến cả lý do cho hành động của mình cậu cũng không thể nói ra ư???? Tôi không cần cậu xin lỗi! Tôi muốn biết vì sao cậu lại đối xử như thế với tôi!!!!!!!!!
- Tôi xin lỗi!
Nó ước chừng mình có thể túm cổ áo Phạm Minh rồi ném thẳng ra biển. Cơn giận trong người Thanh càng lúc càng dâng cao khi cậu nhóc chỉ đứng yên và nhắc lại duy nhất cái câu hoàn toàn vô nghĩa trong hoàn cảnh này: “tôi xin lỗi!”. Nó đâu cần cái lời nói sáo rỗng ấy! Cái nó cần là lý do, là nguyên nhân chứ không phải là lời nhận tội. Nhưng nhìn Phạm Minh mà xem, khuôn mặt cậu ta lạnh như tiền, ngay cả đôi mắt cũng vô hồn. Nó không còn muốn nói gì thêm nữa. Sự tổn thương trong nó đã quá lớn. Dù muốn hay không thì chắc chắn rằng qua sự việc này, Thanh Thanh không thể nào tha thứ được cho Phạm Minh... Rất khó để nói lời tha thứ...
..................
Bằng tất cả sự nỗ lực của mình, cuối cùng nó cũng thuyết phục được ông anh trai quý hóa đi họp phụ huynh thay cho ba mẹ. Nói sao thì nói, để anh Thiện đi thì nó vẫn còn cơ hội “sống sót”, nếu để hai đấng phụ mẫu ra mặt thì có lẽ mọi chuyện sẽ càng trở nên phức tạp hơn.
- Con nhỏ này! Càng lúc mày càng to gan nhỉ??? Mới có 17 tuổi đầu mà lại làm cái trò đó hả???
- Hai! Em đã nói bao nhiêu lần là không phải lỗi của em! Em hoàn toàn không biết! Em đâu có điên để làm cái hành động đó chứ!!!!!!! – nó uất ức.
- Thế là do thằng Minh phải không? Cái thằng nhóc này, nhìn mặt tưởng hiền lành mà lại dám giở trò đó. Tao đi xử hắn!
- Thôi! Hai đừng có làm gì nữa hêt! Đằng nào thì chuyện cũng đã rồi, hai làm ơn cho em sống yên đi!
- Mày thật là...
Suốt mấy ngày trời nó giả bệnh để không phải đến lớp. Sự xấu hổ khiến nó không biết phải đối diện ra sao với lũ bạn đồng môn. Những lúc như thế nó càng giận Minh hơn, việc cậu nhóc cả gan hôn nó dù rất quá đáng nhưng không khiến nó nổi khùng bằng việc cậu ta không chịu nói lý do cho hành động bất bình thường đó của mình. Phạm Long dường như vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra nên ngày nào cũng ghé nhà nó thăm bệnh khiến Thanh càng thấy khó xử hơn.
- Sao mới ngày trước còn khỏe như văm mà giờ nằm liệt thế này????
- Ở...
- Nhìn sắc mặt cậu đâu có giống người ốm nhỉ???
- Này... nếu không muốn thăm thì đi về, đừng có ở đây mà hạch sách!
- Ok ok! Cho mình sorry! Cậu đúng là không hiền như mình nghĩ!!!!! Haha!!!!!!
Vốn dĩ nó còn nghi ngại việc đồng ý làm bạn gái của Bom trong vòng một tuần nhưng bây giờ thì sự nghi ngại đó đã không còn. Nó giận Minh, nó ghét Minh, nó muốn cho cả trường này biết giữa Trần Thanh Thanh và tiểu thiếu gia họ Phạm không hề có chút liên quan gì nhau, nó muốn cho cả lớp thấy rằng người nó thích không phải là Ghim – kẻ vừa làm tồn thương sâu sắc trái tim nó mà là Bom – hotboy được cả trường chú ý và bàn tán. Giờ đây, mọi thứ cảm xúc trong người nó hỗn độn cả lên, nó thấy chông chênh, bấp bênh và mơ hồ trong tất cả. Nó mong rằng sẽ không phải hối hận vì những việc đang làm và sẽ làm...Nhưng điều đó...là không thể!
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online