A book is like a garden carried in the pocket.

Chinese Proverb

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 38
hương 38: Hai quân đối đầu
- Bình Dương thành, đầu tháng mười một -
Vùng biên cương đã sớm tiến vào mùa đông, bầu trời âm u, tựa hồ sắp có tuyết rơi. Trong không gian mù mịt, quân Thiên Hữu và Bắc Minh đang đối đầu. Lính hai bên đều đông nghìn nghịt, không thể quan sát hết bằng mắt thường. Dưới cơn gió lạnh vù vù không ngừng thổi qua, những chiếc quân kỳ bay phần phật. Lúc này, trên chiến trường, tất cả mọi người đều trở nên trang nghiêm và hừng hực khí thế.
Hôm nay, ở biên giới thành Bình Dương, quân Thiên Hữu và Bắc Minh sẽ hoàn toàn phá vỡ cục diện đã giằng co suốt hai tháng nay.
Lúc này, hai quân ước chừng cách xa nhau ba mươi trượng. Mỗi bên đều đã sắp đặt trận địa sẵn sàng đón quân địch. Đứng đầu quân Bắc Minh là Hách Liên Hồng, Bách Quỷ lão nhân theo sát bên cạnh hắn, vẫn đeo theo chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn của mình. Tám vị tướng lãnh đứng gần đó xếp thành một hàng ngang trên những con ngựa cao to, trang bị vũ khí sáng lóa, ánh mắt lộ ra sự hung hãn và cao ngạo của đàn ông nơi thảo nguyên. Tuy đây không phải là lần đầu tiên Đông Phương Ngọc nhìn thấy Hách Liên Hồng, nhưng là lần đầu nàng đối mặt với hắn. Người này mặc một thân giáp sắt, che giấu đi một ít thâm độc và nham hiểm của ngày thường.
Đại hoàng tử Hách Liên Ưng cũng đang ở trong quân Bắc Minh. Nhưng, dựa vào thực lực và quan hệ của hắn với Hách Liên Hồng, hắn vẫn chưa được xếp vào Thiên Sát trận, chỉ có thể dẫn đầu một đội nhân mã đứng bên ngoài. Hách Liên Ưng đối với vị trí của mình hiểu rất rõ, cảm thấy giận dữ vô cùng. Vậy nên, trên mặt hắn, dĩ nhiên không có chút cung kính như các tướng lãnh khác đối với Hách Liên Hồng, ngược lại càng phát ra biểu cảm âm u, thâm độc.
Nhân số quân Thiên Hữu tuy ít hơn một chút, nhưng khí thế không hề thua kém. Nguyên soái Tần Tĩnh cưỡi trên người bạn lâu năm của mình, tuấn mã Truy Phong, một thân mặc áo giáp đen, tay cầm trường thương, uy phong lẫm liệt dẫn đầu cả binh đoàn. Phía sau là Đông Phương Ngọc, Mộ Dung Lạc Cẩn, Hiên Viên Hạo Thiên, Tạ Lưu Phong, Ngụy Bân và Triệu Tử Tề, cũng xếp theo một hàng ngang. Trừ Đông Phương Ngọc một thân áo dài trắng cùng áo choàng đen ở ngoài, thì những người khác đều mặc áo giáp, nét mặt trang nghiêm.
Sau khi Đông Phương Ngọc yên vị trên ngựa, liền cẩn thận quan sát tình hình. Đây là lần đầu tiên nàng tham dự một cuộc chiến tranh quy mô thế này, bất giác không khỏi cảm thấy hứng thú. Nhìn quanh một hồi, nàng đột nhiên nhịn không được mà nhớ đến những cảnh trong phim cổ trang thời hiện đại từng xem, cũng quy mô hoành tráng, nhưng chỉ khác là không có được sát khí thế này. Hơn nữa, các tướng lĩnh trẻ tuổi ở đây thật ra đẹp trai không kém các diễn viên ngôi sao chút nào.
Lúc này, một bên là Mộ Dung Lạc Cẩn tao nhã thong dong, trưng ra biểu tình vân đạm phong khinh*, tựa hồ không hề lo lắng đến cuộc chiến ác liệt sắp tới, phong thái xuất chúng vô cùng. Bên cạnh hắn là Hiên Viên Hạo Thiên, vẫn với dáng vẻ anh tuấn, phong lưu thường ngày. Dù mặc áo giáp, cưỡi chiến mã, nhưng cũng không toát lên được cảm giác dũng mãnh của một vị tướng.
Chuyện tên nhị hoàng tử ngày thường chỉ biết nữ sắc này đột nhiên lại cố ý yêu cầu được ra chiến trường, vốn dĩ đã nằm trong dự kiến của Đông Phương Ngọc. Nghe nói là vì ứng phó khảo hạch của lão hoàng đế, lại thêm mục đích muốn nâng cao sĩ khí nên Tần Tĩnh cũng chấp thuận ý của hắn, sắp xếp cho hắn và Mộ Dung Lạc Cẩn cạnh nhau. Ngoài mặt là hỗ trợ đối phó quân cảm tử, nhưng đã âm thầm phái Mạc Ly và cấm vệ quân bảo vệ an toàn cho hắn. Đông Phương Ngọc có chút bất mãn với chuyện này, cảm thấy hắn sẽ ảnh hưởng không mấy hay ho đến toàn cục. Mộ Dung Lạc Cẩn biết như vậy, cũng chỉ có thể tao nhã cười, nói: “Không còn cách nào khác, như vậy thì toàn bộ cấm vệ quân đều được điều động. Dù sao, trên chiến trường, chuyện ngoài ý muốn lúc nào cũng có thể xảy ra.”
Đông Phương Ngọc nghe vậy, chỉ cười cười, cũng không nói thêm gì nữa. Còn Hiên Viên Hạo Thiên thì ngược lại. Bị lời của Mộ Dung Lạc Cẩn làm hoảng sợ, hắn liền trưng ra bộ dạng của một phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, ngón tay run run chỉ vào Mộ Dung Lạc Cẩn, mắng to rằng Mộ Dung Lạc Cẩn bội tình bạc nghĩa. Không ngờ, Mộ Dung Lạc Cẩn liền không khách sáo mà ném hắn ra khỏi lều trại.
Hiện tại, Đông Phương Ngọc đang tập trung âm thầm quan sát. Lúc này, không khí trên chiến trường đã trở nên hết sức khẩn trương và căng thẳng, đến độ tưởng chừng chỉ cần chạm một cái thì liền phát nổ.
“Tần nguyên soái, ngươi nhiều năm qua trấn thủ biên cương, bản lĩnh cao cường ít người địch lại. Bổn hoàng tử xưa nay rất ngưỡng mộ.” Hách Liên Hồng đứng đối diện mở lời trước, cố ý dùng nội lực, khiến cho nhân mã hai bên đều có thể nghe được rõ ràng, “Hai nước xảy ra chiến tranh, cái chết dĩ nhiên là không thể tránh khỏi. Nhưng, người chịu khổ nhất vẫn là dân chúng. Chi bằng, Tần nguyên soái gia nhập Bắc Minh ta, trận chiến này không cần diễn ra nữa, ngươi thấy như thế nào?”
Đông Phương Ngọc nhịn không được mà nhìn chằm chằm vào mắt Hách Liên Hồng, trong lòng buồn bực. Hắn nghĩ thế nào mà lúc lâm trận mới chiêu hàng, đối tượng lại còn là nguyên soái quân địch, liệu có khả năng thành công sao? Nhìn bộ dáng khôn khéo của Hách Liên Hồng, lại không nghĩ ra được màn mở đầu nào thông minh hơn một chút ư?
“Ha ha ha ha!” Tần Tĩnh cao giọng cười to, âm thanh vang trời, “Vào trận mới chiêu hàng? Tam hoàng tử không phải là người hồ đồ đó chứ? Lão phu cả đời quang minh lỗi lạc, khinh thường nhất là bọn tiểu nhân lén la lén lút. Những lời nhảm nhí này, tốt nhất là nên quên đi! Hôm nay, ngươi, ta, hai quân đối địch, liền phân thắng bại! Ta thay mặt nam nhi Thiên Hữu, sẽ giết sạch Bắc Minh ngươi không chừa mảnh giáp!”
Hách Liên Hồng biết Tần Tĩnh đang có ý nhắc đến chuyện hắn âm thầm hạ độc, cũng không phản bác lại, chỉ lạnh lùng cười: “Từ xưa đến nay, thắng làm vua, thua làm giặc. Thiên Hữu các ngươi lần trước bị đánh cho tan tành ở Thanh Bình trấn, may mà chạy thoát được vài tướng lĩnh. Lần này, Thiên Sát trận còn mạnh hơn, Tần nguyên soái cho là, các ngươi sẽ có được vận may như trước hay sao?”
“Trên sa trường, không phân định bằng mồm mép!” Tần Tĩnh lo sĩ khí hạ, liền cao giọng đáp, “Ai thắng ai bại, cứ đánh rồi sẽ biết! Ta, Thiên Hữu nam nhi, thề sẽ sống chết đền nợ nước!”
“Thề sống chết đền nợ nước! Thề sống chết đền nợ nước!” Các tướng sĩ cùng hô to, trường thương giơ cao, khí thế ầm ầm như sấm nổ.
Đông Phương Ngọc khẽ động trong lòng, xem ra chiêu kêu gọi trước khi lâm trận thế này không hề vô dụng tí nào. Vốn dĩ, nàng có chút khinh bỉ đối với phương thức đánh giặc này, cảm thấy là cứ nên đánh bất ngờ hoặc bày mưu phủ đầu trước, vv… Dù dùng cách nào, cũng không phải là chờ đối phương sắp xếp xong đội hình rồi mới đánh. Đây là chiến trường, như thế nào lại có thể biến thành sân thi đấu thể thao?
Nhưng, đến lúc thật sự rơi vào hoàn cảnh này, nàng mới phát hiện làm như thế là cần thiết. Cả hai bên có hơn mười vạn binh mã, nếu chỉ dựa vào vũ khí và trận pháp để giành phần thắng, e rằng không thể phát huy hết uy lực. Kiểu đối thoại trước khi lâm trận này, thoạt nhìn như vô dụng, nhưng trên thực tế, vừa có thể đả kích quân địch, lại vừa gia tăng sĩ khí.
Hách Liên Hồng mặc dù lời nói xảo trá, song, Tần Tĩnh rõ ràng là một lão tướng kỳ cựu, dày dạn kinh nghiệm chiến trường, dĩ nhiên không để cho hắn chiếm ưu thế.
Đang suy nghĩ, nàng chợt nghe thấy tiếng cười nham hiểm của Bách Quỷ lão nhân vang lên, cực kì chói tai, khiến cho quân lính bị chấn động, không khỏi đau đớn: “Tần Tĩnh lão nhân, ngươi chớ có ngạo mạn! Xem tên quân sư tiểu tử, miệng còn hôi sữa kia, dựa vào cái gì mà đòi phá giải Thiên Sát trận của bản quân sư!” Nói đoạn, hắn giơ tay lên, chỉ thẳng về phía Đông Phương Ngọc, biểu cảm vô cùng khinh thường.
Đông Phương Ngọc không chút kinh ngạc. Dù sao, người trên chiến trường này, chỉ có mỗi nàng và Bách Quỷ là không mặc áo giáp, dĩ nhiên dễ dàng đoán được nàng chính là quân sư. Đông Phương Ngọc lập tức cười nhẹ, lên tiếng: “Bách Quỷ, ngươi còn mang cái mặt nạ quỷ đó theo à? Thế nào, vẫn ngại ngùng con rùa đen trên mặt nên không dám lộ diện sao?” Giọng nàng nhẹ nhàng như tiếng nước chảy róc rách trên núi cao, nhưng lại có thể rõ ràng rơi vào tai mỗi quân lính bên dưới.
Lời này vừa nói ra, người khác tưởng hai người chỉ là đang bóng gió qua lại, không hề biết rằng, gương mặt ẩn sau mặt nạ của Bách Quỷ lão nhân đang tái xanh, vừa sợ lại vừa giận. Sợ là vì, tên thiếu niên trẻ tuổi này, làm sao lại có thể biết rõ ràng chuyện của nhiều năm trước đến thế? Khuôn mặt này, từ khi hắn đeo mặt nạ, những người từng thấy qua đều phải chết trong tay hắn. Tên thiếu niên này rốt cuộc từ chỗ nào mà biết được? Giận là vì, khuôn mặt của hắn, dù không thể nói là bị thương gì, nhưng là nỗi sỉ nhục cả đời hắn, làm hại hắn không dám nhìn mặt ai. Nay, bí mật chôn kín trong lòng nhiều năm qua, lại bị người khác nói toạc ra hết, hắn làm sao có thể không giận?
Trận chiến này, mặc kệ thắng bại như thế nào, tên quân sư thiếu niên kia, đều phải chết!
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy