To sit alone in the lamplight with a book spread out before you, and hold intimate converse with men of unseen generations - such is a pleasure beyond compare.

Kenko Yoshida

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17
uốt hai ngày tiếp theo tôi không đi học. Hình như ở trường, mọi người đều đã biết chuyện của Tuấn nên nhỏ Liên lúc tới thăm tôi thì không nói năng gì, chỉ ôm tôi và khóc cùng tôi. Tôi còn quá nhỏ để biết yêu một ai đó, nhưng 16 tuổi cũng là lúc tôi đủ lớn để có thể khắc ghi hình ảnh một ai đó trong kí ức của mình. Tuấn bỏ tôi đi vội quá, cứ như thể một cơn gió nhẹ nhàng thoáng qua đời tôi rồi bay vụt đi đầy hốt hoảng. Chưa bao giờ tôi buồn đến thế...Buồn đến mức không còn muốn làm gì nữa. Ba mẹ cứ tưởng tôi bệnh nên bắt tôi uống hết thứ thuốc này đến thứ thuốc nọ, duy chỉ có anh hai là hiểu tôi. Ảnh không nói gì, chỉ vỗ vai tôi an ủi. Càng như thế, tôi càng thấy mình hạnh phúc quá nhiều so với Tuấn, xung quanh tôi còn rất nhiều người yêu thương tôi, quan tâm tôi, còn Tuấn thì không có ai cả....Hoàng tử của tôi bên ngoài hào nhoáng là vậy mà bên trong đầy rẫy sự cô đơn. Giá mà cậu ấy nói với tôi sớm hơn thì bằng bất cứ giá nào tôi cũng luôn ở bên cậu ấy. Nhưng nói làm gì nữa khi tất cả giờ đã kết thúc. Tuấn đi rồi....Đi rồi....
..................................................
Một tháng sau....
Có thể nói tôi đã trở lại bình thường. Nhưng nhiều đêm tôi vẫn không sao ngủ được. Dòng tin nhắn cuối cùng của Tuấn dài như thế nhưng tôi thuộc lòng từng câu từng chữ một và đôi khi bật khóc khi nhớ lại nó. Tôi vẫn online đều đặn nhưng không thiết nói chuyện với ai ngoài Prince, tôi online là muốn chờ đợi một sự kì diệu, là rằng, vào một ngày nào đó, “I_want_to_be_live “ - hoàng tử của tôi sẽ online, sẽ trở về với tôi. Hy vọng luôn cho con người ta sức sống, tôi cũng đang hy vọng, mặc dù mọi thứ vẫn mù mờ xa xôi....
“ Chị đã hết buồn chưa?: ) “
“ Chị không buồn nữa. Chị đang hy vọng....:) “
“ Chị phải kiên cường như thế chứ? Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả thôi! “
“ Cảm ơn em! May mà có em bên cạnh, lòng chị cũng nhẹ bớt đi “
“ Đừng có khách sáo như thế! Chúng ta quen nhau cũng lâu rồi mà, đâu phải là người lạ nữa! “
“ Uh! “
Prince thật tốt. Cậu nhóc tuy còn nhỏ nhưng luôn biết cách làm người khác vui lòng. Tôi thích nhất tính cách đó của Prince. Một tháng trời quằn quại trong nỗi đau mất Tuấn cũng là một tháng trời để củng cố niềm tin trong tôi với cậu nhóc này. Tôi thấy rằng cho đến bây giờ, không ai hiểu được tôi sâu sắc như Prince mặc dù chúng tôi chưa hề gặp mặt nhau ngoài đời. Nhỏ Liên vẫn hay mắng tôi là sống ảo khi đặt niềm tin vào những con người không có thật trên mạng, là rằng, mạng là con dao hai lưỡi, con người ta trong thế giới ảo luôn có những khuôn mặt khác nhau mà không bao giờ ta xác định được đâu là khuôn mặt thật của họ. Nhưng cái gì cũng phải có trường hợp ngoại lệ chứ? Prince đích thị là người tốt. Và tôi tin như thế! Không có kẻ xấu nào mà tốn nhiều thời gian cho một mỗi quan hệ ảo như thế này....
Sáng...
Tôi đi học với một sự bình lặng. Tự nhiên tôi không muốn trở lại là một Trần Thanh Thanh nhí nhảnh hồi xưa nữa. Tuấn đánh vào đời tôi một nỗi đau quá lớn và làm xáo trộn tất cả. Phạm Minh thì vẫn thế. Luôn im như thóc và bạo lực. Nhưng bây giờ cậu ta không thể có cơ hội cụng đầu tôi như hồi trước vì lúc này đây, chính tôi mới là kẻ chủ động im lặng. Mặc xác cậu ta làm gì, tôi đều không buồn quan tâm, đến trường tôi chỉ muốn nói chuyện với nhỏ Liên và học mà thôi. Thế giới của tôi là buổi tối, khi ngồi vào máy tính, chờ đợi sự online của Tuấn và nói chuyện với Prince. Chỉ có thể. Đơn điệu. Và ảo ảnh. Nhưng tôi thích thế.
- Này! Trả cây thước lại đây! – Minh quay sang tôi nhăn nhó.
Chính xác thì tôi không hề lấy thước của cậu ta, tại ngồi chung một bàn nên đồ dùng học tập nhiều lúc bị trộn lẫn, đồ của đứa này nằm sang phần bàn của đứa kia. Nếu như theo tính cách như hồi trước, tôi sẽ quay ngoắt lại rồi mắng xối xả vào mặt cậu ta khi dám ra lệnh cho mình, nhưng bây giờ, tôi lặng lẽ lấy cây thước thả lại trước mặt Tuấn bằng một sự thờ ơ bất cần.
Điều buồn cười là, khi tôi im lặng thì Minh lại trở thành kẻ nói nhiều. Ít ra là nhiều hơn so với Phạm Minh cũ khi chỉ biết dán mắt vào những quyển sách dày cộm.
- Kìa! Cô bảo luyện nói theo cặp! Cậu nói đi! – Minh càm ràm trong giờ luyện nói Anh văn.
- Thì cậu nói trước đi! Tôi sẽ trả lời! – tôi buồn buồn.
- Không! Tôi không thích làm người hỏi. – Minh vòng tay lắc đầu.
- Vậy thì tôi hỏi.
Và thế là cuộc tập nói diễn ra trong trạng thái vô cùng nhàm chán. Tôi hỏi, Minh trả lời, chỉ đơn thuần là những câu nói vô hồn, chẳng có chút sắc thái biểu cảm. Được một lúc thì Minh phát cáu, phang thằng vào mặt tôi những câu trách cứ bằng tiếng Việt:
- Cậu bị gì thế hả? Nhìn chẳng khác xác ướp. Tôi ghét cậu như thế này lắm cậu biết không???????
Cả lớp dừng hẳn lại quay xuống nhìn chúng tôi, Minh nói to và nhanh đến mức tôi lấy tay bịt miệng cậu ấy cũng không kịp. Thế là rắc rối lại xảy ra...
24/ Tình hình rất chi là tình hình, Minh có vẻ biết được hành động vừa rồi của mình hơi quá trớn nên gương mặt đã bắt đầu tỏ ra lo lắng, tôi thì nín thở khi nhìn thấy ánh mắt không mấy hài lòng của cô giáo Anh văn (cũng là cô giáo chủ nhiệm).
- Phạm Minh, Trần Thanh Thanh! Hai em càng lúc càng quá đáng, lúc nào cũng có thể gây sự với nhau được là sao hả?
- Dạ...chúng em.... – tôi ấp úng định phân bua, nhận hết tội lỗi về mình để trả nợ lần trước Minh nhận tội thay tôi nhưng cậu ta cầm tay tôi bóp chặt ý ngăn lại.
- Hai em không cần phải nói gì cả. Ngày mai có giờ sinh hoạt lớp, tôi sẽ đổi chỗ hai em, cứ tình hình này kéo dài sẽ gây ảnh hưởng đến nề nếp của lớp. Cả hai ngồi xuống đi!
Nghe đến hai chữ “ đổi chỗ “, tôi và Minh không hẹn mà cùng đồng thanh:
- Sao cơ ạ???? Đổi chỗ???????
- Đúng! Tôi sẽ đổi chỗ, tách hai em ra. Còn bây giờ thì cả lớp tiếp tục luyện nói đi!
Chúng tôi tiu nghỉu ngồi xuống. Chẳng ai nói với ai một lời. Cũng tốt! Nếu đổi chỗ thì tôi sẽ không còn bị tên này bắt nạt nữa, sẽ không phải làm theo những yêu cầu kì quặc của cậu ta nữa. Nhưng tự dưng tôi thấy buồn ghê gớm....Ngồi với nhau lâu như vậy....Ít thì nhiều cũng có nhiều thứ lưu luyến. Mà tôi quen ngồi với Minh rồi, cũng quen ngồi ở vị trí này rồi, nếu đổi đi thì chưa chắc tôi đã thích ứng được. Càng nghĩ tôi càng thấy buồn, càng buồn tôi càng giận Minh. Nếu như vừa nãy cậu ta không nổi cơn khùng thì mọi chuyện sẽ chẳng tệ hại như thế!
Minh có vẻ không mấy quan tâm đến chuyện này thì phải. Bằng chứng là suốt cả buổi học hôm đó cậu ta vẫn im như thóc và chúi đầu vào cuốn truyện dày cộm quen thuộc. Người như cậu ta thì chẳng biết lưu luyến thiết tha cái gì đâu, đối với Minh, sách là số 1, bạn là số...0!
.............................................
Bây giờ là 10h đêm. Đã quá lâu tôi không để chế độ Available, chỉ toàn Invisible mà thôi. Từ lúc Tuấn ra đi, tôi chỉ chat với mỗi mình Prince và đọc tin nhắn off của Bom để lại. Mọi thứ cứ chán nản dần....Hôm nay tôi ngứa tay, muốn thử Online xem sao, thử coi sau một thời gian dài nick tôi đen xám thì bây giờ, khi mặt cười xuất hiện, những bạn chat của tôi có còn nhớ mà vào pm hay không. Tôi muốn xem giữa thế giới ảo và thế giới thật, con người ta có khác nhau hay vẫn là như vậy.
Nghĩ là làm. Tôi chọn chế độ Available....
Hình như hôm nay là ngày không may của tôi thì phải? Ngồi đợi Prince onl này giờ những vẫn không thấy tăm hơi, khi để chế độ Available thì cũng chẳng thấy cái nick nào còn sáng. Có một số cái đã mờ mờ chứng tỏ chỉ mới out cách đây không lâu. Buồn thật. Lúc mình cần có ai đó để nói chuyện thì lại không có....
Đang thẫn thờ suy nghĩ, tôi giật mình khi nhận được tiếng Buzz từ một nick chat trong list, nhìn kỹ thì tôi cười toe toét khi biết đó là ai....
“ Sao lâu nay không thấy Lyn onl vậy? I miss u so much!:(“
“ Bom! Lyn cũng vui khi gặp Bom! Sao Bom lại ẩn thế này? Mà bây giờ bên Bom là 5h sáng mà? Onl gì sớm vậy? “
“ Hì! Bom onl cả đêm...Tại có chuyện nên thế! Tính out thì thấy nick Lyn hiện! Mừng quá nên vào pm!:) “
“ Thiệt không đó? Mà bữa nay không nói bằng tiếng Anh nữa à? “
“ Hì, tự nhiên thích nói tiếng Mẹ đẻ hơn. Nghe hay hơn và cũng thấy nhớ quê hương hơn!”
“ Thế Bom ở đó lâu lắm à? Khi nào mới trở lại Việt Nam? Biết bao giờ chúng ta mới gặp nhau ngoài đời? “
“ Don’t worry! Bom sắp về rồi! Không còn lâu nữa đâu! “
“ Thiệt hả? Vậy thì mừng quá! Mà dạo này Bom học hành sao rồi? “
“ Vẫn thế! Ở nước ngoài nói vậy cũng nhiều cái bất tiện, Bom ít bạn lắm, cái chính là không muốn chơi, cứ thấy họ không hợp với mình... “
“ Không sao! Mình phải mở lòng ra chứ? Nghe bảo teen nước ngoài năng động lắm! “
“ Uh! Họ năng động cực, cũng tốt bụng, nhưng mà có lẽ tính Bom sống nội tâm nên thế! “
“ Hả? Bom sống nội tâm à???? Khó tin quá đi! =)) “
“ Hơ? Vì sao lại không tin? Bom là người lạnh lùng số 1 đấy! Chỉ với Lyn là Bom nói chuyện thoải mái thôi đó!:)) “
“ Thế à? Ôi hạnh phúc quá đi! Nhưng mà vẫn không tin được! Bom nhà ta lại sống nội tâm cơ đấy! =)) “
“ Tại vì Lyn chưa tiếp xúc trực tiếp ngoài đời với Bom nên thấy thế, chứ nếu Lyn đã từng nói chuyện thật với Bom thì sẽ biết thế nào là băng giá!:)) “
“ Chưa gì đã dọa người ta! Không thèm chơi với Bom nữa! “
“ Haha! Lyn vui thật! Rất con nít, không như mấy đứa bạn con gái của Bom hồi ở Việt Nam, chúng nó người lớn quá trời! Nhiều lúc thấy cũng không thích lắm! “
“ Chậc! Lyn con nít là với Bom thôi! Chứ thật ra Lyn cũng người lớn lắm đó! “
“ Lyn người lớn hả? =)) Khó tin quá đi! “
“ Tính chơi lại à? +_+ “
“ Thôi! Đùa tí ấy mà! Bom out đi ngủ đã! Mắt mở không ra nữa rồi! Bye Lyn iu nhé! I love you so much! My bestfriend!:) “
Nói chuyện với Bom lúc nào tôi cũng thấy vui. Cậu ấy khá hài hước nhưng đôi khi rất chững chạc. Tôi luôn có cảm giác thế giới nội tâm của Bom khá phong phú và thú vị giống với tích cách của cậu ấy. Mình thật hạnh phúc khi có nhiều Hoàng tử xung quanh...Nhưng lại thật buồn vì chỉ toàn là ảo ảnh.....
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online