A dirty book is rarely dusty.

Author Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 706 / 5
Cập nhật: 2017-09-24 22:56:17 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyển 3 - Chương 03-04
hương thứ ba — Chờ đợi
Tôi quẹt nước mắt thật nhanh, vui sướng bước ra mở của…cuối cùng Bắc Bắc vẫn không bỏ được Y Y?!!...
Cửa mở ra, nụ cười bỗng ngừng lại,
“Tiểu Đồng, cậu sao rồi? Trời bão, mình lo lắng cho cậu, buổi tối hôm nay mình ở với cậu!” Đại Đồng cầm dù, tóc có chút ẩm ướt…
Tôi thật khờ, anh có chìa khóa mở cửa, cần gì phải bấm chuông?
“Cám ơn, chúng ta cùng nhau ngủ sớm một chút đi, khi ngủ mình sẽ không sợ hãi nữa.” Tôi nghe tiếng nói của mình thật trống rỗng.
Nằm trong chăn, nhắm mắt lại, tôi không có để ý tới Đại Đồng, từ từ tôi cũng chìm vào giấc ngủ.
Thì ra, khi ngủ, thật sự sẽ không còn sợ hãi nữa…
......
Buổi sáng, khi mở mắt tỉnh dậy, ánh nắng đã chiếu bốn phía….Vì sao bão táp có thể lặng lẽ quay lại, mà tôi cùng anh lại không thể?
Đại Đồng nhào ra ngoài cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì....
“Anh ấy đi rồi.” Đại Đồng thì thào.
“Ai đi rồi?” Tôi một bên mặc quần áo, một bên vô tình thuận miệng hỏi…
“Anh Bắc Bắc ấy!” Đại Đồng thản nhiên trả lời, hoàn toàn không cảm thấy đáp án này, biến tôi trở thành ngu ngốc.
“Cậu nói...... Ai, ai? Anh ấy, anh ấy……” Tôi bỗng nhiên nói lắp, cũng không biết mình muốn hỏi cái gì....
“Đêm qua anh ấy đến đón mình lại ngủ với cậu đấy! Anh ấy nói trong nhà cúp điện, cậu sợ… Anh ấy nói buổi tối có việc nên không thể về nhà cùng cậu cho nên chở mình lại đây ở với cậu!” Đại Đồng hoang mang nói tiếp. “Lạ thật, rõ ràng anh ấy nói có việc, nhưng mình nhìn thấy xe anh ấy ở dưới lầu cả đêm.”
“Tại sao cậu không nói sớm một chút!” Tôi chạy nhanh tìm bộ quần áo, tôi muốn đi ra ngoài….
“Đêm qua cậu có để ý đến mình đâu chứ, vừa nhìn thấy mình liền la lên buồn ngủ, mình có cơ hội nào mà mở miệng đâu! Ê! anh ấy đã đi rồi….”
Tôi vọt xuống tới dưới lầu, quả nhiên, không thấy bóng dáng chiếc xe….
Tôi thấy ánh nắng độc ác chiếu trên người tôi, cuối cùng tôi chỉ cảm thấy lạnh thấu xương…
Bắc Bắc…. em sẽ chờ anh trở về.
......
Buổi tối, tôi ở nhà im lặng ăn mì gói….Từ ngày đó về sau, tôi không còn ngược đãi bản thân mình nữa, ăn một ngày ba bữa, tuy rằng chất lượng thức ăn kém cỏi, nhưng mà tốt xấu gì cũng làm no bụng của mình…..Tôi muốn chờ anh về!...Cho nên, tôi không thể bệnh..
“Leng keng!” Chuông cửa vang lên.
Sẽ là ai đây? Đại Đồng sao? Gần đây cô ấy thường đến ngủ cùng tôi…Cửa vừa mở ra…Tôi sửng sốt.
“Mẹ.” Tôi chạy nhanh đến mời Trầm mẹ vào
Ánh mắt Trầm mẹ vẫn lạnh như băng nhìn quanh bốn phía, hai chữ bất mãn còn viết rõ ràng trên mặt.
“Dịch Bắc đâu?” Bà vừa vào cửa, đã hỏi ngay..
“Bắc...... anh ấy có việc đã đi ra ngoài, còn chưa có trở về ạ!” Tôi nuốt nước miếng, lựa chọn câu trả lời an toàn nhất…
“Cô ăn mì gói?” Ánh mắt lạnh lùng của bà đã đảo qua tô mì gói còn chưa hết nóng của tôi.
Tôi gật đầu, trong lòng bất an càng thêm trầm trọng.
Quả nhiên, tôi không kịp ngăn cản, bà bước một bước dài về phía nhà bếp, mở tủ lạnh ra…..Bên trong rỗng tuếch..
“Nói! Có phải Dịch Bắc đã thật lâu không có về nhà? Nó ở nơi nào?!” Bà đóng sầm cửa tủ lạnh lại, giọng điệu lạnh lẽo mang theo thế tấn công cường hãn ào ạt.
Tôi nghẹn lời, không biết nên giải thích như thế nào…..
“Có phải cô làm chuyện gì tổn thương trái tim nó, khiến nó ngay cả cha mẹ cũng không liên lạc?! Trả lời tôi!”
Trầm mẹ từng bước tiến tới gần, tôi từng bước lùi về phía sau….Tôi không thể giải thích, ánh mắt thiếu tự tin không thể nhìn bà.
“Tôi nghe nói gần đây cô hay lui tới cùng một nam sinh. Nói! Có phải cô đã làm chuyện gì có lỗi với
“Con không có!” Tôi lớn tiếng phản bác.
Nói xấu tôi cái gì cũng được, nhưng không thể nói xấu tôi quan hệ tình ái không rõ rang với người khác….
“Vậy tại sao đã một tháng rồi Dịch Bắc không về nhà?! Đừng phủ nhận, trước khi ấn chuông cửa, tôi đã hỏi qua hàng xóm rồi!”
“Đúng, anh ấy một tháng rồi không về nhà…..” Tôi dùng răng cắn môi dưới lại…Thật sự không biết nên bắt đầu giải thích lý do vì sao anh không có về nhà.
“Đừng có ý nghĩ gạt tôi, hai người chỉ là tranh cãi vặt vảnh. Con tôi sinh tôi còn không biết sao? Nó yêu thương cô giống như sinh mệnh của mình, nếu nói là tranh cãi vặt vảnh, nó sẽ không bỏ cô một mình ở nhà ăn mì gói?!”
Trái tim của tôi đau đớn, tôi biết, Bắc Bắc luôn luôn đối với tôi vô cùng tốt, tôi không thể nào biện giải…..
“Y Y, làm người phải có lương tâm! Bắc Bắc sống nội tâm, không hướng ngoại giống như cô, nhưng nó vì cô mà trả giá nhiều, không phải sao? Gần đây tôi vô tình biết được, một năm trước, giáo sư của nó vốn chuẩn bị cử nó đi nước ngoài làm nhà nghiên cứu, nhưng nó không thèm cân nhắc suy nghĩ, liền lập tức cự tuyệt. Cô nói xem, nó là vì ai?!”
Hai mắt tôi mở lớn, thật sự cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe Bắc Bắc đề cập qua…
“Lúc hai đứa vừa mới kết hôn, Tiểu Lệ thường xuyên chạy tới tìm cô tra hỏi, nó cho rằng cô không xứng với anh trai nó, nhưng tại sao sau đó, nó không hề tới nữa? Ngày lễ, ngày tết mọi người họp mặt, nó cũng đối xử với cô khách khách khí khí. Cô cho là nó thật sự chấp nhận cô sao? Là Dịch Bắc nói với nó, nếu không tôn trọng chị dâu, thì đừng nhìn người anh trai này.”
Tôi im lặng.
“Tôi biết cô còn trẻ, thế giới bên ngoài đầy rẫy ong bướm dụ hoặc, cậu nam sinh theo đuổi cô cũng có điều kiện rất tốt, nhưng cô cũng không thể đối xử với Dịch Bắc như vậy!” Xem ra bà đã điều tra chuyện của Giang Mạnh Kì rõ ràng, hơn nữa còn nhận định tôi lăng nhăng bên ngoài, muốn bỏ rơi Bắc Bắc.
Tôi hoàn toàn vô lực giải thích. “Con không có! Mẹ…..”
Tôi vừa định nói thêm, thì điện thoại vang lên, lúc này ánh mắt Trầm mẹ đang nghi ngờ nên tôi không thể không nhấc máy… “Đồng Tử Y, tôi là Tống Huyên Oánh.”
Tôi nhíu mày một chút, có chút bất ngờ, giọng điệu cũng không khách sáo. “Có việc gì sao?”
“Cậu tới….” Cô ta nhanh chóng cho địa chỉ. “Có việc thương lượng cùng cậu!”
“Không có hứng thú!” Nghe giọng cô ta có điểm bất hảo, tôi từ chối ngay…
Tôi định cúp máy thì lời nói của cô ta làm tôi ngơ ngẩn cả người. “Đừng lạnh lùng như thế, không nghĩ tới, bạn trai của cậu cùng bọn này là một ruột với nhau, có cái gì thanh cao đâu….”
“Cậu có ý gì?” Tiếng của tôi run rẩy…
“Bạn trai cậu học ở trường y XX phải không? Nếu nửa tiếng sau mà cậu không đến, ngày mai toàn bộ học viện y sẽ biết bạn trai của cậu là Gay, nếu họ không tin, tôi có thể cung cấp “chứng cớ
“Cậu không được làm vậy!” Tôi lớn tiếng chất vấn. “Cậu muốn cái gì? Cậu nói đi!”
Danh dự của Bắc Bắc là quan trọng nhất, ở Trung Quốc tràn ngập ánh mắt kì thị, tôi không thể để cho anh chịu một chút tổn thương nào…
“Muốn tôi không dính vào, cậu cứ lại đây giúp tôi hết cô đơn, tôi sẽ tự nhiên không dính vào chuyện đó!” Cô ta đưa ra yêu cầu của mình..
“Được! Tôi lập tức qua đó!” Tôi chấp nhận không cần suy nghĩ.
Bị lợi dụng sờ mó một chút thì sao chứ? Chỉ cần bảo toàn Bắc Bắc, tôi làm cái gì cũng được.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng ngữ khí dịu dàng ôn hòa nói với Trầm mẹ. “Mẹ, thật ngại quá, con có chuyện gấp phải ra ngoài một chút!”
......
Bởi vì quá mức lo âu, tôi không chú ý, phía sau có một chiếc taxi vẫn theo tôi…
………
Đó là một ngày, thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi …..
Chương thứ bốn — Lòng đã nguội lạnh
Xuống xe, ấn chuông cửa, động tác lưu loát, không có một tia do dự….
Chỉ là tôi không chú ý tới, sau chỗ tôi đứng năm thước có một mệnh phụ cao quý đứng ở đó.
Cửa mở ra, Tống Huyên Oánh tà mị đứng trước cửa mặc một bộ quần áo theo phong cách đàn ông…..
“Cậu muốn như thế nào?” Tôi vừa đến đã trực tiếp hỏi ngay...
Cằm tôi bị cô ta nhẹ nhàng nắm lấy, mờ ám vuốt ve, tôi khó chịu nhịn xuống, không muốn phát hỏa.
“Y Y, không nghĩ tới cậu nhìn xa trông rộng, ngàn chọn vạn tuyển, ngược lại chọn đúng tên Gay làm bạn trai.” Cô ta đáng tiếc lắc đầu, hé ra vẻ mặt tràn ngập thương tiếc..
Tống Huyên Oánh là một người đồng tính luyến ái rõ ràng, cô ta không che dấu khuynh hướng thích người cùng phái của mình. Thậm chí thông qua trang phục, ngôn ngữ kiêu ngạo tuyên bố cô ta thích con gái. Khuôn mặt của cô ta thật đẹp, không phải vì sinh ra trong thân hình phụ nữ mà bởi vì mang dáng vẻ quá mức khí khái anh hùng.
“Cậu lấy đâu ra tin tức này?” Tôi phải biết rõ nơi phát ra tin tức mới có biện pháp bảo vệ Bắc Bắc tốt nhất…
“Cậu nhất định không thể tưởng tượng được......” Rốt cuộc cô ta cũng thả cằm tôi ra, dựa thẳng người vào cạnh cửa, đắc ý cười. “Anh ruột của tôi là Tống Nhiếp Thần…thật là có duyên phận, tôi coi trọng cậu, mà anh trai tôi lại vừa vặn coi trọng bạn trai của cậu
Cô ta hài lòng nhìn tôi, còn tôi mở to mắt kinh ngạc không thôi…..
“Một tháng nay bạn trai cậu đều ở đây….mỗi ngày…cùng anh trai của tôi thật….kịch liệt nha…”
Đầu của tôi bị túm lấy từng chút, từng chút một, tôi không cho phép cảm xúc của mình không khống chế …
“Cậu muốn vào xem không? Trầm Dịch Bắc cùng anh trai tôi hiện đang ở trong phòng … tình hình chiến đấu rất kịch liệt nha!” Cô ta lùi về sau, cười như không cười làm cái động tác “Mời”.
“Không cần!” Tôi lập tức từ chối. “Tôi đi về đây!”
Không cần lăng trì lòng của tôi như vậy …….Tôi vừa xoay người đã bị một lực đẩy tưởng chừng đánh ngã…
Tôi kinh ngạc nhìn Trầm mẹ túm lấy cổ tay của Tống Huyên Oánh, kích động khó có thể tin hỏi. “Cô nói cái gì? Cô nói con tôi ở bên trong này lm cái gì?” Bà kích động đến mức không còn là một mệnh phụ cao quý nữa.
Tôi kinh hoảng, lập tức ý thức được mình bị hoài nghi là người vợ “vụng trộm” nên mẹ chồng theo dõi, tôi chạy lại ngăn, hai tay ôm lấy cánh tay của bà. “Mẹ đừng nghe cô ta nói bậy, cô ta bệnh thần kinh đó, chúng ta về nhà đi!”
Nhưng Trầm mẹ hoàn toàn không thèm nhìn tôi, Tống Huyên Oánh lại có ý định xem kịch vui, thối lui một chút, không quên “có lòng tốt” nhắc nhở. “Phòng thứ nhất bên tay phải, anh trai tôi không có thói quen khóa cửa!”
Tôi dập không được sự phẫn nộ, hoảng sợ,….. tôi thật sự đã cố hết sức…
Tôi đi theo sau Trầm mẹ, kéo tay áo của bà, lại giống như bị bà kéo đi. “Ầm” một tiếng, cửa bị đá văng ra…
Quả nhiên, cửa, không khóa..
Nhất thời, Trầm mẹ bị đông cứng như hóa đá…..Tôi đứng phía sau bà, cho dù cửa bị đá văng, tôi cũng đã nhắm chặt hai mắt lại.
Nhưng trong lúc vô tình rình xem, cảnh này như đã khắc sâu trong tim, đau đớn đến không thể thở nổi.
Trong phòng cảnh xuân vô hạn......
Hai người đàn ông trần truồng…..Tống Nhiếp Thần quỳ gối bên giường, đầu của anh ta chôn ở phía dưới đũng quần của Bắc Bắc, trên trán của Bắc Bắc đổ rất nhiều mồ hôi lạnh……......
Trong nháy mắt khi cửa bị mở ra, hai người ở trên giường, cũng trở nên hóa đá…
......
“A——” Một tiếng thét thê lương, tôi bất chấp lòng đau như xé rách, vội vàng mở mắt, Trầm mẹ đã té xỉu ở trên người tôi, cơ thể bà áp lên, làm tôi cũng ngã trên sàn nhà.
Bắc Bắc bừng tỉnh, hoảng hốt, bối rối kéo quần lên, thậm chí chưa kịp kéo xong đã vội vàng chạy tới…
Tôi định nâng bà dậy, lại bị một tiếng nói lớn ngăn lại. “Đừng chạm vào, đừng nâng đầu của mẹ lên, mẹ bị huyết áp cao…!”
Bắc Bắc vội vàng lấy điện thoại gọi cấp cứu. “Ở đây là…. Phụ nữ, 50 tuổi, bình thường bị huyết áp cao, vừa mới té xỉu, có khả năng trúng gió… Xin cho xe chạy nhanh lại đây…”
Cúp điện thoại, Bắc Bắc kinh ngạc, tôi cũng như vậy. Hiện tại điều mà mọi người có thể làm chỉ là lo lắng chờ đợi…
“Vì sao hai người ở chỗ này?” Bắc Bắc ngồi bên mẹ anh, không có ngẫng đầu nhìn tôi, cất tiếng hỏi, rất nhẹ….rất nhẹ….
Tại sao rõ ràng trong lòng đã định tội tôi, cũng không lớn tiếng rống giận, chỉ trích?! Anh chưa từng để tôi thua thiệt cái gì, cho dù là tình huống này, cũng khống chế cảm xúc của mình sao?!
Bối rối, đau lòng, bi thương, và cả lo lắng, một cơn tức giận mang theo tính hủy diệt, tôi phẫn uất, nói. “Đúng như những gì anh nghĩ! Anh tôi biến tôi trở thành một người đàn bà bị chồng ruồng bỏ, cho nên tôi trả thù anh! Tôi cố ý mang theo mẹ anh tới đây để bà nhìn thấy tất cả cảnh này! Tôi chính là muốn thông qua chuyện này để bà ấy tạo áp lực với anh, kêu anh về nhà! Tôi chính là người đàn bà đáng giận như vậy đó!”
Không thể phát hết lửa giận, tôi nghĩ muốn tranh chấp một hồi, cho dù có tranh cãi đến sập cả mái nhà, cũng tốt hơn như bây giờ!
Bắc Bắc nhướng mắt, cố gắng đè nén tức giận, thật lâu sau, anh mới thốt ra một câu. “Em biết rõ mẹ bị huyết áp cao, không thể chịu được kích động…”
Đây là Bắc Bắc, vĩnh viễn không muốn cãi nhau, lúc nào cũng kiềm chế…
Anh xoay đầu, không hề nhìn tôi.
Tôi muốn khóc, nhưng lại bắt đầu cảm nhận được, cái gì gọi là mùi vị nước mắt khô c
“Trầm Dịch Bắc! Đó là mẹ của anh, không phải của tôi! Tôi không cần biết bà ta có bệnh gì, không thể chịu được loại kích động nào!” Tôi đứng dậy, lời nói không tốt độc ác tùy tiện thốt ra từ miệng.
Không có giây phút nào tôi không trông ngóng anh trở về nhà, giờ phút này lại bắt đầu dùng lửa giận thiêu rụi con đường về nhà của anh.
Chỉ số đo lường cảm xúc* của tôi không cao, cảm xúc của tôi sắp hỏng mất rồi, trong lúc này không có cách nào có thể cười an ủi anh (*nguyên bản EQ: Emotional Quotient )
Thì ra….. Trong miệng nói không để ý anh cùng ai thân mật nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh đó, không thể không tổn thương, không thể không hận, không thể không oán, không thể không giận.
Tôi xoay người, hướng ra phía cửa.
Bắc Bắc không có ngăn tôi lại.
......
“Cậu còn muốn chạy? Cậu nói sẽ cùng với tôi!” Tống Huyên Oánh ngăn cản bước chân tôi…
“Cậu muốn cái gì? Thân thể tôi sao? Được, lấy đi.” Tôi rống giận, cảm xúc đã hoàn toàn biến mất.
Sảng khoái của tôi ngược lại làm cho Tống Huyên Oánh ngây ngẩn cả người….
“Phòng của cậu ở chỗ nào? Tùy cậu muốn làm gì thì làm. Về sau cút hết đi cho tôi!” Tôi hét lớn, hai nắm tay nắm chặt lại run run ở bên mạn sườn, tù muốn đánh người…
Tống Huyên Oánh thấy tôi tức giận muốn giết người, nuốt nước miếng xuống, nhưng đồng thời cũng không muốn bỏ qua cơ hội này. “Phòng của tôi…ở bên kia…..chúng ta vào đi thôi….tôi, tôi cam đoan sẽ thật dịu dàng.”
Cô ta còn chưa nói xong, cơ thể tôi đã bị một người khác chặt chẽ dùng sức khóa chặt vào trong ngực, người đó tức giận. “Ai cho phép cô đụng vào cô ấy? Các người ai dám đụng vào cô ấy, tôi sẽ giết chết hết, cho dù có phải ngồi tù!”
Bắc Bắc ương ngạnh như vậy, hù dọa đến mọi người, trong đó bao gồm cả tôi.
“Dịch Bắc, cho cô ta đi theo em gái của em đi, thành người một ruột cả, đối với ai cũng đều tốt mà!” Tống Nhiếp Thần đã ăn mặc chỉnh tề, chậm rãi khuyên bảo, trong giọng nói lại cất giấu sự hủy diệt cùng ghen tị.
“Không cần nói nữa! Bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng đến chuyện làm tổn thương cô ấy!” Giọng điệu của Bắc Bắc lạnh lẽo như băng.
Nên cảm động sao? Ít nhất, ở trong lòng anh, đứa “em gái” này quan trọng hơn so với “tình nhân”.
Mà lòng của tôi đã chết lặng từng mảnh, tôi lạnh lùng đẩy anh ra. “Yên tâm đi, có thể làm tôi tổn thương, cho tới bây giờ chỉ có anh!”
Nói xong, tôi không hề quyến luyến sải bước rời khỏi căn phòng làm cho tôi gặp phải cơn ác mộng.
......
Một trái tim nóng bỏng lúc nào cũng yêu thương anh, bởi vì chính mắt nhìn thấy sự phản bội của anh mà nó đã l đến cực điểm.
Tôi không còn cách nào ngăn cản bản thân đừng yêu anh, cũng không có biện pháp ngăn lòng mình đừng nguội lạnh.
......
Thì ra, tình yêu thật sự quá tra tấn giày vò, quá ghen tị khổ sở, quá vô vọng đợi chờ…
......
Bắc Bắc đứng ở phía sau tôi, chỉ có thể im lặng nhìn tôi rời đi…..
Trời sáng rồi nói tạm biệt Trời sáng rồi nói tạm biệt - Đản Đản 1113