I would never read a book if it were possible for me to talk half an hour with the man who wrote it.

Woodrow Wilson

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 56: Mộ Dung Tướng Quân Thương Hương Tiếc Ngọc
a người nói chuyện khách sáo qua lại vài câu, chiếc ngọc bội ban nãy cũng nhanh chóng bị lãng quên. Hách Liên Hồng vỗ vỗ tay một cái, tiếng đàn trúc liền vang lên, một nữ vũ y đội khăn che mặt nhẹ nhàng đi ra thi lễ, bắt đầu khiêu vũ. Nữ tử này dáng người cao gầy, nóng bỏng, nàng nhảy vũ điệu đặc biệt của Bắc Minh, tuy nhiệt tình nhưng lại không mất đi vẻ mềm mại đáng yêu. Bên hông nàng là một loạt chiếc chuông nho nhỏ màu vàng, theo động tác vũ đạo mà phát ra thanh âm leng keng, khiến cho điệu nhảy tăng thêm vài phần sức sống.
Mộ Dung Lạc Cẩn vốn đang hết sức tập trung uống rượu, ăn thịt hươu, nhưng thấy động tác tao nhã khéo léo của vũ y thì cũng nhìn không chớp mắt. Nếu thoáng liếc qua thì quả thực, ai cũng tưởng hắn chăm chú nhìn vũ đạo, thật ra, chỉ là, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc đến Đông Phương Ngọc. Thấy người nọ tay bưng chén rượu, trên gương mặt tuyệt sắc dung nhan là nụ cười thản nhiên, có vẻ vô cùng vui vẻ.
Thảm rồi, Mộ Dung Lạc Cẩn thầm ai thán trong lòng, lần này e là khó thoát kiếp nạn. Làm sao bây giờ? Nhìn các dĩa thức ăn phong phú trên bàn, Mộ Dung tướng quân động trong lòng một cái. Nếu mình cố ý ăn thức ăn khác để bị trúng độc, liệu Đông Phương có thể niệm tình mình đang thê thảm vô cùng mà tha ình một lần không?
Mới nghĩ tới một chút, hắn liền lập tức lắc đầu, tự giác đem ý tưởng không thực tế tí nào này ném đi, vì khẳng định độ thành công của nó sẽ bằng không! Theo phong cách người này, e rằng còn có thể khiến cho hắn phải thảm hại hơn.
Linh cảm được tiền đồ vô cùng u ám của mình, Mộ Dung tướng quân tuy nhìn như đang thưởng thức vũ đạo của mỹ nhân, nhưng trong lòng thầm nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà Hách Liên Hồng lần lượt từng người một.
Lúc này, khi Đông Phương Ngọc đang âm thầm tính toán lát nữa phải “trao đổi” thế nào với Mộ Dung Lạc Cẩn, thì chợt nghe Hách Liên Hồng cao giọng cười, nói: “Hai vị thấy vũ đạo của Bắc Minh công chúa ta như thế nào?”
Hiện tại, nhạc đã ngưng hẳn, cô gái kia cũng không làm ra vẻ, thoải mái tháo chiếc khăn che mặt xuống, ngồi vào vị trí gần Hách Liên Hồng. Nàng đưa đôi mắt to, chớp mắt nhìn Đông Phương Ngọc và Mộ Dung Lạc Cẩn, dịu dàng nói: “Bắc Minh bát công chúa Hách Liên Vũ, vũ đạo non kém, khiến cho nhị vị khách quý chê cười rồi.”
Công chúa?
Đông Phương Ngọc nhíu mày, xem ra là muốn gả một nữ nhân cho bọn họ mang về. Hách Liên Hồng này, thật đúng là chịu xuống nước nha. Nhưng, có điều, người trong hoàng gia từ xưa vốn dĩ đã bạc tình. Huống chi, Hách Liên Hồng lại còn là kẻ tham vọng bừng bừng như vậy, chỉ cần có thể đạt được mục đích, cái gì mà hắn không thể hy sinh?
Phiền toái này, cứ giao cho Mộ Dung Lạc Cẩn là xong. Nàng là người đã có “vợ”, nên sẽ không dính dáng gì. Nghĩ vậy, Đông Phương Ngọc liền dùng giọng điệu cực kì bình tĩnh, nói: “Rất hay”, rồi bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Mộ Dung Lạc Cẩn thấy thế, bất giác cười cười, gương mặt vốn đã xuất chúng lại càng thêm anh tuấn. Đoạn, hắn lên tiếng: “ Kỹ thuật khiêu vũ của bát công chúa rất độc đáo, xinh đẹp động lòng người. Được nhìn nàng nhảy, bản tướng quân hôm nay quả thật may mắn.”
Hách Liên Hồng nghe vậy ha ha cười, “Thật không dám dấu giếm, Vũ nhi là công chúa xinh đẹp nhất Bắc Minh, được phụ hoàng vô cùng sủng ái. Năm nay, nó vừa tròn mười sáu, cũng đến tuổi kết hôn. Lần này, có lòng muốn se duyên cùng hai vị đây, không biết ý hai vị thế nào?”
Đông Phương Ngọc thoáng kinh ngạc, vội vàng như vậy sao? Hách Liên Hồng này thật đúng là trực tiếp quá rồi. Hắn thấy Hách Liên Vũ bình tĩnh quan sát, đánh giá nàng và Mộ Dung Lạc Cẩn thì tựa hồ có chút vừa lòng. Trong lòng buồn cười, nhưng nàng vẫn giữ thái độ thản nhiên, chậm rãi nói: “Đa tạ ý tốt của Hách Liên hoàng tử. Tiếc là bản quân sư đã có phu nhân, không dám khiến công chúa phiền lòng. Mong Hách Liên hoàng tử cùng bát công chúa thứ lỗi.” Dứt lời, nàng nâng chén, kính hai người kia một cái, rồi uống cạn.
Hách Liên Vũ nũng nịu cười, nói: “Quân sư nói quá lời, Vũ nhi sao dám trách tội người.” Lập tức, nàng ta cũng nâng chén, uống một hơi cạn sạch.
Hách Liên Hồng thấy vậy, cũng không nói thêm gì. Dù sao, đối phương quả thật đã có gia đình. Hơn nữa, lời nói và thái độ lại đúng mực, không chút thất lễ. Bất đắc dĩ, hắn đành phải chuyển hướng sang Mộ Dung Lạc Cẩn: “Mộ Dung tướng quân chưa thành thân phải không?”
Thành thân thì đúng là chưa, nhưng Mộ Dung công tử còn đang phải tiếp tục luyện công, sao có thể chấp nhận lấy công chúa đây? Đông Phương Ngọc cười trộm trong lòng, nhìn Mộ Dung Lạc Cẩn bằng ánh mắt bỡn cợt.
Mộ Dung Lạc Cẩn chợt nhớ tới lúc tặng ngọc bội, bị Đông Phương Ngọc cười nhạo là lão xử nam, lập tức ho nhẹ một tiếng, thần sắc chuyển sang trịnh trọng, tao nhã nói: “Bản tướng quân quả thật chưa cưới vợ, nhưng có một lời, ta nhất định phải nói ra, mong công chúa chớ trách.” Nói xong, hắn đưa ánh mắt thâm thúy nhìn Hách Liên Vũ, tựa hồ chờ mong điều gì.
Ngươi giả thâm tình cái gì, định lừa gạt con gái nhà lành sao? Đông Phương Ngọc thầm mắng. Nhưng, nói đi phải nói lại, tên này đúng là có năng khiếu diễn xuất đó nha.
Quả nhiên, Hách Liên Vũ thấy ánh mắt thâm thúy của mỹ nam thì liền đỏ mặt, thanh âm cũng bất giác nhẹ nhàng đi không ít: “Mộ Dung tướng quân, xin cứ nói.”
Mộ Dung Lạc Cẩn mỉm cười, trong nụ cười thế nhưng lại mang theo chút cảm giác xót thương, tiếp tục toát ra mị lực mỹ nam của mình: “Thiên Hữu cùng Bắc Minh đã giao chiến một thời gian dài, hai bên đều tổn thất nghiêm trọng. Nay, mặc dù nghị hòa, nhưng tình hình đối đầu này không phải có thể hóa giải trong một sớm một chiều. Công chúa nếu gả cho Thiên Hữu, một khi xảy ra xung đột, xin hỏi công chúa phải làm thế nào?”
Lời nói vừa có tình vừa có lí, cộng thêm thanh âm trầm thấp biểu cảm của Mộ Dung Lạc Cẩn, khiến cho Hách Liên Vũ nghe xong thì cả hai mắt đều đỏ lên. Đúng vậy, hiện tại, tuy rằng nghị hòa, nhưng tình thế cũng không ổn định, có khả năng tái chiến bất kì lúc nào. Lúc này, bị hoàng huynh cố tình đưa đi, nàng trong lòng biết rõ, nếu thật sự có chuyện gì, thì người bị tai họa trước hết chính là công chúa nàng. Tuy rằng, đã sớm biết như vậy, nhưng lúc này, lại có một nam nhân đặt mình vào hoàn cảnh người khác, vì nàng mà suy nghĩ, thử hỏi nàng sao có thể không cảm động?
Mộ Dung Lạc Cẩn thấy vậy, liền không ngừng cố gắng bồi thêm: “Thế cục của hai nước dù có như thế nào, cũng không nên để một thiếu nữ gánh vác trách nhiệm. Huống hồ, bát công chúa thân phận cao quý, tài mạo song toàn, việc gì phải vội vã thành thân? Mộ Dung vừa không có khả năng bảo vệ hạnh phúc cả đời của công chúa, lại càng không dám khiến giai nhân sầu muộn. Xin công chúa thứ tội cho tại hạ không dám trèo cao.”
Ghê gớm, thật sự là quá ghê gớm! Đông Phương Ngọc cơ hồ muốn nhịn không được mà vỗ tay hoan hô Mộ Dung Lạc Cẩn. Cách ứng xử này, lời nói này, biểu cảm này, thật đúng là xứng đáng nhận giải Oscar. Trước thì giải thích tình thế, sau lại tự đem mình đặt vào vị trí bất đắc dĩ của người. Kế đến lại lấy tình cảm ra, cái gì mà vừa không thể cho nàng hạnh phúc, vừa không muốn nàng sầu muộn. Cao thâm hơn nữa là, không những trưng cầu ý kiến của công chúa mà còn không quên khen lấy khen để, khiến cho bát công chúa bị cự tuyệt mà lòng vẫn tràn đầy cảm động. Cứ nhìn ánh mắt long lanh trong suốt, tràn ngập ái mộ của nàng đang nhìn Mộ Dung Lạc Cẩn chăm chú là biết ngay.
Mỹ nam kế, thật sự là, rất thành công!
Đối phương không muốn lấy mình, chính là vì thương hương tiếc ngọc, đúng là một nam nhân tốt. Hách Liên Vũ nhất thời cảm động, quên mất bên cạnh còn có hoàng huynh, dùng thanh âm nghẹn ngào, nói: “Đa tạ Mộ Dung tướng quân đã nghĩ cho ta! Bản công chúa vốn dĩ cũng không nguyện gả xa như thế. Ta và hai vị thật đúng là, hữu duyên vô phận.” Nói xong, nàng lấy ra một cái khăn lụa lau nước mắt.
Hách Liên Hồng tối sầm mặt, Mộ Dung Lạc Cẩn này, thật đúng là giỏi ăn nói. Có điều, Vũ nhi ngày thường là người rất thông minh, sao lúc này lại không nhìn ra ý đồ của hắn chứ? Lập tức, Hách Liên Hồng nghiêng người hỏi: “Vũ nhi, lúc trước không phải muội nói, vẫn luôn thầm ngưỡng mộ Mộ Dung tướng quân hay sao?” Nữ nhân ngốc nghếch này, tốt nhất là không nên làm hỏng kế hoạch của hắn!
Hách Liên Vũ lúc này đã tỉnh táo lại, sắc mặt trắng bệch, chẳng lẽ mình thật sự không trốn khỏi vận mệnh phải gả cho nước khác hay sao? Nghĩ đến hạnh phúc nửa đời sau của mình, nàng cắn răng một cái, không phải còn có phụ hoàng sao? Quyết định xong, nàng lập tức khóc, nói: “Hoàng huynh, Vũ nhi không muốn rời xa Bắc Minh, Vũ nhi còn muốn báo hiếu với phụ hoàng, ô ô.” Vừa nói, nàng vừa nhỏ giọng khóc, nước mắt rơi như mưa.
“Bát công chúa thật có hiếu. Hách Liên hoàng tử này, huynh trưởng như huynh sao lại có thể nhẫn tâm ép buộc muội của mình được, đúng không?” Đông Phương Ngọc nhân cơ hội lên tiếng, phá hỏng đường lui của Hách Liên Hồng.
Hách Liên Hồng trong lòng tức giận, lại chỉ có thể cười nói: “Một khi đã như vậy, việc này coi như bỏ đi. Ta bên này còn có rất nhiều mỹ nhân, hai vị nếu coi trọng người nào, cứ việc mở miệng!”
Cái tên chết tiệt này! Lấy nữ nhân của ngươi làm quái gì? Đông Phương Ngọc trong lòng khinh thường, cũng không để ý tới Mộ Dung Lạc Cẩn nghĩ gì, nâng chén khách sáo vài câu cùng Hách Liên Hồng.
Bóng đêm dần dần phủ xuống, cả chuyện giết người cùng hòa thân trước sau đều thất bại, Hách Liên Hồng tâm trạng không tốt nên chỉ nói thêm vài câu rồi sắp xếp lều trại cho Mộ Dung Lạc Cẩn cùng Đông Phương Ngọc ngủ lại.
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy