Love is as much of an object as an obsession, everybody wants it, everybody seeks it, but few ever achieve it, those who do will cherish it, be lost in it, and among all, never… never forget it.

Curtis Judalet

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 48: Bạn Tốt
m không có phát hiện gì sao, ánh mắt của thằng bé kia thật đặc biệt, cực kì giống như của một người mà anh quen biết…”, Thiệu Khải tựa một bên thân thể vào kệ hàng bên cạnh, không ngừng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Đường Mặt Vũ, thật là rất giống, nếu không phải là tận mắt nhìn thấy, anh cũng không thể nào tin được trên đời này lại có ánh mắt giống nhau y như đúc đến vậy, đúng, là ánh mắt đó, là cảm giác đó.
“ Ai cơ?” Người phụ nữ nhìn nửa ngày trời, nhưng vẫn không thể nào nhìn ra, “ Em nhìn thế nào thì cũng chỉ thấy một bên mắt nó có 1 vết bớt, thật khó coi, nhìn cứ như là mắt gấu mèo vậy!”.
Thiệu Khải nhẹ nhàng thở một hơi, anh thu hồi lại tầm mắt của mình, ý cười bên môi nhàn nhạt có chút chua sót: “ Giống Đường Mặc Vũ”.
Ánh mắt cô gái đột nhiên mở to hơn: “ Anh nói bậy bạ cái gì đó, Đường Mặc Vũ, anh ta không phải bây giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện sao?”
“ Đúng vậy, người bạn tốt nhất của anh, Đường Mặc Vũ, đã bị tai nạn xe cộ trước đó vài ngày, hiện tại vẫn còn đang hôn mê, đã được bác sĩ chuẩn đoán là sẽ trở thành người thực vật, bác Đường cũng chỉ có mỗi Đường Mặc Vũ là con, tình hình hiện tại thật là đáng thương …”. Nhớ tới chuyện đó, Thiệu Khải rất là khổ sở, thật khó mà tin được, một người đàn ông hoàn hảo, uy quyền, không tìm ra được một chút nhược điểm nào như thế, lại trở thành người thực vật. Anh nhìn vài lần, mỗi một lần nhìn thấy, một người đàn ông mạnh mẽ như anh cũng không thể kiềm chế được cảm xúc mà nghẹn ngào, hốc mắt chớm đỏ.
“ Đúng vậy, thật đáng tiếc!” Cô gái không khỏi lắc đầu: “ Một người đàn ông lớn lên đẹp trai, phong độ, gia cảnh lại giàu có, em nghe nói anh ấy còn sắp kết hôn nữa, mà cô dâu kia đâu?”. Cô gái kì quái hỏi môt câu “ Như thế nào mà gần đây lại không nghe thấy tin tức gì về cô dâu kia nhỉ?”.
“ Cô dâu?” Thiêu Khải không khỏi nhếch khóe môi: “ Cô gái kia không nên nhắc đến thì hơn.”. Anh lại một lần nữa nhìn Đường Mặc Vũ, quả nhiên là càng nhìn càng thấy giống, cực kỳ giống, tuy rằng dung mạo khi trưởng thành tuyệt đối không giống, căn bản là hai người khác nhau, nhưng cảm giác này rõ ràng là giống nhau khiến cho anh có chút mơ hồ.
Anh theo bản năng cầm bóp tiền trên tay, không khỏi bước qua bên kia.
“ Xin hỏi, đây là con của cô sao?”, Thiệu Khải cúi đầu, hỏi Lạc Tuyết đang ôm đứa bé trên tay, cũng không vì cô mặc quần áo cũ kĩ, rách nát mà ghét bỏ cô.
Lạc Tuyết quay người qua, nhìn về phía người đàn ông tuấn mỹ đang đứng trước mặt, cô không khỏi sững sờ, “ Anh là đang nói chuyện với tôi sao?”.
“ Đúng vậy.”, người đàn ông cười ôn hòa, nhưng ánh mắt vẫn dán vè phía Đường Mặc Vũ. “ Đứa bé này là con cô sao, nó thật đáng yêu”.
“^^”, Lạc Tuyết gật đầu, tay đặt trên vai Đường Mặc Vũ. Chỉ là, khi nghe được người khác khen Đường Mặc Vũ đáng yêu, cô giống như ăn phải đường, thật ngọt ngào.
“ Tôi có thể ôm nó không?”, Thiệu Khải đột nhiên vươn tay, “ Tôi rất thích đứa bé này, cô không cần lo lắng, tôi chỉ muốn ôm bé thôi!”. Anh biết yêu cầu này hơi kì quái, nhưng thật xin lỗi, anh thật sự muốn nhìn ánh mắt đứa bé này nhiều hơn một chút, ánh mắt giống ánh mắt Đường Mặc Vũ.
Lạc Tuyết nheo nheo mắt, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, cẩn thận giao Đường Mặc Vũ qua tay Thiệu Khải, người vẫn luôn miệng nói thích Tiểu Vũ, cho nên cô rất vui vẻ, rốt cục có người không ghét bỏ cô cùng với Tiểu Vũ rồi.
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết