Good as it is to inherit a library, it is better to collect one.

Augustine Birrell, Obiter Dicta, "Book Buying"

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1687 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 08
HƯƠNG 8: TYRION
Janos Slynt là con trai của một đồ tể và hắn cười cũng rất giống một người mổ thịt. “Thêm rượu nhé?” Tyrion hỏi.
“Tôi không phản đối.” Lãnh chúa Janos nói, đưa cốc ra. Hắn bề ngoài giống như một thùng rượu và quả thật tửu lượng đúng thế. “Tôi không phản đối. Rượu này đúng là cực phẩm. Nó được đưa tới từ đảo Arbor?”
“Dornish.” Tyrion ra hiệu và người hầu nhanh chóng tiến tới rót rượu. Trừ đám người hầu, tiểu sảnh chỉ có hắn và lãnh chúa Janos, một ngọn nến nhỏ leo lét trên bàn, xung quanh tối om. “Khá tuyệt. Rượu Dornish thường không quá nồng.”
“Nồng.” Gã mặt bự giống như mặt ếch lên tiếng, uống một ngụm lớn. Janos Slynt không phải một gã biết ăn uống nhỏ nhẹ. Tyrion đã chú ý đến điểm này.
“Phải, nồng chính là từ tôi muốn nói, một từ rất chính xác. Đại nhân Tyrion, ngài chọn từ thật tuyệt. Và ngày đã kể một câu chuyện thật hài hước. Hài hước, đúng vậy.”
“Ta rất vui nếu ngài nghĩ vậy… nhưng ta không phải là một đại nhân như ông. Đại nhân Janos, xin hãy gọi ta bằng cái tên Tyrion thôi.”
“Sẽ như ngài mong muốn.” Lão lại uống một ngụm lớn, rượu rớt cả ra áo chẽn satin đen trước ngực. Lão đang mặc một chiếc áo xen các sợi kim tuyến bằng vàng có thêu cây giáo nhỏ màu đỏ, lúc này hắn đã uống say mèm.
Tyrion che miệng ợ một tiếng đầy lịch sự. Tửu lượng của hắn không bằng lãnh chúa Janos nhưng hắn đã ăn no. Điều đầu tiên sau khi ổn định chỗ tại Tháp dành cho Cánh Tay Phải của Nhà vua là hắn tìm một đầu bếp nấu ăn ngon và đưa nàng vào làm người phục vụ. Tối nay bọn họ được thưởng thức món súp đuôi bò, với cây hồ đào, nho, thì là đỏ và pho mát vụn, bánh cua nóng, bí đỏ tẩm hương vị và chim cút trộn bơ. Mỗi đĩa được kèm với thức uống riêng. Lãnh chúa Janos nói lão nửa đời qua hắn chưa bao giờ ăn một bữa ngon đến thế. “Khi nào ngài ngồi ở Harrenhal, ngài sẽ thấy đây là bữa ăn thường ngày thôi.” Tyrion nói.
“Chắc chắn rồi. Có lẽ tôi nên hỏi xin đầu bếp của ngài đến chỗ tôi nấu đồ ăn. Ý ngài thế nào?”
“Chiến tranh đã mang đến nhiều thứ hơn là mất.” Hắn nói và cả hai bật cười to. “Ngài thật là người dũng cảm khi ngồi được ở Harrenhal. Một nơi tối tăm và to lớn như thế… rất đáng để giữ gìn. Và cũng có vài tin vịt đang nguyền rủa nó.”
“Tôi phải sợ đống đá đó à?” Lão huýt sáo bất cần. “Ngài nói tôi là một người gan dạ? Đúng vậy. Phải là một người gan dạ như thế mới đạt được địa vị của tôi hôm nay. Tiến về Harrenhal, đúng vậy. Và tại sao không? Ngài cũng là một người gan dạ, tôi biết thế. Có thể nhỏ bé nhưng gan dạ.”
“Ngài thật tử tế. Thêm rượu nữa nhé?”
“Không, không, thực sự không, tôi… à, con mẹ nó, vâng. Tại sao không? Một người gan dạ sẽ uống một cách thống khoái.”
“Chắc chắn rồi.” Tyrion rót đầy ly cho lãnh chúa Slynt. “Tôi có xem qua danh sách ngài đề cử cho chức vụ Đội trưởng đội tuần thành phố.”
“Những người giỏi. Những người trung thành. Cả sáu người bọn họ đều thích hợp, nhưng tôi chọn Allar Deem, cánh tay phải của tôi. Một… một người giỏi, tận tâm. Hãy nâng đỡ hắn và ngài sẽ không phải lo lắng gì. Tất nhiên phải được sự đồng ý của bệ hạ.”
“Chắc chắn rồi.” Tyrion nhấp một ngụm nhỏ. “Ta đang lo lắng về hiệp sĩ Jacelyn Bywater. Ông ta là đội trưởng cổng Mud Gate đã ba năm nay và biểu hiện rất anh dũng trong cuộc nổi loạn của Balon Greyjoy. Vua Robert phong ông ta làm hiệp sĩ tại Pyke, nhưng tên ông ta không xuất hiện trong danh sách của ông.”
Lãnh chúa Janos Slynt uống một ngụm lớn và ngậm trong miệng một lúc mới nuốt vào. “Bywater. À, một người dũng cảm, chắc chắn rồi, nhưng… ông ta quá cứng nhắc. Một con chó kỳ lạ. Nhiều người không thích ông ta. Ông ta cũng là một người tàn phế, mất một tay ở Pyke, đó chính là lý do lão được phong là hiệp sĩ. Nếu ngài hỏi tôi thì đó là một giao dịch tồi. Đổi một cánh tay lấy chức hiệp sĩ.” Ông ta cười lớn. “Như tôi thấy, hiệp sĩ Jacelyn nghĩ quá nhiều về bản thân và lòng tự hào của lão. Ngài tốt hơn là nên để cho lão ở vị trí cũ, đại… Tyrion. Allar Deem chính là người dành cho ngài.”
“Ta nghe nói Deem không được dân chúng trong thành ưa thích.”
“Người ta sợ hắn. Như vậy mới dễ làm việc.”
“Ta còn nghe nói cái gì về hắn nhỉ? Vài rắc rối trong nhà thổ?”
“Chuyện đó à? Đó không phải lỗi của hắn, đại… Tyrion. Không. Hắn chưa bao giờ định giết người phụ nữ đó, đó là do tự cô ta tự làm tự chịu. Hắn đã cảnh báo cô ta đứng sang bên để cho hắn làm nhiệm vụ.”
“Nói là nói như vậy… nhưng mẫu tử tình thâm, hắn nêu đoán được là cô ta sẽ cố gắng bảo vệ con mình,” Tyrion mỉm cười, “hãy nếm thử miếng pho mát này, nhắm với rượu thật là ngon. Hãy nói cho ta biết tại sao ông chọn Deem thực hiện nhiệm vụ tồi tệ đó?”
“Một đội trưởng tốt cần phải biết rõ người của mình, Tyrion. Có người thích hợp làm việc này, có người thích hợp là việc kia. Giết một đứa trẻ khi vẫn còn đang ngậm vú mẹ không phải là nhiệm vụ thoải mái gì. Không phải ai cũng làm được, ngay cả khi mẹ nó chỉ là một con điếm.”
“Ta cũng nghĩ vậy.” Tyrion nói, chỉ nghe thấy từ “điếm” và nghĩ đến Shae và Tysha từ lâu trước đây và tất cả những người đàn bà khác mà hắn quan hệ trong suốt những năm qua.
Slynt hồn nhiên nói tiếp: “Một việc khó khăn khắc nghiệt sẽ phải giao ột kẻ khắc nghiệt, đó là Deem. Mình nói thế nào, hắn làm theo đó, chưa bao giờ cãi lời.” Ông ta cắn một miếng pho mát. “Món này ngon thật, đầy hương vị. Đưa cho tôi một con dao sắc và một miếng pho mát thơm và tôi là người hạnh phúc.”
Tyrion nhún vai: “Cứ hưởng thụ nó khi ông còn có thể. Với việc các vùng đất ven sông chìm trong biển lửa và vua Renly ở Highgarden, thì pho mát ngon như thế này sớm cạn kiệt thôi. Vậy ai là người ra lệnh cho ông đi bắt đứa con hoang của con điếm đó?”
Lãnh chúa Janos cảnh giác nhìn Tyrion, nhưng ngay sau đó phá lên cười và cầm một miếng pho mát vẫy vẫy trước mặt hắn. “Ngài thật là một người giảo hoạt, Tyrion. Ngài muốn bẫy tôi phải không? Muốn Janos Slynt nhiều lời thì cần phải có thêm nhiều rượu và pho mát nữa mới được. Tôi rất tự tin vào bản thân. Chưa bao giờ hỏi lại về mệnh lệnh đưa ra và không bao giờ hỏi lại sau đó. Đó không phải chuyện của tôi.”
“Giống Deem.”
“Hoàn toàn chính xác. Khi tôi rời đi Harrenhal, ngài hãy cất nhắc hắn làm đội trưởng và sẽ không hối tiếc về điều đó.”
Tyrion cắn một miếng pho mát nhỏ. Nó thật sự thơm và hợp với rượu, cực phẩm. “Ta có thể nói với ngài rằng bất kỳ ai được bệ hạ chỉ định làm đội trưởng dưới quyền ngài cũng sẽ phải thực hiện nhiệm vụ trong hoàn cảnh khó khăn. Đại nhân Mormont cũng đang phải đối mặt với vấn đề tương tự.”
Lãnh chúa Janos nghi hoặc. “Tôi nghĩ đó là một phu nhân. Mormont ấy. Đó không phải người có tình nhân là gấu sao?”
“Người ta đang nói tới là anh trai, Jeor Mormont, Tư Lệnh của Đội Tuần Đêm. Khi ta đến thăm ông ấy ở Tường Thành, ông ấy đã ám chỉ đến việc lo lắng tìm người kế nhiệm mình. Những ngày này, Đội Tuần có quá quân.” Tyrion u ám. “Ta nghĩ, ông ấy sẽ ngủ dễ dàng hơn nếu có người như ngài đây.”
Lãnh chúa Janos ré lên. “Không có cửa đâu.”
“Cũng chỉ là nghĩ thôi,” Tyrion nói, “nhưng cuộc đời thường có những bước ngoặt kỳ lạ. Đại nhân hãy nhìn Eddard Stark mà xem. Ta không nghĩ ông ấy có thể tưởng tượng được đời ông ấy sẽ kết thúc ở Thánh đường Baelor.”
“Có ai dự đoán được đâu.” Lãnh chúa Janos cười to đồng ý.
Tyrion cũng cười. “Thật đáng tiếc ta không có mặt ở đây để chứng kiến điều đó. Nghe nói ngay cả Varys cũng ngạc nhiên.”
Lãnh chúa Janos cười đến run rẩy. “Người nhện biết mọi thứ. Người ta nói như vậy. À, lão cũng không biết điều đó.”
“Sao có thể biết được.” Giọng Tyrion có chút hàn ý. “Ông ta đã thuyết phục được chị ta rằng Stark cần phải được phóng thích, với điều kiện ông ta sẽ tham gia vào Đội Tuần Đêm.”
“Hả?” Janos Slynt mờ mịt nhìn Tyrion.
“Chị của ta, Cersei.” Tyrion nhắc lại, ngữ khí tăng lên nhấn mạnh vào cái điều mà thằng ngu này vẫn còn chưa biết hắn muốn ám chỉ điều gì. “Thái hậu Regent.”
“Vâng.” Slynt nuốt nước miếng. “Về chuyện đó, à… đức vua đã ra lệnh, đại nhân ạ. Là bệ hạ tự ý.”
“Đức vua mới mười ba tuổi.” Tyrion nhắc nhở lão.
“Dù sao thì vẫn là vua.” Slynt nhíu mày, quai hàm run rẩy. “Vua của bảy vương quốc.”
“À, giờ chỉ là một hoặc hai vương quốc thôi.” Tyrion mỉm cười chua loét. “Ngài có thể cho ta nhìn cây giáo của ngài không?”
“Cây giáo của tôi ư?” Lãnh chúa Janos hoang mang.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Tyrion chỉ rõ. “Cái móc gài trên áo choàng không tay của ngài.”
Do dự, lãnh chúa Janos cởi chiếc áo và trao nó cho Tyrion.
“Chúng ta có những thợ kim hoàn ở Lannisport làm việc này tốt hơn.” Hắn tỏ vẻ. “Ngài đừng để ý, ta cảm thấy vết máu đỏ ở đây đã tối đen đi nhiều. Nói cho ta biết, đại nhân, ngài đã trực tiếp dùng cây thương này đâm sau lưng người đó hay là ngài chỉ là người ra lệnh?”
“Tôi là người ra lệnh, và tôi sẽ làm lại điều đó nếu cần thiết. Lãnh chúa Stark là kẻ phản quốc.” Đỉnh đầu trọc của Slynt đỏ bừng và chiếc áo choàng xen kim tuyến vàng của lão rủ từ vai xuống sàn nhà. “Người đàn ông đó đã cố gắng mua chuộc tôi.”
“Giấc mơ nhỏ nhoi mà ngài đã bán.”
Slynt đặt cốc rượu lên bàn. “Ngài say rồi sao? Nếu ngài nghĩ tôi sẽ ngồi đây và để ngài đạp danh dự của tôi xuống…”
“Danh dự đó là gì vậy? Tôi thừa nhận ngài đã giao dịch tốt hơn hiệp sĩ Jacelyn. Một chức vị quý tộc và một lâu đài để đổi lấy hành động đâm sau lưng và ngài thậm chí còn không cần tự mình khai đao.” Hắn trao chiếc áo choàng lại cho Janos Slynt. Nó va vào ngực lão và rơi xuống nền nhà. Lão già đứng dậy.
“Tôi không thích giọng điệu này của ngài, đại… không, tiểu quỷ. Tôi là lãnh chúa của Harenhal và thành viên của hội đồng trọng thần. Ai cho phép ngài trừng phạt ta thế này?”
Tyrion nghiêng đầu. “Ta nghĩ ngài khá rõ ta là ai. Ngài có bao nhiêu đứa con trai?”
“Ta có bao nhiêu con thì liên quan gì đến ngươi, tên lùn?”
“Tên lùn?” Lửa giận của hắn bốc ngùn ngụt. “Ông tốt nhất nên dừng ngay ở tên gọi Tiểu Quỷ. Ta là Tyrion của gia tộc Lannister và sẽ có ngày, nếu các chư thần giúp ông nghĩ thông suốt, ông sẽ phải quỳ xuống dưới chân ta mà tạ ơn rằng là ta, chứ không phải Cha ta, xử vụ này. Nào, giờ thì ông có bao nhiêu đứa con trai?”
Tyrion có thể thấy tia sợ hãi trong mắt Janos Slynt. “B… Ba, thưa đại nhân, và một đứa con gái. Xin ngài, đại nhân…”
“Ông không cần phải cầu ta.” Hắn đứng dậy khỏi ghế. “Ta hứa sẽ không ai trong số chúng bị thương. Hai thằng con út sẽ được đưa ra ngoài làm người hầu. Nếu chúng làm việc tốt và trung thành, chúng có thể trở thành hiệp sĩ. Gia tộc Lannister không bao giờ bạc đãi những người phục vụ mình. Thằng con cả của ông sẽ thừa kế danh hiệu lãnh chúa Slynt và cả cái gia huy đáng sợ của ông.” Hắn đá vào cái thanh gươm thêu vàng khiến chiếc áo choàng trượt trên nền nhà.  “Chúng ta sẽ phong đất cho hắn và hắn có thể tự chỗ ở ình. Tuy không bằng Harrenhal nhưng so với cuộc sống trước kia thì thoải mái hơn nhiều. Hắn cũng có thể tự chọn ình một đám cưới.”
Khuôn mặt của Janos Slynt từ đỏ chuyển sang trắng bệch. “Ngài… Ngài… tính… sao?”, cằm hắn run rẩy.
“Ý ông là ta sẽ làm gì với ông à?” Tyrion để cho lão run rẩy trong chốc lát rồi mới trả lời. “Có một đội thuyền mang tên Giấc Mơ Mùa Hè sẽ khởi hành vào sáng mai. Thuyền trưởng nói với ta rằn bà ta sẽ đến Gulltown thuộc quần đảo Ba Chị Em Gái, Đảo Skagos và lâu đài Eastwath Bên Bờ Biển. Khi ông gặp Tư lệnh Mormont, hãy gửi ông ấy lời chào thân ái của ta và nói với ông ấy rằng ta không quên các nhu cầu của Đội Tuần Đêm. Đại nhân, chúc ngươi trường thọ và phục vụ tốt tại đó.”
Khi Janos Slynt nhận ra nó không bị mất mạng, khuôn mặt chậm rãi hồi phục khí sắc. Lão hất cằm. “Chúng ta chờ xem, tiểu quỷ. Thằng Lùn. Có lẽ ngươi mới là người phải lên con tàu đó, ngươi nghĩ sao? Có lẽ ngươi mới phải đến Tường Thành.” Hắn cười to đầy lo âu. “Ngươi tưởng dọa được ai, à, chúng ta sẽ cùng xem. Ta là bạn của bệ hạ, ngươi biết rõ điều đó. Chúng ta sẽ xem Joffrey nói gì về chuyện này. Và Littliner và cả thái hậu nữa. Ồ, đúng vậy. Janos Slynt có rất nhiều bạn. Chúng ta sẽ xem ai mới phải là người lên thuyền. Ta hứa với ngươi, chúng ta sẽ xem chuyện gì sẽ xảy ra.”
Slynt bước dài ra cửa giống như một lính tuần, đi xuyên qua tiểu sảnh, bước chân vang lên trên sàn đá. Lão bước nhanh, mở mạnh cánh cửa… và mặt đối mặt với một người mặc áo giáp đen và áo choàng vàng cao lớn, cằm thon dài. Người mới tới chỉ còn một tay, từ cổ tay còn lại được lắp tay giả bằng sắt. “Janos,” hắn nói, hốc mắt sâu, trán dô ra, mái tóc có màu muối và hạt tiêu.Theo sau hắn, sáu gã cảnh vệ di chuyển nhẹ nhàng vào tiểu sản, dồn lão Janos Slynt cuống quít lùi sau.
“Đại nhân Slynt,” Tyrion gọi lớn, “tôi tin ông biết hiệp sĩ Jacelyn Bywater, tân đội trưởng đội tuần thành phố.”
“Chúng tôi đang đợi ngài, đại nhân.” Hiệp sĩ Jacelyn nói với Slynt. “Đường ra bến tàu rất tối lại xa và đường phố thì vào buổi tối không an toàn. Người đâu.”
Sáu gã áo choàng vàng bao vây người ngày xưa từng là đội trưởng, Tyrion gọi hiệp sĩ Jacelyn lại bên mình và trao cho hắn một cuộn da dê. “Đây là một quãng đường xa, và đại nhân Slynt muốn được chăm sóc tử tế. Vì vậy hãy để ba người trong bọn họ đi cùng ông ấy trên Giấc Mơ Mùa Hè.”
Bywater liếc mắt nhìn những cái tên và cười. “Tuân lệnh.”
“Còn cái này nữa.” Tyrion khẽ nói. “Deem. Hãy nói với thuyền trưởng rằng nếu người này chẳng may bị rơi xuống biển trước khi đến Eastwatch thì ta cũng là sự chẳng may mà thôi.”
“Thưa đại nhân, vâng, tôi nghe nói đại dương miền Bắc có nhiều bão lớn.” Hiệp sĩ Jacelyn cúi chào và rời đi, chiếc áo choàng bay phần phật phía sau. Trên đường ra cửa, hắn dẫm qua chiếc áo choàng tơ vàng của Slynt.”
Tyrion ngồi một mình, thưởng thức số rượu Dornish ngon lành còn lại. Những người hầu đến và đi, dọn sạch đĩa trên bàn. Hắn yêu cầu họ để lại rượu. Khi họ xong việc, Varys bước nhanh vào, mặc áo choàng hoa oải hương, người cũng tản mát ra mùi của loài hoa đó. “Ồ, đại nhân thân ái, ngài làm việc mới gọn gẽ làm sao.”
“Vậy sao ta lại thấy đầy vị đắng trong miệng?” Hắn lấy tay bóp thái dương. “Ta vừa nói với họ ném Allar Deem xuống biển. Giờ cũng thật muốn làm vậy với ông.”
“Ngài sẽ thất vọng với kết quả đấy.” Vary trả lời. “Các cơn bão đến rồi đi, sóng biển cao quá đâu, cá lớn ăn thịt cá nhỏ và tôi vẫn vững mái chèo. Liệu tôi có thể thưởng thức loại rượu mà đại nhân Slynt vừa khen rất nhiều không?”
Biết nói nhiều cũng chẳng ích lợi gì, Tyrin nhíu mày hất tay về phía bình rượu.
Varys rót đầy cốc. “À, ngọt ngào như mùa hè.” Lão lại uống thêm một ngụm. “Tôi nghe thấy những cây nho ca vang trên đầu lưỡi.”
“Ta còn tưởng tiếng ồn đó là gì. Hãy kêu cây nho im lặng giùm cái, đầu ta đau như búa bổ. Hóa ra là bà chị ta. Đó là những gì mà vị lãnh – chúa – vô – cùng – trung - thành Janos kia không chịu nói ra. Cersei đã sai mấy gã áo choàng vàng đến kỹ viện đó.”
Varys khúc khích cười lo lắng. Vậy là hắn đã sớm biết mọi chuyện.
“Vì sao ông không nói sớm?” Tyrion lên án.
“Bởi vì bà ấy là bà chị thân yêu của ngài.” Varys nói như thể bị oan đến mức trông lão như sắp khóc. “Đại nhân, chuyện này rất khó nói. Tôi sợ không biết ngài sẽ phản ứng thế nào. Liệu ngài có thể tha thứ cho tôi không?”
“Không.” Tyrion trách. “Khốn khiếp ông, khốn khiếp bà ta.” Hắn biết rõ không thể động vào Cersei. Chưa thể, ít nhất là hiện tại dù hắn có muốn, và hắn cũng không biết nên làm gì. Nhưng thật đau đớn, ngồi đây và trình diễn một màn chủ trì chính nghĩa bằng cách trừng phạt những kẻ ác như Janos Slynt và Allar Deem, trong khi chị hắn tiếp tục chuyên quyền loạn chính. “Trong tương lai, ông sẽ nói cho ta những gì ông biết, đại nhân Varys, mọi thứ ông biết.”
Viên thái giám lộ ra nụ cười giảo hoạt. “Đại nhân thân yêu của tôi, điều đó sẽ mất thời gian nhiều đấy. Tôi biết khá nhiều chuyện.”
“Biết nhiều có lợi gì, tiếc là không cứu được đứa trẻ này.”
“Ái chà, không. Nhưng có một đứa con hoang khác, một thằng bé, lớn hơn. Tôi đã có vài bước chuẩn bị để hắn thoát khỏi nguy hiểm… nhưng tôi thừa nhận tôi chưa bao giờ tưởng tượng được đứa trẻ đó sẽ gặp nguy hiểm. Đứa bé vừa sinh ra đó, một đứa trẻ chưa tròn tuổi, mẹ nó là một gái điếm. Cô ta có thể đe dọa được gì chứ?”
“Nó là con của Robert.” Tyrion cay đắng nói. “Có vẻ với Cersei điều đó là đủ.”
“Đúng vậy. Thật là đau lòng. Tôi đã tự trách rất nhiều về đứa trẻ ngọt ngào tội nghiệp đó và mẹ của nó, cô gái vẫn còn trẻ và yêu nhà vua thật lòng.”
“Cô ta ư?” Tyrion chưa bao giờ nhìn thấy cô gái đã chết đó, nhưng hắn cảm nhận nàng chính là Shae và Tysha hợp lại.
“Ta tự hỏi liệu một gái điếm có thể thực yêu một ai đó? Không, đừng trả lời. Có vài thứ ta không biết thì tốt hơn.” Hắn đã đem Shae đến sống ở một căn nhà gỗ và đá rộng lớn, có giếng nước, chuồng ngựa và vườn riêng. Hắn cũng bố trí cả người hầu phục vụ, một con chim trắng từ Quần đảo Mùa Hè để làm bạn với nàng, lụa là, vàng bạc và đá quý để nàng dùng, còn có cả thủ vệ để bảo vệ nàng. Nhưng nàng vẫn bồn chồn không yên. Nàng nói với hắn rằng nàng muốn ở bên hắn nhiều hơn, nàng muốn phục vụ và giúp hắn. “Em giúp ta bằng cách ở yên đây, trên giường.” Hắn nói với nàng vào một đêm sau khi họ làm tình xong và nằm nghỉ ngơi, đầu hắn gối lên ngực nàng, của quý của hắn vẫn nằm sâu trong nàng. Nàng không trả lời, nhưng hắn có thể nhìn thấy trong mắt nàng rằng đó không phải là điều nàng muốn nghe.
Thở dài, Tyrion bắt đầu vươn tay tìm rượu, sau đó nhớ tới chuyện của lãnh chúa Janos liền đẩy bình rượu ra. “Có vẻ như chị ta đã nói thật về cái chết của Stark, tất cả là do chủ ý điên khùng của cháu ta.”
“Vua Joffrey đã ra lệnh. Janos Slynt và hiệp sĩ Ilyn Payne thực hiện, quyết đoán, không chút do dự…”
“… gần như thể họ chỉ đợi lệnh đến là thực hiện. Phải, chúng ta đã nói qua về chuyện này trước đó, nhưng không có chứng cớ. Tóm lại là làm bậy.”
“Đại nhân, với đội tuần thành phố trong tay, ngài có thể đề phòng tốt chuyện bệ hạ không còn dám… làm bậy? Nhưng để chắc chắn vẫn cần phải lo hắn về các hộ vệ bên người thái hậu …”
“Bọn áo choàng đỏ ấy hả?” Tyrion nhún vai. “Lòng trung thành của Vylarr dành cho Casterly Rock. Hắn biết rõ ta ở đây là do Cha cử đến. Cersei sẽ thấy khó mà dùng những người của hắn để chống lại ta… ngoài ra, bọn chúng cũng chỉ có một trăm người, chỉ bằng nửa số quân của ta. Đấy là ta chưa kể đến sáu trăm lính áo choàng vàng mà Bywater là đội trưởng.”
“Ngài sẽ thấy hiệp sĩ Jacelyn là người dũng cảm, đáng tin, chính trực… và rất muốn đền ơn.”
“Ta tự hỏi hắn sẽ đền ơn ai?” Tyrion không tin Varys, dù không thể phủ nhận giá trị của ông ta. Không thể nghi ngờ là lão biết rất nhiều. “Tại sao ông lại tích cực giúp đỡ thế, đại nhân Vary của ta?” Hắn hỏi nghiên cứu đôi bàn tay mềm mại của ngời đàn ông này, khuôn mặt béo nộn, nụ cười nịnh nọt.
“Ngài là cánh tay phải của Đức vua. Tôi có trách nhiệm phục vụ đế quốc, đức vua và ngài.”
“Như ông đã phục vụ Jon Arryn và Eddard Stark?”
“Tôi đã phục vụ lãnh chúa Arryn và lãnh chúa Stark hết sức mình. Tôi rất buồn và sợ hãi trước cái chết bất ngờ của họ.”
“Nghĩ lại ta có cảm giác ta sẽ là người tiếp theo.”
“Ồ, tôi không nghĩ vậy.” Varys nói, xoay xoay cốc rượu. “Quyền lực là thứ kỳ diệu, đại nhân ạ. Ngài có từng nghĩ giải câu đố tôi đã nói với ngày hôm ở nhà trọ?”
“Có nghĩ tới một hoặc hai lần.” Tyrion thừa nhận. “Đức vua, tăng lữ và phú ông - ai sống và ai chết? Tên lính đánh thuê sẽ nghe lời ai? Đó là câu đố không có lời giải, hoặc quá hơn là có quá nhiều lời giải. Tất cả phụ thuộc vào con người cầm kiếm kia.”
“Nhưng hắn không là ai cả.” Varys nói. “Hắn không có vương miện hay vàng bạc hay chư thần phù hộ, chỉ có thanh sắt trong tay.”
“Cái thanh sắt đó có quyền quyết định sinh tử.”
“Đúng vậy… nhưng thực tế nếu tên lính đánh thuê là người quyết định thì vì sao chúng ta phải làm bộ đức vua nắm quyền lực? Tại sao một người khỏe mạnh cầm kiếm phải phục tùng một vị vua trẻ con như Joffrey hay một người suốt ngày uống rượu như hũ chìm như tiên vương?”
“Vì ấu chúa và người đàn ông uống như hũ chìm kia có thể kêu gọi những người khỏe mạnh cầm kiếm khác.”
“Vậy thì những người lính đánh thuê khác sẽ lại có thực quyền. Sao lại không? Kiếm của họ đến từ đâu? Tại sao họ lại phục tùng?” Varys mỉm cười. “Có người nói kiến thức chính là quyền lực. Có người nói quyền lực đến từ các chư thần. Có người nói quyền lực đến từ luật pháp. Nhưng vào cái ngày diễn ra chuyện đó ở Thánh đường Baelor. Vì Đại giáo chủ đại diện cho các chư thần và thái hậu Regent đại diện cho luật pháp cùng với vị công bộc kiến thức rộng rãi của ngài đều bất lực như bất cứ thợ thuyền hay thợ đóng giày của đám thường dân. Ngài nghĩ ai là người thực sự giết Eddard Stark? Joffrey, người ra lệnh sao? Hiệp sĩ Ilyn Payne, người chém? Hay… một người khác?”
Tyrion quay đầu sang hướng khác. “Ý ông là hôm nay sẽ đưa cho ta cái lời giải chết tiệt, hay khiến ta đau đầu hơn?”
Varys mỉm cười. “Đáp án chính là đây. Quyền lực tồn tại ở nơi mà người ta tin nó tồn tại. Không ít hơn và cũng không nhiều hơn.”
“Nói như vậy thì quyền lực chỉ là một trò lừa đảo?”
“Bóng của bức tường.” Varys thì thầm. “Nhưng bóng có thể giết người, và thường những người nhỏ bé có thể tạo được bóng to.”
Tyrion mỉm cười. “Đại nhân Varys, ta phát hiện mình càng ngày càng thích ông. Ta có thể giết ông nhưng điều đó sẽ khiến ta rất buồn.”
“Tôi sẽ coi đó như lời khen của ngài.”
“Varys, ông là ai trong câu chuyện đó?” Tyrion phát hiện ra hắn thực sự muốn biết.
“Người ta nói là một con nhện.”
“Đại nhân, gián điệp và kẻ thông tin hiếm khi được người ta yêu thích. Nhưng ta tin ông là một trung thần đế quốc.” “Và là một thái giám. Chúng ta đừng có quên điểm đó.”
“Tôi hiếm khi quên.”
“Mọi người cũng gọi ta là bán nhân, nhưng ta nghĩ các chư thần vẫn đối xử rất nhân từ với ta. Người ta nhỏ, chân bị tật và phụ nữ không thấy hứng thú… nhưng ta vẫn là một người đàn ông. Shae không phải là người phụ nữ đầu tiên lên giường với ta và ngày nào đó ta cũng có thể cưới vợ, sinh con. Nếu các chư thần chiếu cố, nó sẽ có bề ngoài giống bác ruột và trí tuệ giống Cha. Ông không thể sống mà không có hy vọng. Những người lùn đúng là trò đùa của thần linh… nhưng chính con người tạo ra thái giám. Ai đã cắt cái đó của ông, Vary? Khi nào và tại sao? Ông thực sự là ai?”
Nụ cười của viên thái giám vẫn nở rộ nhưng ánh mắt sắc lạnh của lão không có chút ý cười. “Đại nhân, ngài hỏi rất hay, nhưng câu chuyện đời tôi rất dài và buồn, thêm vào đó chúng ta có chuyện quốc sự phải bàn.” Hắn rút từ túi áo ra một tấm da dê. “Viên thuyền trưởng tàu White Hart thuộc đội thuyền hoàng gia tính toán sẽ khởi hành ba ngày sau mang theo quân tới góp sức cho lãnh chúa Stannis.”
Tyrion thởi dài: “Ý ông là chúng ta sẽ chặt đầu vài kẻ làm gương?”
“Hiệp sĩ Jacelyn có biện pháp trừng phạt hắn, nhưng nếu nhà vua thẩm lý và phán quyết khai có thể củng cố lòng trung thành của các thuyền trưởng khác.”
Và giữ cho thằng cháu vương tộc của ta giữ vững địa vị. “Sẽ theo lời đề nghị của ông. Hãy để hắn cho Joffrey thực hiện công lý.”
Varys gạch ký hiệu trên cuốn da dê. “Hiệp sĩ Horas và hiệp sĩ Hobber Redwyne đã hối lộ một bảo vệ định tối ngày kia chuồn ra khỏi thành. Bọn họ chuẩn bị lên tàu Moonrunner của người Pentoshi, cải trang thành tay chèo thuyền.”
“Chúng ta có thể bắt chúng làm tay chèo thuyền vài năm để xem chúng làm được gì?” Hắn mỉm cười. “Không, chị ta sẽ phát cuồng nếu mất những vị khách như thế này. Vậy hãy thông báo cho hiệp sĩ Jacelyn. Bắt gã cưới vợ rồi giải thích về niềm vinh quanh khi được gia nhập Đội Tuần Đêm. Ngoài ra, canh gác chặt Moonrunner phòng trường hợp Redwyne đút tiền thêm ột bảo vệ khác.”
“Tuân lệnh.” Tấm da dê có thêm một ký hiệu. “Chiều nay, người của ngài Timett hôm nay, trước cửa sòng bạc, đã giết con trai một người bán rượu. Hắn buộc tội đối phương chơi gian.”
“Có thật không.”
“Ồ, chắc chắn.”
“Vậy thì những người trung thực trong thành cố phải cảm tạ Timett mới đúng. Ta sẽ đề nghị đức vua ban thưởng cho hắn.”
Viên thái giám cười khúc khích lo lắng và viết thêm ký hiệu. “Chúng ta cũng có một vấn đề bất ngờ liên quan đến thần thánh. Có vẻ như ngôi sao chổi đã mang đến đây đủ loại tăng lữ kỳ quái, thầy tu và tiên tri giả. Bọn họ quỳ gối trước những tửu quán và cửa hàng, liên tục nói về ngày tận thế với bất cứ ai dừng lại lắng nghe.”
Tyrion nhún vai. “Đã gần ba trăm năm kể từ khi chúng ta tiến vào lãnh địa của Aegon. Ta cho là cứ kệ bọn họ thôi.”
“Đại nhân, bọn họ đang gieo rắc nỗi sợ hãi.”
“Ta nghĩ đó là công việc của ông.”
Varys lấy tay che miệng. “Ngài thật nhẫn tâm khi nói vậy. Vấn đề cuối cùng. Phu nhân Tanda tối qua có tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Tôi có thực đơn và danh sách khách mời để ngài kiểm tra. Khi rượu rót ra, đại nhân Gyles có nâng cốc chúc mừng bệ hạ, và hiệp sĩ Balon Swann đã nghe thấy câu ‘chúng ta sẽ cần ba cái chén’ và rất nhiều người cười phá lên…”
Tyrion dơ tay lên. “Đủ rồi. Hiệp sĩ Balon chỉ nói giỡn thôi mà. Đại nhân Varys, ta không quan tâm đến mấy chuyện mưu phản trên bàn tiệc.”
“Đại nhân, ngài thật cơ trí cũng như độ lượng.” Tấm da dê biến mất trong tay áo của viên thái giám. “Cả hai chúng ta đều có quá nhiều việc phải làm, tôi xin cáo từ.”
Khi viên thái giám rời khỏi, Tyrion ngồi lặng yên nhìn cây nên thật lâu và tự hỏi bà chị hắn sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện xảy ra với Janos Slynt. Tất nhiên chị ấy sẽ không vui và lên án hắn, nhưng ngoài việc gửi một bức thư bày tỏ sự giận dữ đến cho lãnh chúa Tywin ở Harrenhal thì hắn không thấy Cersei có thể làm gì hơn thế. Tyrion giờ đã nắm được Đội tuần thành phố, cộng với một trăm năm mươi lính thiện chiến và một đội quân lính đánh thuê do Bronn lãnh đạo đang gia tăng quân số từng ngày. Hắn có vẻ đang an toàn. Nhưng chắc chắn Eddard Stark cũng đã từng nghĩ thế.
Lâu đài Red Keep thật u tối và yên lặng khi Tyrion rời tiểu sảnh. Bronn đang đợi hắn ở thư phòng.
“Slynt thế nào rồi?” Hắn hỏi.
“Lãnh chúa Janos sẽ lên thuyền đi Tường Thành vào sáng mai. Varys đề nghị ta thay thế một trong những thủ hạ của Joffrey bằng người của mình. Chắc chắn hơn, ta đã thay thế đám người của Littinger bằng người của Varys. Tạm thời như vậy.”
“Ngài nên biết tin này, Timett đã giết một người…”
“Varys đã nói với ta.”
Viên lính đánh thuê có vẻ không ngạc nhiên. “Thằng ngu đó nghĩ một người chột mắt sẽ dễ chơi gian hơn. Timett dùng dao găm gim bàn tay hắn lên bàn và rạch yết hầu của đối thủ. Hắn còn trừng phạt ngón tay đã trở trò gian…”
“Bỏ qua các chi tiết máu me. Bữa ăn trong bụng ta trào ra hết rồi.” Tyrion nói. “Việc tuyển quân của ngươi thế nào rồi?”
“Tốt ạ. Tối nay sẽ có ba người mới.”
“Làm thế nào để biết họ có đáng thuê không?”
“Tôi xem xét, hỏi họ, tìm hiểu hiểu xem kinh nghiệm chiến đấu của họ trên chiến trường nào và khả năng nói dối.” Bronn mỉm cười. “Rồi tôi cho họ cơ hội giết mình, cũng tương tự như tôi có cơ hội giết họ.”
“Vậy ngươi giết hết à.”
“Chỉ những ai không thể sử dụng.”
“Và nếu một trong những người giết ngươi thì sao?”
“Hắn sẽ là người ngài muốn thuê.”
Tyrion đã có chút say và rất mệt. “Nói với ta, Bronn, nếu ta yêu cầu ngươi giết một đứa bé… một đứa bé gái còn đang bú mẹ, ẵm ngửa… ngươi có làm không? Làm mà không hỏi một câu?”
“Không hỏi một câu ư? Không.” Viên lính đánh thuê chà ngón trỏ với ngón tay cái. “Tôi sẽ hỏi rất nhiều tiền.”
Đại nhân Slynt, tại sao ta lại cần Allar Deem của ông? Tyrion nghĩ. Ta đã có một trăm người của ta. Hắn muốn bật cười, nhưng cũng muốn khóc. Quan trọng hơn cả, hắn muốn Shae.
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin