Người khôn ngoan nhất không phải là người gặt hái được nhiều thành công, mà là người biết biến thất bại thành những lợi thế nhất định.

Richard R. Grant

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 756 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 23:56:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 14: Cắn Chết Ngươi
goan lắm, ăn đi, nuốt xuống đi nào, thêm một miếng nữa nhé, rất nhanh bát cháo trắng kia cũng đã được ăn hết..
Đường Mặc Vũ thấy mình no tới tận cổ, mới ăn có một chút mà đã no, quả nhiên, thân thể này không phải là của chính mình, anh ngáp một cái, quyết định đi ngủ, có lẽ ngày mai khi tỉnh lại, anh lại là Đường Mặc Vũ, lúc đó anh lại phát hiện,mọi việc trải qua hôm nay đều chỉ là một giấc mơ buồn cười mà thôi.
Anh nhắm hai mắt lại, lúc này mới phát hiện có cái gì đó đắp trên trên người, đợi chút, mùi này sao quen thuộc như vậy, anh cúi đầu nhìn cái áo khoác tây trang trên người, cảm thấy càng nhìn càng quen thuộc, anh nheo hai mắt lại, màu sắc này, kiểu dáng này, còn có mơ hồ mùi nước hoa trên quần áo, mùi này không phải của anh, mà là Bạch Nặc.
Đây là áo của anh, anh ngẩng đầu nhìn Lạc Tuyết ngồi ở một bên, anh rốt cục thì nghĩ ra. Thì ra là cái cô gái đáng chết mà anh đụng phải, cũng là người hại anh biến thành như vậy, nếu không phải cô ta đột nhiên xuất hiện, thì anh sẽ không cùng Bạch Nặc đi ăn, lại càng không gặp tên lái xe say rượu kia.
Lạc Tuyết đưa tay vỗ trên trên người bé sơ sinh, không hiểu, rõ ràng vừa nãy còn muốn ngủ, giờ sao lại đang mở to ánh mắt nhìn cô như vậy, cô không rõ ánh mắt đứa bé có nghĩa gì, chính là biết, đứa nhỏ này có một đôi mắt đặc biệt xinh đẹp.
“Ngoan ngoãn ngủ đi.” Tay cô đặt ở trên mặt đứa nhỏ xoa xoa, nhưng bỗng nhiên, cô cảm giác đầu ngón tay tay mình tê rần, thì ra đứa bé trên giường đang dùng sức cắn ngón tay cô.
“A…” cô ngứa, cô không khỏi cười lên, thì ra đứa nhỏ này muốn đùa cùng với cô, mà cô cũng hề biết, trong lúc cô cười, Đường Mặc Vũ lại đang giận cắn răng. anh há ra miệng mình, một đứa bé còn chưa có răng, có thể cắn đau ai được, anh dứt khoát nhắm hai mắt, mắt không thấy tâm không phiền..
Lạc Tuyết đặt ngón tay mình trên trán đứa nhỏ, sau đó cúi đầu, yêu thương hôn lên trán đứa bé, em yên tâm, chị sẽ chăm sóc em, chị sẽ không để em trở thành một Lạc Tuyết thứ hai. Đường Mặc Vũ mở to mắt trừng Lạc Tuyết một cái,dám chiếm tiện nghi của anh, nhưng là, khi đó anh lại thấy trong mắt Lạc Tuyết lóe ra một nét bi thương, xúc động muốn bóp chết cô bỗng nhiên biến đâu mất.
Anh nhắm mắt lại, quên đi, kỳ thực ngẫm lại, chuyện này cũng không liên quan gì đến cô, nhưng lúc anh nhớ tới tai nạn xe cộ kia trong nháy mắt, Bạch Nặc thế nhưng chỉ nghĩ đến bản thân mà đẩy anh vào dưới bánh xe, toàn thân anh đều run run.
Một đôi tay nhỏ bé ôn nhu đặt ở trên người anh, sau đó nhẹ nhàng vỗ..
Hừ.. không biết học được bài hát ru chỗ nào, nghe cũng êm tai, có điều, lạc điệu..
Con nhóc này, ít nhất còn có được một chất giọng dễ nghe. Đường Mặc Vũ rốt cục thì hít một hơi, sau đó chìm vào giấc ngủ, khi anh tỉnh lại đã là buổi sáng ngày thứ hai, mà khiến anh tỉnh lại không gì khác, chính là bụng anh, anh đã đói không chịu nỗi.
Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch Vợ Cóc Của Hoàng Tử Ếch - Hạ Nhiễm Tuyết