There is a temperate zone in the mind, between luxurious indolence and exacting work; and it is to this region, just between laziness and labor, that summer reading belongs.

Henry Ward Beecher

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 60: Xấu Không Ai Muốn.
hời gian trôi qua thật dài, thật lặng lẽ, căn bản không có bóng dáng Đường Mặc Vũ, cô run rẩy đi qua đi lại, không ngừng nhìn khắp nơi xem, phía dưới ghế dựa cũng không có, bốn phía cũng không có, Tiểu Vũ của cô đâu rồi, cô không thấy bảo bối chạy đi đâu cả.
” Tiểu Vũ, Tiểu Vũ …” Đôi môi cô run rẩy không ngừng, cơ thể cũng vậy, tại sao lại như vậy, cô lơ nó một lúc, nó lại biến mất, bảo bối của cô làm sao có thể biến mất được, nó không có cánh mà, có biết bay đâu..
” Tiểu Vũ …” Cô không ngừng gọi tên Đường Mặc Vũ, nhưng, tại sao lại không thấy nó, giống như đột nhiên mất tích, mất tích vô hình vô dáng.
” Xin hỏi, anh có nhìn thấy con của tôi không, trên mặt nó có vết bớt rất lớn, dễ nhận biết lắm.” Cô đi hỏi một người qua đường, nhưng họ đều trả lời 1 đáp án khiến cô thất vọng, người qua đường cứ phe phẩy tay không ngừng khi cô hỏi.
” Xin hỏi, bác có thấy con của tôi không, nó tên Tiểu Vũ, trên mặt có vết bớt…” Người qua đường lại lắc đầu, tránh cô thật xa, trốn cô như đang trốn người điên, mà cô cũng giống người điên thật rồi. Nếu tìm không thấy, cô cũng không biết bản thân phải làm sao bây giờ, cứ thấy người là hỏi, hỏi có thấy con cô không.
Cô phải làm sao giờ, Tiểu Vũ của cô đã bị mất tích, cô sắp không sống nổi nữa. Cô ngồi trên mặt đất, gắt gao xiết chặt cơ thể mình, mây trên bầu trời xám xịt, 1 phút, 1 phút sau. Nhiều hạt mưa rơi xuống, rơi xuống cơ thể mặc ít áo này, rất nhanh, mưa làm ướt hết quần áo cô.
Người đi đường xung quanh cấp tốc chạy, sợ bị mưa làm ướt, chỉ có cô cứ ngây ngốc đi tìm, lông mi dài sớm ướt dẫm, không biết đó là nước mưa hay nước mắt.
” Tiểu Vũ, con ở đâu, hãy nói ẹ biết con đang ở đâu?” Cô như mất hồn phách, đột hiên, chân cô bị vấp, cả người ngã vào vũng nước mưa…. Tiểu Vũ ….Cô nhìn con đường cuối, giống như bát nước mưa bị trút xuống, cô nằm sấp khóc lớn tiếng.
” Tiểu Vũ, mẹ nhớ con, bây giờ con thế nào? Có bị dính nước mưa không, có đói không? Ai, là ai đã ôm Tiểu Vũ đi.” Trả lại cho cô đi..Cái gì cô cũng có thể từ bỏ, nhưng chỉ cần là Tiểu Vũ, sinh mạng mình, cô cũng không cần.
” Trả lại Tiểu Vũ cho tôi đi, trả cho tôi…” Cô không ngừng đấm trên mặt đất, một tay đấm đến chảy máu, sau đó ngồi dậy, trong ngày mưa, cô tuyệt vọng đến cực điểm, có một tiếng tuyệt giọng như con thú bị thương, mơ hồ nghe thấy.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến giọt nước tí tách, Đường Mặc Vũ khó chịu nhăn mặt, cô ấy, trời mưa, về nhà, không cần phải ra ngoài làm gì.
” Sao xấu thế này, căn bản không ai muốn, anh xem …” Giọng khó nghe của một phụ nữ truyền đến, khiến anh mở mắt ra, không phải giọng Lạc Tuyết, cũng không phải giọng cô ta ( Bạch Nặc ). Giọng cô ta vốn rất nhỏ nhẹ, không khó nghe như này.
” Mắt này rất tinh ranh, bớt này nhìn xấu quá, bán cũng không được giá tốt.” Giọng phụ nữ đó lại truyền đến, là một người trung niên mập mạp. Bà ta nhìn mặt Đường Mặc Vũ, không khỏi nhăn mặt, mà bà ta nhìn anh giống như đang nhìn miếng thịt lợn muốn bán, xét cân nặng.
” Đúng vậy, lớn lên rất khó nhìn.” Người đàn ông bên cạnh xem xét nửa ngày, bọn họ nhìn qua không ít đứa trẻ, nhưng chưa từng gặp ai xấu như này.
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết