Cái tốt đẹp nhất trong mọi cái là việc học. Tiền có thể bị mất, sức khỏe và sức mạnh có thể bị mất, nhưng những gì trong đầu bạn thì là của bạn mãi mãi.

Louis L’Amour

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 204 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 510 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 06:38:35 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 167: Dây Dưa 18
ia nắng ban mai chiếu xuống trong yên lặng......
Bên trong phòng, Âu Dương Sùng Hoa cuộn mình lại, thỉnh thoảng sẽ phát ra âm thanh gào khóc bi thương thảm thiết.
Thật giống tiếng quỷ khóc, chim hoảng sợ mà bay đi, hoa thì héo rũ.
Lòng giống như bị rơi xuống một cái hố, giống như đồ vật bị bể tan nát …
Âu Dương Sùng Hoa trằn trọc trở mình trên giường......
Tay của nàng quơ lung tung trên không trung, dường như muốn bắt thứ gì.
Nhưng, cuối cùng chỉ quơ tay trên không trung vài cái, lại buông thõng xuống.
Trong miệng của nàng trừ âm thanh tê tâm liệt phế gào lên hay mơ hồ thì thầm, "Âm Trần...... Âm Trần...... Là ngươi sao?"
Mạc Phi Lê ngồi ở mép giường, gương mặt tuấn tú như hoa dường như có cái gì từ từ biến đổi.
Đôi mắt lạnh như băng, dần dần có màu ấm......
Hắn đưa tay qua, nắm thật chặt bàn tay đang quơ lung tung.
Mười ngón tay quấn quít, dùng sức nắm, "Sùng Hoa, ta ở chỗ này...... Ta ở chỗ này......"
Thân thể Âu Dương Sùng Hoa đột nhiên nảy lên, lại mạnh mẽ rơi xuống.
Âu Dương Sùng Hoa biết mình đang bị cái gì giữ lại......
Ngực rất đau rất đau, bên trong có những mảnh vụn đâm vào......
Nàng nức nở khóc thút thít, "Thật sự là ngươi...... Thật sự là ngươi......"
Đầu ngón tay phất qua gương mặt tái nhợt, sờ làn môi trắng nhợt của nàng, Mạc Phi Lê đưa gò má của mình lại gần.
Lại gần đến môi của nàng, nhẹ nhàng chạm vào, hơi lạnh, vẫn còn có nhiệt độ, thậm chí có một cỗ hấp dẫn.
Lông mi thật dài vì phần đau đớn mà khẽ run, Sùng Hoa của hắn, sao mà đáng thương, sao mà làm cho người ta đau lòng.
"A...... Đau quá...... Ta không muốn...... Đau quá......"
Âu Dương Sùng Hoa kêu, tay ôm lấy ngực, sau đó sờ trán của mình, dùng sức ấn vào, giống như muốn đem huyết ấn anh hoa trên trán của mình cào sạch.
"Ta biết rõ, ta biết rất đau...... Nhịn thêm chút nữa, rất nhanh...... Rất nhanh, sẽ qua...... Sùng Hoa......"
Lời nói phả vào bờ môi nàng, vừa nhẹ nhàng vừa chạm vào......
Mạc Phi Lê liu người lại, tay không khỏi sờ vào chiếc nhẫn trên ngón tay, một lúc sau trên mặt ngọc lưu ly tản mát ra từng tầng ánh sáng nhàn nhạt.
Vuốt ve chiếc nhẫn, trong lúc Mạc Phi Lê hoảng hốt, một bàn tay nắn tay của hắn run rẩy, hắn mới thu hồi tâm thần.
"Sùng Hoa, ngươi thật không hối hận sao?"
Mạc Phi Lê lẩm bẩm, nhưng âm thanh này lại mang vẻ tự hỏi bản thân.
Mang ngươi trở lại rốt cuộc là đúng hay sai?
Sùng Hoa, hiện tại khiến ngươi chịu khổ nhiều như vậy, là đúng hay sai?
Mạc Phi Lê tự vấn lòng, hắn dùng tay gắt gao cầm tay Âu Dương Sùng Hoa, đặt ở bên môi......
Để ý cẩn thận như vậy, mà êm ái.
Âu Dương Sùng Hoa hiện tại thống khổ, đều bởi vì hắn......
Có nên tiếp tục hay không?
Mặc Âm Trần rốt cuộc thế nào?
Ngươi chính là Mặc Âm Trần sao?
Không, ngươi không phải ——
Ha ha......
Mặc Âm Trần, xem ra ngươi là người âm hiểm nhất giảo hoạt nhất trên đời này.
Mạc Phi Lê nhuyễn động môi, vừa nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa mơ mơ màng màng trên giường, có nên bỏ qua hay không?
Không ——
Như vậy sự cố gằng một ngàn năm qua, đều chảy về biển đông.
[ Âm Trần, không thể làm như vậy, làm như vậy, là trái ý trời, tuyệt đối không thể làm như vậy. ]
[ Ta không có biện pháp, vì để cho Sùng Hoa sống lại lần nữa, vì để cho nàng có thể trở lại bên cạnh ta một lần nữa, ta không tiếc bất cứ giá nào. ]
[ Xem như là như vậy, ngươi cảm thấy ngươi có thể làm dịu đi mọi đau đớn nàng phải chịu do ngươi gây ra? Ngươi làm như vậy sẽ chỉ làm nàng hận ngươi hơn, làm sao có thể sẽ về bên cạnh của ngươi? ]
[ Ta không quan tâm được nhiều như vậy, chỉ cần Sùng Hoa có thể sống lại, ta không quan tâm nhiều như vậy. ]
[ Âm Trần...... Âm Trần...... ]
Đối thoại trong đầu, không ngừng giày vò Mạc Phi Lê.
Trên mặt của hắn lúc sáng lúc tối, con ngươi màu tím càng thêm tản mát ra hồng kim sắc quang mang......
Lúc này......
Người trên giường lại bắt đầu mơ hồ kêu, "Âm Trần...... Âm Trần......"
Hô hấp dồn dập, huyết ấn anh hoa trên trán lại bắt đầu tản mát ra hồng quang chói mắt, máu càng chảy đầm đìa, "Đau...... Đau quá...... Thật sự rất đau......"
Mạc Phi Lê rung động, chợt buông tay Âu Dương Sùng Hoa tay, từ trên giường đứng lên......
Hắn vội vàng từ bên giường tránh ra, hiện tại trong đầu hắn rất hỗn loạn.
Rất hỗn loạn......
"Âm Trần......"
"Sùng Hoa, ta thật sự có lỗi sao...... Thật sai lầm rồi......"
Con mắt Mạc Phi Lê chăm chú nhìn Âu Dương Sùng Hoa trước mặt, hắn không ngừng lặp lại một câu hỏi.
Trong ánh trăng mờ, Âu Dương Sùng Hoa dường như mở mắt ra, lộ ra ánh mắt mê mang nhìn Mạc Phi Lê, si ngốc cười, trong tươi cười có vẻ tuyệt vọng.
Mạc Phi Lê chậm rãi dạo bước trở lại giường, chần chờ vươn tay, vuốt ve mái tóc rối của Âu Dương Sùng Hoa.
Sợi tóc vướng giữa ngón tay, như áng mây, rồi lại rất nhanh quấn lấy, sao cũng không gỡ ra được......
"Sùng Hoa......"
Thở dài một tiếng, Mạc Phi Lê ôm lấy Âu Dương Sùng Hoa, không biết bao nhiêu lần nói, "Ta không bỏ nàng được...... Không bỏ nàng được a Sùng Hoa......"
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc - Nha Tiểu Quyển