Sự khác biệt giữa thất bại và thành công là giữa làm gần đúng, và làm thật đúng.

Edward Simmons

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 63 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28
hương 28: Do thám Bắc Minh
Bóng đêm dần bao phủ khắp không gian. Một mảnh trăng cong đương nằm lơ lửng trên đầu ngọn cây, phát ra thứ ánh sáng trắng lạnh lùng. Toàn bộ quân doanh chỉ còn vài binh lính nghiêm trang đứng canh gác, lâu lâu lại nhỏ giọng nói với nhau vài câu.
Trong lều quân sư, Đông Phương Ngọc đang kiểm tra trang bị lần cuối, bao gồm một ít thuốc và ám khí. Tiếp theo đó, nàng mặc bộ y phục đen chuyên dùng của thích khách và đeo bao tay đen vào, chỉ để lộ đôi mắt sáng. Chuẩn bị xong, nàng xoay người đi ra khỏi lều. Dùng khinh công bay vọt lên, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong bóng đêm mờ mịt, hướng về phía quân doanh Bắc Minh mà đi.
Lần này, nàng nửa đêm đến do thám quân doanh Bắc Minh chủ yếu là vì muốn tận mắt tìm hiểu trận pháp Bắc Minh. Thứ trận pháp khiến cho người khác phải kinh hãi ấy làm cho một người tinh thông kỳ môn độn giáp như nàng rất đỗi tò mò. Nhưng, quan trọng nhất vẫn là, tên Hách Liên Ưng khốn kiếp dám hãm hại sư tỷ Cổ Linh, thật sự là tội không thể tha thứ!
Đã không thể buông tha cho tên khốn Hách Liên Ưng thì những kẻ liên quan đến hắn như Hách Liên Hồng và quân Bắc Minh đều phải trả giá!
Hơn nữa, dù sao nàng cũng mang danh là quân sư, không thể cứ ngồi không hưởng lộc được. Tuy rằng, trước khi Cổ Linh đến, nàng quả thật không có ý định giúp đỡ cho Thiên Hữu.
Đông Phương Ngọc khinh công tuyệt đỉnh, lên xuống vài cái đã vượt xa hơn trăm trượng, để lại những tàn ảnh mờ ảo trên không trung. Cả cơ thể tựa hồ đã hợp nhất với bóng đêm.
Vào buổi đêm, khi thời tiết vừa chớm sang đông, những cơn gió đã bắt đầu lạnh lẽo. Lướt trong không gian với tốc độ cực đại, ánh mắt Đông Phương Ngọc lộ ra những tia thích thú. Bầu không khí này chính là loại mà đệ nhất sát thủ như nàng thích nhất. Cũng giống như kiếp trước, nàng thường phóng xe thể thao trên núi vào đêm khuya. Khi ấy, cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng, trong nháy mắt có thể cho rằng, mình thực sự là một người tự do.
Nàng thích đêm tối. Ban đêm có thể cảm nhận được rất nhiều điều tuyệt diệu mà ban ngày không cách nào cảm nhận được. Hơn nữa, càng không cần phải che dấu chính mình.
Bản thân nàng, chính là thuộc về bóng tối.
Bóng tối, đối với nàng, không phải để tự vệ, mà nó chính là, bản sắc của nàng.
Khi gần đến quân doanh Bắc Minh, tính cảnh giác thiên bẩm làm cho nàng lập tức nhận ra có người đang theo dõi mình. Theo hơi thở của hắn, nàng đoán chắc hắn là một cao thủ. Hơn nữa, trình độ của người này không hề kém nàng chút nào. Có điều, hơi thở này, dường như có chút quen thuộc?
Mặc kệ nó, tiên hạ thủ vi cường!
Sau một hồi yên lặng tập trung nghe ngóng, một con dao mỏng nhanh chóng được phóng ra, lao về phía tán cây đằng trước. Lực phóng cực mạnh nhưng lại không hề phát ra chút tiếng động nào.
Thanh âm quần áo bị cắt qua vang lên khiến Đông Phương Ngọc cả kinh. Hắn, thế nhưng có thể né tránh được phi đao của nàng! Nàng tấn công bất ngờ, hơn nữa còn tập trung tám phần nội lực trên dao, góc độ lại hiểm hóc, vậy mà hắn vẫn có thể né tránh.
Trước mắt nàng, Mộ Dung Lạc Cẩn từ trên cây nhanh nhẹn nhảy xuống. Tư thế của hắn tuyệt đẹp, đáp đất không một tiếng động, trên cánh tay áo bị cắt qua một đao, còn để lại một lỗ thủng. Hắn tao nhã lên tiếng, không chút lúng túng hay ngại ngùng, như thể là gặp được bạn tốt lâu năm: “Đông Phương huynh cũng đến đây? Xem ra chúng ta thật là có duyên, ở nơi này mà cũng có thể gặp nhau.”
Gặp nhau? Lại còn không hẹn mà gặp?
Đông Phương Ngọc nhịn không được, kinh ngạc trong lòng. Nàng đã hóa trang thế này mà hắn vẫn còn có thể nhận ra?
Mộ Dung Lạc Cẩn tựa hồ nhận ra được suy nghĩ của nàng, không nhanh không chậm, nói: “Đông Phương không cần kinh ngạc, ta chỉ là nhận ra cái chuôi của con dao này thôi. Chẳng trách tại sao ngày đó huynh lại kiên quyết muốn thêm thép vào bên trong, quả nhiên là sắc bén vô cùng.” Ngay cả ta mà cũng còn bị đả thương!
Thì ra là thế. Đông Phương Ngọc nhẹ nhàng thở phào một cái. Nàng đã cố ý bọc cả người như xác ướp thế này mà còn dễ dàng bị nhận ra thì thật sự là có thể bỏ nghề rồi nha.
Nghĩ đến đây, nàng kéo chiếc khăn xuống, để lộ ra gương mặt thiếu niên thanh tú, lên tiếng bằng giọng đùa giỡn: “Đúng vậy, thực khéo nha, Mộ Dung công tử, huynh ra ngoài ngắm trăng sao?” Dứt lời, nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm tối như mực, chỉ le lói vài đốm sáng nhợt nhạt, ảm đạm, “Có điều, bây giờ chỉ có vài ngôi sao, ánh sáng lại mờ mờ, tựa hồ không thích hợp để ngắm lắm đâu. Huynh ăn mặc thế này, chắc không phải là lén lút hẹn giai nhân đó chứ?”
Mộ Dung Lạc Cẩn thế nhưng không giận, ngược lại, dường như còn có chút hài lòng, thản nhiên, đáp: “Đông Phương nói đùa, mục đích của ta, chỉ sợ cũng giống như huynh, đều là đến dò thám Bắc Minh.”
Đông Phương Ngọc nhịn không được, khinh bỉ trong lòng. Dò thám doanh trại của địch mà còn ăn mặc cái kiểu công tử như vậy, không phải là quá tự tin hay sao? Khinh công của ngươi xem chừng còn không bằng bổn cô nương. Hay là ngươi nghĩ, nếu lỡ bị bắt thì sẽ dùng mỹ nam kế?
Mộ Dung Lạc Cẩn không biết Đông Phương Ngọc đang suy nghĩ mông lung trong lòng, lại cất tiếng, nói: “Nhìn vào thái độ của Đông Phương huynh, chắc là ta đoán không sai. Nếu đã như vậy, chi bằng chúng ta cùng đi. Đối với trận pháp kia, ta cũng rất tò mò.”
Dứt lời, không cần biết Đông Phương Ngọc có đồng ý hay không, hắn đứng dậy phi thẳng về hướng quân doanh Bắc Minh.
Vốn dĩ, có người dẫn đường thì đỡ tốn sức lực hơn nên dĩ nhiên, Đông Phương Ngọc cũng theo sát sau hắn.
Dọc trên đường đi, Mộ Dung Lạc Cẩn có chút kinh ngạc trong lòng. Hôm nay, khi Đông Phương Ngọc so tài ở thao trường, hắn đã biết nàng có võ công cao cường. Nhưng thấy nàng gầy ốm, nhỏ người, lại cũng không bộc lộ bao nhiêu nên hắn không biết rốt cuộc nội công của nàng ở mức nào, cứ cho rằng nàng chỉ biết một ít quyền cước công phu. Nào ngờ, đêm nay dò thám Bắc Minh, hắn bị cây dao nhỏ của Đông Phương Ngọc gây thương tích. Hơn nữa, từ nãy đến giờ, trên suốt cả đoạn đường, tuy hắn dùng khinh công đi trước nhưng Đông Phương Ngọc vẫn có thể duy trì khoảng cách hai thước không đổi. Thế mới biết, Đông Phương Ngọc thì ra cũng là một cao thủ!
Công phu của nàng giỏi như vậy, e rằng còn không thua kém mình. Xem ra, chuyện hắn lo lắng cho an toàn của nàng là lo bò trắng răng rồi.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đột nhiên không hiểu sao có chút không thoải mái. Không tiện biểu hiện ra ngoài, hắn đành phải gia tăng tốc độ, hy vọng gió lạnh có thể thổi bay nỗi phiền não vô cớ.
Mộ Dung Lạc Cẩn vốn đã tìm hiểu từ trước nên chẳng mấy chốc đã có thể tìm đến lều của Hách Liên Hồng. Hai người không hẹn mà cùng ẩn thân ngoài lều, yên lặng lắng nghe.
Vừa nghe xong, cả hai lại đồng thời cảm thấy xấu hổ.
Hách Liên Hồng đang ân ái cùng một nữ nhân ở bên trong. Tiếng nam nhân thô thiển cùng nữ nhân rên rỉ không ngừng vang lên, đan vào nhau. Tuy rằng âm thanh không to, nhưng vào lúc đêm khuya tĩnh lặng thế này liền trở nên rất rõ ràng.
Trong khi Đông Phương Ngọc không hề cảm thấy gì thì gương mặt của Mộ Dung Lạc Cẩn phía sau đã hơi hơi đỏ lên, may nhờ có bóng đêm che lấp.
Trước mặt hắn, thân thể nhỏ bé kia đang đứng gần đến mức hắn thậm chí có thể ngửi được mùi hương thơm ngát trên người nàng. Lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã cảm giác được, người nàng có một mùi hương rất đặc biệt. Tuy có chút pha trộn mùi thảo dược nhưng vẫn không che giấu đươc hương thơm vừa có điểm giống tuyết liên, lại vừa giống hoa mai thanh khiết đó. Hỗn hợp mùi hương dễ chịu này hiện tại cứ thi nhau bay vào mũi hắn.
Trong lúc hắn đang mất tập trung, giọng nói thì thầm của Đông Phương Ngọc vang lên: “Này, huynh xác định đây là lều trại của Hách Liên Hồng?”
“Phải, nghe tiếng động thì chính là hắn.” Mộ Dung Lạc Cẩn nhỏ giọng đáp.
Nghe tiếng động? Đông Phương Ngọc ngạc nhiên, hỏi: “Mộ Dung tướng quân, chẳng lẽ huynh đã nghe trộm Hách Liên Hồng làm chuyện này rất nhiều lần rồi?”
Mộ Dung Lạc Cẩn: “...”
Quá thất sách, làm sao lại có thể nói lên một câu như vậy? Mộ Dung Lạc Cẩn thầm bực bội trong lòng, thật sự là lỡ mồm. Trước đây, hắn chỉ mới nghe qua một lần thôi.
Đông Phương Ngọc thế nhưng không tiếp tục dây dưa đề tài này nữa, thì thầm nói tiếp: “Sao bọn họ còn chưa xong nữa? Hay là thế này, huynh rạch một đường nhìn xem có thể đánh thuốc mê hai người kia không?”
Mộ Dung Lạc Cẩn đã bớt xấu hổ, lấy lại tinh thần, nói: “Sao huynh không tự xem đi?”
Đông Phương Ngọc không quay đầu lại, thấp giọng đáp: “Đau mắt ta.”
Mộ Dung Lạc Cẩn: “...”
Ngươi nhìn thì đau mắt, chẳng lẽ ta thì không sao?
Tuyệt Sắc Quân Sư Tuyệt Sắc Quân Sư - Đông Phương Thiên Thủy