I know every book of mine by its smell, and I have but to put my nose between the pages to be reminded of all sorts of things.

George Robert Gissing

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1686 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 06 - Phần 2
ậy Robb giống kim loại gì? Jon không hỏi. Noye là thủ hạ nhà Baratheon, chắc chắn ông ấy nghĩ Joffrey là vua hợp pháp và Robb là phản đồ. Tại hội huynh đệ của Đội Tuần Đêm, có một quy tắc bất thành văn, đó là không thảo luận quá sâu vào những vấn đề kiểu này. Mọi người từ khắp nơi ở bảy vương quốc đến Tường Thành, và dù người ta có đọc bao nhiêu lời thề đi nữa thì tình yêu hay lòng trong thành trước đây cũng không dễ dàng quên đi… như Jon thấy được từ chính bản thân mình. Ngay cả Gia - tộc - của - bố - Sam đã thề trung thành với Highgarden, nhưng lãnh chúa Tyrell lại ủng hộ Vua Renly. Tốt nhất là không nói chuyện về những đề tài kiểu này. Đội Tuần Đêm không có phe phái. “Đại nhân Mormont đang đợi chúng tôi,” Jon nói.
“Ta sẽ không giữ cậu khỏi Hùng Lão nữa” Noye vỗ vai hắn mỉm cười “Snow, ngày mai nhất định các chư thần sẽ đi cùng ủng hộ các cậu. Cậu nhất định sẽ đưa chú về, hiểu không?”
“Nhất định thế,” Jon hứa.
Sau khi bị đám cháy đó rút hết sức lực Tư lệnh Mormont quyết định sống tại Tháp Vua (King’s Tower), Jon để Bóng Ma canh ngoài cửa. “Nhiều bậc hơn,” Sam oán giận khi họ bước lên lầu “Tôi ghét cầu thang.”
“À, đây chính thứ chúng ta sẽ không phải đối mặt khi ở rừng.”
Khi họ vừa bước vào phòng, con quạ liếc mắt phát hiện ra “Snow” con chim kêu lớn. Mormont bỏ dở cuộc nói chuyện “Các cậu mất quá nhiều thời gian với những tấm bản đồ này đấy,” ông đẩy bữa ăn sáng dang dở ra để tạo không gian trống trên bàn. “Đặt chúng ở đây. Ta sẽ xem xét chúng sau.”
Thoren Smallwood, một kỵ sĩ thân hình vạm vỡ với cằm yếu và một cái miệng còn yếu hơn ẩn dưới bộ râu xồm xoàm, lạnh lùng nhìn Jon va Sam. Hắn là một trong những người hầu thân cận của Alliser Thorn và vốn không có hảo cảm với hai người. “Theo ý tôi, chỗ của Tư Lệnh là tại Lâu Đài Đen, phụ trách và quản lý chung,” hắn nói với Mormont, không thèm để ý đến những người mới đến. “Nó có vẻ là chỗ của tôi” con quạ vẫy đôi cánh to đen “tôi, tôi, tôi.”
“Ngày nào cậu làm tư lệnh, cậu có thể làm những gì mình muốn,” Mormont nói với viên kỵ sĩ “nhưng có vẻ như ta chưa chết, và các huynh đệ cũng không đề cử cậu ngồi lên vị trí của ta.”
“Tôi giờ chính là Kỵ Sĩ Đầu Tiên, cùng với Ben Stark mất tích và Hiệp sĩ Jaremy bị giết.” Smallwook ngoan cố. “Chức tư lệnh chỉ huy lần này theo lý phải là của tôi.”
Mormont thờ ơ: “Ta đã phái Ben Stark ra ngoài, trước đó là Hiệp sĩ Waymar. Vì vậy ta không định phái cậu theo sau họ và ngồi thắc mắc ta sẽ phải đợi bao lâu trước khi nhận được tin cậu mất tích và từ bỏ cậu,” ông kiên quyết “và Stark vẫn là Kỵ Sĩ Đầu Tiên cho đến khi chúng ta biết chắc chắn là cậu ấy đã chết. Mà cho dù cậu ấy chết thật thì ta mới là người chỉ định người kế nhiệm cậu ấy, chứ không phải cậu. Giờ thì đừng làm mất thời gian của ta nữa. Chúng ta sẽ khởi hành ngay khi có tia sáng đầu tiên, hay cậu đã quên điều đó rồi?”
Smallwood đứng nghiêm: “Vâng, thưa tư lệnh” trên đường ra ngoài cửa, hắn nhíu mày nhìn Jon như thể đó là lỗi của hắn.
“Kỵ Sĩ Đầu Tiên,” mắt Hùng Lão dừng trên người Sam “Ta thà phong cậu làm Kỵ Sĩ Đầu Tiên còn hơn. Hắn dám vô liêm sỷ đến nói với ta rằng ta quá gìa để cưỡi ngựa cùng hắn. Cậu bé, theo cậu ta có già không?”
Mái tóc của Mormont sớm hói gần hết để lộ mảng da đầu giống hệt da cằm bên dưới, chòm râu dài che gần hết ngực. Ông đấm mạnh vào ngực mình “Ta trông yếu vậy sao?”
Sam mở miệng, âm thanh có chút đáng thương. Hắn xưa nay rất sợ Hùng Lão. “Thưa đại nhân, không.” Jon nhanh chóng thêm vào “Ngài trông mạnh mẽ như một…”
“Đừng có gạt ta, Snow, cậu biết rõ ta không có bộ dạng đó. Để ta nhìn bản đồ xem nào.” Mormont thô lỗ lật các tấm bản đồ, mỗi tấm chỉ liếc một cái, lẩm bẩm “Đây là tất cả bản đồ các cậu tìm thấy sao?”
“T… ô… i, đại... đại nhân,” Sam lắp bắp “còn… còn có nhiều lắm, nhưng… nơi… nơi đó…”
“Đây là những bản cũ.” Mormont nhận xét và con quạ the thé lặp lại lời ông “Cũ,cũ.”
“Làng xóm có thể thay đổi, nhưng đồi núi và sông suối thì không.” Jon vạch ra.
“Thế là đủ rồi. Cậu đã chọn những con quạ chưa, Tarly?”
“Học… học sĩ Armon định… định đêm nay sẽ chọn, sau khi cho chúng… chúng ăn.”
“Ta muốn những con chim giỏi nhất. Những con thông minh và khỏe mạnh.”
“Khỏe mạnh,” con quạ lặp lại lời ông “khỏe mạnh, khỏe mạnh.”
“Nếu có chuyện bất hạnh xảy ra với chúng ta ngoài kia, ta muốn người kế nhiệm ta phải biết chuyện xảy ra ở đâu và chúng ta chết bằng cách nào.”
Lời chết chóc ông nói ra khiến Samwell Tarly sợ đến mức không nói lên lời.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Mormont tiến lên phía trước “Tarly, khi ta bằng nửa số tuổi của cậu bây giờ, mẹ ta nói nếu ta đứng há miệng ngốc nghếch như thế, chồn có thể tưởng miệng ta là ổ, nhảy vào và chui xuống họng. Nếu cậu có gì muốn nói thì nói đi. Nếu không thì cẩn thận với mấy con chồn.” Ông thô lỗ phất tay ra hiệu hắn lui ra. “Cậu đi đi. Ta rất bận, không rảnh nghe những câu ngu ngốc. Chắc chắn học sĩ đang có việc cần nhờ cậu làm.”
Sam nuốt nước bọt, lùi lại và vội vàng rời đi, thiếu chút thì vấp ngã. “Thằng bé đó có ngốc như cái vẻ bề ngoài không vậy?” Tư lệnh cất tiếng hỏi khi Sam rời đi. “Ngốc,” con quạ nhận xét. Mormont không đợi Jon trả lời “Cha hắn chiếm vị trí cao trong triều đình của Vua Renly và ta muốn phái hắn… thôi, tốt nhất là thôi. Renly sẽ không thích gặp một thằng béo run rẩy sợ hãi. Ta sẽ phái Hiệp sĩ Arnell. Hắn là một người trầm ổn và mẹ hắn là một người Fossoway.”
“Đại nhân, cho phép tôi được hỏi, ngài muốn cầu gì ở Vua Renly?”
“Cũng là những thứ mà ta hỏi xin tất cả bọn họ: Binh lính, ngựa, kiếm, áo giáp, ngũ cốc, pho mát, rượu, da, sừng… Đội Gác Đêm không phải là những người tự cao. Chúng ta lấy tất cả những gì người khác đưa cho.” Những ngón tay đánh trên mặt bàn. “Nếu hướng gió thuận lợi, Hiệp sĩ Alliser sẽ đến King’s Landing trong vòng một tháng, nhưng liệu thằng bé Joffrey có cho những gì hắn yêu cầu không thì ta không chắc. Gia tộc Lannister chưa bao giờ là một người bạn của Đội Gác Đêm.”
“Thorne có bàn tay của kẻ đó để trình cho họ.” Đó là một thứ trắng nhở ghê tởm với những ngón tay đen, ngâm ở trong bình nhưng vẫn co giật như thể nó vẫn còn sống.
“Ta thật hy vọng chúng ta còn một bàn tay khác để gửi cho Renly.”
“Dywen nói ngài có thể tìm thấy bất cứ thứ gì bên ngoài Tường Thành.”
“À, đó là Dywen nói. Và lần cuối cùng hắn tham gia đội tuần tra, hắn nói đã nhìn thấy một con gấu ười lăm feet.” Mormont hừ mũi. “Chị ta còn bị đồn thổi là yêu một con gấu. Ta tin rằng trước đó người ta đồn ta ười lăm feet. Tuy rằng đó là một thế giới nơi những người chết vẫn đang đi lại… à, ngay cả thế đi nữa, người ta vẫn chỉ nên tin những gì mắt nhìn thấy. Ta đã nhìn thấy một người chết đi lại, nhưng không nhìn thấy bất kỳ con gấu khổng lồ nào.” Ông nhìn Jon dò xét hồi lâu “Nhưng chúng ta đang nói chuyện về các bàn tay. Tay cậu đỡ chưa?”
“Tốt hơn rồi ạ.” Jon rút chiếc găng tay da chuột chũi ra cho ông xem. Những vết sẹo từ bàn tay đến khuỷu đã lên da non nhưng vẫn cảm thấy căng và mỏng, tuy nhiên chúng đã lành. “Cảm thấy ngứa nhưng học sĩ Aemon nói điều đó chứng tỏ vết thương đã lành. Ông ấy đưa tôi một lọ thuốc mỡ mang theo khi chúng ta hành quân.”
“Cậu có thể cầm thanh Longclaw dù bị thương thế này không?”
“Cầm tốt ạ.” Jon cử động các ngón tay, mở bàn tay ra sau đó nắm lại thành nắm đấm theo cách viên học sĩ đã hướng dẫn. “Tôi luyện tập các ngón tay mỗi ngày để giữ chúng nhanh nhẹn, như Học sĩ Aemon dặn.”
“Ông ấy tuy mù nhưng đầu óc còn rất minh mẫn. Ta cầu các chư thần phù hộ cho ông ấy sống thêm hai mươi năm nữa. Cậu có biết ông ấy đã có thể trở thành vua không?”
Jon ngạc nhiên: “Ông ấy đã từng kể với tôi Cha ông ấy là vua, nhưng không… tôi nghĩ có lẽ ông ấy là con thứ.”
“Đúng vậy. Ông nội của ông ấy là Daeron Targaryen, đời thứ hai, người đã mang Dorne sát nhập vào vương quốc. Một phần của hiệp ước là ông ấy phải cưới công chúa Dornish và bà ấy sinh ra bốn đứa con trai. Cha của Aemon là Maeker, đứa con út, và Aemon là con thứ ba. Chú ý, tất cả chuyện này xảy ra rất lâu trước khi ta sinh ra, lâu như Smallwood nói về ta vậy.”
“Học sĩ Aemon được đặt theo tên của Hiệp sĩ rồng.”
“Đúng vậy. Mọi người nói Hoàng tử Aemon chính là Cha ruột của vua Daeron, chứ phải là Aegon Vô Giá Trị. Chuyện đó có thể là thật, Aemon của chúng ta thiếu những phẩm chất của Hiệp sĩ rồng. Ông ấy thích nói rằng mình hành động chậm nhưng suy nghĩ nhanh, khó trách ông nội ông ấy cử đi học ở Citadel lúc lên chín hay mười tuổi gì đó… ta nghĩ ông ấy cũng đứng thứ chín hay mười của lớp.”
Jon biết rõ học sĩ Aemon đã hơn trăm tuổi, thân thể gầy yếu, cơ thể khô héo, da đầy nếp nhăn và mù lòa. Khó có thể tưởng tượng ông ấy thế nào khi bằng tuổi Arya.
Mormont tiếp tục. “Khi bác cả của ông ấy, người thừa kế vương vị hợp pháp, bị giết chết trong một cuộc luận võ, Aemon vùi đầu vào sách vở. Bác cả có hai con trai, nhưng cũng lần lượt tử nạn trong đại dịch mùa xuân. Vua Daeron cũng nhiễm bệnh qua đời, vì vậy vương vị truyền đến đứa con thứ hai của Daeron là Aerys.”
“Vua Điên?” Jon không thể tin được. Aerys là vua trước Robert, trị vì cũng không lâu.
“Không, đây là Aerys Đệ Nhất. Vua Điên trước Robert là Đệ Nhị.”
“Ông này trị vì được bao lâu ạ?”
“Khoảng tám mươi năm,” Hùng Lão nói “và không, ta vẫn chưa sinh ra, dù Aemon lúc đó đã đi học được sáu năm rồi. Aerys cưới chính em gái mình như truyền thống gia tộc Targaryen, thà thống trị khoảng mười hay mười hai năm. Aemon tuyên thệ trở thành học sĩ và rời Citadel để phục vụ chủ nhân… cho đến khi ông bác chết không một dấu hiệu báo trước. Ngôi Sắt truyền cho người con út của Vua Daeron, là Maekar, Cha của Aemon.”
Vị vua mới triệu tập tất cả các con trai về triều nhóm họp và chỉ định Aemon là một trong những trọng thần của mình, nhưng ông ấy từ chối, nói rằng không muốn soán vị của Đại Học sĩ hiên tại. Thay vào đó ông ấy phục vụ tại trang ấp của anh cả, cũng tên là Daeron. À, ông anh cả rồi cũng chết, để lại đứa con gái duy nhất là người thừa kế. Ta tin rằng ông ấy bị nhiễm bệnh từ một gái điếm. Người anh kế là Aerion.”
“Aeron Quái Dị?” Jon biết tên đó “Vị Hoàng Tử Luôn Nghĩ Mình Là Một Con Rồng”, đó là một trong những chuyện kinh dị mà vú già thường kể. Đứa em trai của hắn, Bran, rất thích chuyện này.
“Rất đúng, nhưng ông ấy thích được gọi là Aeron Lửa Sáng. Một buổi tối, ông ấy say mèm, uống một bình chất cháy sau đó nói với bạn bè rằng nói giúp ông ấy biến thành một con rồng, nhưng các chư thần có mắt, nó biến ông ấy thành một tử thi. Chưa đầy một năm sau, Vua Maekar chết trên chiến trường trong cuộc chiến chống một lãnh chúa ngoài vòng pháp luật.”
Jon không phải là kẻ mù lịch sử vương quốc. Thầy của hắn trước đây đã dạy giai đoạn này “Đó là năm tổ chức Hội Nghị Trọng Thần Lớn.” Hắn nói “Các lãnh chúa đã bỏ qua đứa con trai nhỏ của hoàng tử Aeron và đứa con gái của hoàng tử Daeron và trao vương miện cho Aegon.”
“Đúng và không. Đầu tiên họ lén lút trao vương miện cho Aemon, và ông ấy cũng lén lút từ chối. Ông ấy viện lý do các chư thần muốn ông ấy phục vụ, chứ không phải thống trị. Ông ấy đã thề lời thề của học sĩ và sẽ không phá vỡ lời thề, dù Đại Tư Tế nguyện ý đặc xá. À, không một người đầu óc bình thường nào muốn người mang dòng máu của Aeron lên ngôi vua, và con gái của Daeron không chỉ trí óc có vấn đề mà còn là nữ, vì vậy họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trao vương miện cho em trai của Aemon là Aegon Đệ Ngũ. Aegon Không Kiên Định, họ gọi ông ấy thế, sinh ra là con thứ bốn của con thứ bốn. Aemon biết rõ và hiểu hơn ai hết nếu ông ấy còn ở lại trong triều thì những người không thích em trai sẽ tìm cách lợi dụng ông, vì vậy ông ấy đến Tường Thành. Và ở lại đến bây giờ, định bụng để em trai, rồi con của em trai và cháu trai sẽ thống trị, rồi cứ thế, cho đến khi Jaime Lannister đặt dấu chấm hết cho các vị vua rồng.”
“Vua,” con quạ quàng quạc kêu. Con chim bay qua thư phòng đậu xuống vai Mormont “Vua,” nó lặp đi lặp lại.
“Nó thích từ đó.” Jon nói, mỉm cười.
“Từ này dễ nói, và dễ thích.”
“Vua,” con chim lại kêu lên.
“Đại nhân, tôi nghĩ nó có ý muốn trao cho ông một vương miện.”
“Đế quốc hiện đã có ba vua và hai trong số đó là những người ta thích,” Mormont búng ngón tay vào con quạ, nhưng ánh mắt ông chưa bao giờ rời Jon Snow.
Điều đó khiến hắn cảm thấy kỳ lạ. “Đại nhân, tại sao ngài lại kể những chuyện này cho tôi, về học sĩ Aemon ấy?”
“Ta phải có nguyên nhân sao?” Mormont chuyển người ngồi xuống ghế, nhíu mày “Anh trai cậu, Robb, đã xưng Vua phương Bắc. Cậu và Aemon giờ có cùng điểm chung, đó là có vua là anh trai.”
“Và có thêm điểm nữa,” Jon nói “đã tuyên thệ.”
Hùng Lão hừ mũi, và con quạ bay đi, lượn một vòng quanh phòng. “Nếu ai tuyên thệ cũng đưa đến Tường Thành thì nơi đây đã không bao giờ thiếu lính phòng thủ.”
“Tôi đã luôn biết rằng Robb sẽ trở thành chủ của Winterfell.”
Mormont huýt một tiếng sáo và con chim lại bay về đâu trên vai ông. “Thành chủ là một chuyện, Vua là một chuyện khác,” ông lấy một nắm hạt ngô trong túi cho con quạ. “Bọn họ sẽ cung phụng cho anh trai cậu Robb đủ loại tơ lụa, vải vóc với hàng trăm màu sắc khác nhau, trong khi cậu sống và chết trong bộ màu đen duy nhất. Hắn sẽ cưới một cô công chúa xinh đẹp và cùng cô ta sinh những đứa con trai. Cậu thì không vợ, càng đừng nghĩ đến chuyện bế con. Robb sẽ thống trị, cậu sẽ phục vụ. Người ta sẽ gọi cậu là quạ đen, gọi hắn là bệ hạ. Người ta sẽ thổi hắn lên trời vì bất cứ điều nhỏ nào hắn làm, trong khi cậu dù có lập chiến công lớn nhất cũng chìm nghỉm. Jon, nói với ta điều đó với cậu không sao đi… và ta sẽ nói cậu là đồ dối trá, và cậu biết ta đang nói sự thật.”
Jon đứng dậy, căng như dây cung. “Nếu chuyện này thực sự là vấn đề với tôi, thì tôi có thể làm gì? Một đứa con hoang như tôi ấy?”
“Cậu sẽ làm gì ư?” Mormont hỏi “Đứa con hoang như cậu ư?”
“Lo lắng,” Jon nói “và giữ vững lời tuyên thệ.”
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin