Những lần thất bại chính là hạt giống gieo mầm cho thành công sau này. Bạn có thể buồn nhưng đừng tuyệt vọng.

Khuyết danh

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 459 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 61: Đóng Cửa Đánh Chó
ốn là chuyện đóng cửa đánh chó, nhưng không biết ai báo cho thầy giáo, Tiểu Mã Ca còn chưa bắt đầu thì bọn họ đã bị xách vào văn phòng.
Sau khi thầy giáo biết rõ tình huống thì gọi giảng viên của Mạnh Nhụy tới, giảng viên biết Mạnh Nhụy có quan hệ đặc biệt nên thì thầm với thầy của Tiêu Quý một chút.
Sau đó ánh mắt thầy giáo nhìn về phía bọn Tiêu Quý liền thay đổi, lúc đầu là ấm áp, hiện tại giống như ánh mắt giảng viên của Mạnh Nhụy, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Theo tôi đến văn phòng hiệu trưởng, các em không để tôi yên tâm chút sao!” Thầy giáo nói, hung hăng trừng các cô mấy lần.
Tiêu Quý, Tiểu Mã Ca và Mị Mị đưa mắt nhìn nhau, còn muốn kinh động đến hiệu trưởng? Không phải chỉ là đánh vài cái thôi sao, huống hồ thầy giáo tới đúng lúc vậy, các cô còn chưa kịp động tới Mạnh Nhụy mấy cái, ngoài cái tát của Tiêu Quý ra cũng chỉ là lôi kéo mấy cái mà thôi, người bị thương nghiêm trọng nhất là Mị Mị của các cô!
Mạnh Nhụy đương nhiên biết vừa rồi giáo viên nói gì, lúc này ánh mắt cô ta nhìn về bọn Tiêu Quý cũng trở nên đắc ý, lát nữa cho các người mất mặt!
Tới văn phòng hiệu trưởng, thầy giáo kể rõ tình huống, hiệu trưởng lập tức đứng lên, quả thực phẫn nộ, ánh mắt nhìn về bọn Tiêu Quý y hệt như đang nhìn một ổ phân chuột, đúng vậy, là một ổ.
Mạnh Nhụy đúng lúc khóc hu hu, ôm hai gò má, rất uất ức. Hiệu trưởng đại nhân lập tức đi qua an ủi, giống như cha mẹ hiền từ, vừa dỗ vừa răn dạy bọn Tiêu Quý.
Tiêu Quý và các cô nhìn nhau, tình huống hiện tại là gì đây? Có thể đừng bất công hay không!
Hiệu trưởng đại nhân bất công nói với Mạnh Nhụy: “Được rồi được rồi, đừng khóc, ba em nói sức khoẻ của em không tốt, nếu có chuyện gì tôi làm sao ăn nói với ông Mạnh.” Ông ta trừng mắt mấy người Tiêu Quý một cái, còn nói: “Yên tâm tôi sẽ cho em một lời công đạo.”
Hiệu trưởng ngồi trên sofa lớn đặc biệt mà an ủi Mạnh Nhụy, rồi căn dặn giảng viên của Mạnh Nhụy gọi điện cho ba cô ta, lại dặn thêm mấy câu, sau đó ông ta đi tới, vẻ mặt nghiêm túc nhìn bọn Tiêu Quý, nói: “Mạnh Nhụy là sinh viên chuyển trường, vừa mới vào trường chúng ta, các em nên phát huy tinh thần của đại học B chúng ta, đoàn kết với nhau chứ? Sao còn đánh nhau với sinh viên mới! Nhiều người như thế bắt nạt một mình em ấy. Nếu xảy ra chuyện gì, các em có gánh trách nhiệm được không? Đều là sinh viên, sao lại chẳng có ai đúng mực!” Trong lòng hiệu trưởng không yên, ba Mạnh Nhụy là Mạnh Học Đông, vì để cô ta thuận lợi chuyển trường qua đây mà đặc biệt bỏ vốn quyên góp cho thư viện trường, mà mấy hôm trước hiệu trưởng còn gọi điện qua, muốn nhờ ông ta bỏ vốn lần nữa xây một căn tin cỡ nhỏ cho sinh viên, Mạnh Học Đông đã nói là sẽ suy nghĩ. Nhưng lúc này con gái ông ta lại bị đánh, căn tin này chẳng phải là bị hẫng sao, nghĩ vậy, ánh mắt hiệu trưởng nhìn bọn Tiêu Quý càng không tốt hơn.
“Các em dám đánh người thì phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, gọi ba mẹ các em đến đây mau, dù sao cũng phải ăn nói rõ ràng với nhà người ta!” Hiệu trưởng suy nghĩ, lát nữa Mạnh Học Đông sang đây, ông ta sẽ ra mặt răn dạy ba mẹ của các bạn học này, cũng coi như cho Mạnh Học Đông một lời công đạo, nói không chừng Mạnh Học Đông sẽ không tính toán chuyện này.
Bọn Tiêu Quý im lặng cúi đầu, không nói lời nào, đều là sinh viên, sao lại chơi trò gọi ba mẹ đến, thật là thô bỉ.
Hiệu trưởng đại nhân nhìn Tiêu Quý nói: “Chuyện này bởi vì em dựng nên, gọi cha mẹ em đến trước.”
“Gia đình em không ở thành phố này.” Tiêu Quý cụp mắt, rầu rĩ nói.
“Không ở đây? Vậy ở đâu?” Hiệu trưởng hỏi.
Tiêu Quý nói ra tên của một thị trấn chưa từng nghe đến, cũng rất xa xôi.
Hiệu trưởng…chuyển qua Tiểu Mã Ca: “Em thì sao? Gọi cha mẹ em tới!”
“Em ở Mông Cổ!” Tiểu Mã Ca bình tĩnh nói.
“…” Hiệu trưởng.
“Các em không phải là người của thành phố này sao?” Hiệu trưởng đã có chiều hướng nổi giận.
“Em…là người ở đây…” Hầu Tử run rẩy giơ móng vuốt lên.
“…” Tiêu Quý, Tiểu Mã Ca, Mị Mị…
Sau khi Hầu Tử tuân lệnh gọi điện thoại cho ba, phòng hiệu trưởng trở về yên tĩnh, chỉ có Mạnh Nhụy thường thường thầm nức nở vài tiếng, còn có thầy giáo an ủi cô ta.
Tiêu Quý bĩu môi, các cô còn chưa kịp đánh cô ta, cô ta rốt cuộc khóc gì chứ. Ngược lại Mị Mị nhà cô bị kéo mấy sợi tóc, đau đến mặt trắng bệch, cũng không thấy ai qua an ủi một câu, quả nhiên tình trạng kinh tế quyết định quan hệ giai cấp.
Trong lúc chờ đợi, vẻ mặt hiệu trưởng như thâm thù đại hận, rốt cuộc cánh cửa mở ra, từ bên ngoài một người đàn ông trung niên tiến vào, rõ ràng là…ba Mạnh Nhụy.
Mạnh Nhụy giống như trông thấy cứu tinh, cô ta bổ nhào vào lòng Mạnh Học Đông, tìm kiếm an ủi.
Mạnh Học Đông đau lòng sờ sờ hai má hơi sưng đỏ của cô ta, nhẹ giọng hỏi: “Không có việc gì, con có đau chỗ nào không, khó chịu ở đâu?”
“…Con hơi buồn nôn, đầu căng ra, hơi choáng váng, mặt cũng đau, trên người cũng đau, hu hu hu hu.” Mạnh Nhụy yếu ớt tựa vào người Mạnh Học Đông, làm nũng nói.
Mạnh Học Đông đau lòng, nhẹ giọng an ủi.
Hiệu trưởng đại nhân bước lên phía trước, bắt tay với Mạnh Học Đông, nói rằng không chiếu cố tốt cho Mạnh Nhụy, để một vài bạn học không hiểu chuyện bắt nạt cô ta, hãy yên tâm ông ta nhất định sẽ phạt cảnh cáo, tuyệt đối không xảy ra lần nữa.
Mạnh Học Đông để Mạnh Nhụy ngồi xuống trước, nhìn về phía hiệu trưởng, nghiêm mặt nói: “Sức khoẻ của con gái tôi không tốt lắm, tôi tin tưởng quý trường, mới để con bé chuyển sang đây, hiện giờ xảy ra chuyện thế này, tôi thật sự rất thất vọng.”
“Ông Mạnh nói đúng, lần này là cách quản lý của trường không thoả đáng, nhưng giữa bạn học với nhau khó tránh khỏi xảy ra một chút hục hặc, tôi đã răn dạy các sinh viên kia, các em ấy cũng biết sai rồi, lát nữa cha mẹ của các em ấy tới, nhất định sẽ cho Mạnh Nhụy một sự công bằng.” Hiệu trưởng nhanh chóng nói.
“Ừm.” Mạnh Học Đông ngữ khí thâm trầm, theo ánh mắt hiệu trưởng nhìn qua mấy nữ sinh đang xếp hàng đứng ở góc tường, đôi mắt ông ta sẫm lại.
Ông ta biết Tiêu Quý.
“Đều là mấy đứa nhỏ, cũng may Mạnh Nhụy không sao, đương nhiên, phê bình dạy dỗ nhất định phải làm.” Hiệu trưởng thấy ánh mắt của Mạnh Học Đông nhìn bọn Tiêu Quý rất đặc biệt, nghĩ rằng ông ta có ý gì khác, hiệu trưởng mau nói, không muốn làm sự việc trở nên phức tạp, dù sao cũng là sinh viên của trường, làm quá bất công cũng không tốt.
Mạnh Học Đông thu lại tầm mắt, hơi trầm tư, nói: “Hiệu trưởng nói đúng, đều còn nhỏ, làm việc không có chừng mực, huống hồ người với người ở chung sao không có mâu thuẫn chứ, hơn nữa Mạnh Nhụy không sao, tôi thấy chuyện này cứ thế thôi, đã phê bình các em ấy, bọn họ cũng biết sai rồi, còn trẻ, từ từ dạy dỗ.” Bởi vì liên quan đến Lưu Cẩm Trúc, Mạnh Học Đông có chút áy náy với Tiêu Quý, dù sao trước kia là vì ông ta nên Lưu Cẩm Trúc mới bỏ lại Tiêu Quý, khi đó cô còn nhỏ như vậy.
“Đúng, đúng, hiếm thấy có người rộng lượng như ông Mạnh, chỉ là mấy đứa con nít không hiểu chuyện, tôi cam đoan tuyệt đối không có sau này.” Thấy Mạnh Học Đông nói vậy, hiệu trưởng mau chóng hùa theo.
“Ba!” Mạnh Nhụy nghe Mạnh Học Đông nói thế, cô ta bực dọc, đứng lên trừng to mắt, âm thanh cũng trở nên sắc bén: “Bọn họ đánh con mà! Nhiều người như vậy đánh một mình con, ba xem mặt con này, còn có cánh tay con nữa, sao lại cứ thế mà bỏ qua, không được, kiên quyết không được!”
“Nhụy Nhụy đừng nói nữa.” Mạnh Học Đông hạ giọng, nặng nề liếc qua Tiêu Quý một cái, nói: “Con không có việc gì, hơn nữa con cũng có chỗ sai.” Con gái ông ta, ông ta hiểu, bị ông ta chiều quá mà hư hỏng, nói chuyện làm việc không đúng mực, điêu ngoa lại tuỳ hứng, chuyện hôm nay tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ mà xảy ra.
Mạnh Nhụy còn muốn nói gì nữa thì một người đàn ông mặc âu phục đen tiến vào, hơi béo, đeo mắt kính màu vàng, vẻ mặt nghiêm nghị, làm cho người ta có cảm giác bất nộ tự uy*.
ko cần tỏ ra giận dữ mà vẫn vô cùng uy nghiêm.
Mạnh Nhụy lập tức im bặt, người đàn ông kia cỡ tuổi ba cô ta, nhưng khí thế tuyệt đối vượt trội, rất có cảm giác áp bức.
“Ba…” Hầu Tử run rẩy kêu lên.
Bọn Tiêu Quý nhìn qua, tất cả đều sửng sốt, người đàn ông này nhìn rất quen mắt.
Mạnh Học Đông thấy người tới, cũng kinh ngạc, ông ta bước lên phía trước bắt tay, mà hiệu trưởng đại nhân lập tức muốn quỳ lạy, vẻ mặt hoảng sợ.
Bọn Tiêu Quý lập tức tỉnh ngộ, đây không phải…
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu