Books let us into their souls and lay open to us the secrets of our own.

William Hazlitt

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 459 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 32: Phương Pháp Quản Chồng
ó thể là do thoải mái khóc lớn một trận, Tiêu Quý không còn khó chịu bởi vì chuyện Lưu Cẩm Trúc đột ngột đến thăm, bên cạnh có Mễ Tu nhà cô, còn có dì Mai và Hầu Tử mỗi ngày đều đùa giỡn với cô, không ngừng khiêu khích sợi dây thần kinh thích cười của cô, cô mới không còn đau lòng hối tiếc bi ai nữa. Trông thấy Hầu Tử và dì Mai mới quen đã thân, cùng chung chí hướng, hận không thể phá vỡ trở ngại của tuổi tác mà kết nghĩa chị em, Tiêu Quý đặc biệt may mắn, thật tốt ngày mai bọn họ sẽ quay về thành phố B, nếu không, cô thật sự lo lắng địa vị con dâu nuôi từ bé của mình sẽ vô tình bị chôn sâu, ánh mắt của mẹ chồng tương lai của cô nhìn Hầu Tử thật khiến cô đau buồn a…
Kỳ thật cách khai giảng còn vài ngày, hôm sau bọn họ không cần trở về, nhưng mà, hôm trước Du Phong gọi điện thoại đến, nói rằng Doãn Cách Tử sắp xuất ngoại, người nhà sắp đặt cô ta đi Mỹ học, bởi vì cô ta sinh tại Mỹ, sau đó vì công việc của ba mẹ mới cùng anh trai về nước, lần này quay về Mỹ, không biết khi nào mới trở lại Trung Quốc. Mễ Tu và Du Phong là bạn học của cô ta hai năm nay, quan hệ ngày thường không tệ, hơn nữa bọn họ làm việc tại công ty của anh trai Doãn Cách Tử, đã được người ta chiếu cố rất nhiều, theo tình theo lý đều nên đi tiễn. Hơn nữa, Hầu Tử ở đây cũng đã lâu, Tiêu Quý lo lắng quan hệ giữa cô và bố mình sẽ ngày càng căng thẳng, thừa dịp này, cô cũng có thể đóng gói Hầu Tử đưa đi. Đương nhiên, Tiêu Quý sẽ không thừa nhận, cô nhất định phải theo Mễ Tu về trước, một phần nguyên nhân là vì muốn tiễn Doãn Cách Tử, tuy rằng cô ta không phải là mối đe doạ của Tiêu Quý, nhưng mà vẫn nên đi thì tốt hơn.
Hầu Tử bĩu môi thu dọn hành lý, bỏ từng bộ quần áo vào, sau đó lấy ra rồi lại bỏ vào, ánh mắt ai oán ngó Tiêu Quý, kéo dài lời nói buồn nôn: “Tiểu Kê Kê, người ta còn chưa chạy bao lâu…” Cô thật vất vả mới né tránh ông già nhà cô, hiện tại trở về không phải là tự động giơ cờ đầu hàng sao, cô đã nói bỏ nhà đi, làm sao có thể trở về khi bố còn chưa báo cảnh sát chứ, thật là không có cốt khí! Vả lại, cô trải qua nhiều năm như vậy rốt cuộc gặp được đồng đạo của mình, cô thật sự luyến tiếc dì Hoa Mai xinh đẹp tốt bụng lại hoạt bát đáng yêu của cô!
Tiêu Quý không thèm nhìn đến cô, xếp xong quần áo của mình, cô kéo khoá lên, rồi đặt va ly trên mặt đất, sau đó cô rất dịu dàng hiền lành ném móng vuốt của Hầu Tử sang một bên, bắt đầu thu dọn quần áo của Hầu Tử, toàn thân toả ra khí chất im lặng là vàng “Cậu đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi”.
Hầu Tử đáng thương giơ lên móng vuốt khỉ, ra vẻ nịnh hót lấy lòng, dùng đầu cọ cọ ngón tay Tiêu Quý: “Người ta 20 tuổi mới bỏ nhà đi một lần, cậu nhẫn tâm để tớ bỏ dở nửa chừng sao?”
“Nhẫn tâm.” Tiêu Quý đẩy cái đầu kia ra khỏi bàn tay, chớp đôi mắt to, vẻ mặt tuyệt tình nói.
“…” Hầu Tử lặng lẽ thụt lùi, che mặt khóc ríu rít: “Tiểu Kê Kê nhà tớ quả nhiên không thương tớ, rất đau buồn…”
“Tớ chỉ yêu Mễ Tu nhà tớ.” Tiêu Quý đậy va ly lại, hai tay ôm mặt, thẹn thùng nói: “Sơn vô lăng thiên địa hợp, tài cảm dữ quân tuyệt*.” Cho nên, Mễ Tu nhà cô đi đâu thì cô sẽ theo đến đó.
đến khi núi không còn nhọn, trời đất nhập làm một mới dám đoạn tuyệt với chàng.
“…” Hầu Tử lặng lẽ giơ ngón giữa trong lòng. Cô bĩu môi nhìn Tiêu Quý xếp xong từng bộ quần áo, sau đó vô tình đặt va ly sang một bên, đôi mắt to xoay vòng vòng.
“Tiểu Kê à, tớ nói này, Doãn Cách Tử vẫn có ý đồ xấu với bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà cậu, còn nhớ một màn bổ nhào chấn động lòng người ở căn tin không, chậc chậc chậc.” Hầu Tử ôm cánh tay Tiêu Quý, vô cùng đau đớn nói: “Hiện giờ cô ta sắp đi, để cho cô ta đi sạch sẽ, đi tiễn làm gì, làm gì hả?”
Tiêu Quý cụp mắt nhìn vẻ mặt đau lòng của Hầu Tử, cô đẩy khuôn mặt Hầu Tử ra nói: “Cô ta…”
“Doãn Cách Tử là ai!!!”
Tiêu Quý và Hầu Tử đồng thời nhìn qua, Mai Phương đang chống nạnh đứng ở cửa, trừng to mắt, ra vẻ hung ác.
Hầu Tử giống như thấy được cứu tinh, sải một bước dài tiến lên, ôm lấy Mai Phương, la lên: “Dì Hoa Mai, dì mau cứu vớt Tiểu Kê Kê đi, cậu ấy lại muốn đi tiễn tình địch của cậu ấy!”
“Tình địch!” Mai Phương hất Hầu Tử đang dính trên người ra, đi hai ba bước đến trước mặt Tiêu Quý, hai tay nắm bờ vai cô, dùng sắc lung lay: “Rốt cuộc con cũng có tình địch rồi!”
Tiêu Quý bị hai chữ “rốt cuộc” tổn thương…
Hầu Tử cứng đờ nhìn dì Hoa Mai của mình, tóm lại “rốt cuộc” là ý gì…
Mai Phương lung lay mấy cái, sau đó kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt chứa tia sáng nhìn Tiêu Quý, hưng phấn nói: “Tiểu Quý à, từ nhỏ dì đã dạy con, đàn ông là phải dạy dỗ, cái gọi là phương pháp quản chồng, là một môn nghệ thuật vô cùng uyên bác, đáng dùng thời gian cả đời để gọt giũa.”
“…”
“Được rồi, ngay mai con phải đi, chúng ta nói ngắn gọn nhé, trước hết dì dạy con một số điểm tinh hoa.” Mai Phương vỗ vai Tiêu Quý, tràn đầy đắc chí. Bà luôn có một giấc mơ, chính là có thể dạy con gái mình sau này quản lý người đàn ông của mình thế nào, nhưng bà chỉ có một đứa con trai, chẳng qua, bà còn có con dâu mà, bà có thể dạy con dâu mình làm sao trừng trị con trai mình, thật sự là quá tuyệt vời!
“…”
“Khụ khụ.” Mai Phương vội ho một tiếng, sau đó vẫy tay với Hầu Tử đang ngẩn ngơ: “Tiểu Hầu Tử, tuy rằng cháu còn chưa có đàn ông, nhưng qua đây học trước đi, phòng ngừa tai hoạ.”
Hầu Tử gật đầu thật mạnh, chạy qua đây, ngồi xổm trên mặt đất, không biết từ đâu lấy ra một cuốn sổ.
“…”
“Tục ngữ nói rất đúng, đàn ông thường thích nổi giận, phần lớn là do quen thói, muốn tiêu diệt đánh một trận là được, phụ nữ thường thích nổi giận, phần lớn là do nuông chiều, muốn tiêu diệt cứ chiều tiếp là được. Cho nên, đàn ông không thể quen thói, càng quen thói càng khốn nạn.”
“…” Tiêu Quý nghĩ rằng, những lời này đối với Mễ Tu nhà cô coi như lãng phí rồi!
“Cái gọi là quản chồng, chính là điều khiển chồng mình, vậy điều khiển như thế nào? Làm sao khiến anh ta cam tâm tình nguyện để con điều khiển chứ?”
“Làm sao, làm sao ạ!” Hầu Tử phe phẩy cái đuôi hỏi.
“…” Tiêu Quý lặng lẽ nhìn về phía va ly của mình, không biết quần áo của cô đặt trong đó lâu dài có thể nào có nếp nhăn không.
“Quản chồng chiêu thứ nhất, nước mắt, bình thường đàn ông đều không chịu được chiêu này, hơn nữa nếu là cao thủ thì chỉ cần hai ba giọt lệ, đây mới là điểm chết người. Vừa xuất chiêu này, đàn ông sẽ đầu hàng vô điều kiện, ngàn sai vạn lỗi anh ta đều thừa nhận, cách phá trận ngừng khóc nhanh nhất. Quản chồng chiêu thứ hai, làm nũng, bình thường con gái sẽ dùng chiêu này, tuy rằng biện pháp đối phó cũng không ít, nhưng bình thường đàn ông đều chịu thua. Hơn nữa giọng nói càng ngọt càng đủ lực sát thương, kêu một tiếng “ông xã” “anh à”, chỉ số thông minh của đàn ông sẽ sụt giảm nhanh chóng. Quản chồng chiêu thứ ba, nịnh nọt, chiêu này chỉ đánh bại những người không đề phòng, sau khi dùng vài lần thì nhất định đủ sức chống cự, đương nhiên gặp phải cao thủ sẽ rất khó may mắn thoát khỏi. Quản chồng chiêu thứ tư, nấu ăn, chính là cái gọi là nắm được dạ dày của đàn ông là có thể nắm giữ trái tim anh ta, đây là những lời cổ xưa, hơn nữa…”
Mễ Tu đứng ngoài cửa lặng lẽ đóng cánh cửa khép hờ, gân xanh trên trán giật bần bật. Thật may, ngày mai bọn họ phải đi rồi.
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu