Far more seemly were it for thee to have thy study full of books, than thy purse full of money.

John Lyly

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 204 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 510 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 06:38:35 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 176: Dây Dưa 27
ỗi một ngày trôi qua, Cuộc sống Âu Dương Sùng Hoa hoàn toàn bình thường như trước đây.
Nàng vẫn luôn ngây ngô trong phòng, không có bước ra ngoài một bước.
Mỗi khi đêm khuya thì nàng sẽ ngồi gần cửa sổ, nhìn phòng ngủ cách đó không xa, khoảng không gian đen kịt, không biết đã bao lâu không có nhìn thấy nơi đó xuất hiện đèn đóm.
Biến ảo khôn lường trong ánh mắt, tựa như đang tìm cái gì, nhưng lúc nào cũng lại vắng vẻ trống không.
Tối nay, Âu Dương Sùng Hoa sớm để cho Ngân Tụ thay nàng rửa mặt, hơn nữa đổi lại một thân màu trắng la quần, tóc búi một kiểu tóc đơn giản, trên người còn có mùi hương nhàn nhạt. Từ khi ánh trăng treo giữa bầu trời đêm thì liền đứng ở cửa sổ, ngóng trông xa xa......
Trăng, treo lơ lửng thật cao, gió, nhẹ nhàng mà lướt qua.
Mặc Ngạo Đình dạo bước ở dưới ánh trăng, gió bất ngờ thổi lên, không kềm chế được cuốn những sợi tóc của hắn bay lượn hỗn độn.
Mày kiếm khóa chặt, trong ánh mắt thâm thúy kèm theo một tầng âm lãnh tan không được......
Hắn đưa mắt nhìn Đông viện ở xa xa trước mắt, mà bước chân của hắn tựa như nặng trĩu ngàn cân.
Ngay tại mới vừa rồi, hắn đã hạ thánh chỉ, lệnh Cửu vương gia Mặc Âm Trần mang theo thư hòa thân, đưa Đức Thanh công chúa Ngô Hạo Quốc trở về Ngô Hạo, hơn nữa lệnh Mặc Âm Trần trấn thủ biên quan dài hạn.
Cùng hôn sự Đức Thanh công chúa, cũng không cần hồi kinh, cứ ở Ngô Hạo cử hành là được.
Tất cả đang phát triển giống như ý hắn muốn......
Nhưng, vì sao, hắn lại không có chút nào cảm giác thỏa mãn, thậm chí ngay cả một chút xíu vui sướng cũng không có.
Chỉ là vô tận hư không, gắt gao đang buộc chặt hắn.
Người đã đứng ở cửa Đông viện, nhưng giờ khắc này Mặc Ngạo Đình lại dừng bước, chần chừ không tiến vào......
Bên trong phòng, Âu Dương Sùng Hoa chính là tựa vào cửa sổ mà đứng, ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm giăng đầy sao sáng, rất lâu không có nhìn được bóng đêm đẹp như vậy.
Đêm canh ba bầu trời trơ trụi, trăng tựa như vẽ, cắt phá bầu trời mênh mông đánh rơi một chút bóng đen dày đặc.
Mặc Ngạo Đình vẫn luôn ở trong phòng ngủ tối đen, bỗng nhiên chuyển tới ánh đèn sáng loáng, ở dưới ngọn đèn dầu vàng nhạt, đó là bóng dáng lay động tựa vào cửa sổ, người dưới đèn chưa ngủ......
.....................................................................
Tựa như lại muốn đổ mưa, không khí trầm muộn đến khiến người sắp sửa hít thở không thông.
Âu Dương Sùng Hoa vẻ mặt bình tĩnh, ngón tay lướt nhẹ trên dây đàn, khúc điệu lưu loát từ giữa ngón tay bật ra.
Trong phòng, có một người khác, vẻ mặt âm trầm khiến cho hắn mất đi tôn quý như trước, mang đi thần thái dữ tợn của hắn, liến nhìn Âu Dương Sùng Hoa ngồi ở trước cầm án, trầm mặc một hồi lâu, lạnh lùng ném qua một câu nói: "Ngươi thật sự có thể làm được một người vô tâm không ham muốn."
Vẻ mặt Âu Dương Sùng Hoa một mảnh thẩn thờ, dùng giọng điệu không sinh động chậm rãi nói: "Như vậy sẽ không biết đau, không biết khổ, có gì không tốt."
Trong con ngươi Mặc Ngạo Đình xẹt qua một ít đám hoa lửa, quả nhiên không biết ôm trong lòng tâm tư gì, lạnh lùng nói: "Ngươi chưa bao giờ nói qua một câu lời thật."
Âu Dương Sùng Hoa tao nhã đưa mắt, tựa như cảm thấy lời nói Mặc Ngạo Đình rất buồn cười, che miệng cười khẽ một tiếng, lại phát hiện cổ họng rất khô, đầu lưỡi liếm liếm đôi môi khô nức, mệt mỏi mà nói: "Ta vốn vô tâm, tại sao nói thật?"
"Ngươi......" Sắc mặt Mặc Ngạo Đình vừa trầm xuống, tiếp theo lại xoay chuyển vẻ mặt nở nụ cười, "Hôm nay, ngươi cũng đừng mơ tưởng trở về."
"Vậy thì không trở về thôi."
Âu Dương Sùng Hoa vẫn là việc không liên quan đến mình, cái gì cũng không có sao cả.
"Âu Dương Sùng Hoa, ta thật sự muốn đem tâm can ngươi moi ra xem một chút, rốt cuộc là nóng hay là lạnh." Mặc Ngạo Đình bước nhanh tiến lên, đến tới trước người của Âu Dương Sùng Hoa, vươn tay ra, nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm đến da thịt lạnh như băng thì vội vàng rụt trở về, hắn không đè nén được phần run rẩy: "Tại sao...... Tại sao trẫm làm nhiều như vậy, vẫn không cách nào lấy được lòng của ngươi?......"
Tay gắt gao siết chặt Âu Dương Sùng Hoa, trong miệng là từng tiếng chất vấn.
Âu Dương Sùng Hoa chỉ là mặc cho người nọ cứ hỏi, phát tiết, nàng thủy chung vẫn không có cho bất kỳ đáp án.
Tự ái của người nam nhân vào thời khắc này, đã sớm không còn sót lại chút gì.
Hắn là nhất quốc chi quân, há lại cho người khác nắm bắt hắn làm một con cờ.
Hơn nữa, còn là một con cờ đồ bỏ.
Không lợi dụng nữa, liền vứt đi.
Mặc Ngạo Đình tựa như mệt mỏi, mệt mỏi, hắn chầm chậm ngồi dậy, hiện ra chính là gương mặt của Âu Dương Sùng Hoa, trong con ngươi lạnh như băng, nàng là một khối băng, chỉ là một khối băng, trên mặt ngoại trừ lạnh cũng vẫn là lạnh.
Vậy mà, khi người vừa chạm tới, thì sẽ bị liên tiếp hòa tan ở trong khối băng lạnh lẽo kia.
"Cho dù trẫm không chiếm được lòng của ngươi, nhưng ít nhất, trẫm có thể chiếm được người của ngươi!"
Mặc Ngạo Đình bi thương cười, hắn dùng quyền thế bản thân để đoạt được tất cả.
Âu Dương Sùng Hoa nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, ngón tay thon dài, xẹt qua gảy lên dây đàn, sâu kín thở dài một cái, nhưng vẫn không có nói ra một chữ.
Mặc Ngạo Đình nhìn vào mắt của Âu Dương Sùng Hoa, lướt nhẹ qua một tia âm lãnh......
Ngoài trời gió nổi lên, mây đen cuồn cuộn cuốn trên mái hiên, bên ngoài tiếng gió nức nở nghẹn ngào xẹt qua cây Dương Liễu ở cửa phía tây, lá cây đong đưa rơi rụng trên đất.
Đêm khuya càng dày đặc.
Âu Dương Sùng Hoa từ từ giãn ra chân mày đang cau lại, nến đỏ nhỏ bé lượn lờ, bóng dáng trên mặt thoáng hiện một chút trắng xám, người khi đó cũng giống như vô vị tẻ nhạt.
Hai ngọn nến u ám lẫn trong bóng đêm, gió nhẹ, mây nặng, Dương Liễu tung bay theo gió.
"Ngươi muốn thế nào thì như thế đó thôi......"
Ánh mắt Âu Dương Sùng Hoa quay dời đi chỗ khác đi, nàng vô tâm, cho nên không cần.
Một khối thân xác, sớm hay muộn cũng sẽ thối nát, hóa thành một vũng máu......
Đến lúc đó sẽ còn ai vào đây quan tâm?
Còn có ai đến nhìn liếc mắt một cái?
Sẽ là người kia sao?......
Cái người đã từng đứng dưới ánh trăng, nam tử duy nhất đặt nàng ở trong mắt, nam tử trong miệng chỉ lẩm bẩm muốn cưới nàng làm vợ.
Suy nghĩ đến sững sờ, nhưng tiếng cười không có liên quan lại được bật thốt lên......
Toàn thân Mặc Ngạo Đình chấn động, nàng cười đây là vì ai?
Tình cảm nữ nhân này so với bất luận kẻ nào còn lạnh hơn, ở trong mắt của nàng có thể đã từng có người lưu lại?
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc - Nha Tiểu Quyển