Books serve to show a man that those original thoughts of his aren't very new after all.

Abraham Lincoln

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 41: Là Báo Ứng Của Anh Sao?
rên thế giới này có rất nhiều phụ nữ khóc vì anh, bao gồm cả Bạch Nặc, cũng không có phụ nữ nào giống cô, lại làm cho anh cảm động, cho anh cảm giác rung động, cô gái này sống thấp kém, sống thật hèn mọn nhưng cô lại chân thật, khiến cho anh có cảm giác cuộc sống trước kia của mình là ảo tưởng, cuộc sống của anh rất tốt đẹp nhưng hiện tại xem ra nó chỉ là giấc nơ.
Từ lúc sinh ra đến bây giờ đều rất thuận lợi, đều tồn tại vì anh, mà anh cũng chưa gặp bất trắc gì, đều đến trường, đến đại học, gầy dựng sự nghiệp, địa vị, tiền tài, diện mạo anh, đều là cuộc sống tốt hơn nhiều so với người bình thường.
Anh không biết có phải bị báo ứng hay không, tự dưng từ trên cao xô anh ngã xuống, cơ hồ muốn tan xương nát thịt.
Cũng may, anh còn sống, anh đã gặp người phụ nữ như vậy, một cô gái đang yêu mà ngu ngốc.
Anh không có thói quen ôm cô gái này, thấy cô vừa khóc vừa cười, không khỏi cười thầm với bản thân, một nụ cười thật lòng. Hình như …. Đã lâu rồi anh chưa được cười như thế.
Trong phòng thắp một ngọn đèn, trời bên ngoài đã tối, thằng nhỏ trên giường đã nhắm chặt hai mắt, chắc là đang ngủ.
Lạc Tuyết ngáp 1 cái, cô chưa muốn nhắm mắt vội, tiếp tục đan cái mũi len bé nhỏ.
Đường mặc vũ không biết mình đã mở mắt lần thứ mấy, cô ấy vẫn chưa ngủ sao? Nửa đêm rồi mà ….
Tay anh kéo một chút quần áo Lạc Tuyết, cô ấy chưa ngủ, còn không cho anh ngủ à, đừng cho quên chứ, bây giờ anh là một nhóc sơ sinh, chứ không phải là người lớn đâu mà.
“ Mẹ xin lỗi, làm đánh thức con rồi.” Lạc Tuyết vỗ ngực đường mặc vũ, muốn cho anh ngủ trước, nhưng cô càng vỗ, đường mặc vũ càng không muốn ngủ, anh muốn yên tĩnh, ngủ mà không có ánh sáng là thích hợp nhất, còn có cô ngồi ở chỗ này, anh không thể nào ngủ được.
“ Mẹ đan sắp xong rồi, con mau ngủ đi.” Lạc Tuyết lại lấy len lông đan lên mũi, đường mặc vũ không cần đoán cũng biết đang đan cho ai.
Không phải cho anh, còn cho ai nữa chứ!~ Ở trong lòng cô gái này, anh là nhất, anh động đậy bản thân 1 chút, trong lòng chưa từng có cảm giác thoả mãn thế này, thật là vui vẻ.
Thậm chí ngay cả khi anh cầu hôn với Bạch Nặc, cũng không có cảm giác như vậy.
Bạch Nặc, nhớ tới người đàn bà đã hại anh, nói không hận cũng sai, mà nói không yêu cũng sai. Tâm tư bề bộn quá, không biết nguyên nhân có phải đang ở trong thân thể này nên suy nghĩ cũng khác không nhỉ?
Bạch Nặc, vì sao cô lại làm như vậy, vì sao???????
Vô số câu hỏi vì sao, cũng không ai có thể trả lời anh.
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết