Love is like a glass door… sometimes you don’t see it, and it smacks you right in your face.

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 469 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 23: Quan Hệ Mẹ Chồng Nàng Dâu
ùa đông rét lạnh, mặc dù đã sáng, nhưng trong phòng lại mờ tối, kéo màn cửa lên, bóng mờ dày đặc càng giống như buổi tối, rất thích hợp để ngủ đông.
Mễ Tu mở mắt lần nữa, anh nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Quý ửng đỏ vì giấc ngủ, anh nhoẻn miệng cười, gõ lên trán cô một cái, thấy cô không phản ứng, anh lại véo mặt cô. Bởi vì đã quen với quy luật làm việc và nghỉ ngơi, từ lâu Mễ Tu đã hình thành đồng hồ sinh học khoẻ mạnh, đúng bảy giờ sáng anh sẽ thức dậy. Anh nhìn Tiêu Quý trong lòng mình vẫn ngủ say như cũ, anh không nỡ quấy rầy cô, ôm cô thật chặt, anh lại nhắm mắt lần nữa cùng cô ngủ đông, nhưng ai ngờ cô có thể ngủ thẳng đến bây giờ, không có dấu hiệu muốn thức dậy. Mễ Tu khẽ cười bất đắc dĩ, đồng tử xa xăm sáng ngời, chứa đầy yêu chiều, anh vươn hai ngón tay, bóp mũi Tiêu Quý.
Một giây, hai giây, ba giây… Tiêu Quý tát một cái trên mặt Mễ Tu, rồi trở người, tiếng ngáy khò khè càng có tiết tấu.
Mễ Tu sững sờ, anh kinh ngạc nhìn Tiêu Quý đưa lưng về phía mình, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ, hoàn toàn không dự đoán cô sẽ hành động như vậy, đợi anh phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, đồng tử co lại, anh nhấc tay xốc chăn lên, rồi vỗ lên mông Tiêu Quý.
“Bốp!”
Tiếng động vang lên cả phòng.
Tiêu Quý che mông, xoay người qua với vẻ khó tin, cô mở to mắt trừng Mễ Tu, vừa rồi cô thậm chí nghe được tiếng vang!
Mễ Tu nhướng mày nhìn cô, khoé môi cong lên, nở rộ một tí tà ác.
Tiêu Quý “tạch” ngồi dậy, vươn một ngón tay chỉ vào Mễ Tu, run rẩy lên án nói: “Anh bạo lực gia đình!” Lại đánh mông cô, thật là không có vương pháp!
Mễ Tu cười đến dịu dàng, vừa muốn nói gì đó thì tầm mắt lướt qua người Tiêu Quý. Bởi vì động tác vừa rồi, tấm chăn đã sớm tuột xuống, lúc này, cô chỉ mặc quần lót, vóc dáng 34C lộ ra rõ ràng, bởi vì giận dỗi mà hơi hổn hển, giờ phút này, giống như khiến người ta lưu luyến cảnh sắc quên mất lối về, hấp dẫn đến loá mắt.
Tia sáng trong mắt Mễ Tu u ám, tầm mắt dừng tại bầu ngực trắng nõn quyến rũ kia, hầu kết bất giác lăn lộn.
Tiêu Quý thấy sắc mặt của Mễ Tu ngày càng không thích hợp, cô theo ánh mắt anh nhìn qua, hai má đột nhiên đỏ lên, cô lấy tay che ngực, nũng nịu lớn tiếng hô lên: “Anh nhìn đâu đó!” Rõ ràng là ngữ khí giận dỗi, nhưng âm thanh kéo dài lúc này của cô lại hình thành một loại hấp dẫn khác.
Mễ Tu ngước mắt nhìn cô, âm thanh trầm thấp: “Anh tưởng rằng em dùng tư thế như vậy ngồi trước mặt anh là để cho anh xem.”
“Không có đâu!” Tiêu Quý kéo chăn qua, lùi vào góc tường, đôi mắt to xoay vòng.
Mễ Tu nghĩ rằng lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh táo. Anh đứng dậy, cầm quần áo ở đầu giường, mặc từng cái vào.
Tiêu Quý chớp mắt, nhìn Mễ Tu mặc quần áo, giống như tối qua nhìn anh cởi quần áo vậy. Cô còn tưởng rằng anh muốn… Cô thật đáng khinh…
Mễ Tu ăn mặc chỉnh tề, đứng ở bên giường, quay về nhìn Tiêu Quý vẫn còn co người ở góc tường, anh chợt buồn cười, cái gì anh không nên nhìn cũng đã nhìn, không nên làm cũng đã làm rồi, cô còn thẹn thùng cái gì chứ. Hai tay Mễ Tu chống trên giường, dùng tư thế bao vây mà nhìn chằm chằm Tiêu Quý, anh hạ giọng nói: “Mau mặc quần áo xuống lầu, mẹ anh đang chờ chúng ta xuống ăn đấy.” Với sự hiểu biết của anh đối với mẹ mình, bọn họ chưa xuống lầu thì bà sẽ không yên tâm đi làm.
“Ờ.” Tiêu Quý ngoan ngoãn đáp lời, vừa định đứng lên cô lại đột nhiên nghĩ tới một việc, tối hôm qua cô ngủ ở phòng Mễ Tu, lát nữa xuống lầu, dì Mai sẽ vặn hỏi cô thế nào, có thể kể lại câu chuyện ông ngoại trẻ tuổi nhất nước Mỹ mới 29 tuổi không.
Tiêu Quý đáng thương nhìn Mễ Tu, mở miệng chầm chậm nói: “Việc đó, lát nữa xuống lầu, anh phải cùng em sát cánh chiến đấu nha.”
Mễ Tu xoa rối tóc Tiêu Quý, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều, nói: “Yên tâm, em không phải chiến đấu một mình.” Với thái độ làm việc của mẹ anh, cho dù xin nghỉ cũng là chuyện một hai tiếng đồng hồ, theo thời gian hiện tại, chờ bọn họ đi xuống, chưa đến mười phút mẹ sẽ đi làm, căn bản không có thời gian nói bóng nói gió.
“Tốt.” Nhận được câu trả lời khẳng định, Tiêu Quý yên tâm đứng dậy mặc quần áo, khoé mắt cô lướt qua Mễ Tu đang thảnh thơi ngồi trên giường nhìn cô mặc quần áo, cô bĩu môi, chậm lại động tác trên tay, đều là vợ chồng già rồi, còn thẹn thùng gì nữa.
Mặc quần áo xong, Tiêu Quý ngồi xuống mép giường chải lại mái tóc bị Mễ Tu xoa rối, lúc này mắt cá chân ấm áp, cô kinh ngạc cụp mắt xuống, thấy Mễ Tu cầm giầy cô, đang mang vào chân cô.
Mang một chiếc rồi lại mang một chiếc khác. Động tác cẩn thận, dịu dàng. Tiêu Quý ngơ ngác mải miết nhìn mái tóc đen của anh, rồi lại nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của anh đang giúp cô nhét ống quần vào, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. Tiêu Quý kiềm lòng không được mà vươn tay ôm cổ anh, cô nũng nịu nói: “A Tu, anh thật tốt.”
Mễ Tu bị áp trong lồng ngực nhấp nhô của Tiêu Quý rầu rĩ nói: “Chúng ta có cần xuống lầu không?” Cứ như vậy nữa, anh thật sự mặc kệ mẹ già ở dưới lầu, tiếp tục chuyện bị ngắt ngang ngày hôm qua.
“Hả?” Tiêu Quý ngây người, nhận ra tư thế bất thường của bọn họ vào lúc này, cô vội kéo Mễ Tu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, nhỏ giọng nói: “…Chúng ta đi xuống lầu đi.” Sao hôm nay cô lại ôm ấp thế chứ, chẳng lẽ lại muốn không được thoả mãn nữa à?
Mễ Tu đứng dậy, kéo Tiêu Quý lên định xuống lầu, ai ngờ, quần áo bị kéo lại. Anh nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt của Tiêu Quý có phần lo lắng.
“Dì Mai, sẽ không ở ngoài cửa chứ?” Tiêu Quý không xác định hỏi.
Mễ Tu ngẩn ra, nhìn về phía cửa phòng, rất có khả năng, vừa rồi tiếng động trong phòng rất lớn, không thể bảo đảm mẹ anh thính tai như vậy có nghe thấy không. Mễ Tu âm thầm thở dài, anh nắm chặt tay Tiêu Quý, bất đắc dĩ nói: “Đi thôi.”
Thấy Mễ Tu nhà cô đành chịu, Tiêu Quý cũng hoàn hảo, cũng tốt, không phải một mình cô chiến đấu.
Hai người rất ăn ý thả nhẹ bước chân, từ từ đẩy cửa ra, ừ, không có ai cả. Họ liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhoẻn miệng cười. Mễ Tu đóng cửa phòng, cùng Tiêu Quý xoay người, họ lại thấy một chiếc bóng màu xanh nhạt lướt qua trong hành lang, rồi biến mất ở cầu thang.
Hai người lại liếc nhau, lặng lẽ cúi đầu, lời nói của bố Mễ Tu quả nhiên có đạo lý, mọi việc đều phải có chừng mực…
Đi xuống lầu, Mai Phương đã ngồi ở bàn cơm chờ bọn họ, dáng vẻ tao nhã, tươi cười từ ái, nhưng bộ đồ màu xanh nhạt kia nhìn qua có chút quen mắt.
“Mau, lại đây ăn bữa sáng.” Mai Phương vẫy tay, gọi bọn họ qua đây.
Hai người đi qua, chia nhau ngồi xuống, cúi đầu im lặng ăn bữa sáng, trong lòng có chung một ý nghĩ, đừng nên nói gì.
Mai Phương đầy hứng thú nhìn hai người ăn, trong lòng bà không chỉ có vui mừng, căn cứ vào tình hình trong phòng khi nãy, ngày bà được làm bà nội không còn xa nữa.
Tiêu Quý im lặng cúi đầu ăn uống, ngoại trừ có chút xấu hổ, cô cũng rất đói bụng, tối hôm qua ăn rất ít, đến bây giờ cô đã đói đến mức đằng trước dính vào đằng sau.
“Tiểu Quý à, hôm nay hai đứa có kế hoạch gì không?” Mai Phương ôn hoà hỏi.
“Không ạ.” Tiêu Quý buông thìa, trả lời.
“Nếu hôm nay không có kế hoạch gì thì để Mễ Tu dẫn con đi mua vài bộ quần áo, sắp tết rồi, nên mua thêm vài bộ quần áo mới.” Mai Phương nói xong, từ trong túi xách lấy ra một tấm thẻ, đặt ở trước mặt Tiêu Quý.
“Dì Mai, con có quần áo rồi, không cần mua đâu ạ!” Tiêu Quý vội vàng từ chối, bây giờ cô ở đây đã là không tốt cho lắm, sao còn có thể nhận tiền của dì Mai chứ.
“Đâu có đứa con gái nào chê nhiều quần áo, nghe lời, hôm nay con đi theo Mễ Tu đến cửa hàng bách hoá, chọn vài bộ dễ thương, ăn mặc cho đẹp vào, đợi đến tết đi theo dì Mai chúc tết, coi như cho dì thể diện.”
Tiêu Quý cụp mắt nhìn tấm thẻ kia, im lặng vài giây, cô ngẩng đầu, cười ngọt ngào: “Dạ, con cảm ơn dì Mai.”
“Ngoan. Được rồi, dì đi làm đây.” Mai Phương đứng dậy, cầm túi xách, rồi đến trước cửa.
“Dì Mai, dọc đường cẩn thận.” Tiêu Quý tiễn đến cửa, nói với vẻ quan tâm.
“Ngoan, gọi mẹ.”
“…” Tối hôm qua, dì ấy nghe được…
Mễ Tu đứng một bên, nhìn thấy bộ dạng mẹ con thâm tình của mẹ mình và Tiêu Quý, anh cụp mắt khẽ cười. Đợi Mai Phương đi rồi, Mễ Tu trêu ghẹo nói: “Dựa theo tình hình này, về sau anh tuyệt đối không cần lo lắng phải làm tấm ván ở giữa chịu trận, hai người không có vấn đề mẹ chồng nàng dâu.”
“Đó là đương nhiên, dì Mai thương em như vậy.” Tiêu Quý ngửa đầu, lại kiêu ngạo nói một câu: “Anh cẩn thận đấy, sau này chọc ghẹo em, em và dì sẽ cùng nhau đối phó anh!”
“…” Trong nháy mắt Mễ Tu tỉnh ngộ, chuyện đó rất có khả năng.
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu