Chướng ngại chỉ đe dọa được bạn một khi bạn rời mắt khỏi mục tiêu.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 706 / 5
Cập nhật: 2017-09-24 22:56:17 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyển 3 - Chương 09-10
hương thứ chín — Món quà phản bội
Tôi cùng Trầm mẹ đang đứng trên hành lang “Trung Tâm Sinh Sản” nổi tiếng nhất thành phố này.
Nửa giờ trôi qua, tôi hết lần này đến lần khác không ngừng đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ. Bên cạnh, Trầm mẹ cũng lo lắng giống như tôi… Bắc Bắc sẽ đến đây không?
“Đồng Tử Y, đã hẹn giờ trước rồi, xin mời đi thay quần áo bệnh viện, bắt đầu thủ thuật lấy trứng trước!” Cô y tá mặc bộ đồ màu hồng phấn không ngừng thúc giục tôi. “Còn nữa, chồng của tôi đâu? Khi nào thì có thể đưa tinh dịch cho chúng tôi?”
“Chờ một chút nữa, con tôi sẽ đến.” Trầm mẹ nhìn cô hộ sĩ, bình tĩnh nói, biểu hiện trên mặt rất phức tạp.
Lại nửa giờ trôi qua…..
Bắc Bắc đi đâu rồi? Hay là anh thật sự sẽ không đến đây?
Họ chưa từng thảo luận qua vấn đề này, không có nghĩa là Bắc Bắc sẽ đồng ý. Tôi lấy điện thoại trong giỏ ra, lấy cớ đi toilet, gọi điện thoại cho anh. Bởi vì, tôi không biết vì sao, Trầm mẹ luôn ngăn cản tôi gọi điện thoại cho Bắc Bắc…..làm cho trong lòng của tôi có cảm giác bất an.
“Xin lỗi quý khách, số điện thoại này hiện tại không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Tiếng điện thoại viên ở đầu dây bên kia, lặp lại tẻ nhạt.
Nắm chặt điện thoại trong tay, tôi nghĩ đến buổi chiều khi vừa rời khỏi cửa, đã nhận được một cuộc điện thoại.
“Xin chào cô, tôi trợ lý của bác sĩ tâm lý Thôi thuộc trung tâm cố vấn…”
Thì ra, Bắc Bắc có hẹn gặp với bác sĩ….
“Hiện tại chúng tôi không liên lạc được với anh Trầm Dịch Bắc, xin cô nhắn lại một tiếng, buổi sáng anh Trầm Dịch Bắc tới phòng khám có xin đổi giấy hẹn từ hai giờ chiều thành bốn giờ chiều.. Nhưng vì bác sĩ Thôi bốn giờ có một chút cần xử lý, cho nên đã xin lỗi và hẹn vào giờ khác….”
Bắc Bắc rõ ràng không đi ra ngoài lúc 2 giờ…. Có nghĩa là anh sẽ đến…..Vì sao?....
“Đến đây!” Tiếng của Trầm mẹ bình tĩnh nhắc nhở…
Tôi cười quay đầu lại, thấy có một bóng người đang bước tới, cả người tôi hoàn toàn cứng đờ …. Tống Nhiếp Thần…
“Thứ chúng tôi muốn có mang lại không?” Trầm mẹ khẩn trương hỏi…
Đầu óc của tôi rơi vào trạng thái chết chóc….
Tống Nhiếp Thần nheo mày “Có mang tới!”…... Anh ta lấy trong túi quần ra ống thủy tinh. “Tinh dịch của Bắc Bắc đây! Yên tâm, chưa có vượt qua nửa tiếng! Bác Trầm, tôi đã đáp ứng chuyện của bác, vậy chuyện bác hứa với tôi, cũng xin đừng thất hứa.”
......
Tinh dịch của Bắc Bắc……Dịch………
Từng đợt đau đớn thổi quét qua làm cho lồng ngực tôi nặng nề đau đớn, tôi hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, quay đầu nhìn Trầm mẹ cất tiếng hỏi. “Mẹ! Con nghĩ con muốn biết, chuyện gì đang xảy ra?”
Trầm mẹ ngập ngừng một chút, cuối cùng mở miệng. “Y Y, xin lỗi con...Mẹ khuyên không được Dịch Bắc, nó thật cố chấp, nói cái gì cũng không chấp nhận. Nó nói, nó lấy con không phải để con làm công cụ sinh sản cho Trầm gia, cho nên… cho nên mẹ mới đành ra hạ sách này…..”
“Cho nên, ẹ tìm Tống Nhiếp Thần giúp đỡ….cho nên, chồng của con, nửa tiếng trước của buổi chiều hôm nay cùng người đàn ông này xảy ra quan hệ?....” Trái tim tôi đau quá… lạnh quá….
Thì ra, yêu thích một chút kia thật sự là do tôi ảo tưởng…..Chồng của tôi hoàn toàn phản bội tôi….tất cả đều là giả dối…cảm giác yêu đương, tình nồng ý mật,…… Buồn cười đến cực điểm!
“Mẹ đã hứa với anh ta cái gì?” Là đau đến trái tim tê liệt sao? Sao tôi còn có thể bình tĩnh hỏi lại bọn họ?…
“Xin lỗi con, Y Y…” Bà mẹ họ Trầm cao quý luôn nâng cằm cao đến 45độ, lúc này đây, khổ sở không dám nhìn thẳng vào tôi…
“Để tôi nói cho cô biết nha!” Mắt Tống Nhiếp Thần mang theo tia sáng của người chiến thắng. “Bác Trầm đây hứa với tôi, chỉ cần tôi có thể lấy được tinh dịch của Bắc Bắc giao cho bà, bà sẽ không can thiệp chuyện kết giao của chúng tôi.”
Không can thiệp chuyện kết giao?!......Tôi nhẹ nhàng cười, cười đến lạnh lẽo…
Đồng Tử Y, mày là cái gì? Bọn họ kết giao qua lại, mày sẽ là cái gì?. Một kẻ che dấu giùm chuyện đồng tính và miệng đời của anh sao?
Một tháng qua, anh ấy đối tốtvới tôi, yêu thương tôi, đó chính là đối với kẻ có thể vì anh mà che đỡ tất cả mọi việc sao?
Đồng Tử Y, mày thật là người thật ngu ngốc! Đắc chí của mày, hạnh phúc sung sướng của mày, đều là chuyện chê cười lớn nhất thế kỉ…
“Y Y, con đừng như vậy….” Trầm mẹ khổ sở cầm tay của tôi…..
“Mẹ......” Tôi không muốn phẫu thuật, không muốn mang thai….
Trầm mẹ như đã đoán biết được chuyện tôi sắp nói ra, bà sợ không thay đổi được ý của tôi, nhìn Tống Nhiếp Thần đang vòng tay ngang ngực xem kịch vui, thúc giục. “Cậu đưa tinh dịch của Dịch Bắc đây, đưa mau lên! Y Y, con vào làm thủ thuật đi!”
Tống Nhiếp Thần nở nụ cười đắc ý tàn nhẫn, anh ta đưa ống thủy tinh chứa chất lỏng màu trắng trước ánh sáng của mặt trời nói. “Không! Bác Trầm, tôi muốn cô ấy….” Anh ta chỉ vào tôi, khóe môi giương cao. “Tôi muốn cô ấy tự tay tiếp nhận ống tinh dịch này!”
Trầm mẹ ngơ ngẩn cả người….Cơ thể tôi bắt đầu run bần bật, ống thủy tinh chứa chất dịch kia giống như ác ma cắn xé trái tim tôi…. Có lẽ, nó đúng là tên ác ma, nó đã nhanh chóng cắn nát tình yêu của tôi….
“Mẹ! con không muốn thay Bắc Bắc sinh con!” Tôi nghe được tiếng nói của chính mình rất lạnh, quanh quẩn trong không khí.
“Y Y, mẹ cầu xin con, mẹ quỳ xuống cầu xin con! Cầu xin con thay Trầm gia sinh một hậu nhân!” Bùm một tiếng, Trầm mẹ luôn luôn cao quý, lúc này quỳ trên sàn, trên đầu gối nhiễm bẩn…
Tôi đứng yên tại chỗ, cúi đầu đờ đẫn nhìn bà……Bởi vì, bà quỳ gối……..
“Y Y, con nghĩ lại đi, nếu không có Trầm gia, con ngay cả học xong chín năm giáo dục phổ cập cũng không được…. càng không có khả năng như bây giờ học trong trường đại học danh tiếng...Y Y, con nghĩ lại đi, trước kia con ở trong cô nhi viện được ăn no, mặc ấm sao?...Y Y, con nghĩ lại đi, nếu không có Trầm gia….”
“Bây giờ mẹ muốn con trả ơn sao?” Tôi ngắt lời cầu xin của bà…..Tôi nghe được giọng nói của mình thật mơ hồ, mơ hồ như người ở đây không phải là Đồng Tử Y….
Giờ phút này, tôi xác định, vết thương lòng tôi không bao giờ lành nữa….
“Y Y…” Trầm mẹ khóc..
“Mẹ chỉ cần trả lời, phải hoặc không phải.” Tôi còn sống sao? Thật sự còn sống sao?
“…..Phải.......”
“Được.” Tôi gật đầu…..Tôi hiểu được, tôi chỉ là trả ơn mà thôi….
Tôi bước từng bước lại gần Tống Nhiếp Thần, mặt không chút thay đổi. “Anh đưa tinh dịch của Bắc Bắc cho tôi.”…..Tôi xòe tay ra….
Tống Nhiếp Thần cười to, trong tiếng cười của anh ta có chứa loại trả thù khoái trá. Anh ta đem ống thủy tinh chứa tinh dịch đặt vào tay tôi, vào trái tim tôi. Sau đó, khép tay của tôi lại nói. “Tiếp nhận cho tốt…. Đồng Tử Y, công….cụ…sinh…dục của Trầm gia.”
Anh ta rời đi trong tiếng cười to.….
Còn lại tôi…linh hồn đã sớm không còn là của mình nữa.
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Nằm trên bàn làm thủ thuật… Tôi đờ đẫn m chân của mình…
“Trong quá trình thủ thuật sẽ có một chút đau nha, vì muốn khả năng đậu thai tốt nên chúng tôi không thể sử dụng thuốc gây tê, cô Đồng, xin cô nhẫn nại một chút.” Cô y tá nhẹ nhàng nhắc nhở…
“Được.” Tôi gật đầu, không sao cả, Đồng Tử Y đã không còn biết đau.
Chân của tôi được giữ vững, một cơn đau xé rách thổi đến, phía dưới hạ thân của tôi có một luồng khí lạnh như băng tạt vào—
Không sao cả, không đau,…không đau… thật sự không đau.
Trước mắt một mảnh mơ hồ, tôi nắm chặt tay, trong lòng bàn tay ướt mồ hôi lạnh….Không khí lạnh xuyên qua thân thể tôi, phía dưới cơ thể có một vệt màu đỏ nhạt chảy xuống đùi….
Đó là vết máu đại diện cho thuần khiết trong trắng …
Không đau, không đau….Thật sự không đau.
Trước mắt tôi đen kịt, ý thức mơ hồ, tôi lâm vào hôn mê trong bóng đêm vô tận……
......
Tôi 14 tuổi, anh 18 tuổi…
“Y Y, đi ra”
“Không á!”
“Sàn nhà rất lạnh”
“Em không sợ lạnh đâu!”
......
Thì ra, Đồng Tử Y, rất sợ lạnh… rất sợ… rất sợ…..
......
“Tỉnh lại, tỉnh! Cô Đồng! tỉnh lại, tỉnh!” Vẫn là giọng nói ngọt ngào dịu dàng của nữ y tá.
Tôi giãy dụa đứng dậy, phía dưới hạ thân đau như tê liệt.
“Cô Đồng, cô là bệnh nhân đầu tiên làm thủ thuật lấy trứng mà đau đến hôn mê đó!” Cô y tá cười trêu chọc tôi.
Đó là bởi vì, tôi cũng là người đầu tiên còn trinh làm thủ thuật lấy trứng….
Tôi lạnh lùng cười, không có trả lời….
“Đi qua kia xem quá trình trứng thụ tinh đi! Đó là điều vô cùng hạnh phúc nha, đừng bỏ lỡ!” Cô y tá nhiệt tình đưa tôi vào phòng thí nghiệm đối diện.
Trầm mẹ sung sướng đứng ở nơi đó, không ngừng nhìn vào kính hiển vi…
Bà nhìn thấy tôi, khóe mắt có hơi ẩm ướt. “Y Y, đến đây nhìn đi, Bắc Bắc của con sắp có đứa con!”
Tôi đờ đẫn, tay bị à kéo qua... dưới kính hiển vi “nòng nọc” nhiệt liệt đón “ánh mặt trời”.
Một sinh mệnh mới, trong nháy mắt được sinh ra.
Trong trái tim của tôi, một chút xúc động cũng không có….
Bởi vì, đứa con này…là món quà phản bội…..
Chương thứ mười — Đứa bé.....
Bắc Bắc đi về nhà đúng giờ, khi đến nhà điều đầu tiên mà anh làm là tìm kiếm tôi….
“Hôm nay có tìm anh không? Điện thoại của anh hết pin.”
Thấy tôi nằm trong chăn, anh ngồi trên giường.
Tôi đưa lưng về phía anh….
“Y Y, em không khỏe hả? Tại sao sắc mặt tái như vậy?” Nhìn thấy hai má của tôi trắng như tuyết, Bắc Bắc lo lắng bắt mạch cho tôi, rờ tay lên trán tôi.
Tôi lạnh lùng hất tay, làm tay anh rơi trên gối….Bắc Bắc chưa tắm rửa, trên quần áo anh không có mùi nước hoa quen thuộc của mình nữa, mà là mùi của người đàn ông buổi chiều kia….
“Sao trán của em đều là mồ hôi lạnh? Em không khỏe sao? Anh đưa em đi bác sĩ khám!”
Lạnh lùng rời khỏi đôi tay tính ôm lấy tôi của anh ….Không yêu tôi, xin đừng giả bộ quá đau lòng, quá lo âu!
“Không có! Chỉ là ăn trúng thức ăn không hợp vệ sinh, nên bụng có chút không thoải mái, không cần đi bệnh viện.” Tôi lạnh lẽo trả lời.
Đã không còn giống nữa….. Hai người lúc này đã không giống như trước nữa….Trái tim của tôi đã hoàn toàn nguội lạnh, cuối cùng không còn có cảm giác tình yêu…
“Tại sao có thể như vậy? Ăn cái gì không sạch?” Bắc Bắc xốc chăn lên, nghiêng người nằm ở bên cạnh tôi, kéo tôi ôm vào lòng, bàn tay vỗ về bụng tôi. “Như vậy có khỏe một chút không?” Bắc Bắc hỏi thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng…
“Đừng dựa gần em như vậy.” Tôi nhíu mày. “Mùi nước hoa trên người anh làm em thật khó chịu.” Mùi của người đàn ông khác, làm cho tôi chán ghét đến cực điểm.
Nghe giọng nói chán ghét của tôi, làm cho anh cứng người lại, anh đứng dậy, ra ngoài lấy quần áo, anh trở vào phòng muốn giải thích cùng tôi, ánh mắt lóe lên một chút. “…… Anh đi tắm đây….. Em đừng suy nghĩ quá nhiều, anh……..”
“Yên tâm, em chưa bao giờ suy nghĩ quá nhiều.” Giọng điệu của tôi bình tĩnh, trong lòng cười lạnh. Đã biết hết sự thật, làm gì còn muốn suy nghĩ nhiều?
Bắc Bắc thở nhẹ nhõm một hơi, vuốt vuốt mái tóc tôi. “Anh đi tắm trước đây.” Anh cầm bộ quần áo sạch, vừa đi đến nhà tắm vừa nói. “Y Y, vài ngày tới, anh có thể không có thời gian ở bên cạnh em…..”
“Được.” Tôi rất nhanh ngắt lời anh
Bắc Bắc cùng Tống Nhiếp Thần hiếm khi được quang minh chính đại ở cùng nhau, đương nhiên sẽ có những ngày ngọt ngào. Tôi làm sao có thể ngăn cản?!
“Hôm nay anh gặp được chuyện rất vui, em muốn nghe không?” Bắc Bắc đã đóng cửa nhà tắm lại, nhưng giọng nói của anh vẫn rất vui vẻ, tuyệt đối không hàm hồ…
“Em không muốn nghe.” Tôi trả lời rất nhẹ….rất nhẹ.
Dĩ nhiên Bắc Bắc không có nghe, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy cùng với tiếng nói nghe không rõ của anh. “….. Anh gặp lại một người bạn mất tích đã lâu…..Cô ấy mới từ nước ngoài trở về, còn sinh được một đứa con thật đáng yêu….Vài ngày tới bọn anh dự định họp lớp…Cô ấy xin anh giúp tìm cho con cô ấy một nhà trẻ tốt…..”
Lời Bắc Bắc nói, tôi thật sự không có nghe được bao nhiêu…..Anh vui, anh sướng đều không liên quan đến tôi…. Tôi đột nhiên phát hiện, cuộc đời của anh, tôi đã không còn muốn tham dự vào.
Tôi kéo chăn lên cao che kín tất cả…..Trong chăn, tôi không ngừng rơi nước mắt…..
Vì sao, cuộc đời của tôi, đã kết thúc như vậy?.
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Hai mươi ngày…..nháy mắt đã trôi qua……
Không biết nên hạnh phúc hay là bất hạnh, kinh nguyệt của tôi không thấy xuất hiện…..
Tôi giật mình im lặng ngồi trong công viên, trong tay nắm que thử thai đã hiện lên hai vạch màu đỏ…..
Đối với sinh mệnh mới trong bụng, tôi chưa từng cảm thấy sung sướng…Tôi không thể thích nó, vì nó là quà tặng của phản bội. Tôi không thể chán ghét nó, vì nó là đứa con của người đàn ông mà tôi yêu tha thiết…..
Tôi biết, bởi vì nó đã tượng hình, cuộc đời của tôi cũng đã thay đổi.
Xoa cái bụng còn bằng phẳng, tôi thương lượng cùng đứa bé. “Nếu mẹ cố gắng yêu thương con, con cũng có thể yêu thương mẹ, được không? Đừng giống như cha con…..”
“Mẹ sẽ vô cùng, vô cùng cố gắng quên đi, con đã đến đây bằng cách nào, có thể sau này con cũng làm cho mẹ vui vẻ cười không?”
Thì ra, năm tôi 20 tuổi….đã bắt đầu không nở nụ cười nữa….
“Mẹ thật sự sẽ rất cố gắng yêu thương con…Bởi vì, bất luận thế nào…con cũng là con của anh ấy, mà mẹ yêu cha con….”
Dưới bụng run rẩy một chút, giống như đứa bé đã nhận lời hứa hẹn…..
Thương lượng xong, tôi thu lại nước mắt, nở một nụ cười….
Tôi muốn nói cho Bắc Bắc biết, tôi có thai, bất kể vẻ mặt của anh có bao nhiêu kinh ngạc, bao nhiêu khó tin
Tôi hướng về phía nhà mình bước đi, đã nhận ra sự thật, đã hạ quyết tâm, bước chân tôi ngược lại thoải mái hơn…
Tôi tin tưởng…. Bắc Bắc sẽ là người cha tốt!.
Tôi tin tưởng….. sau này có đứa con, anh sẽ càng cố gắng xây dựng gia đình hơn!
Tôi tin tưởng…..anh vẫn là người đàn ông tốt của Trầm gia!
Điện thoại cầm tay của tôi vang lên…
“Y Y, khi nào thì em về nhà?” Tiếng của Bắc Bắc dịu dàng nói trong điện thoại…
“Nhanh thôi, anh về chưa?... Anh có thể về sớm chút không? Em có chuyện muốn nói với anh.”
“Anh đã về nhà rồi, đúng lúc quá, anh cũng có chuyện muốn thương lượng cùng em đây!” Bắc Bắc cười, rõ ràng tâm trạng thật vui vẻ.
“Được, em lập tức về đây.” Tôi gật đầu, cúp điện thoại…
Tâm tình của Bắc Bắc vui vẻ, như vậy đêm nay nói cho anh biết là một thời cơ tốt….
Vừa mở cửa vào nhà.… trong phòng hơi tối, có chút ánh sáng lãng mạn, trên bàn cơm có bình hoa hồng, ở giữa có dĩa thịt bò….
Tôi sửng sốt…..Tôi đi lại gần, Bắc Bắc ngẩng đầu lên nhìn tôi, trên mặt anh nụ cười lan rộng… đó là một nụ cười tràn đầy
Bắc Bắc đón tôi, tươi cười thật dịu dàng…..Anh kéo tôi lại, ấn tôi ngồi xuống ghế bàn cơm….
“Nếm thử đi, lần đầu tiên anh làm thịt bò bít tết, không biết ăn có được không?” Bắc Bắc gắp một miếng thịt bò nhỏ đưa lên môi của tôi.
Tôi há miệng nuốt xuống…..Rất mềm, ăn rất ngon….Nhưng lòng của tôi không yên….
Dich Bắc nắm bàn tay nhỏ bé của tôi, ngồi xổm trước mặt tôi cười đến thật dịu dàng..
“Y Y, anh muốn cùng em thương lượng một việc.”
“Anh nói đi.” Tôi khó khăn gật đầu…Tôi cũng có một việc muốn thương lượng cùng anh.
“Anh muốn trước năm nay chuẩn bị một tiệc cưới, cho em một đám cưới thật long trọng, được không?” Bắc Bắc cúi đầu, bàn tay đút vào túi quần, không biết tìm cái gì….. ((&_&))
“Trước năm nay chỉ sợ không được.” Tôi lắc đầu, trong lòng không có cảm động, không có vui sướng…
Tay Bắc Bắc dừng lại, ngạc nhiên. “Vì sao không được?.....”
“Bởi vì em có thai!”… Tiếng nói của tôi hết sức bình tĩnh.
Cho dù bây giờ bắt đầu chuẩn bị đi nữa, ba bốn tháng sau, bụng của tôi đã lớn, không thể gặp a
“Có….có….có…. thai?.....” Bắc Bắc chưa từng có kinh ngạc qua như vậy, khó có thể nhận ra, ngay lời nói cũng không hoàn chỉnh…
“Đúng, em mới biết được.” Tiếng của tôi vẫn bình tĩnh như vậy…
Bắc Bắc nhìn tôi chằm chằm, bàn tay đang nắm chặt tay tôi, cũng từ từ buông ra, nụ cười dịu dàng không một chút đọng lại, cuối cùng, ánh mắt anh chứa lạnh lẽo hỏi. “Ai là cha đứa bé? Giang Mạnh Kì à?”
Giang Mạnh Kì? Tôi thật sự rất muốn…. rất muốn cười to, thì ra anh luôn luôn chú ý đến nụ hôn ấy…
Chuyện này rất đáng để chê cười, nhưng tuyệt đối không buồn cười…
Tôi cười lạnh một chút, không có trả lời.
“Khi đó anh đã có nói qua, nếu người em muốn là cậu ấy, anh có thể rút lui! Nhưng tại sao bây giờ mới nói cho anh biết?.. Khi anh, khi anh…” Bắc Bắc khó chịu nắm chặt tay, ánh mắt khó có thể che nổi sự đau đớn.
“Là của anh.” Tôi không muốn giải thích vô nghĩa, ngắn gọn trả lời anh.
Bắc Bắc ngẩng mạnh đầu nhìn tôi, trong mắt ánh mắt kinh ngạc càng đậm.
“Hai mươi ngày trước, lúc 2:30 chiều, anh không phải gặp qua Tống Nhiếp Thần sao?” Tôi cười lạnh hỏi.
“Đúng, anh….”
Tôi ngắt lời a“Vì thế hai người là hai cây củi khô bốc lửa, anh nhất định không thể tưởng tượng được anh ta thừa cơ trộm giống của anh, đưa cho mẹ anh và em.”
Bắc Bắc khó có thể tin nhìn tôi. “Cho nên ngày đó cậu ta cứ quấn quít lấy anh!?”
“Y Y, em và mẹ xem anh là cái gì? Sinh một đứa con đối với các người quan trọng như vậy sao? Vì sao nhất định phải như vậy, không thể thuận theo tự nhiên sao?!” Tiếng của Bắc Bắc phẫn nộ vút cao.
“Không thể! Bởi vì, em và mẹ anh đã không đủ tin tưởng để chờ đợi.” Tiếng của tôi nghe rất lạnh lẽo. “Nếu chờ đợi có ý nghĩa, Bắc Bắc, anh có cùng Tống Nhiếp Thần lên giường không? Anh có để cho anh ta thành công trộm giống của anh không? Bắc Bắc, đừng nói dối, chúng ta không ai lừa được ai. Tương lai của chúng ta, không thể nào có hạnh phúc.”
“Tương lai chúng ta không thể nào có hạnh phúc?” Giọng Bắc Bắc nản lòng, thoái chí, muốn cười lại cười đến thật bất đắc dĩ trong khổ sở. “Vì thế, nên em cũng không hỏi qua anh một tiếng, liền có thai? Như vậy coi anh là cái gì đây? Ở trong lòng em, anh là cái gì? Các người muốn chỉ là một đứa con thôi sao? Bởi vì anh không cho, nên hai người đem anh ra sắp đặt?”
“Bắc Bắc, anh nói cái gì cũng vô dụng, anh cùng Tống Nhiếp Thần lên giường mà em là người có thai…đơn giản chỉ là như vậy.” Tôi xoay người, ngay cả một cái liếc nhìn anh, cũng không nguyện ý…
Tôi muốn chính là một đứa con sao? Nếu có thể lựa chọn, tôi thà rằng ngày đó, không gặp Tống Nhiếp Thần đưa cho tôi ống thủy tinh có chứa chất dịch đó. Nếu có thể lựa chọn, tôi thà rằng lựa chọn anh không phản bội tôi!
“Nói cho anh biết đi, Đồng Tử Y! Em đã sớm không còn yêu anh nữa? Cho nên cứ như vậy sắp đặt anh, em cũng không có cảm giác đau lòng?” Bắc Bắc dùng sức nắm lấy bả vai tôi, dùng sức rất mạnh, giống như muốn bóp nát t
“Nếu em không yêu anh, em sẽ vì anh sinh con sao!? Em—Đồng Tử Y— sẽ không sinh con cho người đàn ông mình không yêu!” Tôi dùng sức đẩy anh ra, áp lực bi thương toàn bộ bộc phát. “Anh dựa vào cái gì mà chỉ trích em? Vì sao không tự trách mình phản bội, khinh thường em!? Anh tôn trọng qua cuộc hôn nhân này sao? Nếu anh có tôn trọng, như vậy mời anh hãy vỗ ngực lớn tiếng nói cho em biết… ngày đó anh cùng với Tống Nhiếp Thần không có lên giường đi!”
Trong đôi mắt của Bắc Bắc lý trí từng chút từng chút một quay về. Anh im lặng nhìn tôi đau đớn, nhìn tôi điên cuồng.
Khi Bắc Bắc bình tĩnh lại, cuối cùng anh mở miệng, tro tàn một mảnh. “Đúng, ngày đó anh cùng với cậu ta lên giường, đó là vì anh cùng cậu ta thỏa thuận, từ nay về sau cậu ta sẽ không tiếp tục quấy rầy anh nữa…”
Tôi không tin! Hẳn phải là từ nay hai người quang minh chánh đại ở cùng một chỗ chứ!?
Bây giờ, họ ngay cả một chút tin tưởng nhau cũng đã không còn….
“Anh sẽ trở về nhà này, từ nay về sau, trong mắt anh, trong lòng anh, chỉ có em…cho nên….”
Khóe môi tôi giơ lên, thành một nụ cười lạnh lẽo…..
Bắc Bắc bình tĩnh nhìn tôi, chậm rãi mở miệng. “Nếu em muốn anh nói, thì anh muốn nói, em phá bỏ cái thai đó đi!”
Tôi trừng lớn mắt, khó có thể tin tưởng được bản thân mình rốt cuộc là nghe được cái gì…
“Anh….Anh nói nghe lại lần nữa xem?” Giọng của của tôi run lên. Không thể nào, không thể nào!. Bắc Bắc của tôi, tâm địa thiện lương…nhất định là tôi nghe lầm!
Sắc mặt Bắc Bắc không thay đổi nói. “Mỗi một đứa bé sinh ra đều là thiên sứ, là kết tinh của tình yêu, anh không cần đứa bé này! Giữ lại nó, trong lòng chúng ta mãi mãi có một cây gai không thể nhổ ra được. Bởi vì, nó không mang ý nghĩa của tình yêu, tin tưởng, ấm áp, mà là lường gạt, phản bội, lạnh lẽo!”
Tôi nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt anh thật nghiêm túc, ngưng trọng, tôi nhìn kỹ mới hoảng hốt phát hiện, Bắc Bắc không phải tức giận, không phải hành động theo cảm tính. Anh thật sự…. thật sự… thật sự không muốn đứa con này!
“Bắc…Bắc…. nó… nó là con của chúng ta……Em sẽ quên hết tất cả! Em cam đoan, Bắc Bắc, đừng như vậy!...Em muốn nó, em thật muốn nó mà! Đôi mắt nó sẽ giống anh, nó là con chúng ta!” Hai tay tôi run rẩy níu lấy tay áo anh….
“Phá bỏ nó!” Bắc Bắc lạnh lùng đẩy hai tay của tôi, dùng ngữ khí không hề lay chuyển nói. “Bất cứ chuyện gì anh đều có thể nhân nhượng em, nhưng cái thai này...không thể!”
Lần đầu tiên, Bắc Bắc dùng ngữ khí lạnh như đá nói với tôi, dùng ánh mắt quyết liệt nhìn tôi…
“Anh sẽ giúp em tìm chỗ thủ thuật.” Nói xong, Bắc Bắc không chút do dự đi thẳng ra ngoài cửa.
Bắc Bắc quyết liệt như vậy, lạnh lùng như vậy, xa lạ đáng sợ…. Tôi mở to đôi mắt thất thần ngã xuống sàn nhà.
Bình hoa hồng lãng mạn trên bàn đùa cợt khi chứng kiến tất cả cảnh này…..
Trời sáng rồi nói tạm biệt Trời sáng rồi nói tạm biệt - Đản Đản 1113