Hope is important because it can make the present moment less difficult to bear. If we believe that tomorrow will be better, we can bear a hardship today.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 469 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
ăm Tiêu Quý sáu tuổi, ông Tiêu buôn bán có lời rất nhiều, ông đưa gia đình tới sống trong căn hộ mới, cũng chính là lúc ấy, lần đầu tiên cô bé trông thấy Mễ Tu, mềm mịn, trắng ngần, còn giống búp bê hơn cả cô bé, chẳng qua là một cậu bé. Tiêu Quý miệng ngậm kẹo que, hai má phồng lên, đôi mắt to tròn chớp nháy, cô bé ngơ ngác nhìn Mễ Tu đang đắp cát ở phía trước. Con mắt xoay tròn mấy vòng, bàn chân nhỏ bé sải bước qua, đặt mông ngồi xuống cạnh Mễ Tu vừa mới đắp xong thành cát nhỏ, kẹo que từ trong miệng cô bé lấy ra còn mang theo nước miếng trong suốt, rồi cô bé đưa cho Mễ Tu vẻ mặt ngây thơ.
Mễ Tu vô tội…
Năm Tiêu Quý mười tuổi, cô phải theo bố mẹ chuyển nhà, trước khi đi, cô gõ cửa nhà Mễ Tu. Đúng lúc Mễ Tu mở cửa chuẩn bị ra ngoài, thấy Tiêu Quý, cậu chào hỏi rất thân thiện, sau đó Tiêu Quý khóc hu hu, Mễ Tu nhất thời luống cuống, tỏ vẻ xin lỗi, tuy rằng cậu không biết mình làm sai cái gì. Rồi sau đó, Tiêu Quý cực kỳ đáng khinh, lợi dụng người ta lúc gặp khó khăn mà hôn Mễ Tu một cái, rồi thụt lùi ba bước, cô vừa vô lại mà trịnh trọng nói, cậu đã đóng dấu của tớ thì chính là người của tớ, cậu lớn lên rồi nhớ tới nhà tớ cầu hôn.
Mễ Tu vô tội…
Năm Tiêu Quý mười ba tuổi, trong nhà đã xảy ra một chuyện, cô rơi vào thời kỳ nổi loạn, trốn học đánh nhau hư hỏng, còn bắt chước côn đồ nhuộm tóc, đem mình trở thành một bảng màu vẽ. Mẹ Mễ Tu luôn luôn rất thích Tiêu Quý, sợ cô học thói xấu, vì thế bà nghĩ ra một chiêu. Bà gọi Mễ Tu đang chuyên tâm học hành, nói với cậu, Tiêu Quý rất nghe lời con, con phải cứu con bé thoát khỏi bể khổ, cho nên con hãy đi nói với con bé để con bé làm bạn gái của con. Trong nháy mắt Mễ Tu vặn bàn tay, nói, con chỉ mới mười ba tuổi. Mẹ Mễ Tu tỏ vẻ rất văn minh nói, không sao, con đi đi.
Mễ Tu vô tội…
Năm Tiêu Quý mười lăm tuổi, cô không thi trung học cùng Mễ Tu, nhưng cuộc sống mỗi ngày cũng rất phấn khích. Ăn cơm, ngủ, đến trường, tìm Mễ Tu. Vào mỗi cuối tuần được nghỉ, Tiêu Quý sẽ không ngại cực khổ mà chạy xe đạp đến nhà Mễ Tu, cùng cậu làm bài tập. Chỉ là cái miệng chưa bao giờ ngừng nghỉ, bình thường, cô luôn hỏi thế này. A Tu, khi nào thì chúng mình nắm tay nhau, nghe nói Lam Lam ở lớp bên cạnh đã ôm bạn trai rồi. A Tu, cậu phải dũng cảm cự tuyệt những nữ sinh có ý xấu với cậu, bằng không tớ sẽ khóc đấy. A Tu, rốt cuộc thì khi nào cậu đến nhà tớ cầu hôn, cậu không được rũ bỏ trách nhiệm nha. A Tu, nếu không tớ làm con dâu nuôi từ bé của nhà cậu nhé.
Mễ Tu vô tội…
Năm Tiêu Quý mười bảy tuổi, Mễ Tu đột nhiên đến chỗ cô làm thêm, hoàn thành nụ hôn đầu tiên chân chính của bọn họ, tuy rằng hàm răng của anh va vào môi cô, nhưng cô ngượng ngùng vui vẻ. Bắt đầu từ lúc đó, cô cảm thấy mình và Mễ Tu trở thành một đôi tình nhân thật sự. Mễ Tu nói với cô, chăm chỉ học hành, mỗi ngày đều hướng về phía trước, cùng anh thi lên đại học B. Tuy rằng Tiêu Quý đã hứa, nhưng trong lòng vẫn gào to, chỗ đó thực sự là nhìn không tới mà.
Năm Tiêu Quý mười tám tuổi, Mễ Tu thi đậu đại học B, mà cô không ngoài ý muốn đã thi rớt, cách xa điểm chuẩn tới hai mươi mấy điểm. Cô tìm một góc không người, lặng lẽ khóc lóc. Mễ Tu tìm được cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô, anh nói, không sao, anh ở đại học B chờ em. Em chỉ cần vì anh mà cố gắng vào lúc này, tất cả năm tháng còn lại hãy để anh cố gắng.
Năm Tiêu Quý hai mươi tuổi, cô đúng hẹn tới thành phố B, như mong muốn thi đậu đại học B.
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu