Thành công có nghĩa là thoát khỏi những nếp nghĩ cũ kỹ và chọn cho mình một hướng đi độc lập.

Keith DeGreen

 
 
 
 
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 833 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
iết Nhược Ngưng cũng đi theo ra khỏi phòng, biết mình không thể giữ anh được, không khỏi có chút bất mãn nói móc,"Nói thực ra, nếu không phải biết anh ghét vị hôn thê thế nào thì, em vẫn cứ tưởng anh muốn chạy về với cô ta......" Thấy anh đột nhiên dừng lại nhìn mình, biết mình đã nói nhiều, nên cô vội vàng nở nụ cười,"Tại em hay nói giỡn ý mà."
Tiễn anh xong, ngoài cửa nụ cười tươi trên mặt cô ta cũng biến mất.
Cô vừa làm gì vậy, sao lại có thể thiếu kiên nhẫn như thế? Vì sau khi đính hôn Phàm Tu chưa từng qua đêm ở đây nên làm cho cô cảm thấy bất an sao?
Đúng vậy, cô thực sự cảm thấy bất an.
Có thể nói Phàm Tu vì sinh bệnh của cha anh mà đáp ứng đính hôn, hơn nữa nửa năm sau sẽ hủy bỏ hôn ước, và cô cũng biết anh sẽ không lấy con gái tình nhân của cha, nhưng cô vẫn cảm thấy bất an, dù sao thì cùng dưới một mái nhà ai biết sẽ phát sinh chuyện gì?
Shop quần áo của cô là một nơi cao cấp sang trọng, bởi vậy khách đến toàn nhà giàu, không thiếu các bà lớn nói thích cô, muốn có một con dâu có năng lực lại xinh đẹp giống như cô. Nhưng đó chỉ là miệng nói thôi, cô biết, bởi vì cô đã từng li dị, hồi trẻ cô đã từng có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi.
Cô đã gần ba mươi tuổi, nếu có thể, cô đương nhiên hy vọng mình có thể tái hôn, và đương nhiên, nếu đối tượng tái hôn là Mạnh Phàm Tu, cô lại càng nguyện ý, có người con gái nào lại không muốn gả vào nhà giàu chứ? Nhưng mà đừng nói đến cưới cô, ngay cả anh yêu em, Mạnh Phàm Tu cũng chưa hề nói với cô.
Tuy bọn họ đã ở cùng một chỗ suốt ba năm, nhưng lại không bằng thân mật với người bình thường, vì anh chưa bao giờ nói chuyện mình với cô, cho dù cô rất muốn biết, nhưng cô cũng chưa từng truy vấn, vì đàn ông khi muốn nói sẽ nói, không thể ép buộc bọn họ được.
Trở lại phòng, cầm lấy tiền Mạnh Phàm Tu để lại trên bàn cho cô, là năm trăm vạn, cô nở nụ cười. Anh luôn hào hiệp với cô.
Cho dù anh không nói chuyện của anh với cô, cũng không cùng cô tán gẫu chuyện trong lòng, thế thì có làm sao, có lẽ là do anh thích phụ nữ không được bám dính lấy anh, nếu không thì cô mở miệng, anh đã không mở hòm đưa tiền cho cô.
Cô cũng biết không nên mở miệng xin tiền anh, nhưng khởi sắc không tốt, shop quần áo Nguyệt Nguyệt của cô bị lỗ, cô cũng không có biện pháp, dù sao quần áo trong lòng cô chính là máu, cô không muốn phải đóng cửa, chờ đến khi lấy lại được, cô tin tưởng nhất định có thể chuyển lỗ thành lãi.
Tuy hiểu được mình muốn được gả vào nhà giàu có điểm khó khăn, nhưng không phải là hoàn toàn không có cơ hội, vương tử Charles không phải cuối cùng cũng lấy hồng phấn tri kỉ Camilla kết giao lâu năm đấy sao? Vậy nên cô hy vọng mình cũng có thể như thế, nhưng không nghĩ lại phải chờ lâu như vậy.
Nhìn chi phiếu năm trăm vạn, khóe môi cô nhếch lên. Nếu cảm thấy bất an, thì phải nghĩ ra biện pháp phá bỏ bất an thôi.
Cô đã nóng lòng muốn trông thấy vị hôn thê của Phàm Tu lắm rồi, đến lúc đó, cô sẽ để cho cô ta biết cô là ai.
"Phàm Tu, hoan nghênh anh về nhà."
Ở trước cửa, Mạnh Phàm Tu cởi giày da, rồi giống như mọi hôm, Lí Đình Ân luôn rất nhanh chạy tới, cho dù anh chưa bao giờ dư hơi để ý tới, nhưng mặc kệ là muộn bao nhiêu, cô luôn chờ anh về nhà.
Như vậy không thấy phiền sao?
Nhớ tới buổi chiều cô nửa dỗ nửa lừa bà lão, anh cũng biết cô rất biết nhẫn nại.
Đi dép trong nhà vào, đôi mắt đen liếc mắt sang cô một cái, nhìn thấy má phải của cô có một vết thương màu đỏ, bàn tay to phút chốc xiết chặt cằm cô, kéo khuôn mặt đang cố ý cúi xuống.
"Có chuyện gì với cái mặt cô vậy?" Trên mặt khuôn mặt trắng nõn hiện lên vết sưng đỏ thoạt nhìn có thể làm cho người ta sợ hãi.
Lí Đình Ân cười có chút xấu hổ."Buổi chiều phòng hồi phục, em không cẩn thận nên té ngã." Tuy đã chườm đá cả buổi chiều, nhưng vẫn còn chút sưng đỏ.
Mặt của cô tuy sưng to, nhưng may mắn là cô bé đó không có việc gì, chỉ làm ọi người hoảng sợ, thật là không tốt.
Mạnh Phàm Tu vẫn nhìn chằm chằm vết thương trên má cô.
"Phàm Tu, anh không cần lo lắng đâu, em không sao mà, đã chườm qua đá rồi, cùng lắm là hai ngày thì khỏi thôi."
"Tôi có nói tôi lo lắng sao?" Anh lập tức lạnh lùng, buông mặt cô ra, rồi đi về phía phòng mình.
Lí Đình Ân vuốt cái cằm có chút đau. Anh không phải lo lắng cho cô sao? Vì anh hỏi, nên cô mới có thể nghĩ là anh lo lắng......
"Phàm Tu, có cần giúp anh chuẩn bị bữa đêm không?" Đã gần mười hai giờ rồi, bữa tối cô vừa mới thu đi, nếu anh đói bụng, cô có thể giúp anh nấu một bữa mới. Lí Đình Ân vừa đi vừa nói chuyện, không đoán được đi đến phía trước người đàn ông đột nhiên dừng lại, làm cho cô không kịp đối phó, cái đầu đập thẳng vào tấm lưng dày rộng.
"A........." Đau quá! Lại đụng vào vết thương, cô đau đến mức kêu lên một tiếng, nhìn anh xoay người, vẻ tức giận, cô vội vàng bụm mặt giải thích,"Thật xin lỗi, em không phải cố ý đụng vào anh."
"Cô........." Nhìn tay chân nàng lóng nga lóng ngóng, nội tâm Mạnh Phàm Tu nói không nên lời tức giận.
Anh không biết mình tức vì cái gì, dù sao cô có đáng thương thành cái bộ dáng gì đi nữa thì cũng không liên quan tới anh, nhưng khi nhìn khuôn mặt xinh đẹp đó đau đến mức mặt nhăn thành một đường, thật sự là......... rất chướng mắt.
Nhớ tới lời Tiết Nhược Ngưng vừa nói anh phải về nhà với cô, làm cho anh cảm thấy buồn cười vô cùng, nhưng anh không thể phủ nhận, mỗi lần nhìn người con gái này, anh đều không thấy chán, cũng có thể do anh hay cô độc, không có thói quen ở chung cùng một người, nên cảm thấy phiền lòng chăng?
"Phàm Tu?"
"Tối thứ sáu tuần sau không được ra ngoài, cùng tôi tới dự sinh nhật bạn." Nói xong, anh xoay người đi vào phòng.
Lí Đình Ân cả người ngây dại, một lát sau, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp mới chậm rãi nở ra nụ cười tươi.
Phàm Tu muốn dẫn cô tới sinh nhật bạn, đây là sự thật sao? Tự vỗ nhẹ hai gò má của mình, cô không phải đang nằm mơ đấy chứ? Giờ phút này cô dường như đã quên sạch cơn đau trên mặt.
Đây là lần đầu tiên Phàm Tu cùng cô ra ngoài, cũng là lần đầu tiên có cơ hội được gặp mặt bạn bè của anh, thế có nghĩa là gì? Anh đã tiếp nhận vị hôn thê này rồi sao? Cô cảm thấy tim mình đập nhanh.
Không biết bạn Phàm Tu có dáng vẻ gì nhỉ, cũng lãnh khốc giống anh sao? Cô thật sự rất muốn được gặp bạn anh, hiểu anh thêm một chút.
Lí Đình Ân nhanh chóng vui vẻ, cảm thấy chắc chắc đêm nay mình sẽ lại mất ngủ, nhưng mà mất ngủ chỉ là chuyện nhỏ, cô nên mặc quần áo gì đây?
Tuy là chuyện của tuần sau, nhưng giờ cô đã bắt đầu phiền não rồi.
Không được, cô lập tức gọi điện thoại hỏi Hữu Nhã Lâm, hỏi thêm ý kiến của cô ấy.
Buổi tối thứ sáu.
Biệt thự xa hoa chính là nơi tổ chức sinh nhật, ngoài biệt thự toàn các loại xe sang trọng đắt tiền, còn trong biệt thự, từ đại sảnh ra tới sân, nơi nơi đều là người, nghe nói qua sinh nhật này nam nhân vật chính vừa muốn chúc mừng sinh nhật tuổi 30 của mình vừa muốn chúc mừng sự nghiệp tăng tiến cả trong xã hội lẫn công ty dù anh ta còn rất trẻ.
Bên cạnh Mạnh Phàm Tu không phải là hồng phấn tri kỷ xinh đẹp Tiết Nhược Ngưng, mà là một cô gái có khi chất tươi mát xuất chúng, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, trẻ tuổi, mọi người kinh ngạc rất nhiều, ai cũng đến hỏi thăm xem mỹ nữ có đôi mắt to tròn, thanh thuần kia là ai, bởi vì chưa nghe nói anh chia tay với Tiết Nhược Ngưng.
Biết được bạn gái bên cạnh anh là vị hôn thê thì mọi người lại thêm một trận kinh ngạc nữa.
Không phải nghe nói là vì cha sinh bệnh Mạnh Phàm Tu mới không thể không đáp ứng lời đính hôn với con gái của người phụ nữ cha anh gặp bên ngoài đấy sao? Sao giờ hai người lại cùng xuất hiện, chẳng lẽ đó là tin đồn nhảm? Đám người cứ ngó trước nhìn sau càng nhìn càng không hiểu.
Càng làm ọi người để ý hơn, càng mong chờ xem kịch vui hơn là, Tiết Nhược Ngưng cũng tới đây, bạn gái Mạnh Phàm Tu cùng vị hôn thê đồng thời xuất hiện, làm cho tiệc sinh nhật này càng tăng thêm cao trào.
Mạnh Phàm Tu cùng Lí Đình Ân đi vào bể bơi, anh cầm lấy đồ uống trên bàn, hỏi cô gái nhỏ bé bên cạnh đang lo lắng,"Muốn uống một ly không?"
"Không cần." Cô mỉm cười lắc đầu. Giờ phút này cô đang rất run, uống đồ uống vào, sẽ làm cho cô càng muốn đi toilet.
Kỳ thật cô chưa bao giờ lo như lúc này, bàn tay nhỏ bé còn rớt ra mồ hôi lạnh, nhưng mà vào trong biệt thự, phát hiện ra mọi người vẫn nhìn bọn họ, lòng của cô bắt đầu trở nên kinh hoàng.
Hơn thế, cô gái nào tới dự tiệc, ai cũng ăn mặc lộng lẫy hay quần áo gợi cảm, còn cô thì ăn mặc tầm thường, cảm giác như không hợp lắm, vốn Nhã Lâm cũng muốn cô ăn mặc gợi cảm một chút với bộ áo trễ ngực, nhưng cô lại không dám nên bỏ, giờ xem ra đáng lẽ cô nên nghe lời Nhã Lâm.
Cô trộm ngắm Phàm Tu, hy vọng cô sẽ không làm cho anh cảm thấy mất mặt.
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình Vị Hôn Phu Tuyệt Tình - Mễ Nhạc