If you have never said "Excuse me" to a parking meter or bashed your shins on a fireplug, you are probably wasting too much valuable reading time.

Sherri Chasin Calvo

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 216 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 485 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:27:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 171: Một Mình Xông Vào Động Hổ
ậy nhà các cháu ở đâu?” Người đàn ông đểu giả hỏi.
Hai người bạn nhỏ hai mặt nhìn nhau không ai nói ra được.
“Chú dẫn các cháu về có được không?”
“Được ạ!” Mộc Mộc từ trên khóm hoa nhảy xuống.
“Nhưng chú cũng không biết nhà chúng cháu ở đâu thì sao đưa được chúng cháu về?” Cầu Cầu nhẹo đầu hỏi ngược lại.
“Chú là người lớn nhất định chú sẽ tìm ra” Hắn bế Cầu Cầu lên sau đó nói “ Bây giờ chú sẽ dẫn các cháu đi ăn sau đó sẽ đưa các cháu về nhà!”
“Tổng tài! Không thấy Mộc Mộc đâu!” Trợ lý lo lắng gọi cho Trác Minh Liệt.
Trác Minh Liệt chỉ cảm thấy đại não nổ đoàng một tiếng, trống không trong hai, ba giây. “Xung quanh đã tìm chưa? Ở nhà trẻ có phát hiện kẻ nào khả nghi hay không?”
“ Ở xunh quanh nhà trẻ chúng tôi đã tìm rồi, bây giờ đang tìm ở nơi xa hơn. Chúng tôi đã liên lạc với cảnh sát để hộ trợ tìm kiếm!” Trợ lý tận lực bình tĩnh.
Trác Minh Liệt không nói hai lời, ném điện thoại đi, chạy thẳng tới nhà trẻ. Mộc Mộc là tâm can bảo bối của anh nên anh càng sợ nó gặp chuyện không may vậy mà giờ đây đã thực sự xảy ra chuyện.
“Những người bạn nhỏ khác hình như đã nhìn thấy Cầu Cầu đến đây không biết Mộc Mộc có phải đi cùng nó hay không?” Trợ lý dường như nắm được một cây cây cỏ cứu mạng... “Cầu Cầu?” Lông mày Trác Minh Liệt nhíu lại, “Dẫn tất cả cac thầy, cô giáo nhà trẻ đến đây”
“Các người đang làm công việc gì vậy, tại sao một đứa bé ngay dưới mí mắt của các người đi đâu mà các người cũng không biết?”
Các thầy cô giáo im lặng không dám nói câu gì, thời gian gần đây vì viện trưởng Thẩm Tử Quân gặp chuyện không may, không đến nhà trẻ nên mọi người đều có chút lười biếng cho nên mới có thể xảy ra chuyện như vậy.
“Nếu như con tôi có mệnh hề gì thì các người đợi lệnh gọi của tòa đi!” Trác Minh Liệt tức giận đùng đùng, gọi điện cho tứ đại hộ pháp của Đồ Long bang, người đứng đầu Thanh Long nhận điện thoại.
“Nghe lệnh, con tôi không tìm thấy đâu, các anh lập tức tổ chức lực lượng giúp đỡ tìm kiếm!”
“Nhưng tổng tài tung tích của tiểu thư Lâm Thi Ngữ còn chưa xác định được.”
“Không cần nhiều lời nhanh chóng tới đây!”
“Dạ!”
Người đàn ông dẫn Cầu Cầu và Mộc Mộc đã từ từ cách xa nội thành.
“Chú, chú định dẫn chúng cháu đi đâu?” Cầu Cầu cẩn thận hỏi.
“Dẫn bọn cháu đi tìm mẹ các cháu!” Hắn vẫn lừa bọn họ.
“ Tớ cảm thấy không phải!” Mộc Mộc lạnh lung phát hiện dung mạo của người đàn ông này rất xấu mà theo cách nói của Cầu Cầu thì ông ta hẳn là người xấu!
Cầu Cầu nháy mắt nhìn người đàn ông kia giống như đang chờ đợi câu trả lời... “Nếu gặp người xấu thì nên làm cái gì bây giờ?”
“Ha ha chú không phải là người xấu, chú chỉ muốn mời cháu đến nhà của chú chơi mấy ngày!” Hắn bì ổi cười “ Nhà của chú có rất nhiều các bạn nhỏ giống các cháu. Mọi người ở cùng nhau sẽ rất vui vẻ!”
“Cháu không muốn đi” Mộc Mộc giận dỗi không chịu đi tiếp.
“Không đi?” Hắn ta lập tức lộ bản mặt hung ác ra, hung tợn xách cổ áo Mộc Mộc lên “Có đi hay không?” Mộc Mộc bị dọa sợ hãi, oa oa khóc lớn.
Cầu Cầu cũng khóc lên, bọn nó cuối cùng cũng xác định được bọ nó xong đời rồi.
“Mau thả cậu ấy xuống, ông mau thả xuống!” Cầu Cầu giằng xé quần áo của người xấu, “ Ông sẽ giết cậu ấy mất!”
Người đàn ông nghe thế đẩy Mộc xuống đất rồi kéo hai nhọc vào một xe tải ở bên đường rồi lái xe chạy qua địa phận biên giới.
Trác Minh Liệt lái xe xuyên dọc khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ nhưng đều không tìm thấy, lòng anh như có lửa đốt, nóng cháy sắp tan hết lục phủ ngũ tạng rồi. Mộc Mộc rột cuộc con đang ở đâu? Nếu là bắt cóc tống tiền thì phải có người gọi điện thoại ra điều kiện mới đúng nhưng tại sao cho tới bây giờ vẫn không có ai liên lạc? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là Mộc Mộc bị mất tích sao?
Biệt thự của Lâm Thi An
“Chủ Nhân! Hôm nay chung tôi không hề nhìn thấy Mộc Mộc đâu, có lẽ hôm nay nó không đi học!”
“Phế vật!” Lâm Thi An rít qua hàm răng. Hắn mới vừa nói xong thì chợt có người từ bên ngoài chạy vào ghé vào tai hắn nói hai ba cậu rồi lại đi ra ngoài. Thi An cười ý vị thâm trường “Các cậu lập tức gọi cho Trác Minh Liệt, nói cho hắn biết con trai đang nằm trong tay tôi. Muốn cứu con trai thì hắn phải một mình đến đây. Nếu dám báo cảnh sát thì bảo hắn chờ nhặt xác con trai hắn đi!”
“Nhưng đứa bé không ở nơi này?” Bọn thủ hạ thật sự là một lũ lợn không biết suy nghĩ, hắn tức dẫn quát:” Ta tự biết phải làm thế nào, các người chỉ cần làm như lời ta nói là được!”
Ba phút sau điện thoại của Trác Minh Liệt vang lên.
“Trác tiên sinh sao? Lệnh công tử nhà ngài đang ở trong tay chúng tôi. Nếu như ngài muốn thấy nó thì hãy lập tức đến số 19 đường Thanh Phong, ngài nên đi một mình thôi vì nếu chúng tao thấy dù chỉ hơn một người thì hãy chờ mà nhận xác cậu con trai yêu quý của mày đi!”
“Các người là ai?” Trác Minh Liệt vừa nghe vừa nhấn nút ghi âm “Các người muốn thế nào, có chuyện gì thì hãy nhằm vào tôi, đừng thương tổn con tôi!”
“Hãy bớt nói nhảm đi mày chỉ có một giờ đồng hồ!” Đối phương không khách khí cúp điện thoại.
Cái bẫy này rõ ràng như vậy nhưng Trác Minh Liệt vẫn đi vì chuyện này có lien quan đến Mộc Mộc. Xả than vì con đây là trách nhiệm của người làm cha!
Địa điểm số 19 đường Thanh Phong này nghe thật quen tai, anh cẩn thận suy nghĩ một chút phải chăng là vị trí tổ trạch nhà họ Lâm. Năm đó khi nhà họ Lâm bị phá sản tổ trạch này cũng bị tịch thu trả nợ, sao bây giờ llại trợ thành địa ddiemr bắt cóc chẳng lẽ trong đây có gì đó sâu xa? Trác Minh Liệt đi đến trước đại trạch rồi dừng lại. Anh đánh giá xung quanh một chút, xung quanh cỏ dại mọc tum lum không hề giống như được người chăm sóc như vậy thì đâu có giống có người ở.
“Chủ nhân Trác Minh Liệt đã dính bẫy!”
“Rất tốt, dẫn hắn vào đi!”
“Tôi đã đến, các người hãy xuất hiện đi!” Trác Minh Liệt lớn tiếng nói.
Không ai trả lời lời, nhưng lại mơ hồ chuyền đến tiếng khóc của trẻ con từ trong phòng, Trác Minh Liệt vốn là người rất trấn định nhưng lúc này anh thật sự sợ hãi.
“Các người hãy mau giao con trai tôi ra, có chuyện gì cứ nhắm vào tôi đừng lại con trai tôi bị thương!” Trác Minh Liệt nóng nảy rút súng lục bên hông ra.
Trong góc ở tầng hai, Lâm Thi An cũng lấy súng lục ra còn nhắm ngay vào Trác Trác Minh Liệt!
Vợ Trước Của Tổng Tài Lãnh Khốc Vợ Trước Của Tổng Tài Lãnh Khốc - Thiển Khuynh Thành