Hầu hết những thành quả quan trọng trên đời đều được tạo ra bởi những người dù chẳng còn chút hy vọng nào nhưng vẫn kiên trì theo đuổi điều mình mong ước.

Dale Carnegie

 
 
 
 
 
Tác giả: Quan Kỳ
Thể loại: Tiên Hiệp
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 1260 - chưa đầy đủ
Phí download: 27 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3170 / 24
Cập nhật: 2015-11-09 20:28:51 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 56: Doanh Và Chung Sơn
hung Sơn gật gật đầu, đạp bước đi vào đại điện.
Vừa vào đại điện, Chung Sơn liền nhìn thấy Doanh, vẫn một thân hắc long bào, nhưng giờ phút này lại nhẹ nhàng hơn nhiều, cũng không có đội bình thiên quan, nhìn qua cũng không mấy trịnh trọng.
Doanh giờ phút này khoanh tay mà đứng, đưa lưng về phía Chung Sơn, đứng ở trung ương đại điện, mặt nhìn một vách tường.
Đó là một vách tường bằng bạch ngọc, bên trên phủ đầy văn tự nòng nọc, mà mỗi một văn tự nòng nọc không ngờ quỷ dị nhảy lên.
Chung Sơn theo ánh mắt Doanh nhìn lại, vô tận nòng nọc hình như dựa theo quỹ tích quỷ dị chậm rãi di chuyển vậy. Nhìn nhìn, Chung Sơn bất giác không khỏi trầm mê.
Có lẽ lịch lãm ở Bách Thế Động Thiên khiến tinh thần Chung Sơn mạnh hơn, Chung Sơn giật mình một cái tỉnh lại! Chung Sơn có chút kinh hãi nhìn lại ngọc bích. Ngọc bích này là cái gì?
Mà khi Chung Sơn lấy lại tinh thần, phát hiện Doanh đã xoay người lại nhìn mình, trong mắt Doanh hiện lên vẻ vừa lòng.
- Chung Sơn?
Doanh kêu lên.
- Doanh!
Chung Sơn gật gật đầu trả lời. Nhưng đối với ngọc bích vừa rồi, lòng vẫn còn sợ hãi.
- Khối ngọc bích này, nhìn ra chút gì không?
Doanh đạm cười nói.
- Quỷ dị khó lường, thiên biến vạn hóa, Chung Sơn bất tài, vẻn vẹn chỉ thấy được hỗn loạn!
Chung Sơn lắc đầu đầu nói.
- Ngọc bích này, tên là Thiên Cơ Đồ, thời viễn cổ, từng có hai gã Thánh nhân tiến vào tiểu thế giới này, lấy thiên hạ này làm bàn cờ, đấu cược với nhau, trong đó một gã Thánh nhân lưu lại vật bồi thường.
Doanh vung tay lên, ý bảo Chung Sơn ngồi xuống.
Một bên đại điện, có một bộ bàn ghế hồng ngọc, bên cạnh có một thị nữ cực kỳ xinh đẹp.
Chung Sơn ngồi xuống, Doanh cũng nhẹ nhàng ngồi xuống, thị nữ kia châm trà linh khí mười phần cho hai người.
- Vật bồi thường? Bồi thường ai?
Chung Sơn lộ ra nụ cười quái dị.
- Ngươi nói đi?
Doanh nhìn chằm chằm Chung Sơn, hình như muốn khảo hạch Chung Sơn vậy.
- Thiên đạo?
- Tuy rằng không phải, nhưng mà cũng không kém lắm, hai tên Thánh nhân đảo loạn tiểu thế giới, tất nhiên phải lưu lại vật bồi thường, mới đủ trừ đi nhân quả, một gã Thánh nhân để lại công pháp hắn tự nghĩ ra, nghe nói có thể làm cho tu vi người ta trong thời gian ngắn tăng vọt mà không bị tổn thương nguyên khí, lại càng có thể rèn luyện thân thể. Tên Thánh nhân khác lưu lại Thiên Cơ Đồ này!
Doanh thản nhiên nói.
- Ồ?
Chung Sơn đồng tử co rụt lại.
- Thiên Cơ Đồ?
Chung Sơn lập tức lại bồi thêm một câu.
- Vật Thánh nhân lưu lại, tự nhiên thần diệu vô cùng!
Doanh cười nhạt nói.
- Có gì thần diệu?
- Đối với chuyện Quỷ Cốc Tử suy tính ra âm phủ Xương Kinh ngươi gặp nạn, còn có ngày hôm nay ngươi tới Hàm Dương, ngươi không cảm thấy nghi hoặc?
- Không sai, trong lòng Chung Sơn xác thực có nghi hoặc này, nếu như không ngại, có thể nói cho Chung Sơn biết hay không?
Chung Sơn nhíu mày hỏi.
Nhìn Chung Sơn, Doanh lắc đầu nói:
- Loại suy tính này, về sau ngươi sẽ chậm rãi tìm hiểu, ta không có khả năng nói cho ngươi, tuy nhiên, Thiên Cơ Đồ này, cũng có thể giúp người đảo loạn thiên cơ.
- Đảo loạn thiên cơ?
Chung Sơn nghi hoặc nói.
Doanh đã phương pháp suy tính không thể nói ra, Chung Sơn tự nhiên sẽ không giằng co, bởi vậy lập tức dẫn đề tài tới Thiên Cơ Đồ.
- Không sai, học đồ công pháp này, tuy rằng ngươi không thể suy tính người khác, nhưng có thể cho ngươi cảm ứng được có người tính kế ngươi, đồng thời, còn có thể đảo loạn thiên cơ chung quanh, khiến cho người suy tính ngươi, không thể suy tính ngươi.
Doanh nói.
- Cảm ứng suy tính? Đảo loạn thiên cơ?
Chung Sơn nhíu mày kinh ngạc nhìn Doanh.
- Không sai, tu luyện đến mức cao nhất, thậm chí có thể giấu được Thánh nhân, cho dù Thánh nhân cũng không suy tính được!
Doanh khẳng định nói.
Trong giọng điệu kia, tràn ngập mê hoặc.
Chung Sơn không trở lại xem Thiên Cơ Đồ nữa, hít sâu một hơi nhìn về phía Doanh.
- Ngươi vì sao nói với ta những chuyện này?
Chung Sơn nhíu mày hỏi.
- Đề tài này, đợi chúng ta nói sau, trước tiên là nói về ngươi đi!
Doanh nhìn về phía Chung Sơn.
- Ta?
- Không tồi, chính là ngươi, là khác đến từ ngoại giới?
Doanh vô cùng khẳng định nói.
- Ồ? Lời này dựa vào đâu mà nói?
Chung Sơn vẻ mặt không thay đổi hỏi.
- Ta suy tính qua ngươi, nhưng còn chưa xác định, Quỷ Cốc Tử cũng suy tính qua ngươi, kết quả giống nhau, ngươi tới từ ngoại giới!
Doanh sắc mặt nghiêm túc nói.
Nhìn đôi mắt linh hoạt kia của Doanh, ánh mắt sắc bén, Chung Sơn bất đắc dĩ cười nói:
- Suy tính? Đúng là hảo bổn sự!
Thấy Chung Sơn thừa nhận, Doanh sắc mặt dần dần dịu xuống.
- Ngươi có kỳ ngộ dọn dẹp quá khứ của ngươi, ta cũng sẽ không hỏi xuất xứ của ngươi. Từ thái độ của ngươi đối với Đại Tần mà xem, khi ngươi từ ngoại giới tới, cũng nghe nói qua ta?
Doanh hỏi.
- Có lẽ thế, từng nghe nói qua Đại Tần, tuy nhiên Đại Tần kia không phải Đại Tần này, đại thần của ngươi cũng có chút giống với với Đại Tần kia.
Chung Sơn nói.
Trường Sinh Bất Tử Trường Sinh Bất Tử - Quan Kỳ Trường Sinh Bất Tử