Đừng để tâm đến thất bại mà chỉ nên nhìn vào những sai sót của mình.

Ngạn ngữ châu Phi

Download ebooks
Ebook "Yêu Tinh Tình Yêu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nguyễn Vi
Thể loại: Ngôn Tình
Dịch giả: Bảo Trâm
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 24
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1325 / 3
Cập nhật: 2016-02-18 21:13:34 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
uyên Nhụy đi Bắc Kinh một tuần, mang về giải B cho tác phẩm tin thời sự của hệ thống phát thanh, ngoài giám đốc Lâm ra thì đây là giải cao nhất ở Đài phát thanh Lục Thành.
Chắc tự hào vì có một người dưới quyền xinh đẹp rạng ngời lại tài giỏi xuất chúng như Tuyên Nhụy, Tứ Bình lòng dạ thoải mái, trong bữa tiệc chúc mừng ở Ban Thời sự ra sức ba hoa thiên địa về Tuyên Nhụy, khen tới mức hồ đồ. Tuyên Nhụy tỏ ra khiêm tốn, đợi Tứ Bình nói xong, lúc đến lượt mình, Tuyên Nhụy nói cực kỳ thành khẩn: "Chủ nhiệm, chị nói rất toàn diện rồi, tôi không bổ sung nữa".
Nhìn điểm của giải thưởng đó, Tứ Bình tỏ ra chẳng có gì ngạc nhiên, nói ngay sang chuyện khác.
Buổi tối Tuyên Nhụy mời mấy người trong phòng đi ăn, ngoài Vương Lâm đang đi công tác ra bọn Tề Phi, Tiểu Xuân đều đi.
Tề Phi đang làm một chuyên đề âm nhạc, bị giám đốc Lâm truy đến nỗi không có thời gian rảnh rỗi, ăn chưa được 40 phút đã phải quay về phòng thu âm, Tiểu Xuân cũng nhận điện của một người bạn, uống rượu xong đã đi, cuối cùng chỉ còn lại Tuyên Nhụy, tôi và Khả Tuệ.
Công lực biến hình của con yêu tinh Khả Tuệ nhanh đến chóng mặt, đặc biệt là bắt đầu biểu hiện từ sau lần trên phố Tuyên Nhụy cướp nó từ tay Trung Cơ đó. Vẻ nữ tính của nó không giống Tuyên Nhụy, không hề hùng hùng hổ hổ mà là loại mềm mỏng đến mức yếu đuối, ngọt ngào mà không phát ngán, thuộc vào loại có khả năng đặc biệt không cần nói gì mà mặt mày vẫn gợi tình.
Nó trưởng thành nhanh chóng như vậy, đương nhiên có liên quan đến công lao bồi dưỡng lớn của Tuyên Nhụy.
Nhưng hôm nay nó không cao hứng, sắc mặt không tốt lắm.
Tuyên Nhụy uống một chút rượu, ôm lấy vai Khả Tuệ hỏi: "Con hồ ly nhỏ sao rồi, nói cho lão đây xem nào".
Lúc đầu Khả Tuệ còn giấu giấu giếm giếm, ấp a ấp úng, bộ dạng sống chết cũng không nói ra, vêềsau, Tuyên Nhụy uy hiếp dọa cởi áo ngực của nó ra - tay Tuyên Nhụy rất khiếp, bất kể là áo ngực loại nào, khóa móc kiểu nào, chỉ cần cô ta thò tay vào kéo một cái là lập tức tuột ra, ngay cả mặc áo len mùa đông vẫn có thể làm được. Tôi cũng từng bảo cô ta mở lớp dạy cho mấy gã đàn ông cứ phải đau đầu về việc này, đảm bảo thu nhập rất cao - lúc đó Khả Tuệ mới nói ra một cách miễn cưỡng.
Chính xác là Tuyên Nhụy nhìn không sai, Khả Tuệ là một mầm mống yêu tinh khá thông minh. Từ lần xảy ra chuyện Trung Cơ đến nay, chẳng qua chỉ mới nửa tháng, nó đã tương đối tiến bộ, bắt đầu đi tìm đối tượng để thực hành.
Về địa điểm tìm kiếm "anh trai", Khả Tuệ không cần thầy mà tự hiểu, lý luận của nó khíên Tuyên Nhụy vừa nghe vừa phải gật đầu. Nó phân tích: "Chị Tuyên Nhụy nói đúng, người đàn ông có gia đình không thể nhảy vào, cũng không thể dính dáng đến người có điều kiện hơi kém. Những địa điểm công cộng có mấy loại, phương thức bắt chuyện của đàn ông cũng không nhiều, mà còn không thể chủ động quá, nhẹ dạ quá. Trước tiên nói về địa điểm, ở sàn nhảy phần lớn là người làm công ăn lương, đến đó để nhìn gái miễn phí, những kẻ hiếu sắc thì lại sợ này sợ nọ, chả nước non gì; ở Mc Donal, Kentucky thì cơ bản toàn là người Hàn và Nhật, hoặc những người trong túi không có tiền, không theo nổi những chuyện yêu đương đó; còn quán cà phê thì sao, nếu không phải là từng đôi thì là bọn đang muốn đi câu gái, hễ dụ dỗ được là giở trò, không thể hiện được trình độ; cuối cùng là các loại quán bar, đặc biệt là quán rượu, những kẻ hẹn hò vụng trộm khá nhiều... Còn những nơi cao cấp khác, lại không thể hạ thấp giá trị của bản thân khiến người ta cảm thấy mình làm nghề không lương thiện".
Hai mắt Khả Tuệ lóe sáng: "Em tìm được một nơi rất tốt có thể tìm được vật thí nghiệm".
Khả Tuệ nói: "Quảng trường kỹ thuật số Ức Cao".
Khả Tuệ nói: "Rất nhiều các chàng trai, một số lượng lớn các chàng trai có điều kiện phù hợp".
Khả Tuệ nói: "Đương nhiên không phải tìm người bán hàng mà là người mua hàng".
Khả Tuệ nói: "Nếu có một người đàn ông trẻ trung, đẹp trai, có thể nhìn thấy ngay, nhưng làm thế nào để trong một thời gian ngắn ngủi mà nhanh chóng phán đoán được anh ta liệu có thể làm đối tượng để dụ dỗ được không? Máy ảnh kỹ thuật số nhé, MP3 nhé, máy xách tay nhé, đối với những mặt hàng có tốc độ cải tiến và thay đổi mẫu mã khá nhanh này, người thường xuyên đi mua có thể nói lên ba điểm: thứ nhất, thời thượng; thứ hai, có thể đi mua được; thứ ba, hiểu, quan tâm, biết điều".
Khả Tuệ nói: "Còn nữa, người thích các sản phẩm kỹ thuật số thông thường đều chuộng sạch sẽ, người đàn ông sạch sẽ là phúc âm mà ông trời ban cho một yêu tinh, móng tay cắt sửa ngay ngắn, tóc không có gàu, chân không có mùi lạ...
Khả Tuệ nói: "Còn nữa, người hiểu đời, bất kể hiểu một chút hay cực kỳ hiểu biết đều rất thích dạy bảo người khác, như vậy thì có lý do đầy đủ để tiếp cận đối phương".
Khả Tuệ nói: "Vả lại, tính cách của bọn họ phần lớn là hướng nội, đều có tính trẻ con, rất nhiều người không giỏi giao tiếp, hay xấu hổ và dễ thương".
Khả Tuệ nói: "Em bỏ ra tám ngày trời lang thang ở trung tâm kỹ thuật số Ức Cao, phát hiện ra một anh chàng đến đó ba lần. Ngoại hình cực kỳ OK, những điều kiện khác cũng hoàn toàn phù hợp, em giả vờ không hiểu hỏi anh ta vài thứ, được biết anh ta làm ở một công ty mạng rất nổi tiếng ở thành phố này...".
Nói đến đây, Khả Tuệ vốn đang khí thế hừng hực bỗng nhiên ủ rũ cúi đầu.
Tôi và Tuyên Nhụy đồng thanh hỏi: "Vậy sau đó thế nào?".
Khả Tuệ suýt nữa thì rơi nước mắt: "Lúc đó em mới bắt đầu dụ dỗ anh ta đã cảm thấy có điều gì đó, sau thì...", nó bắt đầu nước mắt vòng quanh, "... sau đó thì em phát hiện ra... anh ta vốn không phải là kỹ thuật viên mà là nhân viên bán hàng... Bây giờ, muốn rũ ra cũng không rũ được".
Tôi và Tuyên Nhụy cười đến phát điên.
Một mình Khả Tuệ nước mắt chứa chan.
Tuyên Nhụy phải túm lấy khăn trải bàn mới không bị ngã xuống gầm bàn, cô ta cười sằng sặc nói: "Khả Tuệ, em có thể làm thầy rồi, có một bài học như vậy,sẽ au này phải cẩn thận hơn... ha ha ha...".
Khả Tuệ tỏ ra hơi ấm ức: "Chị Tuyên Nhụy, Chị không bảo em tránh xa nhân viên bán hàng một chút...".
Tuyên Nhụy nói: "Đúng, đúng, đúng, lão đây sai rồi, lão đây không những quên nói với cô tránh xa bọn bán hàng mà còn quên nói với cô đặc biệt phải tránh xa bọn bán những loại hành vô hình này, ví dụ như bảo hiểm, ví dụ như Internet... dù chúng nó là nhân viên bán hàng hay giám đốc tiêu thụ, hi hi, ha ha..."
Khả Tuệ đạp một cái vào ghế Tuyên Nhụy, giọng mếu máo: "Chị không thông cảm với em chút nào!".
Tuyên Nhụy cười không thở nổi, cho đến lúc đi ra khỏi đó vẫn không ngừng cười.
Hôm ấy, Khả Tuệ cũng đến nhà tôi, Tuyên Nhụy vẫn mặc chiếc áo ngủ lụa hoa của tôi, Khả Tuệ mặc chiếc bằng sợi bông tôi vẫn mặc thường ngày, tôi đành mặc chiếc áo thêu màu đen gợi cảm mua hồi sống cùng Thạch Duệ.
Sau khi tôi chia tay với Thạch Duệ, Tuyên Nhụy thường đến đây, cô ta không biết tý gì về những chuyện này, nên trông thấy tôi mặc chiếc áo ngủ đó cô ta nhận xét bằng hai chữ: lẳng lơ.
May mà bồn tắm không đủ rộng để Tuyên Nhụy kéo Khả Tuệ vào tắm chung. Tôi vừa mở nước vừa nói: "Tuyên Nhụy, chắc chắn cậu có khuynh hướng đồng tính, thích tắm chung với con gái thế này quả hơi biến thái".
Tuyên Nhụy ngoi lên, áp sát vào sau lưng tôi, hai tay chầm chậm vuốt từ vai tôi xuống ngực, cười hì hì, nói "Đồng tính thì đồng tính, yêu thì yêu".
Tôi đạp cô ta vào bồn tắm, cô ta ré lên một tiếng sau đó ướt lướt thướt nhảy ra: "Làm lão tức lão sẽ giết cô...". Chưa nói xong, bị tôi túm chặt lấy, cô ta cười ha ha: "Không dám nữa, không dám nữa, sợ cậu rồi...".
Khả Tuệ rất hứng thú với cái tủ đầy nước hoa của tôi, nhấc cái này xem cái nọ, chỗ nước hoa này đều là do tôi nhờ người đi Pháp xách tay về, loại lọ xịt trong suốt và óng ánh như KENZO thì mấy hãng nước hoa nội không hề có.
Loại nước hoa tôi trung thành nhất là GIVENCHI, nhưng thường dùng nhất vẫn là CK và KENZO, không rõ lắm những người con gái khác vì sao lại dùng nước hoa, tôi thì chẳng qua là vì bệnh viêm mũi khá nghiêm trọng, luôn sợ trên người mình có mùi mồ hôi mà mình không ngửi thấy nên mới dùng sau khi tắm.
Đối với những thứ làm cho đàn ông thích thì Khả Tuệ đã có khá nhiều kinh nghiệm, nhưng dường như lại chẳng có ý thức gì về những thứ mà mình thích, khi tôi tắm, nghe thấy Tuyên Nhụy đang tranh thủ thời gian dạy bảo cho nó về kinh nghiệm tự yêu quý bản thân mình thế nào.
Thẳng thắn mà nói, tôi không hiểu vì sao Tuyên Nhụy lại yêu quý và tỷ mỉ với Khả Tuệ như vậy. Nhưng tôi biết Tuyên Nhụy làm vậy không hề có mục đích cá nhân, thậm chí tôi còn thấy cô ta thật lòng mong muốn suốt đời Khả Tuệ sẽ không bị thiệt thòi vì một gã đàn ông.
Chiếc giường đôi bằng đồng kiểu cổ của tôi là do Thạch Duệ mua về sau chuyến chở hàng đi Thượng Hải, rộng rãi và dễ chịu, cũng vô cùng thiết thực, nên ba đứa con gái đùa nghịch rầm rầm trên đó cũng không sợ sập.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Khả Tuệ bộc lộ tính tình thực sự của mình trước mặt người đồng giới, có thể thấy nó thực sự thích cách sống của chúng tôi.
Tuyên Nhụy truyền thụ cho nó N bí quyết không thể truyền bá ra ngoài để rũ bỏ tay nhân viên bán hàng đó, từng điều tinh tế, từng khoản kinh điển, Khả Tuệ nghe mà mắt sáng long lanh, tôi bắt đầu lo anh chàng đó sẽ không thể hoàn thành chỉ tiêu bán hàng của tháng này.
Tán dóc một lúc lâu, Tuyên Nhụy lại kêu đói, tôi đành dậy đi nấu đồ ăn.
Khả Tuệ nói: "Chị Doanh, để em giúp chị".
Tuyên Nhụy nói: "Ha, em và Thang Ninh thật là, thật là có đức tính truyền thống tốt đẹp".
Khả Tuệ nói: "Những đứa trẻ lớn lên trong doanh trại quân đội phần lớn đều tự lập, nhất là những đứa bố mẹ đều là quân nhân, nhà em và nhà anh ấy thuộc số đó, nếu không biết nấu ăn rất có khả năng chết đói".
Tuyên Nhụy đắc ý nhìn tôi: "Lão đây đã nói rồi, Khả Tuệ có tư cách làm tiên nữ".
Khả Tuệ quả là ham học hỏi: "Chị Tuyên Nhụy, điểm khác biệt lớn nhất giữa yêu tinh và tiên nữ là gì?".
Tuyên Nhụy nói: "Là có chi phối được tình yêu hay không, hay là bị tình yêu chi phối".
Khả Tuệ nói: "Chị Tuyên Nhụy, thế còn chị? Bây giờ chị là tiên nữ chưa?".
Ở Tuyên Nhụy có sự trầm ngâm hiếm thấy, mãi sau mới nói: "Cả đời này có đủ phẩm chất của yêu tinh, nhưng, không có cách nào thăng cấp". Cô ta thành khẩn nhìn Khả Tuệ: "Cho nên, Khả Tuệ, em không thể để mất cơ hội thăng cấp của mình".
Không khí hơi trầm lắng, tôi thấy rõ Khả Tuệ cũng giống mình, bắt đầu thấy rất hiếu kỳ về quá khứ của Tuyên Nhụy.
o O o
Chỉ bằng mấy câu là Khả Tuệ cắt đứt thành công tay nhân viên bán hàng, còn nội dung thì Tuyên Nhụy uy hiếp cho tôi không viết ra, cô ta nói hễ bọn đàn ông hoan nghênh những chị em đang muốn rũ bỏ những người đàn ông tương tự gửi emai cho tôi, địa chỉ, à, bên dưới trang web của Đài có.
Sự sùng bái của Khả Tuệ với Tuyên Nhụy lại tăng thêm một bậc.
Dường như Tuyên Nhuy cũng bớt nói từ "lão đây".
Những câu chuyện về Thành Đô cũng đã mấy ngày tôi không nghe thấy.
Tứ Bình bảo Tuyên Nhụy đi họp, nói đó là một chương trình giao lưu trao đổi kinh nghiệm của Hiệp hội phóng viên, đi Đông Hồ ba ngày.
Một phóng viên cũ trong Đài đi công tác vẫn chưa hề, Tứ Bình bèn khẳng khái chuyển cho tôi, khi chị ta đưa ba chúng tôi vào hội trường, mình thì mặc trang phục truyền thống còn theo sau là ba cô gái như ba cành hoa phấp phới, khiến mọi người đều chú ý.
Tuyên Nhụy nói nhỏ: "Sao lão đây cảm thấy giống như chủ nhà chứa đang dẫn gái đi hành nghề thế".
Tôi và Khả Tuệ bĩu môi không dám cười.
Ngồi chưa được bao lâu, Thang Ninh khoác túi ghé lại gần, nhìn Tuyên Nhụy một cách đáng thương: "Em về rồi mà cũng không nhận điện của anh...".
Tuyên Nhụy quay đầu ra vẻ không quen biết. Khả Tuệ mím môi cười.
Nói là trao đổi kinh nghiệm cũng chính là hoạt động giao lưu kết nghĩa, hội nghị chính thức ngày hôm sau mới bắt đầu, chúng tôi bèn đi đốt lửa trại, bơi thuyền. Đang chơi vui vẻ, tôi đột nhiên trông thấy ở phía đối diện hồ chiếc BMW của Nhiễm Định đang chạy men theo con đường trong rừng về phía nhà chính của khách sạn Đông Hồ. Đến cửa, hai người phục vụ từ trong khách sạn ddi ra, còn đem theo một chiếc xe lăn, sau đó, bọn họ đỡ một người đàn ông ra đặt ngồi lên chiếc xe lăn đó, còn Nhiễm Định thì lái ô tô đi.
Tôi nghĩ người đàn ông đó là Tôn Hạo.
Tuyên Nhụy cũng chú ý đến xe của Nhiễm Định, hỏi "Kỳ lạ, cô ta lại làm tài xế cho người khác?".
Tôi hạ giọng kể qua về quan hệ giữa Nhiễm Định và Tôn Hạo, Tuyên Nhụy nói: "Chính là người bị đánh đó à?".
Tôi nói: "Đúng".
Tôn Hạo được chủ tịch Hiệp hội phóng viên tận tay đẩy xe lên sân khấu, cảm giác bị gãy xương thế nào tôi không hiểu lắm, áng chừng là không chịu nổi.
Mặt anh ta vẫn giống hồi ở Nam Kinh, rất thản nhiên, không biểu cảm gì.
Tôi cho rằng người đàn ông giả dối này chắc chắn sẽ nói năng rất hùng hồn, ai ngờ anh ta bình tĩnh lấy ra một tờ giấy, cũng không nhìn bên dưới, như tự nói với mình: "Trong thời gian ba tháng gần đây, sự phản ứng nhanh chóng của cơ quan truyền thông Lục Thành được các cơ quan ở những thành phố khác trong cả nước học tập theo, tôi ước tính sơ qua những bản tin có ảnh hưởng lớn lao, ví dụ như "Ba chiếc xe vận chuyển nhiên liệu hóa chất bị lật rơi xuống núi", ví dụ như "Thành tích nổi bật của chiến sỹ biên phòng trong việc tấn công tội phạm trộm tàu buôn lậu", ví dụ như...". Giọng nói của anh ta chậm rãi, nhả từ rất rõ ràng, nhưng từ đầu đến cuối trong năm phút phát biểu, anh ta không hề nhắc đến bất kỳ tình trạng nào của mình.
Lúc anh ta phát biểu, Thang Ninh nói nhỏ: "Anh ấy đến báo được hơn nửa năm, mấy tin tức lớn và sâu sắc đều do anh ấy khai thác được, như loạt bài: Những nguy cơ của nhà trọ, Hoàn cảnh người lao động nông thôn ra thành thị, Phòng công vụ của Chính Phụ công khai hóa, Nhà máy nhỏ gây ô nhiễm, Miến có độc, còn cả bài Buôn lậu rác Phương Tây lần trước nữa".
Tuyên Nhụy tỏ ra rất hứng thú, hỏi: "Sao anh ta lại nghĩ ra được để mà chú ý đến nhà trọ và lao động tỉnh ngoài nhỉ? Do Tổng biên tập của các anh bố trí à?".
Thang Ninh vui mừng vì cuối cùng Tuyên Nhụy đã chủ động nói chuyện, cười ha ha: "Không phải, không phải, đều là những đầu mối do anh ấy tự tìm ra, từ khi anh ấy đến, Tổng Biên tập của bọn anh vừa mừng vừa lo".
Tuyên Nhụy hỏi: "Vui mừng thì tôi biết, còn lo thì lo gì?".
Thang Ninh nói: "Đây là lần thứ ba anh ấy bị đánh trong vòng nẳm năm nay, Tổng Biên tập nói đùa, e rằng cứ thế nào sẽ không có công ty bảo hiểm nào dám bán bảo hiểu cho anh ấy nữa".
Tuyên Nhụy nói: "Vậy à".
Thang Ninh nói: "Ngày thường anh ấy ít lời, nhưng viết bản thảo rất nhanh, ngòi bút vô cùng sắc bén".
Tôi lại rất phản cảm với người này, nói: "Lấy lòng mọi người, mua danh thôi".
Thang Ninh bình thường vẫn hùa theo, lúc này hơi nổi cáu, nhìn tôi: "Quách Doanh, cô nói lời phải có trách nhiệm, nếu anh ấy liền cả mạng sống thế này mà cũng coi là mua danh, vậy thì tôi đề nghị tặng cho anh ấy giải thưởng mua danh lớn". Nói xong, đứng dậy đi ra.
Tuyên Nhụy cười tít mắt nhìn Tôn Hạo từ từ đẩy xe lăn đi xuống trong tiếng vỗ tay, nói: "Rất hay".
Tối hôm đó Thang Ninh gọi điện hẹn chúng tôi đi đánh tennis, Tuyên Nhụy lấy cớ sức khỏe không tốt để từ chối không đi. Tôi hỏi Tuyên Nhụy: "Thời gian trước chẳng phải là phối hợp rất tốt rồi ư? Coi như là không định yêu anh ta, bạn bè qua lại một chút thì có hề gì".
Tuyên Nhụy cẩn thận sơn móng tay: "Đã không thể cho thì sao lại phải để anh ta hy vọng?".
Tôi nói: "Vậy anh ta có chỗ nào không tốt?".
Tuyên Nhụy nói: "Không phải có chỗ nào không tốt mà là bọn tớ không hợp. Không thể vì anh ta không có điểm nào không tốt mà tớ phải thế này thế nọ với anh ta. Hơn nữa, bố anh ta là cục trưởng Liêu, tớ chỉ muốn mượn oai bóng vía của người khác chứ không mượn ảnh hưởng thật sự, tớ không thể làm trái nguyên tắc của mình".
Tôi nói: "Cậu đừng có mà hơi tí là nhắc đến nguyên tắc của cậu, mình cảm thấy cậu làm yêu tinh giống như chẳng có nguyên tắc cố định gì".
Tuyên Nhụy nó: "Quách Doanh, quả là cậu còn lâu mới đến ngày làm yêu tinh, từ trước đến nay, yêu tinh luôn có nguyên tắc cố định, chẳng qua là khi cậu không đụng chạm đến nó thì không cần phải nhắc đến mà thôi".
Tuyên Nhụy nói đúng, yêu tinh chân chính không phải là những đứa con gái phong trần cố ý khoe sắc đẹp đó, yêu tinh chân chính đều là những người ưu tú, điều có nguyên tắc bất di bất dịch của mình.
Đối với Tuyên Nhụy mà nói, lý tưởng của yêu tinh chính là tạo ra một hồi ức suốt đời khó quên hoặc là romantic hoặc là mê loạn điên cuồng cho mỗi người đàn ông mình yêu thích, đạo đức của yêu tinh chính là không miễn cưỡng người khác cũng không miễn cưỡng bản thân, không tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào đã từng thuộc về một thục nữ, một yêu tinh hoặc một tiên nữ, nguyên tắc của yêu tính chính là không vì bất cứ một người đàn ông nào mà thay đổi nguyên tắc của mình.
"Thứ gì cũng có đồ giả", Tuyên Nhụy đã từng nhận xét một cách dửng dưng: "Yêu tinh cũng vậy. Rất nhiều người đàn ông cho rằng mình có thể chinh phục được một yêu tinh, thường vì thế mà lấy làm sung sướng, nhưng đáng tiếc là phần lớn yêu tinh bị chinh phục là hàng rởm, đừng nói là yêu tinh, ngay cả nhân tình cũng không được".
"Tuy vậy", Tuyên Nhụy lại cười hì hì, "Những cô gái ngụy trang thành thiên sứ càng nhiều hơn, vì tiêu chuẩn của thiên sứ khá giản đơn, mà ngụy trang thành thiên sứ, lại dễ hơn ngụy trang thành yêu tinh".
Về điểm này, chúng tôi lại không thông cảm với bọn đàn ông tự cho mình là đúng. Vốn dĩ trong cuộc chiến hoa hồng của tình yêu hoặc là tình dục,cô hính là ẩn giấu lờ mờ trong tình cảm dịu dàng, tự bọn họ không phát giác ra, bị bắn một mũi tên kín đáo, thứ này không thuộc về tai nạn tự nhiên mà chỉ có thể trách bọn họ không cẩn thận, nhãn lực không đủ, hết thuốc chữa thôi.
Một lúc sau, Thang Ninh đến gõ cửa, tôi mở ra, trong tay anh ta xách một túi mận và một túi mơ.
Đối với những viên đạn bọc đường, Tuyên Nhụy luôn ăn mất phần đường còn viên đạn thì vứt bỏ, vậy nên không từ chối những thứ quả cô ta vốn không ghét do một người đàn ông bản thân cô ta cũng không ghét mang tới.
Tôi kiếm cớ nói muốn tìm Khả Tuệ, đi khỏi đó.
Tuyên Nhụy tựa nghiêng người vào gối, không nói gì, mắt cũng không nhìn Thang Ninh.
Sợ rằng Tuyên Nhụy sẽ hoàn toàn đánh bài ngửa với anh ta, tôi nghĩ. Sau một hồi thương tiếc, vì Thang Ninh cũng vì Tuyên Nhụy, tôi thậm chí bắt đầu hối hận đã nói cho Tuyên Nhụy về thân thể của Thang Ninh, nếu không phải là thế này, nói không chừng Thang Ninh vẫn còn thực sự là có cơ hội.
Tôi không hiểu vì sao Tuyên Nhụy lại kháng cự lại người có gia thế tốt như vậy, đó là một sự kháng cự từ trong đáy lòng.
Khả Tuệ thích nước. Quả nhiên tôi vừa ra khỏi cửa là thấy nó ngồi đờ ra bên bờ hồ chênh chếch tòa nàh chính.
Tôi và nó chưa nói được vài câu thì bỗng nhiên nghe thấy trên tầng có người gọi mình. Tôi ngẩng đầu, trông thấy Tôn Hạo đang ngồi ở cửa sổ tầng ba nhìn xuống.
Khả Tuệ rất hưng phấn khi thấy tôi quen Tôn Hạo, thế là cùng tôi lên phòng anh ta. Tôi và Tuyên Nhụy thường xuyên ở chung phòng, còn Tôn Hạo và Thang Ninh ở cùng lại là do lãnh đạo sắp xếp, Tôn Hạo tỏ vẻ bất lực về việc này: "Có thể tự chăm sóc mình, sao lại phải làm phiền người khác".
Tôn Hạo nói: "Tôi xem trong danh sách dự hội nghị thấy có tên cô".
Rõ ràng Khả Tuệ thích xem báo hơn tôi, nó rất quen thuộc với mấy bài viết lớn của Tôn Hạo, trong lời nói đầy vẻ sùng bái.
Tôn Hạo lại không nói nhiều, chỉ cười thôi.
Sự khinh ghét của tôi với anh ta đã giảm đi một chút nhờ những lời nói của Thang Ninh, nhưng trong đáy lòng vẫn nghĩ rằng anh ta chẳng qua chỉ là một kẻ giỏi ngụy trang.
Tôn Hạo nói: "Đến Lục Thành nửa năm rồi, Nhiễm Định và tôi đều rất bận nên không liên lạc với cô".
Khả Tuệ tròn mắt ngạc nhiên: "Nhiễm Định ở kênh văn nghệ á? Chị ấy là...".
Tôn Hạo bình tĩnh nói: "Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi".
Đột nhiên tôi nghĩ đến Thiên Hồng. Nếu nhắc đến Nhiễm Định, Thiên Hồng sẽ nói thế nào? Bạn gái? Vừa nghĩ đến Thiên Hồng, giọng nói của tôi với Tôn Hạo lại nhạt nhẽo và lạnh lùng hơn một chút, Tôn Hạo cũng không nói nhiều, ngồi chưa được bao lâu tôi liền vội vã cáo từ.
Trong buổi hội nghị ngày hôm sau đã bình chọn ra những phóng viên ưu tú năm 2003 của lĩnh vực truyền thông ở Lục Thành, Tôn Hạo xếp hàng đầu còn Tuyên Nhụy đứng thứ tư. Khi trao thưởng, cục trưởng Liêu đứng cạnh Tuyên Nhụy, cười nói không ngừng, Tuyên Nhụy cười mà như không cười, để ý mà như không để ý.
Khi ngồi xuống cạnh tôi, Tuyên Nhụy nói nhỏ: "Tớ phải xin nghỉ vài ngày để đi đâu đó".
Tôi hỏi: "Sao thế?".
Tuyên Nhụy đáp: "Ông và mẹ Thang Ninh ngày mai từ Nam Kinh đến, gia đình họ muốn mời tớ ăn cơm".
Tôi nói: "Tốt quá, thằng bé Thang Ninh này được đấy, nghiêm túc đấy, cậu có thể bái đường nhập phòng rồi".
Tuyên Nhụy nói: "Lão đây còn chưa muốn kết thúc cuộc sống của yêu tinh". Ăn xong bữa trưa, hội thảo về các tác phẩm tin tức ưu tú vào buổi chiều Tuyên Nhuy cũng chẳng tham gia, cao chạy xa bay. Cô ta nói đi Nam Kinh mấy ngày, trông mặt gian manh: "Hì hì, đến Lúc Thành thẩm tra lão hử? Lão đây đến Nam Kinh đợi mấy người nhé!".
Tôi cười: "Ông anh ta là tư lệnh, đến lúc đó sẽ tổ chức truy bắt ở toàn thành".
Tuyên Nhụy cũng cười: "Hì hì, cậu tưởng là ngự lâm quân bắt thích khách à? Xem phim Hồng Kông, Đài Loan nhiều quá phải không? Thảo nào Bộ phát thanh truyền hình bắt đầu nghiêm khắc kiểm tra rồi, đến cả bộ não của người trong ngành cũng suy thoái, không kiểm tra không được".
Tứ Bình nói chị ta không giải quyết được chuyện xin nghỉ phép, Tuyên Nhụy bèn trực tiếp gọi điện cho giám đốc Lâm, nói chị họ cô ta vừa quyết định kết hôn, không đi không được. Giám đốc Lâm biết thừa cô ta nói dối, nhưng nghĩ đến giải thưởng gần đây, cũng chẳng phải là chuyện gì to tát, thêm vào đó cô ta lại đem thể diện về cho Đài, nên hứng lên cho cô ta nghỉ bảy ngày.
Tôi nghĩ, nếu giám đốc Lâm biết chuyện nhà Thang Ninh, e rằng sống chết cũng không cho Tuyên Nhụy nghỉ.
Thang Ninh biết Tuyên Nhụy chạy trốn, lập tức bộc lộ quyết tâm: "Trốn được hòa thượng không trốn được chùa".
Tôi uống một ngụm hồng trà lạnh: "Thang Ninh, cậu định làm gì?".
Thang Ninh nhìn tôi cực kỳ thành khẩn: "Quách Doanh, cô biết địa chỉ nhà bố mẹ Tuyên Nhụy không?".
Tôi không có sở trường nói dối, thế là bắt đầu lắp bắp: "Biết... cậu định làm... làm gì?".
Thang Ninh thở phào một cái, sau đó nói chắc như đinh đóng cột: "Đưa ông và bố mẹ tôi đến thăm". Rồi bổ sung thêm: "Tục ngữ nói, ăn trộm không về tay không".
Tôi ngất xỉu.
Buổi tối lúc vào phòng tôi, Khả Tuệ nói: "Từ nhỏ đến lớn Thang Ninh muốn làm việc gì đều làm được cả".
Khả Tuệ hỏi tôi: "Vì sao chị Tuyên Nhụy không muốn thăng cấp làm tiên nữ chứ?".
Khả Tuệ nói: "Con người Thang Ninh khá tốt mà".
Khả Tuệ hỏi tôi: "Chị Tuyên Nhụy yêu người khác rồi à?".
Khả Tuệ nói: "Về phương diện tình cảm Thang Ninh rất nghiêm túc, giống như cục trưởng Liêu vậy".
Khả Tuệ hỏi tôi: "Có phải chị Tuyên Nhụy không thể quên được chuyện gì đó trong quá khứ không?"
Tôi nói: "Khả Tuệ, em nói nhiều quá".
Khả Tuệ ngụy biện bằng cách học được Tuyên Nhụy: "Chính là ăn lương của người chủ trì mà".
Khi đi Tuyên Nhụy rất vôi vàng, từ ngăn kéo tủ đầu giường rơi ra một quyển sổ nhỏ màu cà phê dùng khi phỏng vấn của cô ta, là do Đài phát.
Khả Tuệ cầm lấy giở ra xem, nói: "Thói quen của chị Tuyên Nhụy thật là tốt, tư liệu tài liệu của đối tượng phỏng vấn đều ghi lại, thảo nào, thảo nào góc nhìn của chị ấy luôn độc đáo như vậy".
Tôi cầm lấy xem qua. Thực ra tôi biết thói quen này của cô ta, nhưng không biết vì sao vẫn muốn xem. Vừa xem đã thấy ngay vấn đề. Tôi làm biên tập, bài vở của phóng viên trước khi phát tôi đều phải xem, có thể nói tất cả các bài phỏng vấn của Tuyên Nhụy tôi đều nhớ hết, nhưng rõ ràng là tất cả tên và địa danh trên cuốn sổ này tôi chưa hề trông thấy - dù không phải tất cả mọi tư liệu tài liệu đều có thể dùng được, nhưng không phải tất cả mọi tư liệu tài liệu trên cuốn sổ này đều không dùng được, nói cách khác nhìn nét bút cũng rất cũ, mà không phải viết tất cả trong một lần, chứng tỏ đây không phải là nội dung phỏng vấn bỏ đi.
Trong đó có một từ rất đặc biệt, rõ ràng là địa danh - Quán Trà, tôi giở đi giở lại trông thấy mấy cái tên, có một cái tên được Tuyên Nhụy dùng bút gạch chân mấy đường rất đậm, có lẽ là tên con gái: Sở Hiểu Sa.
Tuyên Nhụy không phải là người con gái cất giấu những thứ này trong lòng, nhưng tất cả mọi thứ có trên cuốn sổ này tôi chưa từng nghe thấy cô ta nhắc đến. Vì sao? Lòng hiếu kỳ của tôi lại bùng lên, nhưng trong đầu bỗng nhiên hiện lên một câu thầy giáo dạy môn thiết kế thời đại học nhắc đi nhắc lại cho chúng tôi một lượng lớn công thức truyền bá: "Chỉ cần biết sử dụng thế nào, không cần biết tại sao".
Lúc ấy Tuyên Nhụy buồn chán, ngồi trên xe khách cao tốc gọi điện về tán gẫu, tôi bảo cậu để quên một quyển sổ ở khách sạn rồi, phản ứng của cô ta rất bình thường, nói: "Nhớ đem về cho lão". Sau đó bắt đầu nói cho tôi về kế hoạch ban đầu ở Nam Kinh, ví dụ như câu nhử một anh trai để giết thời gian. Tôi bèn dạy dỗ cô ta: "Gần đây tình hình Nam Kinh khá tốt, nhưng phải đề phòng các hoạt động đồi trụy, không chú ý mình lại phải đem tiền đến Nam Kinh mua cậu về".
Tuyên Nhụy cười một cách phóng túng.
Lục Thành bước vào cuối xuân, không gian đượm hương vị khiến cho người ta lơ mơ buồn ngủ, tôi và Tuyên Nhụy ngồi trong quán cà phê "Danh Điển" bên sông, cả hai cùng đờ đẫn.
Quả nhiên cuối cùng Thang Ninh đến nhà Tuyên Nhụy, tuy vậy vẫn về tay không. Bố mẹ Tuyên Nhụy vê quê ở Thanh Đảo thăm ông bà cô ta, đến khi Tuyên Nhụy về bọn họ cũng vẫn chưa về.
Tôi bảo số Thang Ninh không tốt, Tuyên Nhụy bảo Thang Ninh có số ăn mày. Tôi nói: "Ý cậu nói chẳng phải cũng gần giống ý mình ư?". Tuyên Nhụy nói: "Ai bảo là gần giống? Nói số không tốt người ta hình dung ra người tốt, mang vẻ thông cảm đồng tình, nói có số ăn mày là nói với người xấu, kẻ gian thôi". Tôi nói: "Câu này của cậu không đúng, có số ăn mày còn có khả năng là câu cười trên nỗi đau người khác".
Thế là Tuyên Nhụy đã cắn vào một cái điểm tốt của Thang Ninh mà tôi chỉ ra.
Gần đây những chương trình lớn nhỏ ở Lục Thành rất nhiều, trong đó có câu lạc bộ xe tư du hành về Tây Tạng, một đoàn rầm rầm hơn 30 chiếc đi thẳng hàng nghe nói mang theo số sách vở và đồ dùng học tập có giá trị lên tới hàng ngàn tệ để giúp đỡ trẻ em nghèo thất học, tiện thể tuyên truyền bảo vệ môi trường. Tuyên Nhụy từ chối nhiệm vụ của Tứ Bình giao, nói thẳng thừng: "Tiền đi đường tốn kém như vậy, hơn nữa, lái xe đi mà là bảo vệ môi trường? Có tư cách không?".
Vì từ chối cuộc phỏng vấn này, Tuyên Nhụy mới có thể ngồi trong quán cà phê cực kỳ không có phẩm vị này mà ngủ gật. Tuyên Nhụy than thở: "Quách Doanh, cậu cảm thấy liệu có buồn chán hay không?". Tôi cải chính lại lỗi sai về ngữ pháp của cô ta: "Cậu muốn nói là "liệu cậu có cảm thấy buồn chán hay không" hả?". Tuyên Nhụy bắt chước giọng điệu bút sáp Tiểu Tân 1: "Cũng có thể nói như vậy đấy".
Tôi đả kích cô ta: "Không, mình cảm thấy cuộc sống cực kỳ phong phú".
Tuyên Nhụy uể oải chán chường: "Vậy lão đây liệu có nên nghỉ ngơi một chút?".
Tôi bị đánh trả: "Không thể chứ? Hình như cậu vừa nghỉ phép đi Nam Kinh mới về mà".
Tuyên Nhụy nhấc cốc thủy tinh đựng nước chanh lên nhìn: "Quách Doanh, cậu có nghĩ là rốt cuộc bọn mình đang làm gì không?".
Tôi mù tịt: "Chúng ta? Ở quán cà phê".
Tuyên Nhụy nói: "Tin tức, thứ mà chúng ta đang làm thực sự là tin tức à?".
Tôi không hiểu cô ta nói gì, cô ta nhoài người ra bàn tiếp tục nhìn chiếc cốc, tiếp tục uể oải chán chường. Con người này không giống Tuyên Nhụy trong ấn tượng của tôi, tôi không biết phải làm gì.
Chú thích
1.Tên một nhân vật hoạt hình.
Yêu Tinh Tình Yêu Yêu Tinh Tình Yêu - Nguyễn Vi Yêu Tinh Tình Yêu