One’s first love is always perfect until one meets one’s second love.

Elizabeth Aston

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
hương 10
Từ phía lớp đã bắt đầu có những lời xì xầm rộ lên. Ánh mắt cô giáo cũng chợt ngỡ ngàng khi nghe những lời mà Minh vừa nói. Điều đó hoàn toàn đúng vì từ trước đến giờ, trong suy nghĩ của mọi người, Phạm Minh là một học sinh ưu tú! Cậu ta xứng đáng đứng đầu trong danh hiệu “ Mọt sách chất lượng cao “!
- Tất cả im lặng! Hai em ngồi xuống đi! Phạm Minh ra chơi xuống phòng giám thị gặp tôi! – cô giáo nói điềm tĩnh. Ngay lập tức không khí trở lại im ắng.
Tôi ngồi xuống. Người như bị mất hồn. Bằng một ánh nhìn đầy tội lỗi, tôi quay sang Phạm Minh. Nhưng trông cậu ta chẳng chút nào lo lắng hay sợ hãi, vẫn chăm chú làm hết bài kiểm tra. Mặt tôi đỏ ửng, có cái gì đó trong mắt làm tôi cay xè. Tôi muốn khóc quá! Khóc vì xấu hổ! Khóc vì tự trách bản thân đã làm liên lụy đến người khác!
Hết giờ. Tôi nộp bài với tờ giấy chỉ mới ghi vài chữ. Tôi không còn tâm trạng mà làm tiếp được nữa. Nhưng vốn dĩ tôi cũng đâu có học bài mà đòi hỏi làm cho xong. Một lần nữa tôi lại nhìn sang Phạm Minh. Cậu ta vẫn thế, vẫn chẳng nói năng gì, vẫn chúi đầu vào cuốn truyện dày cộm quen thuộc. Tôi thu hết can đảm nói...lí nhí:
- Xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng tới cậu...Lát nữa ra chơi tôi sẽ xuống phòng giám thị để nhận lỗi với cô và minh oan cho cậu!
Phạm Minh nghe xong thì im lặng một lúc. Vài giây sau cậu ta đặt cuốn truyện lên bàn, đưa đôi mắt bị che kín bởi chiếc kính Nobita sang nhìn tôi, vẫn là sự lạnh lùng đó mà sao lòng tôi thấy nghẹn ngào:
- Cậu đừng có nói gì nữa. Tôi không muốn nghe. Và nếu muốn sống sót thì liệu hồn giờ ra chơi mà mò xuống phòng giám thị. Tôi sẽ cho cậu u thêm mấy cục nữa trên đầu giống như hôm nọ đó.
Rõ ràng là cậu ta đang mắng tôi. Mắng té tát cộng thêm dọa nạt. Ấy vậy mà sao tôi chẳng thấy khó chịu hay bực tức gì, chỉ thấy thương Phạm Minh ghê gớm. Bấy lâu nay tôi cứ luôn nghĩ cậu ta chẳng bao giờ xem mình là bạn, cậu ta hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của mình, cậu ta luôn ghét mình, nhưng hôm nay thì tôi mới biết, Minh thực sự là một người bạn tốt, rất tốt và luôn muốn giúp đỡ tôi. Chỉ là cách cậu ta thể hiện khác người thường thôi. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn không thể để Minh bị oan như vậy được. Tôi cũng có lòng tự trọng và tôi không cho phép bản thân đánh mất nó lần nữa.
- Không! Ai làm thì người ấy phải chịu! Tôi không thể để cậu phải gánh tội dùm mình!
Lần này thì cậu ta không nói gì nữa, mà thay vào đó là nhìn tôi với ánh mắt dã man hơn. Bỗng dưng tôi thấy sợ. Thường ngày tôi đã khiếp sự lạnh lùng của cậu ta lắm rồi, bây giờ còn thêm ánh nhìn này nữa, thật tình tôi muốn bỏ chạy quá! Và như những gì tôi đã dự đoán, Phạm Minh nhanh như cắt ôm chặt cái đầu tôi rồi dúi mạnh vào đầu cậu ấy khiến tôi đau điếng người. Đó có thể coi là biện pháp trừng phạt mà Minh dành riêng cho tôi. Dù rất đau nhưng lần này tôi không dám la một tiếng. Bây giờ cậu ta có đánh tôi đi chăng nữa thì có lẽ tôi cũng không đánh lại, vì tôi đã mắc lỗi với cậu ta.
- Cậu quá ngốc! Và tôi phải làm cho cái đầu cậu bớt ngốc hơn! Hãy tự suy nghĩ đi! Nếu bây giờ, cậu đi xuống phòng giám thị và nhận tội thì cả hai chúng ta đều sẽ bị truy cứu, cậu thì vi phạm quy chế giở tài liệu trong giờ thi cử cộng thêm cái tội không thành thật khai báo, tôi thì dù không làm gì nhưng lại bị tội cố tình che dấu sai phạm của bạn. Còn nếu chỉ có mình tôi nhận thì ít ra chỉ có một đứa bị phạt, mà tôi thì cũng đã thành thật thú nhận ngay từ đầu nên chắc chắn hình phạt sẽ giảm nhẹ hơn. Thông minh một tí đi! Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định làm mọi chuyện! Tôi không dư công cứu bạn lần nữa đâu. Còn bây giờ thì để yên cho tôi đọc truyện!
Minh nói một thôi một hồi rồi quay trở về với cuốn truyện thân yêu và đọc ngấu nghiến. Tôi thì như người trên mây. Những lời cậu ta vừa nói đúng là thấu tình đạt lý. Tôi yêu cậu bạn này quá! Bấy lâu nay mình ngồi với một thằng nhóc cá tính mà mình không biết, bây giờ mới khám phá ra! Thật là quá uổng phí! Minh hiểu tính tôi nhát gan không dám nhận tội nên đã nhanh chóng nhận thay tôi, Minh cũng hiểu trong mắt cô giáo cậu là một học sinh giỏi nên mới dũng cảm nhận tội ngay từ đầu để cô có thể thông cảm và cho đó là một hành động thiếu suy nghĩ trong lúc bồng bột. Vì đã là con người, dù giỏi giang đến đâu cũng có lúc mắc lỗi mà. Ôi chao! Tôi khâm phục cậu bạn cùng bàn quá đi mất! Bây giờ việc tôi muốn làm nhất là ôm chầm lấy Minh và... kiss cậu ta một phát để cảm ơn! Nhưng tôi chỉ dám nghĩ thôi chứ không dám làm. Cục u hồi nãy vẫn còn đau lắm và đang sưng to lên...
Giờ ra chơi. Minh đã xuống phòng giám thị. Đợi cậu ta đi một lúc rồi tôi cũng lén đi theo. Lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác tội lỗi đến mức này....
10 phút...
15 phút....
Chỉ còn 5 phút nữa là hết giờ ra chơi, Minh vẫn ngồi trong đó và chưa thấy dấu hiệu của sự trở ra. Tôi thấp thỏm đứng ngoài hành lang nhìn vào, hai tay cứ xoắn xoắn vào nhau. Cô thương Minh lắm, chắc cô không phạt nặng cậu ta đâu. Tôi cứ đứng chờ trong...hy vọng như thế. Tôi muốn làm cái gì đó để bù đắp lại cái lỗi to đùng của mình, ít ra là tôi có thể lo lắng cùng cậu ấy....
Đợi đến khi tay tôi cào nát cả lớp sơn tường của phòng học cạnh phòng giám thị thì Minh mới đi ra. Tôi hốt hoảng chạy lại hỏi tới tấp:
- Sao rồi???? Cô có báo về gia đình không???? Có bị phạt gì nặng nề không?????
Minh suýt té trước sự xuất hiện như...ma của tôi. Cậu ta đứng lại, hai tay bỏ vào túi quần, chau mày nhìn tôi. Có lẽ cậu ta đang khó chịu, mà có lúc nào Minh không khó chịu đâu, tôi cũng quen rồi nên cứ nhăn răng cười lấy tinh thần.
- Không bị gì cả. Chỉ bị phạt trực nhật một tuần vì sai phạm lần đầu.
Minh nói với thái độ thờ ơ mà không biết rằng lòng tôi vui như hội. Tôi sung sướng nhảy cỡn lên ôm chầm lấy cậu ta trong niềm hạnh phúc hân hoan. May quá! Không bị gì hết! Chỉ bị phạt trực nhật thôi! Gì thì gì chứ trực nhật đối với tôi là chuyện nhỏ như con muỗi. Thế là cảm giác tội lỗi trong lòng tôi đã được vơi đi mấy phần rồi.
Nhưng tôi quên mất là mình đã làm một hành động hơi quá trớn và vô duyên. Đến bây giờ khi nghĩ lại chuyện này mặt tôi vẫn đỏ ửng lên vì...ngượng. Minh chới với trước cái ôm chủ động của tôi, tay tôi quàng lên người cậu ấy mạnh quá khiến cái kính Nobita rơi xuống đất. Cậu ta nổi khùng hét lên:
- Làm cái gì thế hả???? Tránh xa tôi ra!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tôi giật bắn mình trước tiếng hét kinh thiên động địa của Minh nên vội vã buông ngay cậu ấy ra. Sợi dây thần kinh...xấu hổ của tôi đã hoạt động trở lại. Bây giờ Trần Thanh Thanh này mới ý thức được mức độ quá trớn của hành động mình gây ra. Theo phản xạ, tôi nhanh chóng cúi xuống nhặt cái kính cận to đùng của Minh rồi ngẩng lên đưa cho cậu ấy....Nhưng chính tay tôi lại làm rơi cái kính đó lần thứ hai.....Lần này thì tôi tha thứ được cho bản thân mình....Vì tôi không đủ bình tĩnh khi nhìn thấy gương mặt không – có – kính của cậu ta. Phạm Minh đây ư????? Mọt sách lạnh lùng của tôi đây ư????? Sao có thể thế được chứ???? Có nằm mơ tôi cũng không ngờ một cái kính cận cũng có thể làm khuôn mặt con người ta thay đổi đến vậy. Mãi ngắm nhìn, tôi không để ý đến gương mặt đang bốc hỏa của Minh. Cậu ta giận dữ cúi xuống nhặt kính lên rồi đeo vào, nhìn tôi bằng một ánh nhìn dã man rồi bỏ đi. Hình như cậu ta bối rối khi bị tôi nhìn thấy “ dung nhan “ thật của mình. Còn tôi vẫn còn đứng đó, như một con ngố với hàng đống suy nghĩ trong đầu. Đến bây giờ tôi mới nhận ra, xung quanh mình, toàn là Hoàng tử!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Nhưng cuộc sống đôi lúc thật éo le. Tôi mãi nhìn theo Minh. Mà không biết rằng: Cũng có một người đang đứng nhìn tôi. Đúng hơn là người đó đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối. Người đó đang đứng đằng sau và nhìn tôi. Nhìn với ánh mắt mà tôi không thể miêu tả. Người đó...là Trọng Tuấn....
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online