Bất hạnh là liều thuốc thử phẩm chất của con người.

Seneca

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 216 - chưa đầy đủ
Phí download: 13 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 485 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:27:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 88: Ceo Mới
ác Phúc trầm ngâm chốc lát rồi nói: ” Tiểu thư Thi Thi xác thực là năm năm trước mới đến Canada. Nhưng lúc đó người làm thủ tục nhập cảnh của cô ấy lại không phải do chính cô ấy mà do một người đàn ông họ Lý làm, quan hệ của cô ấy và người đàn ông này là như thế nào thì cụ thể tôi chưa điều tra ra được. Và càng kì lạ hơn là tất cả tài liệu về người đàn ông này đều ở tại cục an ninh Canada, người đàn ông này có thể là người có chức quyền tại Canada!”
“Những thứ này cũng đủ rồi!” Cũng đủ để Thẩm Tử Quân xác định Tiểu Thi chính là Lâm Thi Ngữ rồi. Mặc dù vẫn không có đủ chứng cớ. Nhưng chỉ cần cô biết Tiểu Thi là Lâm Thi Ngữ thì tất cả mọi chuyện đều dễ dàng hơn. Xác nhận thân phận của cô ấy giờ chỉ là vấn đề thời gian.
“Tiểu thư, tiểu thư Thi Thi rốt cuộc là ai?”
“Một người bạn! Cám ơn bác Phúc tôi đi tìm cha đây!” Thẩm Tử Quân vừa thấy Bác Phúc muốn nghe, lập tức đổi đề tài. Hiện giờ mặc dù Lâm gia ngã nhưng nếu một người Lâm gia xuất hiện nhất định sẽ vẫn gây ra sóng to gió lớn thậm chí còn có thể là một cuộc gió tanh mưa máu. Bởi vì có quá nhiều người hi vọng Lâm gia biến mất.
“Không kịp rồi CEO mới đã tới và sẽ lập tức phát biểu diễn thuyết nhậm chức, lão gia đã đi ra phía sau đài rồi!” Bác Phúc giữ cô lại. Lúc này chợt có nhóm rất đông phóng viên vây quanh một người đàn ông đang đi vào, Thẩm Tử Quân định thần nhìn, lại thất kinh: Lại là anh ta!
Là cái người lái Lamborghini tối hôm qua! Còn nữa nhìn anh ta thật giống một người! Lâm Thi An! Nhưng thật sự thì Thẩm Tử Quân cũng chưa từng gặp Lâm Thi An chẳng qua là khi đó cô và Lâm Thi Ngữ rất thân nhau, trong lúc vô tình nhìn thấy ảnh của Lâm Thi An! Khi đó Thẩm Tử Quân thiếu chút nữa đối với anh ta động lòng... Lúc đó thanh danh của Lâm Thi An đã lan xa anh thông minh, đẹp trai, khuyết điểm duy nhất là quá mức tự tin. Hơn nữa vô cùng lãnh khốc. Điểm này so với Trác Minh Liệt bây giờ có vẻ giống.
Cô đuổi theo kéo lấy vạt áo của người đàn ông này, anh ta rất không bình tĩnh xoay người “Làm gì?” Anh lạnh lùng hỏi, trên khuôn mặt anh tuấn giống như có một tầng sương giá kết lại.
Thẩm Tử Quân bị dọa sợ, nhẹ buông tay ra bởi vì cô phát hiện anh không có dáng vẻ mặc dù thành thục nhưng xen lẫn ngây thơ chất phác như trong tấm ảnh kia so với Lâm Thi An anh ta hình như là một người hoàn toàn xa lạ.
“Nha” Thẩm Tử Quân có chút mất mác, buông lỏng tay như đứa bé làm việc gì sai mà lui sang một bên.
“Phùng tiên sinh đây là đại tiểu thư nhà chúng tôi!” Bác Phúc vội vàng giới thiệu thế nhưng mí mắt vị Phùng tiên sinh kia cũng không thèm chớp một cái, im lặng mà thẳng bước đi tiếp.
Ông Thẩm từ phía sau cánh gà đi ra thân thiết nắm tay anh: ” Thiếu Diễm anh cuối cùng đã tới!”
“Thẩm tiên sinh mạnh khỏe!” Phùng Thiếu Diễm khẽ khom người, một tay nắm lấy tay của ông Thẩm tay còn lại để lên trước ngực, tư thế kia thần thái kia quả nhiên là tác phong nhanh nhẹn, phong độ bất phàm...” Bác Phúc lai lịch của anh ta ra sao?” Thẩm Tử Quân hỏi.
“Nghe nói là sinh viên tài cao của đại học Stanford cũng là con trai của bạn tốt lão gia!”
“Hả?” Thẩm Tử Quân kinh ngạc, từ khi nào mà cha lại có một người bạn tốt họ Phùng? Chỉ là nhìn cha và anh ta thân thiết như vậy chắc cũng không thể không hiểu rõ đối phương.
” Tử Quân tới đây!” Ông Thẩm chợt gọi con gái đến.
Thẩm Tử Quân nhìn Bác Phúc một chút chỉ thấy mắt ông lộ nụ cười thần bí “Nhanh tới đây, gặp anh Phùng!” Thẩm Tử Quân xen chút nữa bị cha làm cho sặc chết? Xưng hô như thế mà anh ta cũng muốn ra ngoài! Và lại có có một người anh trai khi nào!
“Thẩm tiên sinh, bây giờ chúng ta chỉ nói về công việc, về phần ngài và Thẩm tiểu thư, cháu nhất định sẽ đến phủ chào hỏi!” Phùng Thiếu Diễm tao nhã lễ phép nói.
“Đúng đúng tốt tốt” Ông Thẩm gật đầu nói phải.
Thẩm Tử Quân hung hăng liếc cha và Phùng Thiếu Diễm mình một cái, bực bội đi ra một nơi khác ngồi xuống.
Ông Thẩm đi sang qua một bên để cho Phùng Thiếu Diễm bắt đầu buổi tiệc nhận chức.
“Các vị”
Thẩm Tử Quân theo dõi anh ta, suy nghĩ trong đầu đều là Lâm Thi An. Những năm gần đây người của họ Lâm không biết đã lưu lạc đi đâu, bây giờ đã có tung tích của Lâm Thi Ngữ nhưng tung tích của Thi An vẫn không rõ. Cô thở dài thật sâu, trong lòng không hiểu sao lại ánh lên nỗi mất mát.
“Tôi nhất định đem hết toàn lực vì Thẩm thị!”
Chờ hồn của Thẩm Tử Quân trở lại, Phùng Thiếu Diễm đã nói xong. Đổng Sự Trưởng – ông Thẩm tự mình đưa lên con dấu ủy nhiệm, quá trình nhận chức kết thúc.
Thẩm Tử Quân nhanh chóng muốn chạy đi, nhưng lại bị cha gọi lại.” Thẩm Tử Quân trở lại!”
“Cha”
“Tuổi của con cũng không nhỏ nữa, đừng có ở bên ngoài cả ngày, lần này cha tốn rất nhiều công sức mới đưa được Phùng thiếu gia tới đây, con phải nắm chắc cơ hội!” Ông Thẩm quan sát con gái “Nhìn xem, hôm nay con mặc phải thật đẹp nha!”
“Cha!” Thẩm Tử Quân tức giận “Làm sao cha có thể nói với con gái của cha như vậy! Với lại Phùng thiếu gia chưa chắc là người con thích! Nhìn dáng vẻ lãnh khốc của anh ta, con không cần!”
“Chuyện này cũng không phải do con quyết định, thứ Bảy này cha đã hẹn Thiếu Diễm tới nhà ăn cơm, con nhất định phải về!”
“Ba!” Thẩm Tử Quân dậm chân!
“Tốt lắm, đi thay quần áo khác, lập tức bắt đầu tìm cơ hội giao lưu với Thiếu Diễm!” Thẩm phụ không nói thêm gì đuổi Thẩm Tử Quân đi.
“Ba con còn có việc gấp” cô còn chưa nói dứt lời mấy người giúp đã kéo cô lên thay đồ.
Trác Minh Liệt nhìn chằm chằm vào một đống tài liệu trước mắt, một chút ý định cũng không có. Thân thể Tiểu Thi đã đến tình trạng này vì sao lại không chịu chữa trị? Bây giờ ngay cả ông chủ cửa hàng bán hoa cũng không biết cô ở đâu, nói là cô không đi làm nữa, điện thoại thì lại không gọi được, Tiểu Thi cô giỏi lắm ngược lại tôi muốn xem cô có thể trốn được bao lâu!
“Tổng tài, tiệc rượu tối nay tại Thẩm thị ngài có đi không?”
“Không đi” Trác Minh Liệt quả quyết cự tuyệt, anh cũng không có nhiều thời gian mà cùng với bọn họ nói cười như vậy!
“Tổng tài tiệc rượu này tổ chức nhằm chào mừng CEO mới!” Phụ tá lại bổ sung một câu.
“Hả?” Trác Minh Liệt trầm ngâm, vừa mới tra được chuyện lần trước có quan hệ với Thẩm thị, bọn họ lại lập tức đổi CEO? Thật thú vị, chỉ là đây vốn việc của nội bộ tập đoàn sao lại mở tiệc rượu mời thêm cả người ngoài đây?
Vợ Trước Của Tổng Tài Lãnh Khốc Vợ Trước Của Tổng Tài Lãnh Khốc - Thiển Khuynh Thành