Nothing is worth reading that does not require an alert mind.

Charles Dudley Warner

Download ebooks
Ebook "Vị Hôn Phu Tuyệt Tình"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 761 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31
ạnh Phàm Tu không biết vì sao muốn đuổi theo cô, nhưng anh rất nhanh thuyết phục được mình, ít nhất cô còn thiếu anh một lời giải thích.
Chạy vòng vo một lúc, Lí Đình Ân thật sự không chạy nổi nữa, cô vẫn là người không có thể lực tốt, chạy như điên mấy trăm mét làm cô không thở nổi.
Vừa quay đầu lại gặp Mạnh Phàm Tu đuổi gần đến nơi, cô lại càng không thể nói gì.
"Không phải bảo em đừng chạy sao?" Mạnh Phàm Tu chậm rãi đi về phía cô, thuận tiện điều chỉnh hơi thở.
"Anh..." cô đã muốn tự mình biến mất, anh sao còn muốn đuổi theo?
Thật không thở nổi, Lí Đình Ân dựa vào một tấm ván gỗ, không nghĩ bên trên có dựa một bó củi, cô mới dựa vào liền khiến bó củi rơi xuống.
"Nguy hiểm!"
Mạnh Phàm Tu một bước dài xông lên, ôm cô vào trong lòng che chở, tấm ván nhất thời đổ lên người anh.
Trong phòng bệnh riêng của bệnh viện, bao gồm viện trưởng, phó viện trưởng cùng với các chủ nhiệm khoa đều có mặt, bởi vì tổng tài đến thị sát lại bị thương khiến mọi người không khỏi lo lắng.
Buổi chiều, chuyện tổng tài đuổi theo vị hôn thê cũ Lí Đình Ân rất nhanh bị truyền ra ngoài, dù sao cũng rất nhiều người chứng kiến.
Lúc Lí Đình Ân đến chi nhánh, lại có tin cô và tổng tài huỷ hôn, ai cũng nói cô bị đuổi đến đây, không nghĩ lúc này tổng tài lại đuổi theo cô, mà đuổi theo cô nhất định không phải vì tiền, xem ra cô rất nhanh sẽ quay về trụ sở chính.
"Tôi không sao, mọi người đi làm việc đi."
"Có ạ."
Mạnh Phàm Tu đuổi mọi người ra ngoài, cuối cùng vẫn thấy cô đứng ở cuối giường, vẫn bộ dạng như làm sai việc gì đó, hốc mắt hồng hồng.
"Lại đây."
Lí Đình Ân do dự một chút nhưng vẫn tiến lại gần, nhìn đến cánh tay bị gãy xương của anh, trên trái khâu vài mũi, khổ sở khóc.
"Em xin lỗi." Đều là cô hại anh bị thương.
"Cho nên lần sau anh bảo em đứng lại thì đừng có chạy." Ngoài miệng thì có vẻ oán trách nhưng trên mặt lại không hề tức giận, anh còn thấy may mắn vì mình đã bảo vệ được cô.
"Em sẽ gọi điện cho ba..."
"Không cần, chỉ là bị thương nhẹ thôi."
"Thế này sao gọi là nhẹ? Tay anh ít nhất một tuần mới đỡ, hơn nữa trán không biết có để lại sẹo không..." Cô càng nói càng khổ sở "Em xin lỗi..."
"Tóm lại, trước hết không cần gọi về Đài Bắc, miễn cho người lớn lo lắng."
"Em biết rồi." Cô lần sau sẽ giải thích với ba "Vậy anh có muốn nhắn cho..."
"Nhắn cho ai?"
"Anh có muốn nhắn cho bạn gái anh, nói anh bị thương, em nghĩ cô ấy sẽ rất lo lắng." Nhìn thấy anh nhìn chằm chằm vào cô, cô vội vàng hối lỗi "Em xin lỗi, em không phải muốn xen vào chuyện riêng của anh, là em xem tạp chí thấy nói anh có bạn gái nên mới hỏi anh có muốn gọi cho cô ấy không..."
"Tuần trước đã chia tay, không cần thông báo."
Cái gì, đã chia tay? Ngữ khí của anh sao lại lãnh đạm như vậy, một chút khổ sở cũng không có?
"Anh hỏi em, anh gọi em đừng chạy, sao em lại chạy?"
"Bởi vì em không biết vì sao anh đuổi theo em, cho nên em chỉ có thể chạy." Cô chính là muốn rời đi, nếu không phải anh tức giận hô lên cô sẽ không sợ đến mức bỏ chạy như điên. "Anh vì sao đuổi theo em?"
Cô đã rất muốn hỏi vấn đề này, nếu anh không muốn nhìn thấy cô, sao còn đuổi theo cô?
Hơn nữa anh không phải rất ghét cô sao, vì sao còn lao lên cứu cô?
Anh vì sao muốn đuổi theo cô? Nói thật ra chính anh cũng không hiểu, muốn anh trả lời thế nào đây?
Nhìn bộ mặt nhỏ bé mong chờ đáp án của cô Mạnh Phàm Tu không tự nhiên lảng sang chuyện khác "Giúp anh lấy cái kia."
"Anh muốn xuất viện?" Lí Đình Ân kinh ngạc "Không được, anh vừa rồi không nghe sao, chủ nhiệm Ngô nói anh bị đụng đầu, tốt nhất nên ở lại một đêm để quan sát.?
"Em cũng nói, tốt nhất là nằm viện một đêm nhưng không nhất định phải nằm viện."
"Nhưng bộ dạng hiện tại của anh không thể về Đài Bắc." Anh mới bị thương, muốn ngồi xe về Đài Bắc thì sẽ rất mệt.
"Ai nói anh muốn về."
"Vậy anh còn muốn thu xếp này nọ..."
"Anh không muốn nằm viện, về nhà em đi." Anh cảm thấy hơi mệt, rất muốn tìm chỗ nào đó ngủ thoải mái, cũng muốn cô cùng anh ngủ.
"Nhà em?"
"Không được sao?" Mắt anh trầm xuống "Hay là có người đàn ông nào khác?"
"Em chỉ ở một mình." Cô làm gì có người đàn ông nào khác?
"Vậy sao anh không thể đến?"
"Vì nhà em rất nhỏ, em sợ anh không quen, nếu anh không muốn nằm viện vậy em giúp anh đặt phòng khách sạn." Nhà cô là một phòng trọ bé tí, tuy nói là nhà trọ nhưng cũng chỉ như cái phòng lớn "Hơn nữa..."
"Hơn nữa gì?" Vấn đề gì mà nhiều như vậy?"
Cô liếc mặt nhìn anh, ánh mắt khổ sở, ngữ khí buồn bã "Anh không phải rất ghét em, rất giận em, không muốn gặp lại em sao?"
Xem bộ dang uỷ khuất của cô Mạnh Phàm Tu không khỏi bực mình, vừa rồi không phải vởi vì cô không muốn nhìn thấy anh nên mới chạy sao? Là lỗi của anh sao?
Không biết vì sao, vừa nhìn thấy cô anh đã không thể kìm chế được cảm xúc cũng như dục vọng.
Anh đứng dậy, giận dỗi gật đầu "Đúng vậy, anh đúng là không muốn nhìn thấy em, nhưng làm sao đây, là em hại anh bị thương, em phải chịu trách nhiệm chăm sóc anh, đi, về nhà em."
"Nhưng mà..."
Lí Đình Ân muốn nói cô không phải muốn trốn tránh trách nhiệm, cô sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc anh, nhưng Mạnh Phàm Tu đã không còn kiên nhẫn, chủ động tiêu sái rời đi.
Thấy thế cô đành phải nhờ viện trưởng sắp xếp cho thư ký, sau đó chạy theo anh.
"Sao nhỏ như vậy mà em cũng ở được?"
Mạnh Phàm Tu nhìn căn phòng của cô không khỏi nhăn mặt, một bên có một khu để dụng cụ làm bếp, đó là nhà bếp sao? Tầm mắt quét qua một chỗ khác, nhìn thấy một chiếc giường nhỏ, một cái bàn, cô sao có thể chịu đựng được ở nơi này?
"Có cần em giúp anh đặt phòng khách sạn không?"
Lí Đình Ân biết anh không quen, anh ở nhà lớn quen rồi, mà Mạnh gia lại càng không phải nói, chỉ nguyên sân vườn cũng đến ba trăm mét.
"Không cần." Mạnh Phàm Tu liếc mắt nhìn cô, ngồi lên giường.
Anh nhìn căn phòng, phòng rất nhỏ, rất nhỏ, anh nghĩ chỉ cần anh duỗi chân ra cũng có thể chạm vào nhiều thứ, nhừng phòng rất sạch sẽ, trên giường có một cái đệm đáng yêu, hơn nữa khi vừa tiến vào liền có một mùi hương, đó là hương vị của cô, mùi vị này khiến anh thoải mái vô cùng.
"Anh đói không? Muốn em làm gì cho anh ăn không?"
"Anh muốn ngủ một chút, em có thể lấy cho anh cái áo sơ mi mới không?"
"Được." Cô lấy trong túi ra một chiếc áo sơ mi mới, đem đưa đến tay anh, vừa ngẩng đầu Lí Đình Ân liền thấy anh muốn dùng một tay cởi cúc áo "Em giúp anh."
Nửa quỳ nửa ngồi trên giường cô giúp anh cởi cúc áo. Nếu không phải vì cô anh chắc hẳn không bị thương.
Nhìn đến cô gái nhỏ động tác mềm mại, biểu tình dịu dàng, Mạnh Phàm Tu cảm thấy khúc mặc nhiều năm trong lòng giống như từ từ được tháo bỏ, hoài nghi bất an lúc này cũng không quan trọng, chỉ nhớ là cảm giác có cô bên cạnh thật an lành.
Lí Đình Ân cẩn thận thay anh cởi áo sơ mi, lúc nhìn thấy vết thương trên vai anh cô không khỏi cảm thấy đau lòng.
Khẽ vuốt vai anh đang sưng đỏ, cô nói "Chỗ này chắc là rất đau?"
Bị bàn tay non mịn kia động vào, thân thể Mạnh Phàm Tu cương cứng, cảm thấy áp lực dục vọng dục dịch trong cơ thế.
Lí Đình Ân không nghe tiếng trả lời, kì quái nhìn anh mới phát hiện không biết từ khi nào anh đã chăm chú nhìn cô, ánh mắt kia nóng bỏng lạ thường, cô vội cúi đầu, tim đập nhanh hơn "Em xin lỗi, em lấy áo sơ mi cho anh."
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình Vị Hôn Phu Tuyệt Tình - Mễ Nhạc