Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
hương 6
Tối nay tôi onl sớm hơn ngày thường nửa tiếng. Đơn giản vì hôm nay tôi học xong bài khá nhanh. Mở yahoo lên, một đống tin nhắn ập vào mắt tôi. Nhưng trong gần 10 tin nhắn offline tôi chỉ chăm chăm tìm kiếm một tin nhắn. Một tin nhắn với một nội dung không hề thay đổi, ngày nào cũng giống ngày nào, và luôn gửi vào một giờ nhất định. Đó là:
“ Chúc một ngày tốt lành! Tôi yêu bạn rất nhiều! “
Cũng đã gần hai ba tháng nay ngày nào tôi cũng nhận được dòng tin nhắn offline này. Người gửi cho tôi có cái nick đặc biệt “I_want_to_be_live”. Chưa bao giờ tôi thấy nick này bật sáng cả. Chỉ toàn là một gương mặt màu xám mà thôi. Ấy vậy mà đúng cái giờ ấy, khi mà tôi lên onl đều nhận được dòng tin nhắn đó. Điều này càng khiến tôi thấy thắc mắc hơn về chủ nhân của cái nick bí ẩn này. Và cũng vì lý do đó khiến cho tôi ngày nào cũng phải onl. Dường như việc nhận được lời chúc đó đã từ lâu trở thành thói quen của tôi thì phải. Dù không biết là do ai làm, nhưng tôi nghĩ rằng, đó chắc hẳn phải là một người tốt. Vì những hành động của người tốt luôn đem lại niềm vui cho những người xung quanh. Điển hình là tôi. Lúc nào đọc thấy dòng tin nhắn này tôi cũng cười hạnh phúc. Thế đấy! Niềm vui đôi khi đơn giản vậy thôi…
............
Kết thúc tiết 1, tôi đưa mắt nhìn toàn bộ lớp mình, toàn là những cái đầu nằm gục lên bàn vì vẫn còn buồn ngủ. Nhìn sang thằng bạn bên cạnh cũng không khá khẩm hơn. Minh nằm lăn ra, mắt lim dim. Tự nhiên tôi có cái suy nghĩ hơi…tội lỗi là muốn mở cái kính cận Nobita đáng ghét ấy ra để xem khi không có kính, gương mặt Minh sẽ như thế nào????
Nghĩ là làm. Tôi rón rén đưa tay cầm nhẹ vào gọng dài hai bên của kính, miệng không ngớt cầu nguyện mong cậu bạn đừng có tỉnh dậy, nếu không chắc tôi chẳng biết chui đầu xuống đâu cho đỡ xấu hổ. Kế hoạch của tôi được tiến hành khá trót lọt, chỉ còn một chút xíu nữa thôi thì xong xuôi, cái kính chết tiệt ấy sẽ được tháo ra….
Nhưng đúng cái lúc quyết định, tức là cái lúc gọng kính được tách ra gần khỏi mặt thì Minh đột ngột nắm chặt lấy tay tôi, mắt mở to, má đỏ phừng phừng.
- Hơ! Cậu…cậu tỉnh rồi hả????? Tôi….tôi thấy kính cậu bẩn quá nên tính lấy ra lau hộ thôi mà! Nếu cậu không thích thì thôi vậy! – dù đang cực kì đau tim nhưng tôi vẫn cố gắng bình tĩnh cười nói, đồng thời đẩy cái kính về lại vị trí cũ của nó.
Minh không nói không rằng, ngồi hẳn dậy, lấy tay chính lại cái kính cận cho ngay ngắn rồi quay sang nhìn tôi lần nữa. Ánh mắt cực kì dã man.
- Ấy! Đừng có nhìn tôi như thế! Nhìn kiểu này mắt sẽ không tốt đâu! Mau mỏi lắm! – tôi cố gắng trêu.
Cậu ta vẫn im lặng, nhưng ngay lập tức lấy hai tay ôm chặt má tôi rồi dùng hết sức đẩy cái đầu tôi va một cái thật đau vào đầu cậu ấy khiến tôi không kịp trở tay. Khỏi phải nói là lúc đó tôi đau đến mức nào. Đầu con người ta mà cậu ấy làm như bao cát, dúi một cái thật mạnh tưởng chừng có thể...lún tường. Lũ bạn xung quanh đồng loạt ồ lên trước cái cách trả thù quái dị của Minh, tôi thì chẳng còn sức đâu mà nói, mặt nhăn queo, tay xoa đầu, cảm tưởng như toàn bộ nơ ron trong đầu đã đứt phăng ra cả.
- Cậu….cậu….cậu ác quá! – tôi tru tréo lên sau một hồi nhăn nhó.
Minh vẫn không nói gì. Tôi thấy tội nghiệp cho cái miệng của cậu ta, sinh ra nhưng chẳng được nói. Sau vài giây nhìn tôi chăm chú, cậu ta quay lại cuốn sách của mình rồi tiếp tục đọc. Chẳng lẽ Minh không đau chút nào sao????? Cậu ta có phải là con người không trời????? Dù không nói năng gì nhưng tôi thấy cậu ta cười. Bây giờ tôi mới biết thằng ngồi bên mình là một tên quái vật, chỉ biết vui trên nỗi đau của người khác. Mà cũng tại tôi, tự nhiên khi không lại đi làm cái trò đó, để đến bây giờ có đau cũng phải cắn răng mà chịu, không thể làm gì được.
Tuổi học trò của tôi lắm chuyện kì cục như vậy đấy!
Tối. Đang chăm chú dán mắt vào màn hình tivi để xem bộ phim Hàn Quốc mà tôi yêu thích thì đột nhiên ông anh hai quý hóa lôi phắt tôi lên lầu khiến tôi la oai oái. Gì thì gì chứ vụ này thì tôi biết tỏng, chắc hẳn ông ta lại muốn nhờ vả tôi chuyện gì nữa đây. Sao cái thân em gái như mình lại phải khổ sở thế này nhỉ????
- Hai làm cái trò gì thế????? Em đang coi phim mà! – tôi bực bội.
- Anh có việc nhờ mày giúp đây! – thấy chưa! Đúng như tôi dự đoán mà.
- Em không biết! Hai đừng có lôi em vào mấy cái vụ tình cảm rắc rối của hai, cho em xuống coi phim! – tôi lắc đầu quầy quậy rồi đứng dậy toan chạy xuống nhà.
- Mày ngồi yên coi! Đừng có khiến anh nổi khùng kẻo anh méc ba mẹ chuyện mày làm hư cái USB của ba đó nghen! – ông ta cười nham hiểm. Thế đó! Muốn người ta không biết trừ khi mình đừng làm. Chỉ vì lỡ tay để cái USB chứa nhiều tài liệu quan trọng của ba lẫn trong đống áo quần rồi đem luôn vào máy giặt khiến nó nát vụn không còn nhận diện được mà tôi phải cắn răng nghe theo lời của ông anh ma quái.
- Hix! Hai ác lắm! Muốn gì thì nói đi! – tôi xụ mặt.
- Ngoan thế là tốt! Việc cũng không khó khăn gì, chỉ cần tối mai mày giả vờ làm bạn gái của anh rồi cùng anh đi tham gia một buổi party mừng sinh nhật con nhỏ người yêu cũ là được! – anh nhún vai cười.
- Cái gì cơ????? – tôi nghe mà suýt té – Hai đâu phải thiếu người yêu, tự nhiên bây giờ bắt em giả người yêu của hai, mà còn là để chọc tức chị nào đó người yêu cũ nữa hả????? Hai có bị vấn đề gì không vậy????? – tôi tròn mắt xác nhận sự thật.
- Nhưng tao thích thế! Vì nếu dẫn theo bạn gái thì tao bắt buộc phải hôn nó, mà tao tự dưng không thích hôn nhỏ nào nữa hết! Thà hôn mày còn hơn! – anh cào cào đầu.
- Má ơi! Hai nói thế mà được hả???? Em còn nhỏ hai ơi! Ở nhà thì không sao! Chứ ra ngoài mà hai hôn em kiểu đó thì em chết mất! – tôi tá hỏa van xin, gì thì gì chứ vụ này thì quá động trời. Không được!
- Có gì mà mày sợ thế nhỉ??? Mày phải nên tự hào là cho đến thời điểm này, mày chính là người con gái mà anh hôn nhiều nhất! Anh hôn mày hoài à, vì thế mày chỉ cần tự nhiên để mình anh diễn là được! Ok? – ông anh trai cười nham nhở.
- Không không! Em không chịu đâu! Hai ơi là hai! Không được!
Tôi vật vã suốt đêm để năn nỉ ông anh trai cho tôi thoát khỏi vụ này nhưng anh chẳng hề mảy may thương xót cho đứa em gái đáng thương này mà chỉ nói một câu duy nhất!
- Mày chọn đi! Muốn đi dự tiệc cùng anh hay muốn bị cắt mạng vài tháng?
Thế đó! Ổng đã động chạm vào cái nhu cầu không thể không có của tôi. Đó là online mỗi ngày. Nếu bây giờ mà ba biết được chính tôi là nguyên nhân gây ra sự nát bấy của cái USB thì chắc chắn tôi sẽ bị cấm lên mạng ít nhất là một tháng. Một tháng thì làm sao mà tôi sống được hả trời????? Nhưng nếu đi dự tiệc cùng ảnh thì tôi sẽ phải để ảnh hôn như bạn gái trước mặt bàn dân thiên hạ????? Đằng nào cũng là đường chết cả! Khổ thân Trần Thanh Thanh này quá đi!!!!!!!!!!!!!!
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online