Người ta không đánh giá tôi bởi số lần tôi vấp ngã mà là những lần tôi thành công. Bởi thành công đó chính là những lần tôi thất bại nhưng không bỏ cuộc.

Tom Hopkins

 
 
 
 
 
Tác giả: vitconxauxi1995
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 28 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 441 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:43:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ó chạy đến cái giá to đùng để toàn là đồ trang sức, nó mở cái cặp iu quí mà nó luôn mang theo bên người ra, trong đó có 1 cái...hộp quà nhỏ bằng cuốn tập, nó chạy ngay tới cái laptop của mik`.
_Buzz...
_pạn tìm được chưa.
_rùi, mak` cái nì pạn bỏ vào cặp mik` khi nào thía.
_à, pạn có nhớ hồi chiều về bạn đụng vào 1 người bạn và làm rơi cặp xuống đất không.
_à nhớ ùi, lúc đó bạn đã bỏ vào đúng hok.
_yes.
_mak` trong đây là cái j` thía.
_pạn mở ra rùi sẽ bít, pipi pạn trước đây
Thienthan_homenh_9x is offine
_người này là ai vậy ta, chưa kịp hỏi thì đã offine òi, khó hiểu thiệt, để xem trong đây là cái gì nào_nó nghĩ thầm rồi từ từ mở hộp quà ra.
_ủa cái gì vậy nè_nó hơi ngạc nhiên vì trong đây hok có socôla, không có vòng vàng gì hết, mà chỉ có 1 cái đĩa, không có danh tánh đang nằm lăn lóc với 1 tấm thiệp, nó lấy lên xem.
"
Đừng suy nghĩ nhìu, hãy xem và biết được sự thật, hãy làm theo những gì con tim mách bảo nhé!!!
"
thiên thần hộ mệnh của em.
_lại là thiên thần hộ mệnh, thật ra anh ta là ai chứ, sao lại đưa inh` cái đĩa này, cái gì mà hãy xem để biết được sự thât, rồi cái gì mà con tim mách bảo chứ, thiệt là lố bịch quá hà, ngủ cái rồi mai tính tiếp._nó tự lẩm bẩm 1 mình, rồi bay thẳng lên giường ngủ, xoay tới xoay lui, sao không ngủ được thế này, thôi thì bắt lên xem thử trong đây có cái gì đã.
ó chạy đến cái laptop mở chế độ xem phim ra, rồi ngồi hồi lâu gần 20
,........không biết nó xem được cái gì mà vội vội vàng vàng, thay đồ chẳng bị ra khỏi nhà. Trên đường, nó đi trên chiếc xe taxi nho nhỏ băng qua các con hẻm đông đúc, trải dài trên thành phố HCM, nó lấy cái iphone ra gọi cho ai đó:
_anh Bảo hả! anh có thể cho em biết số điện thoại của Minh được không._nó gượng gạo hỏi Bảo.
_có chuyện gì hả em?
_à, không có chuyện gì đâu anh tại em có việc muốn nói với Minh thôi.
_uhm, để 1 lát anh nhắn tin qua cho em số nó cho.
_dạ, thanks anh.
_pipi em.
Nó tắt máy, ngồi lặng im với những thắc mắc trong đầu:
"thì ra Minh nói thật, anh ấy không có làm những chuyện đó, vậy mak` mình lại trách lầm anh ta, haizzz, sao mak` mình háo thắng thế không bít, bây giờ phải làm sao đây, mình đâu có dễ nói được lời xin lỗi đâu, dù gì mình cũng là chị 2 của nhóm Hải âu làm sao lại nói lời xin lỗi dễ dàng như thế, ai biết được chắc mình kím hố mà chốn wa
"
Nó vẫn đang lẫn quẫn với cái suy nghĩ cùn đó, rồi tít..tít...tin nhắn có số của Minh cũng đã xuất hiện.
"thôi đành liều 1 phen zậy, dù sao mình cũng có lỗi trước mà, mà nhớ lại những gì mình chữi anh ta, không biết anh ta có tha lỗi ình không nữa, thôi mặc kệ mình chỉ đến xin lỗi thôi, không tha lỗi thì mặc anh ta dù gì mình cũng làm đúng bổn phận là xin lỗi thì ta thôi mà.
"
Nó lẩm bẩm 1 mình làm bác tài xế tưởng nó chạm mạch, làm ổng toác mồ hôi vì sợ nó hok trả tiền.
Nó lấy con dế ra gọi cho Minh, bên đầu dây kia chờ hồi lâu mà không bắt máy, chợt có tiếng trả lời mà không phải là Minh mà là người khác,
_alo, ai đó ạ._bên đầu dây có tiếng thằng con trai nói.
_à, phải số này là của bạn Minh không ạ._nó nghe có tiếng nhạc um sùm, nên phải nói lớn để cho người bên kia nghe máy.
_à vâng, chị là pạn của anh Minh phải không ạ, anh Minh giờ đang sỉn quất cần câu rùi nên không nghe máy được chị ạ._anh chàng giải thích.
_ zậy à, em có thể cho chị biết anh Minh đang ở chổ nào không em._nó nghe anh chàng kia gọi bằng chị nên chũng xưng em cho phải phép
_dạ, là quán bar
" boom
" ạ!!!
_ok, chị đến ngay._nó không cần hỏi đường nào, hẻm nào, vì nơi đó là nơi nó đến thường xuyên đây mà
_bác tài, chở cháu đến đường MX nhé, ở quán bar
"boom
" ấy._nó hối thúc ông bác tài xế
_giờ đây ông tài xế cũng bớt lo ngại hơn vì những người vào quán bar đó phải là con nhà giàu mới vào được, cho nên nó tất nhiên cũng sẽ có tiền để trả cho ông rùi, mặc dù nó hơi
" xấu xi
".
Két.... Quán bar
"Bom
" đã ở ngay trước mặt nó, nó thanh thản bước vào mà để quên ông tài xế đằng sau gọi í ới,
"vì chưa trả tiền cho người ta
". Sợ bị lỗ vốn bác tài xế đuổi theo nó tới cùng, chưa kịp đụng đến tay nó thì đã bị 1 băng quay quanh, khuôn mặt cười nham nhở.
_các cậu, muốn gì_ông tài xế run run trả lời.
_hehe, muốn gì hả, thì này._một thằng nh0x giơ tay lên định đấm cho ông già 1 cái nhưng đã bị 1 bàn tay nõn nà, trắng trẽo của nó giữ lại
_thôi, đừng có chọc ổng nữa, tại hồi nãy chị quên trả tiền xe nên ổng đi theo chị chứ gì._nó khom lưng xuống nhìn ông tài xế rồi ngước lên nói.
_dạ, vậy mà em cứ tưởng thằng nào giám chọc ghẹo chị nên mới._thằng nh0x gãi đầu nói.
_ai mà giám đụng tới chị 2 tụi bây chớ không sợ bị tụi bây luộc sống à, hà hà_ nó nói với cái giọng chọc ghẹo.
_Từ nãy đến giờ ông tài xế như được đưa xuống tới địa ngục, nghe những câu nói của tụi nó,à phát rùng mình
" trời ơi, sao con xui xẻo thế này, kiếm chút tiền cơm mà cũng gặp phải đàn anh, đàn chị là sao trời
", ông tài xế tự nghĩ thầm mà khấn trời khấn phật cho qua khỏi kiếp nạn.
_uhm, cháu gởi chú này, hồi nãy cháu quên gởi, à mà_đang nói chuyện với ông bác nó quay sang mấy thằng đàn em đầu nhuộm đỏ, nhuộm vàng_mấy thằng này sau không xin lỗi người ta đi, không chịu suy nghĩ, tìm hiểu kĩ càng đã hùng hổ với người ta rồi.
_vâng ạ!!!_mấy thằng này nghe lời nó găm gắp, cuối đầu cung kính_cháu xin lỗi chú ạ!
_ờ không, có gì đâu, chú đi trước nhé!_ông nói hết câu rồi phóng nhanh ra cái xe iu quí phóng như bay mất hút.
_à, chị đến đây có chuyện gì ạ!_một thằng cất tiếng hỏi.
_chị cần có việc thì mới được đến đây à!_nó làm mặt giận dỗi.
_dạ không phải tại, thường thì em thấy chị đi chung với anh Tí Nị nhưng hôm nay lại không thấy ảnh, mà chị lại đi 1 mình nên em mới..._thằng nhỏ gãy đầu nói.
_uhm, không có gì đâu, chị vào đây để kiếm bạn thôi, mà vào đó đừng có gọi chị là chị, mà cứ xem như không quen đi nhé_nó thẳng bước đi vào trong.
_à mà chị cẩn thận đấy, quán bar này bị nhóm
"Hắc hải
" chiếm rồi, cho nên chị hãy cẩn thận hơn có chuyện gì cứ gọi tụi em nhé.
_uhm, chị biết rồi, các em cứ chơi vui vẻ đi, chị không sao đâu mà lo._nó cười với lũ đàn em một cái, rồi bước đi.
Bùm bum bum bla bla.....
Tiếng nhạc, tiếng la hò hét, những ánh đèn xanh đỏ quay tứ tung, làm cho người nó quay cuồng.
_
" trời ơi, sao mún nhảy quá zầy nè
" haizzz
" thôi phải tìm anh ta trước đã
"....a kia rồi, anh chàng ngồi nghiêng qua nghiêng lại trên cái bàn vip kia kìa, sao anh ta say cỉn đến vậy cơ chứ, hok lẽ lại mình_nó suy nghĩ bân quơ 1 lúc, cuối cùng cũng đến được chỗ Minh.
_Minh, Minh, tỉnh lại coi, làm cái gì mà say mèm dậy hả, để tui đưa cậu về._nó lay lay cánh tay của Minh rồi vòng tay của cậu ta lên vai nó bước đi
_Minh hất tay nó ra, kêu 1 con nhỏ nào đó, mặc đồ hết sức là thíu vải, trong thật
"sexy
", quyến rũ lại và ôm cô ta vào lòng. _nó không cảm thấy buồn vì bị Minh hất tay ra, vì nó cũng có lỗi trước, nhưng nó thấy hơi đau trong tim vì trước mắt nó, Minh đang ôm ấp cô gái khác mà không phải là nó
"ôi đang nghĩ lung tung cái gì thế không biết, bây giờ mình chỉ việc kéo anh ta ra khỏi chỗ này là được
", nó vẫn tiến lại gần cặp đang ôm nhau âu yếm và tiếp tục hành động của nó là lay lay vạt áo của Minh.
_Minh không nói gì mà có lẽ là thấy nó hơi phiền phức, cho nên anh cũng tiếp tục phản kháng bằng cách đẩy nó 1 cách tàn nhẫn hơi lúc nãy, và nó không kịp trở tay thế là nguyên cái thân sát nhỏ bé của nó đã ngã vào 1 cái bàn Vip bên cạnh và xoảng... đổ vở manh múng, tay nó giờ đây đã bị những mãnh thủy tinh làm trầy sước đến ra máu.
_ê con nhỏ xấu xí này mày làm cái quái gì thế hả?_1 thằng ngồi trên cái bàn bị đổ quát nó, rồi xoay qua nhìn Minh khinh khỉnh nói_ê, thằng oánh con, về mà giữ cái con bạn gái xấu xí của mày này, không hiểu sao 1 thằng ăn chơi như mày lại chịu quen 1 con nhỏ xấu xí, như..._chưa để thằng đó nói hết câu thì.
Bụp....miệng tên kia tóe ra máu, ngã nhào xuống đất.
_
"Ai da, tội nghiệp cưng quá ai biểu cưng nói chị là bạn gái của anh làm gì, làm anh ta bẻ mặt như thế bị như thế này là đáng đời đấy con ạ!!, hì hì
"_nó thấy tên kia nằm 1 đống không đứng dậy nỗi, lòng khoái chí vì cũng cho hắn ta 1 bài học, nhưng lí do chủ yếu Minh đánh hắn ta không phải vì mình cho nên nó hơi buồn 1 chút.
_mày nghe cho rõ đây_Minh 1 tay chỉ thẳng vào tên lưu manh đang nằm chết dí dưới đất, 1 tay kéo nó lên ôm vào lòng_ đây là bạn gái tao, chị 2 của cái quán bar này, tao mà còn thấy mày lảng vản ở cái quán bar này hoặc những quán bar khác trong địa bàn của tao thì mày chết chắc rồi đó_nói xong Minh kéo nó đi không thương tiếc, nhưng nó còn biết cự cãi, giãi nãy gì nữa đâu, giờ nó như biến hóa thành pho tượng hay sao ấy, mặc sức cho Minh kéo nó đi đâu thì đi, nó không quan tâm đến nữa.
_
" cái gì vậy nè, anh ta nói mình là bạn gái anh ta và nói không cho ai giám động đến mình, vừa nãy anh ta còn đánh nhau để bảo vệ mình nữa, anh ta nói thật sao, hay anh ta chỉ giả vờ thôi, còn nói mình là chị 2 của cái quán đó nữa chứ, từ trước đến giờ chưa có ai lên tiếng bảo vệ che chở ình cả, chỉ toàn mình bảo vệ người khác thôi, không ngờ được người khác bảo vệ lại hạnh phúc đến như thế
" _nó lẩn vẩn với cái suy nghĩ trong đầu mà mặt thì tươi gói, cười hớn hở. ____________Ở quán bar bí giờ___________
Một đám xúm lại đánh cho thằng kia ngồi không nổi, mà lết cũng không xong, nào là:
_ ầy chết này dám đánh chị 2 tao này._thằng áo Xanh nói
_hồi nãy mà tao đánh mầy thì mày chết chắc rồi _thằng áo trắng lên tiếng.
_dám chữi chị 2 tao nè._thằng áo đen đạp liên tục.
_chị 2 tao còn đẹp hơn ****** nữa kìa. _thằng áo vàng nhảy vô nói, biết mình nói nhầm nên quay đi chạy trước, mấy thằng khác quýnh mệt cũng chạy theo, thằng áo vàng vừa chạy vừa la í ới.
_Ở đây chỉ còn lại bãi chiến trường, mọi người thì bàn tán xôn xao, về chuyện vừa rồi
_chắc bọn họ là đàn em của anh Minh đây mà.
_nhưng hok ngờ bạn gái của anh Minh lại xấu xí đến thế_người con gái chưa nói hết câu đã bị ném cho 1 cái nhìn hết sức là chết người của...2 cái bóng....1 trong 2 người bước ra, nắm lấy tóc của con nhỏ mới **** nó, ném ra phía bàn khác gần đó và cất tiếng nói:
_đừng có mà nói xấu, Linda của tôi, không thì...kụp,kụp.._bàn tay người đó bóp lấy nhau phát ra tiếng đến rợn người, rồi 2 người huơ tay tạm biệt tất cả rồi cũng bước đi, bước ra khỏi cái không gian u ám này.
____________________Công viên________
_ Minh dẫn nó đi 1 hồi rồi cũng đến công viên, bây giờ anh ta mới thấy được thái độ kì cục của nó anh ta hỏi_cô làm cái gì mà đứng đó cười như điên vậy.
_một câu nói của Minh đã làm nó, đang dung dăng trên trời mà rớt ngay xuống địa ngục, nó quát lại_anh nói ai điên hả? À đúng rồi tui điên, tui điên nên mới bị người không bình thường như anh dẫn ra đây nè.
_cô...thôi được rồi tui thua rồi được chưa, sao lần nào tui và cô nói chuyện là lại cãi nhau thế nhở.
_cái đó,...tại anh gây sự trước với tui chớ bộ_nó chu chu cái mỏ nho nhỏ của nó trước mặt anh làm anh phải bật cười.
_anh cười cái gì chứ!_nó xoay đi làm mặt giận
_thôi được rồi cho tui xin đi, à mà cô đến quán bar làm gì, nhìn cô đâu có giống kẻ ăn chơi.
_hì hì, tui đâu có đến đây để chơi bời gì đâu, tui đến đây để kiếm anh đó._nó cười nói.
_kiếm tôi_Minh chỉ tay vào mặt mình, trông ngố kinh khủng_để làm gì?
_à, ừ, để..._
"sao nói hok được zầy nè
"_ à ừ..._nó huơ huơ tay làm sao mà_ tủm...., chết òi, rớt xuống dưới mất òi, cái vòng đó là kỉ niệm của mẹ tôi đấy không làm mất được đâu.
_trời ơi sao cô hậu đậu thế không biết_Minh cởi giày của mình ra rồi xoay sang nó_đợi tui ở đây chút, hồ sâu thế này chắc khó kiếm lắm đây_nói xong anh ta nhảy um` xuống nước.
3
5
10
15
20
trôi qua, nó bắt đầu sợ, bắt đầu lo lắng, nó ngồi thụp xuống ôm mặt nhớ lại kí ức xưa, kí ức mà nó dần như muốn quên đi nhưng, bây giờ, những cảm tượng bây giờ sao giống quá, nó sợ, nó run lên.
_Minh ơi, cậu mau lên đi tớ sợ lắm_nó rên lên tường nhịp trong tiếng nất, 2 hàng nước mắt tuôn ra, lấm tấm trên mặt,làm tan đi phấn son mà nó đã gày công cực khổ trang điểm gần 1 tiếng đồng hồ, bây giờ nó không quan tâm đến việc đó, bây giờ nó muốn là thấy mặt Minh.
Cô Là Dân Chơi Hả ? Cô Là Dân Chơi Hả ? - vitconxauxi1995