Trong chừng mực nào đó, chúng ta đôi khi phải chấp nhận những điều không như ý. Nhưng tuyệt đối không được từ bỏ niềm hy vọng.

Martin Luther King, Jr

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29
uổi tiệc sinh nhật vẫn được diễn ra theo kế hoạch. Tuy nhiên, thay vì cả hai hoàng tử sinh đôi cùng xuất hiện một lúc thì bây giờ chỉ còn mỗi Phạm Minh là đại diện, gương mặt Phạm Quang do bầm dập quá nên phải tạm lánh sau hậu trường. Tự dưng nhìn thấy mặt Ghim là máu trong người nó sôi lên sùng sục, gì chứ nó cực ghét bị đem ra làm trò cười cho người khác. Phạm Minh lần này đúng là mắc một cái tội quá to, và nó tự nhủ sẽ không tha thứ cho cậu nhóc một cách dễ dàng, cả Phạm Quang cũng vậy.
Đang mải mê nói chuyện và “chén” cùng đám bạn trong bàn, nó chợt nhìn thấy cô gái mà hồi nãy anh trai nó đã chết lên chết xuống và hết lời năn nỉ nó xin cho bằng được số điện thoại. Mặc dù không phải là đứa bạo dạn nhưng vì “sự nghiệp không rửa chén” nó đành bấm bụng mon men sang bàn bên cạnh để thực thi nhiệm vụ mà anh trai giao phó.
Nhưng đúng là ông trời thương nó khi vừa dợm bước đến Thanh Thanh đã nhìn thấy Bom – Hoàng tử Online “từ trên trời rơi xuống” cầm ly nước tiến lại gần chị gái đó. Trông họ có vẻ rất thân thiết.
- Ôi Thanh! Cậu tới đây! – nhìn thấy khuôn mặt “ngáo ộp” của nó, Bom vội hươ tay ngoắc lấy ngoắc để.
Nó mỉm cười sung sướng lon ton chạy tới. Có lẽ Bom không phải chỉ là Hoàng tử trong mơ mà còn là thiên sứ may mắn của nó thì phải???
Chị gái mà anh nó mê mẩn ngẩn mặt lên nhìn rồi hỏi nhẹ:
- Ai thế nhóc?
- Dạ! Công chúa của em ạ!
- Cái gì???? – nó lác mắt nhìn Bom.
- Giới thiệu với cậu đây là chị Ngân! Con gái của quản gia nhà mình! Chị gái kết nghĩa của mình đó! – Bom cười tươi.
- À! Em chào chị ạ! Hồi nãy anh em quả là không phải? – nó lí nhí gãi đầu.
- Không sao! Anh em cũng không vô ý mà! – cô gái mang tên Ngân cười hiền, nó tự mừng thầm vì cuối cùng ông anh trai lông bông của mình cũng kiếm được một cô gái chuẩn đáng để theo đuổi.
- Hóa ra hai người có gặp nhau rồi hả??? – Bom thắc mắc.
- Uh! Lúc đầu tiệc! Cũng không có gì! – nó nói lảng để tránh việc Bom đề cập sâu hơn tới vấn đề này.
Sau một hồi cười sái cả quai hàm và nói mỏi cả miệng, cuối cùng nó cũng hoàn thành xong cái nhiệm vụ to đùng mà đại ca giao phó. Thanh hí hửng lưu số điện thoại của chị Ngân với lý do rất ngây thơ rằng vì chị ấy học sư phạm Lý nên có gì không hiểu thì gọi hỏi cho tiện!
Đang hạnh phúc nghĩ ngợi đến cái viễn cảnh hành hạ ông anh trai đáng ghét ở nhà, nó vội giật mình khi nhìn thấy ánh đèn được bật sáng rực lên, mọi sự chú ý đều hướng về trung tâm của buổi tiệc, đó chính là chiếc bàn đặt 5 tầng bánh kem cao ngất ngưởng kèm theo bên cạnh là những hộp quà đầy đủ màu sắc. Phạm Minh đang đứng ở đó cùng với ba mình.
- Cảm ơn quý vị đã bớt chút thời gian đến tham dự buổi tiệc nhỏ mừng sinh nhật hai đứa con trai của tôi! Hôm nay là ngày mà cuộc đời ban tặng cho tôi món quà quý giá nhất. Đó chính là hai quý tử tuyệt vời này. Đáng lẽ hai anh em sẽ cùng quý vị tham gia buổi tiệc, nhưng vì lý do sức khỏe nên cháu thứ hai không thể ra tiếp đón quý vị. Mong mọi người thông cảm! Còn bây giờ thì mời tất cả hãy cùng nâng ly và thưởng thức buổi tiệc nhỏ của gia đình chúng tôi!
Sau lời dứt của ba Phạm Minh, mọi người đồng loạt nâng ly chúc mừng. Nó nhủ thầm việc này thực ra cũng không cần thiết, ba của hai anh em sinh đôi có vẻ thích khoa trương nên mới màu mè như vậy. Buổi tiệc diễn ra rôm rả, người ta tới đây đa phần chỉ vì mối quan hệ làm ăn với ông Phạm chứ chẳng ai quan tâm đến hai anh em Gum Ghim. Bằng chứng là sự thiếu vắng của Phạm Quang hầu như không ai để ý tới. Nó chốc chốc lại nhìn sang Ghim, cậu nhóc lạnh lùng đi hết từ bàn này sang bàn nọ, nhận những lời chúc mừng sáo rỗng và không chút thật lòng từ mấy người khách lạ hoắc mà chỉ có ba cậu ta mới biết đó là ai. Hình như Minh không vui, nó nhận ra điều đó trong cử chỉ và ánh mắt của cậu nhóc.
- Đợi mãi mới thấy hotboy tới bàn của tụi này đấy! – Liên buông một câu chọc ghẹo khi thấy Minh tiến tới bàn của nó và lũ bạn trong lớp.
- Bộ cậu tưởng tôi thích lắm hả? – Minh nhìn Liên càu nhàu.
- Này Chảnh! Mày còn chần chờ gì nữa! Tặng quà cho nó đi! Không thì đến bao giờ mới có cơ hội để chàng hiểu lòng mình! – nhỏ Liên hất hông nó cười “nham hiểm”. Thanh nhăn mặt phóng đôi mắt đầy oán hận sang phía con bạn lau chau của mình. Nó bối rối ngước nhìn lên, Minh có vẻ khá tò mò sau khi nghe những gì Liên nói.
- Này! Tặng cậu và Gum! Hộp caro là của cậu, hộp trơn là của Gum! Cầm đi! – nó hơi ngượng, dúi hai hộp quà vào tay Minh.
Cả bàn cười ồ lên. Mặt nó lại đỏ ửng. Nó không hiểu sao mình lại như thế! Mới ban nãy còn tự dặn lòng không tha thứ cho cậu nhóc vậy mà bây giờ lại lúng búng như gà mắt tóc. Đúng là những gì ta nghĩ và những gì ta làm luôn có một khoảng cách...khá xa!
Phạm Minh ban đầu ngỡ ngàng khi nhận hộp quà, nhưng sau đó ánh mắt lại trở về lạnh lùng. Không hiểu sao, cậu nhóc lại cầm tay nó rồi kéo đứng lên khiến nó loạng quạng suýt ngã. Cậu nhóc cầm rất chặt làm mọi người trong bàn ai cũng ngạc nhiên đưa mắt “bò” ra nhìn. Chỉ có nó là nhăn nhó vì...đau!
- Minh! Cậu bị gì thế? Thả tay ra! Đau! – nó bực bội nhìn Ghim.
- Tôi không thả đấy! Cậu làm gì được tôi? – Ghim mặt lỳ lỳ, ý thách thức.
- Cậu khùng hả??? Sao hôm nay cậu toàn làm chuyện điên rồ không vậy? – nó đã bắt đầu tức giận.
- Cứ cho là vậy! – Ghim mỉm cười rồi kéo mạnh nó ngả về phía mình...
Mọi người chết lặng. Nó bị shock. Ai cũng biết Minh là một cậu nhóc rất kỳ quặc. Nhưng có nằm mơ thì người ta cũng không tưởng tượng được rằng tiểu thiếu gia nhà họ Phạm lại có cách biểu hiện tình cảm quái dị đến mức này.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại đó...
Khi mà...
Phạm Long từ đằng sau lù lù tiến lại với sát khí đùng đùng:
- THẢ THANH THANH RA!
Nó luống cuống cố đẩy Phạm Minh ra. Trong khi đó Phạm Long hùng hổ chạy tới cầm tay Ghim kéo mạnh để tách cậu nhóc ra khỏi người nó. Mọi người cứ tròn mắt nhìn và chẳng ai hiểu được chúng nó đang làm gì.
- Anh bảo em thả cô ấy ra! Em không nghe hả? – Bom bực bội la lớn.
- Anh có quyền gì mà bảo tôi thả nhóc khùng này ra? – Phạm Minh chẳng hề bối rối, vẫn ghì chặt nó áp sát vào người mình. Cậu nhóc khỏe bẩm sinh nên cho dù Thanh có cố gắng hết sức thì vẫn không thể thoát ra khỏi bàn tay cậu chủ họ Phạm.
- Nhưng em là gì của cô ấy mà có quyền làm như thế? – Phạm Long cũng không chịu thua.
- Tôi không là gì của nhỏ khùng! Nhưng tôi thích nó!
Câu nói thản nhiên của Phạm Minh khiến tất cả ồ lên ngỡ ngàng. Nó vốn dĩ cũng biết chuyện này nhưng trong hoàn cảnh lúc bấy giờ thì lời “tỏ tình bạo lực” của Ghim làm tim nó rụng rời vì...không tin nỗi!
- Em thích cô ấy? Ok! Nhưng anh cũng đâu có bảo là anh không thích cô ấy? Suy ra em thả Thanh Thanh ra! Right now! – Bom nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ ửng nhưng vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ.
- Thôi đi! Làm ơn thả tôi ra! Đau quá! Cậu đi quá giới hạn rồi đấy Phạm Minh! – nó bỗng nổi máu khùng, gầm gừ nhìn cậu bạn máu lạnh.
Trước ánh mắt đầy giận dữ của nó, Ghim từ từ buông tay...Gì chứ Minh hiểu rõ, khi Trần Thanh Thanh đã nhìn mình với ánh mắt như vậy thì chứng tỏ cô bé đã “vỡ bờ”....
Buổi tiệc sinh nhật đang vui vẻ bỗng dưng náo loạn hẳn lên. Không một ai có thể hiểu được những hành động kì quặc vừa rồi của Phạm Minh cũng như mối quan hệ đầy bí ẩn giữa ba người. Họ bắt đầu bàn tán xầm xì. Nó không chịu nỗi đành phải trốn về trước. Trong khi đó thì Phạm Minh với khuôn mặt vô cảm vào thẳng trong nhà, Bom lặng lẽ nhìn theo rồi chạy đi tìm nó. Ông Phạm bối rối không biết làm thế nào đành cáo lỗi với quan khách có mặt trong buổi tiệc. Chắc hẳn ông không ngờ rằng Phạm Minh – con trai mình đồng ý tổ chức sinh nhật theo kiểu công khai và linh đình như thế này chỉ vì một lý do duy nhất, đó là để bày tỏ tình cảm với người mà cậu thích. Là một con người nội tâm khép kín, và cũng là kẻ không có quá nhiều hy vọng vào cuộc đời nên lần này cậu nhóc quyết định liều một phen, nếu được thì sẽ có hạnh phúc, còn không thì chấm dứt và chôn đi cái tình cảm đầy đau khổ này. Nhưng mọi chuyện lại đi theo một hướng quá sức tưởng tượng khi có sự xuất hiện của Phạm Long – ông anh họ từ trên trời rơi xuống. Bây giờ...đối với Phạm Minh...tất cả...đã hết thật rồi.....
............................................
5 ngày sau...
Nó đi học với tâm trạng không mấy vui vẻ. Phạm Minh từ hôm sinh nhật đến bây giờ chẳng khác nào một tảng băng lạnh chính hiệu. Ai hỏi gì cũng ngoảnh mặt quay đi, ngay cả cô giáo kêu đứng dậy phát biểu thì cậu ta cũng chỉ đứng im nhìn. Ra chơi thì trốn đi đâu đó, ra về thì lẳng lặng về một mình. Phạm Minh cứ như một cái bóng cô độc đi từng bước lùi giữa cuộc đời xô bồ tấp nập. Đến nó cũng không làm cách nào để cậu nhóc mở miệng ra dù chỉ là một tiếng Uhm.
- Anh không ăn mấy ngày nay rồi! – Phạm Quang rầu rĩ nói với nó.
- Cái gì??? Không ăn thì làm sao mà chịu nỗi????
- Mình cũng cố hết cách rồi! Ai cũng bảo anh bị trầm cảm mức độ nặng!
- Trầm cảm????
- Mà hôm đó cậu nói gì với ảnh để khiến ảnh ra thế này vậy???? Ảnh thương cậu còn hơn thương mình...
- Mình....
Nó chẳng biết nói gì. Nhưng thực sự thì nó không nghĩ mình đã nói cái gì quá sai hay xúc phạm để khiến Ghim phải hành xử như thế! Dạo này hình như cậu nhóc có vấn đề về tâm lý khi cách cư xử cũng như hành động cứ thay đổi xoành xoạch và luôn làm theo hướng quái dị. Nó thấy lo vô cùng nhưng không biết làm thế nào. Ngay cả nhìn mặt nó mà Ghim còn không thèm nhìn thì có cơ hội nào mà nói với cậu ta.....
Phạm Long đã chuyển tới học trường nó và cùng lớp với Phạm Quang. Sự xuất hiện của Long khiến cả trường cứ xôn xao. Cái tên “Cậu ấm họ Phạm” từ từ được mọi người sử dụng để gọi ba cậu nhóc. Ba người ba tính cách: Phạm Minh lạnh như băng, Phạm Quang đáng yêu như con gái, Phạm Long ngạo nghễ và lãng tử. Cứ mỗi lần nhắc đến tên của ba người thì như là có chuyện để bàn tán. Tất nhiên nhân vật trung tâm của những câu chuyện đó chính là nó!
- Lyn này! Chiều nay chúng ta đi chơi nhé?
- Hở??? Đi chơi????
- Uh! Từ hồi về Việt Nam đến bây giờ, mình chưa đi đâu cả!
Nó im lặng. Sự xuất hiện của Bom đúng thật là khiến nó rất vui. Nhưng càng lúc nó càng nhận thấy cậu bạn này có cái gì đó rất độc đoán và gia trưởng, đôi khi còn khá ích kỷ và lạnh lùng. Nói chung là cứ có cái gì đó ở Bom khiến nó ái ngại và đôi chút không thích. Mặc dù cậu nhóc cực kỳ đẹp trai, phải nói là rất đẹp, đẹp hơn Tuấn nhiều.
- À uh! Mai lớp mình kiểm tra một tiết Toán nên tối nay mình phải học bài. Chắc để lần sau nhé?
- Cái gì??? Học bài??? Cậu nói dối! Học bài hay là đi tìm thằng Ghim? – Bom bực tức.
- Ơ! Ghim thì ngày nào mà mình chẳng gặp, cần gì tối phải gặp nữa????
- Mình không quan tâm! Chiều nay cậu phải đi với mình! Cậu mà không đến thì đừng coi mình là bạn nữa! Đừng tưởng cậu được Phạm Long này thích thì muốn làm gì thì làm đâu!
Nó ngơ người nhìn theo bóng Long đang khuất dần sau bức tường đối diện. “Hoàng tử” của nó đây sao???? Chúng nó chỉ mới gặp nhau chưa đầy một tuần mà sao nó cảm thấy thất vọng tràn trề như thế này nhỉ???
................................
Giờ ra chơi...
- Ê mày! Đi với tao! – nhỏ Liên lôi xồng xộc nó đi ra cửa.
- Đi đâu???? Đừng nói với tao là mày lại bắt tao đứng ngoài nhà vệ sinh chờ mày chứ???
- Hì! Biết rồi thì hỏi làm gì nữa! Đi nhanh lên! Hôm nay tao uống nước hơi nhiều!
Nó lắc đầu chán nản con bạn. Cái số của nhỏ Liên hình như gắn chặt với cái nhà vệ sinh thì phải +_+.
Bây giờ nó đang đứng trước nhà vệ sinh của trường. Bỗng chốc trong kí ức xa xôi của mình, nó nhớ lại đã có lần nhìn thấy Minh hút thuốc lá ở đây nhưng khi đó nó vẫn chưa biết đó là cậu nhóc. Theo cảm giác, nó lại tiến tới chỗ hôm nọ...
Và một lần nữa...Nó lại nhìn thấy Phạm Minh...nhưng không phải với điếu thuốc trên tay...mà là một con dao nhỏ sắc lẻm....
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online