Anger is like a storm rising up from the bottom of your consciousness. When you feel it coming, turn your focus to your breath.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 47
hương 47: Giữa đêm say rượu 1
Sưu tầm:
Đông Phương Ngọc buông sáo, quay đầu lại, nhìn về phía người đã “nghe lén” một hồi lâu kia, thản nhiên nói: “Mộ Dung tướng quân, có việc gì?”
Lời nàng vừa dứt, những gì Mộ Dung Lạc Cẩn muốn nói ra đều như đông cứng lại ở cổ họng. Đây đã là lần thứ ba nàng dùng loại ngữ khí vô cùng bình tĩnh và lạnh nhạt này để hỏi hắn: “Mộ Dung tướng quân, có việc gì?” Một lần là ở bên ngoài lều, hắn bị nàng cười nhạo thành lão xử nam, một lần là ở trên chiến trường, bị nàng chọc tức đến bốc hỏa. Lúc này đây, không biết có thể may mắn thoát khỏi vết xe đổ hay không...
Trong lòng âm thầm đề phòng, Mộ Dung Lạc Cẩn chăm chú quan sát kĩ tình hình hiện tại. Giữa những bông tuyết đang bay xuống, người trước mặt hắn, hai tay chắp sau lưng, thần thái rất đỗi bình yên. Dù nàng đang khoác một chiếc áo choàng dày cộm, vẫn khiến cho người ta có cảm giác nhanh nhẹn như thường. Đôi mắt nàng bình tĩnh, không hề có tia tức giận vì bị quấy rầy. Những lời này nàng vừa nói, chỉ đơn thuần là gặp người quen trên đường nên thuận miệng hỏi, vậy thôi. Như thế này, chắc là, sẽ không sao, đúng không?
Nghĩ vậy, Mộ Dung Lạc Cẩn ho nhẹ một cái, dùng khinh công nhảy lên, nhẹ nhàng như chim yến đạp nước tiến vào trong ngôi đình, lộ ra nụ cười tao nhã của đệ nhất công tử rồi chậm rãi nói: “Đêm khuya nhàm chán, ta ra ngoài đi dạo một chút, không ngờ lại có thể nghe được tiếng sáo tuyệt diệu của Đông Phương huynh. Cơ duyên xảo hợp, thật là may mắn.” ( Cơ duyên xảo hợp: ý nói tình cờ, ngẫu nhiên)
Vẻ mặt của hắn rõ ràng rất ngay thẳng, hay nói cách khác là chính trực vô cùng. Nhưng, không biết là do vừa mới quá nhập tâm thổi khúc nhạc đau thương, hay là do ánh sáng mờ ảo từ những bông tuyết, Đông Phương Ngọc bất chợt sinh ra ảo giác, không khỏi nhớ tới câu tán gẫu kinh điển trong Liêu Trai: “Đêm dài miên man, ta không tài nào chợp mắt được, không ngờ lại hữu duyên nhìn thấy công tử”…vv. Nghĩ một hồi, nàng nhịn không được mà khóe miệng cong lên. Nhìn lớp băng mỏng đóng trên tóc hắn, nàng thầm cười khẽ trong lòng, Mộ Dung tướng quân này cũng thật là rãnh rỗi nha. Lúc trước sao mình không phát hiện ra, người này còn có tư chất của hồ tiên như vậy?
( Hồ Tiên nằm trong tiểu thuyết Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng Linh, kể về những mối tình giữa người và yêu, giữa thực và ảo, giữa quá khứ và hiện tại. Câu chuyên Hồ tiên xoay quanh việc Ninh Thái Thần và nữ Hồ ly Nhiếp Tiểu Thiện, từ hận trở thành yêu.)
Nàng đã cố ý chạy thật xa để thổi tiêu, vì sợ làm phiền người khác ngủ, không nghĩ tới còn có người có thể “cơ duyên xảo hợp” nghe được, thật là cái cớ quá nhàm chán.
Đông Phương Ngọc xem thường trong lòng, định mở miệng nói muốn về lều. Mộ Dung Lạc Cẩn tựa hồ đoán ra được ý đồ của nàng, liền dùng thân người chắn trước mặt nàng, vui vẻ, nói: “Đêm nay trời lạnh thế này, Lạc Cẩn muốn mời quân sư cùng uống một ly, có được không?”
Nhìn ánh mắt híp lại của Đông Phương Ngọc, dường như đang suy nghĩ đề nghị của hắn, Mộ Dung Lạc Cẩn vội vàng bổ sung: “Ta có mang đến vài vò rượu trân quý nhất của Mộ Dung sơn trang,  Tam Đàn Trần Niên Thiên Nhật túy. Đông Phương, huynh có muốn thưởng thức một chút không?”
Haizz, trước đây, vốn dĩ hắn gọi “Đông Phương” là có ý muốn thân thiết với nàng. Nhưng mà, đêm nay, hắn mới biết được thực ra đây chỉ là họ của nàng. Hiện tại, hắn muốn gọi nàng là Ngọc nhi, nhưng nghĩ đến tính tình thường ngày của nàng, lại đành phải thôi. Suy nghĩ một hồi, Mộ Dung tướng quân nhịn không được mà cảm thấy thất bại trong lòng, đành phải đưa ánh mắt tha thiết nhìn Đông Phương Ngọc, hy vọng nàng có thể nhận lời mời của hắn.
Thiên Nhật túy, lại còn là loại Trần Niên? Rượu này nghe nói rất quý, chỉ cần uống mấy chén thì cho dù là người có tửu lượng cao đến mấy cũng đều sẽ say, thậm chí còn có thể say mấy ngày không tỉnh.
Đông Phương Ngọc yên lặng đánh giá Mộ Dung Lạc Cẩn một hồi rồi thản nhiên cười, nói: “Không dễ gì mới có được thịnh tình của Mộ Dung tướng quân, bản quân sư liền cung kính không bằng tuân mệnh.”
Thấy nàng đồng ý, Mộ Dung Lạc Cẩn trong lòng vui vẻ, cũng không so đo chuyện nàng cố ý đem thân phận hai người phân biệt rõ ràng, thẳng hướng về phía quân doanh mà đi.
- Trong lều trại -
Mộ Dung Lạc Cẩn đang đứng sau tấm bình phong thay y phục đã ướt. Thị vệ thân tín Mạc Ly của hắn bê đến vài hũ rượu, dọn trái cây lên mâm rồi đốt than lên. Sau khi Mộ Dung Lạc Cẩn và Đông Phương Ngọc ngồi xuống, hắn đứng một bên đợi lệnh như thường lệ, lại bắt gặp ánh mắt của công tử nhà mình, đành phải hoang mang lặng yên lui ra.
Đây là có đại sự gì muốn thương lượng sao? Mạc thị vệ tỏ vẻ nghi hoặc. Bình thường chẳng bao giờ hắn thấy công tử hào phóng như vậy, lúc chiêu đãi ai cũng chỉ dùng một ly trà xanh là đủ. Từ khi đến quân doanh tới nay, đây là lần đầu tiên công tử mang rượu ngon ra đãi khách. Chẳng lẽ...
Mạc Ly động trong lòng một cái. Hắn nhớ đến hình dáng của Đông Phương Ngọc lúc mới gặp, khi quân sư tháo mặt nạ trên chiến trường, rồi lại chuyển sang cảnh công tử cùng quân sư “thâm tình nhìn nhau”, liền bất giác hoảng hốt. Trời ạ, thật là khiến cho người ta kinh hãi mà. Phu nhân biết tin tức này, có khi nào ầm ỹ đòi tự sát hay không?
Thôi thôi, không nên tưởng tượng quá xa, hắn cái gì cũng không biết. Đúng, cái gì cũng không biết. Mạc Ly tự an ủi mình xong, mang theo những tưởng tượng đầy ắp trong đầu, nhanh chóng che miệng rời đi.
Trong lều, sau khi hâm rượu xong, Mộ Dung Lạc Cẩn lấy ra hai cái chén bạch ngọc, rót rượu cho Đông Phương Ngọc và mình, động tác tao nhã, chậm rãi. Đoạn, hắn lên tiếng: “Đây là rượu đã ủ hai mươi năm, mùi vị tuyệt mĩ, lại không làm đau bao tử. Đông Phương huynh đừng ngại, cứ thoải mái uống nhiều một chút.”
Nước rượu trong suốt, khẽ đung đưa trong chiếc chén bạch ngọc hình lá sen, hấp dẫn mê người. Đông Phương Ngọc đưa tay nhận lấy, ngón tay vô tình chạm phải ngón tay của Mộ Dung Lạc Cẩn. Nàng hơi nhíu mi lại, nhưng cũng không để ý lâu, bưng thẳng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch, rồi nói: “Rượu ngon.”
Có điều, nhiệt độ hôm nay quá thấp, không biết phải uống bao nhiêu chén mới say.
Mộ Dung Lạc Cẩn hơi ngẩn ra, cú chạm khẽ chớp nhoáng lúc nãy khiến hắn sững sờ một chút. Quen biết đã lâu như vậy, hắn hiểu Đông Phương Ngọc, người này tuy nhìn như ôn hòa nhưng thực ra rất lạnh lùng. Trừ lúc bắt mạch cho bệnh nhân thì dù là kẻ nào, nàng cũng đều không tiếp xúc. Nhờ cú đụng chạm vô tình lúc nãy, hắn mới phát hiện ra, bàn tay trắng nõn như ngọc của nàng lạnh vô cùng, trong lòng lo lắng, muốn hỏi nhưng lại cảm thấy đường đột. Nghĩ đến chuyện cả ngày hôm nay nàng đã vất vả chém giết trên chiến trường, lại còn thổi tiêu giữa đêm khuya, rất đỗi cô quạnh đau thương. Chẳng lẽ là vì như vậy, nên tay nàng mới lạnh đến thế?
Hắn đưa mắt nhìn lên, thấy Đông Phương Ngọc đang tao nhã uống cạn chén rượu. Bàn tay trắng nõn tương phản cùng màu chén ngọc, tựa hồ một bức điêu khắc hoàn mỹ, đẹp đến rung động lòng người. Nghe nàng khen rượu ngon, hắn nghĩ uống rượu nóng có thể làm ấm người, liền kính thêm một ly, chậm rãi hỏi: “Không biết tửu lượng của Đông Phương huynh như thế nào?”
“Đừng nói tới tửu lượng,” Đông Phương Ngọc cười nhẹ, “Từ nhỏ, sư phụ ta đã cấm không cho ta uống rượu. Có điều, ta vẫn luôn lén uống trộm một ít.”
Mộ Dung Lạc Cẩn trong lòng mừng thầm, nói: “Không thể tưởng tượng được có lúc Đông Phương còn phải uống trộm rượu. Một khi đã như vậy, hôm nay, cứ thoải mái chè chén một phen.” Dứt lời, hắn cùng Đông Phương Ngọc, ngươi một ly ta một ly, uống. Hai người nói hết từ chuyện trời nam biển bắc, đến thế cục của thiên hạ, phong cảnh trữ tình của Thiên Hữu, rồi lại chuyển sang cầm kỳ thư họa, càng tán gẫu càng vui vẻ. Đông Phương Ngọc nói không nhiều lắm, nhưng luôn đúng lúc đệm vào hoặc là sâu sắc tổng kết một hai câu. Nàng đối với chuyện nào cũng đều có cái nhìn độc đáo, rất có hiểu biết, cùng Mộ Dung Lạc Cẩn trò chuyện vui vẻ, rượu cũng càng uống càng nhiều.
Mộ Dung Lạc Cẩn thầm giật mình. Hắn xuất thân từ thiên hạ đệ nhất sơn trang, vốn có tiếng học giỏi từ lâu, thiên phú trời cho. Thuở nhỏ, hắn đã được danh sư dạy dỗ, văn thao vũ lược, không gì không giỏi. Hơn nữa, hắn lại từng đi theo sư phụ du lịch khắp nơi, tự nhận là kiến thức rất rộng, so với những người cùng thế hệ, ít có kẻ địch lại. Không ngờ, Đông Phương Ngọc nhỏ hơn hắn mấy tuổi, kiến thức lại không hề thua kém. Từ lúc bắt đầu uống đến bây giờ, hai người đều là rượu đến chén cạn. Bốn vò rượu không đã quăng hết một bên, nhưng lại chẳng hề thấy Đông Phương Ngọc có chút vẻ say rượu nào, ánh mắt vẫn vô cùng minh mẫn, lạnh lùng.
Bây giờ phải làm sao cho phải đây? Mộ Dung tướng quân trong lòng bối rối, nhưng trên mặt vẫn nói nói cười cười. Hiểu được suy nghĩ của hắn, Đông Phương Ngọc buông chén rượu, lên tiếng: “Ta có một phương pháp thưởng thức rượu mới. Không biết Mộ Dung tướng quân có muốn thử hay không?”
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy