It is what you read when you don't have to that determines what you will be when you can't help it.

Oscar Wilde

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 58: Chương 58
úng rồi, Lạc Tuyết lấy trong túi một ít tiền lẻ, đi vào một quán rong, sắc mặt Đường Mặc Vũ đen cực điểm.
” Tiểu Vũ, mẹ mua này, con thích không?” Lạc Tuyết cầm kẹo mút trong tay không ngừng đưa đẩy, muốn đút cho Đường Mặc Vũ nhưng anh không chịu ăn, đừng có dùng đồ ngọt trẻ con đó cho anh ăn, từ trước nay anh toàn ăn đồ không có đường đó.
” Tiểu Vũ.” Lạc Tuyết quyết không chịu thua, cứ đưa kẹo mút trước mặt anh, anh cũng không ăn, Đường Mặc Vũ không khỏi nheo hai mắt mình, sau đó chán nản cầm kẹo mút, thử cắn 1 ít. Ngọt quá. Cứ thử ăn một lần vậy, anh thật chẳng muốn nghe cô gái này cứ suốt ngày gọi như đọc kinh ấy. Đường nhiên, anh lại càng không muốn thừa nhận, bản thân mình không muốn nhìn thấy bộ dạng cô ấy thất bại, như vậy lại khiến anh phiền phức. Mà anh cũng chịu đủ tính cô này rồi, tự dưng khiến anh ảnh hưởng tính cách lúc nào không biết.
Anh tự cao tự đại, anh cuồng vọng, toàn bộ tất cả đều bị cô này quét đi sạch sẽ. Trước đây ba anh nói anh rất tự đại là bởi vì cả đời anh sống trong nhung lụa tiền tài, chưa chịu khổ cái gì, từng ngày từng ngày cuộc sống của anh trải qua đều là tài phú, trước kia anh không hiểu cho lắm, nhưng giờ đã sáng tỏ.
Chuyện đang trải qua quá mức thảm thiết.
Đường Mặc Vũ tự cầm thìa trứng gà lên ăn, quả nhiên thấy cơ thể lớn hơn trước, ít nhất anh có thể làm chuyện anh muốn làm.
” Tiểu Vũ, con ngày càng thông minh đó nha!” Lạc Tuyết bưng bát, xoa đầu Đường Mặc Vũ, lấy thìa ăn cơm.
Vốn anh cũng rất thông mình rồi, Đường Mặc Vũ liếc cô, sau đó để thìa trong bát, được rồi, tự mình ăn xong giờ nằm xuống, nhìn Lạc Tuyết ăn cơm, rồi đổ hết thức ăn thừa cho cô.
” Tiểu Vũ, lãng phí đồ ăn là không đúng.” Cô giáo huấn anh.
Vớ vẩn, cái gì mà kêu lãng phí, cô không cần ăn à? Đường Mặc Vũ hung hăng trừng mắt nhìn cô, vì sao anh không ăn tiếp, không phải muốn cho cô một nửa sao? Gã kia nói đúng, cô là con ngốc. Anh làm một việc rõ ràng như thế mà cô vẫn không nhìn ra sao?
Nhưng có lẽ, chỉ có cô mới nhìn anh là đứa trẻ bình thường khác, với bộ dáng bây giờ của anh, trước không cần nói diện mạo, chỉ tính cách thôi cũng đủ khiến họ nói là quái vật.
Anh nhắm mắt lại, nhìn thoáng qua TV, sau đó ngồi dậy, mắt trừng lên.
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết