Books are immortal sons deifying their sires.

Plato

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1686 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14 - Phần 1
HƯƠNG 14: ARYA
Dòng sông như một dải ruy băng màu xanh lục lóe lên trong ánh nắng buổi sớm. Cỏ lau mọc dày đặc dọc hai bờ, Arya nhìn thấy một con rắn nước bò nhanh trên mặt sông, những làn sóng gợn lên sau nó. Trên đầu, một con diều hâu lười nhác bay lượn thành từng vòng.
Nơi đây nhìn qua thật bình yên… cho đến khi Koss nhìn thấy xác người. “Kia kìa, trong đám cỏ lau”, hắn chỉ và Arya nhìn thấy. Đó là thi thể của một người lính, không còn hình người và bị phù thũng. Chiếc áo choàng xanh ướt đẫm vướng vào một cọc cây và một đám cá nhỏ đang rỉa mặt hắn. “Tôi đã nói với cậu có người chết mà,” Lommy thông báo, “trong nước có vị đó.”
Khi Yoren nhìn thấy thi thể đó, ông thở dài. “Dobber, kiểm tra xem trên người chết có cái gì không. Áo giáp, dao, tiền, bất kể thứ gì.” Vừa nói ông vừa thúc ngựa tiến vào giữa sông nhưng con ngựa không chịu bước về khu vực đầy bùn mềm đó, hơn nữa ở bãi sậy mực nước càng lúc càng sâu. Yoren tức giận cưỡi ngựa quay trở lại, dưới gối con ngựa dính đầy bùn nhớp nháp. “Chúng ta sẽ không vượt qua được chỗ này. Koss, cậu cùng tôi đi về phía thượng nguồn, tìm xem có chỗ cạn nào không. Woth, Gerren, các cậu đi về phía hạ lưu. Những người còn lại đợi ở đây. Đặt một trạm gác ngoài.”
Dobber tìm thấy một bao da trên lưng thắt lưng người chết. Bên trong có bốn đồng và một bó tóc vàng được thắt lại bởi một sợi ruy băng đỏ. Lommy và Tarber cởi quần áo và bắt đầu lội qua và Lommy lấy tay bốc một nắm bùn ném qua Hot Pie, gào to: “Mud Pie (Bánh Bùn)! Mud Pie!” Phía sau xe hàng, Rorge chửi ầm lên đe dọa bọn chúng sẽ thoát ra khi Yoren rời đi, nhưng không ai để ý đến hắn. Kurz dùng tay không bắt cá, Arya đứng nhìn xem hắn làm cách nào, hắn đứng yên lặng như nước, rồi bàn tay như con rắn thụp thật nhanh con cá lượn lờ. Không có vẻ gì cho thấy bắt cá khó cả, cá dù sao cũng không có móng vuốt.
Vào giữa ngày, những người khác đã quay lại Woth thông báo về một cây cầu gỗ cách đây nửa dặm về phía hạ lưu, nhưng đã bị ai đó đốt. Yoren nhổ một cây cỏ lên. “Những con ngựa có thể bơi qua sông, lừa cũng có thể được, nhưng xe kéo thì không có cách nào. Và khói bốc lên từ hướng Bắc và hướng Tây, đám cháy mỗi lúc to hơn, ta nghĩa ở bên bờ này của sông có khi an toàn hơn.” Ông nhặt một cành cây dài và vẽ một vòng tròn trên bùn, vẽ một đường thẳng ngăn cách. “Đó là Gods Eye, dòng sông ở phía Nam. Chúng ta ở đây.” Rồi ông lại tạo một vòng tròn bên trong danh giới của dòng sông, dưới vòng tròn lớn. “Chúng ta không thể đi vòng phía Tây hồ đúng như ta nghĩ. Đi về phía Đông sẽ mang chúng ta quay trở lại đường kingsroad.” Ông chỉ cành cây vào điểm giao giữa vòng tròn và đường thẳng. “Theo ta nhớ ở đây có một thị trấn.Có một trang viên được xây bằng đá, một quý tộc làm chủ, chỉ một tòa tháp nhưng cũng có bảo vệ, có thể là một hoặc hai hiệp sĩ. Chúng ta sẽ men theo dòng sông về hướng Bắc, và có thể đến đó trước khi trời tối. Họ sẽ có thuyền và chúng ta sẽ dốc mọi tiền của để mua hoặc thuê nó.” Ông lấy cành cây vạch một đường xuyên qua vòng tròn trong hồ. “Các chư thần phù hộ, chúng ta sẽ xuôi gió và vượt qua Gods Eyes tới Harrentown,” rồi cành cây của ông chỉ vào đỉnh vòng tròn, “chúng ta có thể mua những con ngựa mới ở đó, hoặc nương nhờ ở Harrenhal, chỗ của phu nhân Whent, bà ấy luôn là một người bạn của Đội Gác Đêm.”
Hot Pie mở to đôi mắt. “Ở Harrenhal có ma.”
Yoren phẩy tay. “Ma cái con khỉ,” ông vứt cành cây xuống bùn, “tất cả lên ngựa.”
Arya nhớ lại những câu chuyện vú già kể về Harrenhal. Vua Tà Ác (Evil King) Harren đã dồn mọi nguồn lực để thỏa mãn đam mê và Aegon thả những con rồng biến lâu đài đó thành giàn hỏa. Vú già cũng kể rằng những linh hỏa nay vẫn còn trong những tòa tháp bị cháy đen. Đôi khi buổi tối vẫn an toàn ngủ trên giường, sáng hôm sau đã biến thành xác chết, tất cả đều bị thiêu. Arya không thực sự tin điều đó, và dù sao thì chuyện cũng xảy ra lâu lắm rồi. Hot Pie vẫn đang ngờ nghệch: Sẽ không có ma ở Harrenhal, mà là hiệp sĩ. Arya có thể bộc lộ thân phận thực với phu nhân Whent và những hiệp sĩ sẽ hộ tống bé về nhà, bảo vệ bé an toàn. Đó là chức trách của hiệp sĩ, họ bảo vệ bạn an toàn, đặc biệt là phụ nữ. Có lẽ phu nhân Whent thậm chí sẽ tự mình giúp một bé gái đang khóc.
Đường mòn bờ sông không phải là đường kingsroad, nhưng chất lượng cũng bằng nửa, vì vậy các xe chở hàng có thể lăn bánh thuận lợi. Họ nhìn thấy căn nhà đầu tiên khi mặt trời lặn được một giờ, đó là một căn nhà tranh lợp cỏ thoải mái được bao quanh bởi các đồng lúa mạch. Yoren cưỡi ngựa vượt lên phía trước, gọi to nhưng không ai đáp lại. “Có thể đã chết, hoặc đang ẩn nấp. Dobber, Rey, đi cùng ta.” Ba người tiến vào căn nhà tranh. “Nồi niêu xoong chảo đã mang đi hết, không có bất cứ đồng tiền nào rơi.” Yoren thì thầm khi họ quay lại. “Không súc vật. Có vẻ như chạy trốn. Có lẽ chúng ta đã gặp họ trên đường kingsroad.” Ít nhất ngôi nhà và cánh đồng không bị đốt và không có tử thi. Tarber tìm thấy một khu vườn sau nhà và họ còn đào được vài củ cải và cà rốt, họ cũng cắt được một túi cải bắp trước khi tiếp tục lên đường.
Đi một đoạn ngắn, họ bắt gặp một gian nhà nhỏ của một tiều phu được bao quanh bởi những cây cổ thụ và những khúc gỗ mới chẻ, rồi sau đó là một căn nhà sàn có cột ười feet xiêu vẹo bên bờ sông.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Họ vượt qua nhiều cánh đồng lúa mạch và ngô. Ánh mặt trời chiếu rọi xuống đồng lúa mạch vàng nhuộm nhưng nơi đây không một bóng người hóng mát dưới táng cây hay cầm liềm thu gặt. Cuối cùng thị trấn cũng xuất hiện trong tầm mắt, một dãy nhà màu trắng bao quanh tường thành trang viên, một nhà thờ lớn với mái lợp bằng gỗ, tòa tháp của điền chủ nhô cao ở hướng Tây… và không có dấu hiệu của bất cứ người nào, ở bất kỳ đâu.
Yoren ngồi trên ngựa, lông mày nhíu chặt, “không ổn,” ông nói, “nhưng cũng không còn cách nào. Chúng ta trước hết hãy quan sát xem, tìm kiếm thật cẩn thận, xem có người dân nào đang trốn không. Có thể bọn họ để lại thuyền ở phía sau hoặc vài thứ vũ khí mà chúng ta có thể sử dụng.”
Huynh đệ áo đen để lại mười người trông coi xe hàng và cô gái nhỏ lúc nào cũng khóc, rồi tất cả chia thành bốn tổ, mỗi tổ năm người đi vào tìm kiếm trong thị trấn. “Luôn mở mắt để nhìn và chú ý lắng nghe,” ông cảnh báo trước khi cưỡi ngựa đến tòa tháp để xem có bất kỳ dấu hiệu nào của thủ lĩnh thị trấn và đội bảo vệ.
Arya cùng tổ với Gendry, Hot Pie và Lommy. Tên béo Woth đã từng cầm chèo trên thuyền chiến, đây chính là điều tốt nhất hắn làm được nếu họ có thuyền, vì vậy Yoren ra lệnh cho hắn đưa bọn chúng đi về phía hồ xem có tìm thấy chiếc thuyền nào không. Giục ngựa đi giữa dãy nhà trắng, cánh tay Arya nổi hết cả da gà. Cái thị trấn vắng tanh này cũng khiến bé sợ hãi ngang với trang viên bị cháy nơi họ tìm thấy cô gái đang khóc và người phụ nữ một tay. Tại sao người ta chạy trốn, rời bỏ nhà cửa và mọi thứ? Điều gì khiến họ sợ đến vậy?
Mặt trời lặn về hướng Tây, bóng các ngôi nhà đổ dài xuống đất. Đột nhiên nghe thấy tiếng “cách” khiến Arya giật mình nắm lấy thanh Kim, nhưng hóa ra đó chỉ là tiếng gió đập vào cửa sổ. Sau khi đã ở bờ sông trống trải, không gian tù túng trong thị trấn càng khiến bé bất an.
Vì vậy khi qua khoảng khe hẹp nằm giữa dãy nhà và rừng cây, nhìn thấy hồ nước phía trước, Arya thúc ngựa Chay nhanh về phía trước, vượt qua cả Woth và Gendry. Bé chạy như bay hướng tới hồ nước cạnh đồng cỏ. Ánh chiều tà chiếu hạ xuống mặt nước khiến cả mặt hồ như một mâm bạc khổng lồ. Nó là cái hồ lớn nhất trong đời bé nhìn thấy, không thể nhìn thấy bờ bên kia. Bé nhìn thấy một nhà trọ nằm phía bên trái, chân gỗ nặng nề đóng ngay dưới mép hồ, bên phải là một bến tàu dài dọc trên mặt hồ, và một bến khách xa hơn nằm ở phía Đông, trông giống như những ngón tay gỗ chỉ ra từ thị trấn. Nhưng chỉ có một con thuyền nằm úp tại dãy đá ngầm bên dưới nhà trò, đáy thuyền bị thủng. “Họ đã đi rồi,” Arya uể oải. Họ sẽ làm gì bây giờ đây? “Có một cái nhà trọ,” Lommy nói khi bọn họ cuối cùng cũng cưỡi ngựa đến, “các cậu nghĩ họ có để lại thức ăn hay rượu không?”
“Kiểm tra xem.” Hot Pie đề nghị.
“Đừng có phí đầu óc vào cái nhà trọ,” Woth trách, “Yoren nói chúng ta đi tìm thuyền,”
“Họ đã lấy hết thuyền đi rồi,” bằng cách nào đó Arya biết đây là sự thực. Họ có tìm cả thị trấn cũng không tìm thấy con thuyền nào ngoài cái con thuyền lật úp kia đâu. Nản lòng, bé trèo xuống ngựa và quỳ xuống bên hồ. Nước vỗ nhẹ quanh chân, mấy con đom đóm bay ra, ánh sáng từ nó phát ra nhập nhòe. Nước xanh mát ấm áp như những giọt lệ, nhưng không có vị mặn. Nó có vị của mùa hè, của bùn và thực vật. Arya vốc nước vào mặt để rửa sạch bùn đất và mồ hôi suốt một ngày. Khi ngẩng đầu lên, nước luồn xuống cổ khiến bé cảm thấy thật thoải mái. Bé ước có thể cởi quần áo và nhảy xuống tắm, giống rái cá bơi lội giữa làn nước trong lành mát rượi. Có lẽ bé có thể bơi đến Winterfell chứ chẳng đùa.
Woth gào to kêu bé hỗ trợ tìm kiếm, vì vậy bé bước vào bờ và bước thẳng về phía nhà thuyền, để mặc con ngựa thoải mái ăn cỏ trên bờ. Họ tìm thấy vài cái buồm, mấy cái đinh, hắc ín, thậm chí cả một con mèo mẹ với một đàn con mới sinh. Nhưng không có thuyền.
Khi Yoren và những người khác xuất hiện, thị trấn đã tối như một khu rừng. “Tháp trống không.” Ông nói. “Có lẽ viên quan đã xung quân chiến đấu hoặc đưa dân của mình đi lánh nạn, không thể biết chính xác được. Không có bất cứ con ngựa hay lợn nào, nhưng chúng ta vẫn có đồ ăn. Ta đã nhìn thấy một con ngỗng cái đang chạy, vài con gà và có thêm vài con cá tươi từ Gods Eye.”
“Thuyền đã đi hết rồi.” Arya báo cáo.
“Chúng ta có thể hàn đáy con thuyền thủng đó.” Koss nói.
“Nó chỉ chở được bốn người.” Yoren nói.
“Chúng ta có đinh,” Lommy chỉ ra, “và cây cối quanh đây. Chúng ta có thể tự đóng thuyền.”
Yoren phát cáu. “Cậu có biết bất cứ kiến thức gì về ‘tự đóng thuyền’ không, thằng bé ngu ngốc?” Lommy trông ngơ ngác.
“Bè gỗ,” Gendry đề nghị, “ai cũng có thể làm một cái bè gỗ và dùng cọc dài để chống đẩy.”
Yoren suy tư. “Hồ quá sâu để chọc cọc đẩy bè, nhưng nếu chúng ta đi dọc theo bờ và tìm khu vực nước cạn… điều đó có nghĩa là phải bỏ lại xe ngựa. Có lẽ đó là biện pháp tốt nhất. Ta sẽ ngẫm lại khi đi ngủ tối nay.”
“Liệu chúng ta có thể ngủ tại nhà trọ?” Lommy hỏi.
“Chúng ta sẽ ở tại trang viên, đóng cổng lại,” lão già nói, “bên ngoài tường đá vây quanh sẽ khiến ta yên tâm hơn khi ngủ.”
Arya không thể giữ im lặng, “chúng ta không thể ở đây,” bé thốt lên. “Không có người ở đây, tất cả họ đều chạy trốn, ngay cả người lãnh đạo.”
“Arya đang sợ kìa.” Lommy tuyên bố, cười châm chọc.
“Tôi không sợ,” bé trả đũa, “nhưng những người ở đây đã sợ.”
“Thằng bé thông minh,” Yoren nói, “đúng vậy, những người dân nơi đây đang sống trong chiến tranh, có vẻ thế. Nhưng chúng ta thì không. Đội Gác Đêm không theo bất cứ phe nào, vì vậy ở đây sẽ không ai coi chúng ta là kẻ thù.”
Và không ai coi chúng ta là bạn, bé nghĩ, nhưng lúc này không phải là lúc uốn lưỡi. Lommy và đám còn lại đang nhìn bé và bé không muốn họ coi mình như một con quạ.
Cổng trang viên được cố định bởi đinh sắt, phía sau cánh cổng họ thấy hai thanh sắt đặt chéo hình chữ X khổng lồ, việc đóng mở cửa tạo nên rãnh dưới mặt đất. Đây không phải Red Keep, Yoren thông báo khi họ kiểm tra toàn bộ trang viên từ trên xuống dưới, nhưng thế này là tốt lắm rồi, và đêm nay họ sẽ được ngủ ngon. Các bức tường vẫn còn là đá thô ười feet, công sự trên đỉnh được làm bằng gỗ. Có một cổng hậu ở phía Bắc và Gerren còn phát hiện có một cái bẫy dưới đống rơm trong kho thóc, nó dẫn đến một đường hầm hẹp, ẩm ướt. Hắn đã đi theo lối ngầm đó và phát hiện nó dẫn ra hồ. Yoren ra lệnh bọn họ đưa xe hàng đậu chèn lên cửa bẫy để bảo đảm không ai có thể xâm nhập theo đường này. Ông cũng cắt cử ba đội canh gác đêm và lệnh cho Tarber, Kurz và Cutjack gác tại tòa tháp để quan sát từ trên cao. Nếu có bất kỳ nguy hiểm gì, Kurz sẽ thổi tù và báo động.
Bọn họ cho xe hàng và đàn súc vật vào bên trong và đóng chặt cửa phía sau. Kho thóc như thể lung lay sắp đổ, diện tích bên trong đủ để giữ nửa số súc vật trong thị trấn. Đây cũng là nơi lánh nạn của thôn dân bất cứ khi nào nguy cấp, nó được xây dựng bằng đá, rộng lớn, thấp và dài, với mái rạ. Koss theo cửa hông ra ngoài, bắt một con ngỗng cái và hai con gà mang về và Yoren cho phép nhóm bếp lửa. Có một cái bếp lớn bên trong trang viên, dù tất cả nồi niêu bát đĩa đều bị mang đi. Gendry, Dobber và Arya có trách nhiệm nấu ăn. Dobber bảo Arya vặt lông trong khi Gendry bổ củi. “Tại sao không để tôi đi bổ củi?” Bé hỏi nhưng không ai thèm nghe. Chán nản, bé đành đi vặt lông con gà trong khi Yoren ngồi cuối băng ghế mài thanh đoản đao.
Khi thức ăn đã xong, Arya ăn một chân gà và chút cà rốt. Không ai nói nhiều, ngay cả Lommy. Sau khi ăn xong, Gendry ngồi một góc lau mũ giáp nhưng nét mặt suy tư không cho thấy hắn đang tập trung vào công việc. Cô gái khóc lóc không ngừng nhưng khi Hot Pie đưa cho nàng ít thịt ngỗng thì nàng nuốt lấy nuốt để, rồi tìm xem có còn không.
Arya thuộc đội gác thứ hai, vì vậy bé tìm một ổ rơm gần bên cửa hông để nghỉ ngơi. Trằn trọc không ngủ được nên bé mượn viên đá của Yoren để mài thanh Kim. Syrio Forel nói rằng một lưỡi kiếm cùn giống như một con ngựa què. Hot Pie nằm ở ổ rơm bên cạnh, nhìn bé làm việc. “Cậu lấy thanh kiếm tốt này ở đâu vậy?”, hắn hỏi. Khi nhìn thấy ánh mắt bé nhìn hắn, hắn dơ tay lên phòng thủ. “Tôi không bao giờ nói cậu ăn cắp nó. Tôi chỉ muốn biết cậu có nó từ đâu, hết.”
“Anh trai tôi tặng,” bé thì thầm.
“Tôi chưa bao giờ biết cậu có anh trai.”
Arya ngừng mài dao để cào dưới lớp áo. Có bọ chó trong ổ rơm, nhưng bé không hiểu tại sao bé không cảm thấy phiền vì bọn chúng nữa. “Tôi có rất nhiều anh em.”
“Cậu ư? Bọn họ lớn hơn, hay nhỏ hơn cậu?”
Mình đáng lẽ không nên nói những chuyện này. Yoren luôn nói mình phải giữ mồm giữ miệng. “Lớn hơn,” bé nói dối.
Họ cũng có những thanh kiếm, những thanh kiếm dài to lớn và họ dạy tôi cách giết những người đến làm phiền tôi.
“Tôi đang nói chuyện với cậu, chứ không phải làm phiền.” Hot Pie đứng dậy rời đi, để bé một mình ngồi nhăn mặt trong ổ rơm. Bé có thể nghe thấy tiếng cô gái khóc từ phía xa của căn phòng. Mình ước cô ta im lặng một lúc. Tại sao cô ta lúc nào cũng khóc thế nhỉ?
Bé chắc chắn đã ngủ rồi, dù không nhớ là có nhắm mắt. Bé mơ về một con sói đang tru và tiếng tru thật khủng khiếp đến nỗi bé bừng tỉnh tức thì. Arya ngồi trên ổ rơm, tim đập thình thịch. “Hot Pie, tỉnh dậy,” bé loạng choạng đứng dậy, “Woth, Gendry, các cậu nghe thấy gì không?” Bé xục chân vào một cái giày.
Tất cả mọi người, cả đàn ông và tụi nhỏ đều ngồi dậy trên ổ rơm của mình, nhìn bé chằm chằm. “Chuyện gì thế?” Hot Pie hỏi. “Nghe thấy gì à?” Gendry muốn biết. “Arry lại gặp ác mộng,” có ai đó lên tiếng.
“Không, tôi đã nghe thấy,” bé khăng khăng, “một con sói.”
“Arry có những con sói trong đầu,” Lommy châm biếm. “Hãy kệ chúng tru.” Gerren nói. “Chúng ở ngoài kia, ta ở trong này.”
Woth đồng ý. “Chưa bao giờ thấy sói tấn công trang viên.”
Hot Pie nói: “Tôi chẳng nghe thấy gì cả.”
“Nó là một con sói,” bé gào lên với họ khi đi xong, “có chuyện gì đó đang xảy ra, có ai đó đang đến, dậy đi!”
Trước khi bọn họ lên tiếng chê cười bé lần nữa thì âm thanh xuyên qua đêm tối ầm ầm đến… nhưng lần này không phải tiếng sói tru mà là tiếng tù và của Kurz, ý thông báo nguy hiểm. Trong nháy mắt, tất cả bọn họ vội vàng mặc quần áo, cầm bất kỳ vũ khí gì mà họ có. Arya chạy ra cổng khi tiếng tù vọng tới lần nữa. Khi bé chạy qua kho thóc, Biter đập ầm ầm vào thanh sắt và Jaqen Hghar nói vọng ra từ phía sau xe ngựa. “Cậu bé! Cậu bé ngọt ngào! Đánh nhau phải không? Có đổ máu? Cậu bé, hãy thả chúng ta ra. Người đàn ông có thể chiến đấu, cậu bé!” Bé mặc kệ hắn và tiếp tục chạy về phía trước. Giờ thì bé có thể nghe thấy tiếng vó ngựa và tiếng hí ngoài tường thành.”
Bé lảo đảo chạy lên công sự. Bức tường ngăn có hơi cao và Arya thì cũng hơi nhỏ, bé phải kiễng chân để nhìn qua lỗ hổng giữa những viên đá để quan sát. Trong một giây bé đã nghĩ thành phố đầy đom đóm. Rồi sau đó bé nhận ra đó là một đội quân, họ đang đang cầm đuốc, phi ngựa giữa dãy nhà. Bé đã nhìn thấy một nóc nhà bắt lửa, lửa bùng lên giữa đêm tối như cái lưỡi màu cam nóng bỏng liếm khắp nơi trong trấn. Từng nóc nhà, rồi từng nóc nhà, rồi thì lửa có ở khắp mọi nơi.
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin