Thất bại rất cần cho sự trải nghiệm và trưởng thành của mỗi chúng ta. Tất cả những gì tôi đạt được ngày hôm nay đều do trước đây tôi dám cho phép mình phạm sai lầm.

Rick Pitino

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 91 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 503 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:45:57 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 30: Cô Có Khỏe Không?
ai ngày sau.
Trương Khải Hiên và Chu Duyệt đứng ở hành lang của bệnh viện, đều nóng lòng như lửa đốt.
Đường Mạn mất tích.
Chu Duyệt tức giận, không ngừng mắng vú Trương, “Bảo vú đến xem chừng em ấy, em ấy chạy đi đâu?”
Vú Trương liên tục giải thích: “Tôi chỉ là đến phòng nước rót chút nước sôi, lúc về liền không thấy cô ấy đâu.”
Trương Khải hiên ôm một chút hy vọng, gọi điện thoại về nhà, bà Trương nói với anh là Đường Mạn không có về nhà, đến cuối cùng, bà Trương còn mắng: “Con nhỏ đó đi đâu thì đi đi, không về thì không về.” Trước kia, bà còn nể mặt con trai, bà chấp nhận Đường Mạn, đối đãi khách sáo với cô, hiện giờ Đường Mạn đã sẩy thai, lại cắn bị thương con trai bà, bà hoàn toàn không muốn gặp lại Đường Mạn, hết sức thất vọng với cô.
Chu Duyệt nói: “Chị lái xe tìm ở dọc đường một chút, vú Trương, vú tiếp tục đi tìm xung quanh bệnh viện, Khải Hiên, cậu ở lại đây, điện thoại của Đường Mạn ném ở bệnh viện, cậu gọi điện thoại cho bạn bè của em ấy thử xem.”
**************************************
Một mình Đường Mạn đi lại trên đường lớn, nhìn chính mình trong tủ kính thủy tinh, sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu, xương gò má nhô ra. Nào có vẻ đẹp của mấy tháng trước?
Cô cười khổ, chỉ có 8 tháng, quen biết Trương Khải Hiên 8 tháng, yêu đương với anh 1 tháng, gả cho anh 4 tháng, chỉ một khoảng thời gian như vậy, cô kinh hoàng như đã trải qua tầng trời thứ chín của đời người.
Ngày tuyết rơi, ông trời thật sự dùng bóng tối đến chiếu cố tâm trạng của cô, tâm trạng của cô vào giờ phút này cũng giống như ông trời, tô một màu xám chứ không hơn, cơn gió thổi đến rùng mình lạnh lẽo, gần như muốn đông cứng cả người cô.
Cô không thể không khóc, uất ức hệt như cô gái bị bó chân trong Hưu Thư (1), đi về đâu đây? Quay về nhà họ Trương? Đối mặt với biểu cảm như núi Trường Bạch của bà Trương? Từ trước đến nay, bà Trương đều là người đại diện cho hình tượng mẹ kế, giờ phút này, bà Trương càng thể hiện nó vô cùng nhuần nhuyễn. Mà ở trong thành phố này, cô không có gia đình của chính mình, hiện giờ cũng không có công việc, lê một tấm thân tàn tạ, bán mình làm nô thì người ta cũng ngại tốn cơm tốn gạo.
Khóc ư, trời đất bao la như vậy, nơi nào ột bụi dây leo nhỏ bé như cô dung thân đây?
Chồng ư? Chồng không yêu cô, con ư, con đã không còn, cô thực sự không còn chỗ nào để đi.
Vốn nghĩ phải tràn đầy khí thế như trong phim truyền hình, viết một bức thư, thu dọn đồ đạc bỏ đi, lại phát hiện, ra khỏi cửa, hỗn loạn, dường như cô bị lạc đường.
Trước mắt biến thành một màu đen, cô đi không vững, bám vào cột đèn ở ven đường, cô yếu ớt ngã xuống. Lúc cô lảo đảo sắp ngã xuống, chỉ cảm thấy toàn thân như bị tiêu tan mất một phần trọng lực, một đôi tay đỡ lấy cô, để cô có một chỗ dựa.
Cảm tạ trời đất.
Có một tiếng nói vang lên ở bên tai cô: “Cô không sao chứ?”
Đường Mạn ngẩng đầu, thấy một người đàn ông trạc 30 tuổi đang dùng một ánh mắt vừa tò mò vừa thân thiện để nhìn cô.
Cô không có tâm trạng để nhìn kỹ diện mạo của anh ta, chỉ nhớ rõ đôi mắt anh ta rất ấm áp, khóe môi hơi cong lên, giọng điệu hỏi thăm lại rất hiền hòa.
Cô vừa định nói, tôi không sao, nhưng cơ thể càng lúc càng mềm nhũn không còn sức, nên toàn bộ sức nặng đều dựa vào trên người anh ta.
Anh ta có hơi lo lắng, nhìn xung quanh, “Cô còn có thể chịu nổi không? Nếu cô không khỏe, tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện.”
Cô không còn sức để gắng gượng, đành nói với anh ta rất yếu ớt: “Đến bệnh viện XX, tôi ở phòng bệnh 901.”
Chống tới chống lui, đến cuối cùng lại chỉ có thể nhu nhược trở về, trong lòng cô tự khinh bỉ chính mình, hóa ra nghĩa khí cũng cần phải trả giá nhiều nỗ lực như vậy, không phải ai cũng có thể làm Lưu Hồ Lan (2).
Ân nhân cứu mạng này đỡ Đường Mạn đi đến ven đường, một chiếc xe màu đen từ chỗ khác chạy đến, lập tức dừng lại, tài xế gọi anh ta: “Tổng giám đốc Lý?”
Anh ta dìu Đường Mạn vào trong xe, để cho Đường Mạn dựa vào mình, sau đó nói địa chỉ cho tài xế.
Đường Mạn chỉ có thể nói, “Cám ơn anh.”
Cô từ từ nhắm hai mắt lại, không thể không dựa vào người này, giữa lúc mơ mơ màng màng chỉ ngửi thấy trên người anh ta có một mùi thuốc lá nhàn nhạt, còn có hơi thở như cơn gió thổi đến làm lạnh bầu không khí, hai mùi hương này hòa vào nhau, hệt như mùi bạc hà, lại có thể khiến cho đầu óc cô thanh tỉnh hơn một chút.
Nhìn thấy Đường Mạn yếu đi như thế, anh ta ra hiệu cho lái xe, “Chạy chậm lại một chút, trông cô ấy không được tốt lắm.”
Xe chạy đến cổng bệnh viện, yên ổn hệt như chưa từng có gì xảy ra, anh ta nhẹ nhàng lay lay Đường Mạn, “Cô ơi, có khỏe không?”
Dây Leo Dây Leo - Thủy tụ nhân gia