I would never read a book if it were possible for me to talk half an hour with the man who wrote it.

Woodrow Wilson

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 18
áng....
Hôm nay là thứ 7, là ngày cuối tuần, cũng là ngày có giờ sinh hoạt. Tôi sẽ phải đổi chỗ thật sao???? Nghĩ mà đau lòng quá! Bây giờ muốn xin cô giáo cũng không được vì chẳng có lý do gì để xin và cũng không thể xin thành công khi chỉ đơn phương mình tôi làm việc ấy. Minh có vẻ vẫn bình thường. Tôi liếc nhìn qua mà muốn đấm cho cậu ta lún mặt vì cái sự ngông ngông ấy. Đã thế thì đừng hòng tôi xin cô, cứ để mỗi đứa một nơi cho mà biết. Không ngồi với cậu, tôi càng thoải mái khỏe khoắn, đỡ phải bị tra tấn tinh thần. Cứ thế, tôi ngồi và viện ra đủ lý do để thuyết phục bản thân nên chấp nhận việc đổi chỗ này, sự thật thì đây là cơ hội tốt để tôi tránh xa tên biến thái Phạm Minh. Vì thế không việc gì mà phải buồn cả!
Giờ sinh hoạt....
Dù không muốn nhưng tôi vẫn thấy lo lắng. Ruột gan cứ nóng hết cả lên, hai tay thì đan qua đan lại. Minh chốc chốc lại ngước sang nhìn, ánh mắt thờ ơ xen chút cười chế giễu. Bực mình thật. Chẳng lẽ cậu ta thực sự không muốn ngồi cùng bàn với tôi????
Thời gian chậm chạp trôi. Giờ sinh hoạt hôm nay lâu quá. Mọi hôm tôi đâu thấy nó lâu như vậy đâu. Hết phần tổ trưởng lên nhận xét rồi đến phần lớp trưởng, bí thư lên tổng kết tình hình lớp và thông báo hoạt động của tuần sau, mãi mà vẫn không đến phần của giáo viên chủ nhiệm. Tôi cứ ngước lên cái đồng hồ mà longg nóng như lửa. Sắp hết giờ rồi còn gì? Rồi tôi sẽ ngồi cùng ai đây????
Và thật buồn cười khi tôi cứ mãi lo lắng như thế cho đến khi chuông reo ra về. Không hề có việc đổi chỗ nào diễn ra. Lẽ nào cô giáo quên? Nhưng cô tôi vốn xưa nay ít quên điều gì lắm. Cô rất nghiêm túc trong việc giảng dạy cũng như quản lý lớp. Sao vậy nhỉ?????
Lớp học rộn ràng ra về. Tôi cất vội sách vở vào cặp rồi chạy về phía cô. Dù gì tôi cũng muốn hỏi là liệu cô có đổi chỗ nữa không. Thực lòng tôi không muốn đổi chút nào. Cứ thấy sao sao đó, nói chung là tôi không muốn cô đổi tôi đi chỗ khác. Còn Minh thì mặc kệ cậu ấy, tôi không thèm quan tâm.
- Dạ thưa cô! – tôi lí nhí, mặt mày ngây thơ.
- Có chuyện gì vậy em? – cô ngẩng lên nhìn tôi.
- Dạ thưa...cô...cô không đổi chỗ cho tụi em nữa à? – tôi hỏi mà miệng cứ như dính lại.
- À...- nụ cười của cô khiến tôi thấy lạ, sao tôi hỏi vậy mà cô vui thế nhỉ?
- Sao ạ?
- Tối qua Minh đã tới nhà cô để nói rõ chuyện của hai đứa rồi. Cô đã đồng ý là không đổi chỗ nữa. Nhưng lần sau không được gây mất trật tự trong lớp nữa đó! – cô nói như cười, nhưng nét mặt vẫn nghiêm túc.
Tôi ngơ người ra, chỉ kịp Dạ một tiếng chào cô rồi đứng thẫn thờ. Là sao nhỉ????? “ chuyện của hai đứa “????
- Về chưa hả?
Tiếng quát của Minh từ đằng sau lưng khiến tôi giật bắn mình. Quay lại thì thấy cậu ta vẫn chưa về và đang đứng dựa vào tường, vòng tay nhìn tôi.
- Cậu làm cái gì thế? Tự nhiên hét sau lưng người ta! Muốn về thì về đi chứ!
- Không về được! – Minh nói trống không.
- Là sao hả?
- Ra nhà xe lấy xe nhanh đi rồi chở tôi về nhà! Hôm nay tôi không đi xe đạp!
Tôi há hốc mồm nhìn Minh. Lại một trò hành hạ mới sao??? Nghe bảo đâu nhà cậu ta ở tót đường X, mà quãng đường đạp tới đó gấp 3 lần quãng đường tôi đạp từ trường tới nhà. Bây giờ lại là giữa trưa nắng nóng nữa chứ???? Chở cậu ta về nhà rồi tôi xỉu trước nhà cậu ta luôn sao????
- Đừng có đùa! Tôi... – mặt tôi biến sắc.
- Đúng là rườm rà! Tôi ra cổng đợi trước, vào lấy xe đi! – Minh nhăn nhăn mặt rồi đi thẳng.
Cậu ta có phải là con người không nhỉ???? Nếu còn chút nhân tính thì sẽ chẳng bao giờ nỡ đối xử với một đứa con gái như thế! Vậy mà tôi còn lưu luyến muốn ngồi cùng hắn nữa cơ đấy! Đúng là Trần Thanh Thanh này bị khùng thật mà! Tức quá đi! Tức quá đi! Tức không chịu nỗi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tôi bực bội dắt con ngựa sắt ra cổng. Phạm Minh đã lù lù ở đó. Tôi muốn kiếm cục đá ném cho vỡ tan cái cặp mắt kính Nobita của cậu ta quá đi mất! Nhìn phát ghét đi được!
- Lên mau tôi chở về! – tôi dần mạnh xe, thân con gái mềm yếu như tôi mà phải còng lưng để chở một thằng nhóc to như voi, cao gần 1m80 như cậu ta đúng là một chuyện nghịch lý. Nhưng tôi biết chẳng đời nào cậu ta chịu chở tôi nên phải chấp nhận số phận thương đau. Ai bảo tôi dễ bị bắt nạt, ai bảo tôi mang ơn cậu ta và ai bảo cậu ta là bạn tôi cơ chứ?.
- Điên! Xuống xe đi! – Minh quát lớn rồi giựt phăng tay cầm và đẩy tôi ra.
Tôi sửng sốt trước hành động vừa rồi. Cậu ta chắc không tàn nhẫn đến mức bắt tôi đi bộ về còn mình thì lấy xe đạp đi chứ???? Vừa nghĩ tôi vừa đứng ngây ra nhìn. Mặt ngơ như con ngố giữa trưa nắng oi ả.
- Điên cũng có giờ thôi! Lên xe nhanh! – Minh ngoái đầu lại và hét toáng lên. Cậu ta như thế mà được bình chọn là nam sinh hiền lành nhất lớp tôi đấy! Đúng là “ hiền “ quá đi mất thôi!.
Tôi bĩu môi rồi cũng phải lên xe ngồi. Nhưng may là cậu ta nổi lòng nhân đạo nên mới chịu chở tôi. Nghĩ đến đó là hạnh phúc lắm rồi. Đang định gác chân lên hai bên xe thì một lần nữa Minh lại quay đầu và hét lớn.
- Ôm tôi đi! Nhanh!
Tôi nổi da gà trước cái yêu cầu lố bịch đó. Ôm ư???? Có ai đời con trai lại đi yêu cầu con gái làm cái việc như vậy không nhỉ? Mà chúng tôi thì cũng chẳng phải là một cặp cho cam, đúng hơn là kẻ thù của nhau ấy chứ. Tôi ngước nhìn Minh hỏi lớn:
- Chính cậu điên ấy! Tự nhiên bắt tôi ôm! Trời nắng nên thần kinh dãn nở không đều hả?
- Đừng có chọc tôi nóng! Bảo gì thì làm nấy!Ôm đi!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng hét của cậu ta khiến cho cả lũ ve cũng phải im giọng thôi không kêu nữa. Còn tôi thì suýt bể tim và lủng màng nhĩ. Cậu ta bị sao vậy nhỉ???????
Nhưng sự thật là tôi cực kì sợ Minh mỗi khi... cậu ta phát điên! Bây giờ muốn về nhà sớm thì phải chịu khó nhường nhịn một chút! Tôi cũng không cho rằng Minh có ý xấu gì với mình nên cắn răng đưa hai tay cầm nhẹ hai bên vạt áo trắng của cậu ta. Nhưng đến lúc này tôi mới biết việc mình cầm quá nhẹ là...một sai lầm!
Chắc hẳn những ai có mặt trên đường lúc này đều đang nhìn về phía chúng tôi (đúng hơn là tôi) bằng một thái độ kinh hoàng xen lẫn khó hiểu. Tôi thì chẳng buồn để tâm đến xung quanh mình đang như thế nào, việc mà tôi đang làm lúc này là bám chặt cái lưng mình bằng tất cả sức lực và hét thật to. Đó chính là cách tự vệ duy nhất và cũng là phản ứng hợp lý nhất của tôi trong trường hợp này, khi mà Minh đang đạp như điên với tốc độ khủng khiếp, cậu ta dường như chỉ biết cắm đầu cắm cổ mà đạp mặc cho trên đường hay trước mặt mình đang có phương tiện gì lưu thông. Nếu như lúc đầu tôi chỉ cầm nhẹ ai vạt áo hai bên của cậu ta thì khi Minh nhấn bàn đạp, tôi suýt nữa té lui ra sau nếu như không kịp thời...ôm chầm lấy lưng cậu ta, hai chân co lên y như...con nhái.
- Này! Này! Dừng lại! Dừng lại! Muốn chết thì chết một mình đi! Đừng có lôi tôi vào!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – tôi vừa ôm chầm Minh vừa nói lớn, mặt tôi lúc này đã túa mồ hôi như tắm.
Nhưng Minh không thèm để ý đến lời nói của tôi, vẫn chăm chú với “ chuyên môn “ đạp xe của mình khiến tim tôi cứ nhảy ra ngoài rồi nhảy vào trong liên hồi. Người đi đường ai cũng khiếp hãi chạy xe dạt qua một bên để tránh cậu ta. Mọi thứ diễn ra thật hỗn độn. Tôi vừa ôm chặt vừa lầm rầm cầu nguyện cho Minh đừng có chỉa hướng đâm rầm vào một cái cột điện nào đó bên đường. Nếu không thì....Đúng là dã man quá đi!!!!!!!!!!!
Hành trình đua xe của chúng tôi cuối cùng cũng kết thúc trong lành lặn. Có lẽ ông trời còn thương cho tôi....
- Vào nhà đi! – Minh đẩy tôi khi tôi vừa xuống xe.
Sự chịu đựng của tôi đã lên đến giới hạn cuối cùng....
- Này! Tôi không thể chịu được nữa rồi nhé! Cậu đang làm cái gì hả???? Cậu đi xe cái kiểu gì thế???? Câ... – tôi vừa thở vừa...**** Minh nhưng chưa kịp nói hết câu thì cậu ta đã nhấn bàn đạp đạp thẳng.
Tôi hướng đôi mắt đã cay xè đi vì mồ hôi nhìn theo. Đầu tôi lúc đó vẫn đang ong ong, quay mòng mòng. Trời nóng càng làm cho tôi gần như muốn bốc hoả. Bóng áo trắng của Minh nhanh như chớp khuất dần sau mấy gốc bằng lăng hai bên đường. Tôi vẫn đứng nhìn theo...
Sau khi thở xong, tim đập đều nhịp lại tôi mới quay lưng đi vào trong nhà. Nhưng...
Tôi quay ngoắt lại, mọi thứ trong đầu tôi bây giờ dồn về trong một câu hỏi duy nhất: Xe mình đâu rồi??????????
Bỗng chốc tôi như một con khùng số 1 khi vừa nhảy cỡn lên, vừa hét, vừa với tay về phía con đường trước mặt:
- Minh! Minh! Trả xe cho tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Con ngựa sắt đó là của tôi mà! Tại sao cậu ta có thể ngang nhiên đạp đi chứ????? Biết ăn nói làm sao với cả nhà đây????? Sao mà tôi muốn đào hố chôn mình ngay lúc này quá....Tôi có làm gì nên tội đâu mà!!!!!
- Ủa? Xe mày đâu mà mày đi tay không về thế???? – ông anh quý hoá xuất hiện trước cửa ra vào bằng một cái nheo mắt khó hiểu cùng một câu hỏi như gáo nước đá dội vào mặt tôi.
- Hix! Bạn...bạn mượn về rồi! – tôi ủ dột trả lời, đẩy anh Thiện sang một bên rồi đi vào.
- Ơ hay con nhỏ này! Xe của mày mà làm giống cuốn vở hay cuốn sách rồi cho bạn mượn về nhà như thế hả???? – ông anh trai vẫn không tha cho tôi, lẽo đẽo bám theo gặng hỏi.
Đúng lúc đó thì mẹ từ phía trong bếp bưng dĩa thức ăn ra bàn, nghe anh nói thế thì nghiêm mặt hỏi tôi:
- Nói cái gì thế???? Xe cho mượn là sao???????
- Mượn xe hả???? Em đang nói cái gì thế???? – ba tôi cũng từ trên lầu bước xuống.
Vậy là tiêu đời tôi........
Suốt cả bữa cơm trưa, tôi dường như chẳng nuốt được miếng nào khi hết ba, đến mẹ, đến ông anh trai luôn miệng hỏi tôi về vấn đề con ngựa sắt. Nhưng tôi biết sao mà trả lời bây giờ??? Chính tôi còn không hiểu được vì sao Minh dám làm thế nữa thì biết lấy lý do nào để thanh minh đây. Có vẻ lời giải thích “ Bạn con chở về rồi mượn xe để chiều nay có việc! “ xem ra chẳng được ai chấp nhận.
- Nói thiệt với anh mày đi! Mày làm mất xe rồi phải không? - anh Thiện với gương mặt không thể...đểu hơn cất lời hỏi tôi.
- Hai này! Em đã nói là bạn mượn rồi mà! Nếu mất thì nói mất chứ, giấu giếm làm gì chứ????????????????????
Tôi tức quá hét toáng lên khiến cả nhà giật mình. Sao mà tôi lại phải khổ sở như thế này vì Minh chứ???? Cậu ta đúng là nỗi ám ảnh của tôi mà........
Tình hình là chiều nay tôi phải đi học xuất chiều. Lớp tôi là lớp học cả ngày nên cũng đỡ đi phần nào việc đi học thêm ngoài. Nhưng bây giờ thì lấy xe đâu mà đi????? Ba mẹ vẫn chưa hết bực mình vì chuyện hồi nãy, ông anh trai thì vẫn đinh ninh rằng tôi đã làm mất xe, đang kiếm cớ để thoát tội. Chẳng lẽ Trần Thanh Thanh này phải cuốc bộ đi học?????Tôi đau lòng khi tưởng tượng đến cái viễn cảnh u ám đó. 2km...má ơi....2km....
Chợt tôi nhớ ra một chuyện, nhanh như chớp tôi với tay lấy chiếc điện thoại “ cục gạch “ của mình và nhấn nút gọi cho cô bạn thân nhất của mình...
- A lo! Liên! Mày tới chở tao đi học với! Xe tao bị lão Minh lấy về nhà rồi!!!
- Ặc! Mày đang kể chuyện cười cho tao nghe đó à???? Lão Minh mắc mớ gì lại lấy xe của mày chứ???? Mà chiều nay chị hai chở tao đi học, xe tao từ hồi bữa đến giờ đã được sửa đâu!
Nhỏ Liên cười sặc sụa khi nghe tôi nhắc đến câu “ Xe tao bị lão Minh lấy về nhà rôi! “. Tôi điên tiết lên cúp máy cái rụp. Thật là...Đã nghèo mà lại gặp eo...
12h45 rồi...
1h30 là vào học lại rồi....
Trời ơi là trời...........
Đang loay hoay tìm cách...đi học, chợt tôi nghe tiếng ai đó rất giống Minh ở dưới nhà. Hay là mình tức cậu ta quá nên hoang tưởng nhỉ???? Tôi lắng tai nghe. Đúng là giọng cậu ta mà! Cũng còn biết điều tới đây trả xe cho tôi cơ đấy! Được lắm! Lần này tôi sẽ cho cậu biết tay!!!!!!
Tôi phóng ào xuống, tay đang run lên và chỉ muốn bụp cho cậu ta vài cái vì tội ngang nhiên lấy xe người khác đạp về nhà. Nhưng mọi thứ dường như đen ngòm trước mặt tôi khi ba phán một câu “ xanh rờn “:
- Con nhỏ này! Chuyện chỉ có thế mà cũng giấu ba mẹ! Thôi hai đứa đi học đi kẻo muộn giờ!
Chưa kịp để tôi hiểu chuyện gì xảy ra thì Minh đã xấn lại cầm lấy tay tôi lôi ra ngoài, trước khi đi còn quay lại mỉm cười chào ba mẹ và anh Thiện bằng một thái độ hết sức...ngọt ngào và cung kính!
- Chàu chào hai bác! Em chào anh ạ! Thật có lỗi khi khiến cả nhà phải lo lắng!
- Không sao đâu! – anh tôi vẫy tay cười xoà.
Như thế này là sao chứ????? Sao tôi chẳng hiểu gì cả thế này????
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online