Thất bại ư? Tôi chưa bao giờ gặp phải. Với tôi, chúng chỉ là những bước lùi tạm thời.

Dottie Walters

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1687 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Mở Đầu - Phần 3
ưới ánh sáng buổi sớm, căn phòng ông lúc này trở nên hôn ám và âm trầm. Lão học sĩ già run rẩy vươn tay châm nến và mang đến phòng làm việc dưới bậc thang dẫn lên tổ quạ, nơi các loại thuốc mỡ, thuốc nước và dược liệu để đầy trên giá. Cúi xuống tầng giá cuối cùng, giữa đống Chai lọ, ông vươn tay lấy một cái bình kính màu chàm, không lớn hơn ngón tay út. Ông thổi đám bụi bám đầy quanh bình và mang đến bàn làm việc. Sau khi ngồi xuống ghế, ông mở bình và lấy vật trong đó ra. Bên trong là cát hạt thủy tinh bé xíu, không to hơn các hạt mầm, được cuốn trong tấm da dê. Ông mở tấm da dê ra, dưới ánh sáng của ngọn nến, chúng lấp lánh giống như đồ trang sức, tỏa ra ánh tím khiến cho lão học sĩ tự thấy mình chưa bao giờ thực sự nhìn thấy màu sắc này trước đây.
Hơi thở của ông mỗi lúc trở nên nặng nề. Dùng ngón tay út, ông sờ vào một trong những hạt thủy tinh. Vật nhỏ bé như thế này có thể nắm giữ sức mạnh sinh tử. Nó là kết tinh của một loại cây chỉ sinh trưởng trên quần đảo Hải Ngọc (Jade Sea), bên kia thế giới. Khi những phiến lá đủ tuổi, được ngâm với nước vôi, rồi nước đường và đồ gia vị cực hiếm lấy từ Quần đảo Mùa Hè. Sau đó phiến lá có thể bỏ đi, nhưng dung dịch phải được cô đặc với tro và để kết tinh lại. Quá trình thực hiện rất chậm và gian nan, nhưng kết quả rất đáng giá và trân quý, hiếm có khó tìm. Chỉ có các nhà giả kim của Lys là biết cách, có thể thêm các Vô diện nhân của Braavos nữa… và các học sĩ trong tổ chức của ông cũng biết, nhưng thứ này không thể bàn luận rộng rãi ngoài thành Citadel. Tất cả mọi người đều biết rằng một học sĩ sẽ có được một hạt kim loại mỗi khi học xong một phương pháp chữa bệnh - nhưng lại quên mất rằng một người nếu biết cách chữa bệnh cũng sẽ biết cách giết người. Cressen không còn nhớ tên của loại lá cây mà Asshaii gọi hay tên loại chất độc trong hạt thủy tinh này. Trong thành Citadel nó đơn giản được gọi tên là “Kẻ bóp chết người”. Pha nó với rượu, vào cơ thể người uống nó sẽ co chặt lại, khiến cho khí quản tắc nghẽn, ngạt thở. Người ta nói khuôn mặt nạn nhân khi chết sẽ chuyển sang màu tím giống như màu hạt thủy tinh nhỏ này, rất giống người nghẹn thức ăn.
Và đêm nay, khi lãnh chúa Stannis mở tiệc chúc mừng các chư hầu cùng các phu nhân… và người phụ nữ mặc váy đỏ, Melisandre đến từ Asshai.
Mình trước hết phải đi nghỉ đã, học sĩ Cressen tự nói với mình. Khi trời tối mình phải lấy lại toàn bộ sức lực. Bàn tay không được run rẩy, dũng khí không được suy yếu. Đây là việc bất đắc dĩ phải làm, và phải được hoàn thành. Nếu các chư thần có thật thì họ chắc chắn sẽ tha thứ cho ta. Gần đây ông ngủ rất kém và một giấc ngủ trưa chắc chắn sẽ giúp ông phục hồi thể lực để đối mặt với đau khổ sẽ xảy ra. Run rẩy bước đến bên giường, nhưng trước khi nhắm mắt lại ông vẫn nhìn thấy ánh sáng của sao chổi, đỏ tươi, sống động lóe lên trong giấc mơ của mình. Một ý thức mơ hồ đến với ông: Có lẽ đây chính là sao chổi của mình; điềm báo sẽ có máu chảy, một cuộc mưu sát… đúng vậy…
Khi ông tỉnh lại thì trời đã tối, phòng ngủ tối om. Đầu ông đau ê ẩm, các đốt xương đau nhức nhưng Cressen vẫn buộc mình ngồi dậy. Bắt lấy cây gậy, ông run rẩy đứng lên. Đã trễ thế này rồi, ông nghĩ. Bọn họ cũng không đánh thức ta. Trước đây ông luôn được mời đến dự tiệc, sắp xếp ghế ngồi gần lãnh chúa Stannis. Khuôn mặt của lãnh chúa hiện lên trong óc, người đàn ông hiện tại không còn là cậu bé mà ông đã quen, đứng một mình trong bóng tối lạnh lẽo nhìn anh trai mình được mặt trời chiếu rọi. Bất kể hắn định làm gì, Robert đều đi trước một bước và làm tốt hơn. Cậu bé đáng thương… số phận hắn luôn phải nhanh tay hành động.
Viên học sĩ tìm thấy các hạt thủy tinh trên bàn và đem gói chúng vào tấm da dê. Cressen không dấu chúng trong nhẫn, như những nhà độc dược của Lys yêu thích, mà cất những “Kẻ bóp chết người” vào một trong những túi lớn túi nhỏ nằm trong ống tay áo rộng thùng thình, sau đó mở cửa và gọi “Pylos, cậu đâu rồi?” Không nghe thấy tiếng trả lời, ông liền gọi lại, giọng to hơn “Pylos, ta cần cậu giúp.” Vẫn không có tiếng trả lời. Quái lạ, viên học sĩ trẻ có phòng ngủ ngay phía bên kia cầu thang, nhất định phải nghe được tiếng gọi của ông chứ.
Cuối cùng Cressen đành phải gọi đám người hầu “Nhanh lên,” ông ra lệnh “Ta đã ngủ quá lâu rồi. Hiện bữa tiệc đã bắt đầu… có lẽ đang uống rượu rồi… đáng lẽ phải đánh thức ta chứ.” Điều gì đã xảy ra cho học sĩ Pylos? Ông thực sự không hiểu.
Một lần nữa ông phải đi xuyên qua hành lang dài dằng dặc, một cơn gió đêm thì thầm qua các cánh cửa sổ lớn, mang theo hơi thở mặn chát của biển. Những ngọn đuốc treo trên tường thành Dragonstone lay động, thêm vào ánh lửa hừng hực đốt ngoài doanh trại như những ánh sao rơi xuống phàm trần. Trên trời, sao chổi vẫn khoe cái đuôi đỏ rực rỡ và ác độc. Viên học sĩ tự an ủi: Mình đã quá già và quá hiểu biết để sợ những thứ như thế này.
Cánh cửa dẫn đến Sảnh chính có hình con rồng đá há mồm ra. Ông nói với người hầu đứng bên ngoài và tự mình bước vào trong, ông không thể xuất hiện với vẻ yếu đuối. Nỗ lực hết sức, Cressen trèo lên những bậc cuối cùng và bước vào long khẩu. Hai bảo vệ mở cánh cửa màu đỏ nặng nề trước mặt ông, để Cressen tự do bước vào.
Trong tiếng dao nĩa va chạm, cùng những lời bàn luận thì thào, ông nghe thấy Patchface đang hát “…xin hãy khiêu vũ, lãnh chúa của tôi, xin hãy khiêu vũ lãnh chúa của tôi…” cùng tiếng chuông kêu leng keng. Đây đúng là bài ca mà hắn đã hát buổi sáng nay “Những bóng hình đến để ở lại, lãnh chúa của tôi, xin hãy ở lại lãnh chúa của tôi…” Xung quanh những chiếc bàn kê thấp hơn đầy nhóc các hiệp sĩ, cung thủ và đội trưởng các đội lính đánh thuê, bọn họ đang xé những chiếc bánh mì đen khổng lồ rồi chấm vào món cá hầm.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Nơi đây không có tiếng cười to, không ồn ào như những bữa tiệc khác, vì lãnh chúa Stannis không cho phép những hành vi này xuất hiện.
Cressen hướng ghế ngồi kế trên cao, nơi các chư hầu ngồi với đức vua. Ông phải bước vòng qua Patchface. Tên hề đang khiêu vũ, chiếc chuông reo vang nhưng chẳng ai buồn nhìn hay xem hắn. Khi hắn đang nhảy nhót đổi chân thì bất ngờ vướng phải tay Cressen, kéo cả hai người ngã xuống va phải thành bàn và ghế, một trận cười vang lên xung quanh. Không nghi ngờ gì, cảnh này đã trở thành một màn hài.
Patchface lồm cồm bò lên người ông, không mặt hề ghé sát mặt, chiếc sừng hươu trên mũ đội đầu đã biến mất “Dưới đáy biển ông đã té ngã,” hắn tuyên bố “tôi biết, tôi biết, ồ, ồ, ồ” cười khanh khách, tên hề đứng dậy, nhảy lên và tiếp tục màn khiêu vũ nhỏ của hắn.
Tỏ vẻ phong độ, lão học sĩ mỉm cười yếu ớt và cố gắng đứng dậy, nhưng một bên hông của ông bất chợt đau nhói và ông sợ rằng nó lại vỡ nát. Ông cảm thấy một đôi tay mạnh mẽ xốc dưới nách giúp ông đứng thẳng lên. “Cảm ơn hiệp sĩ,” ông thì thầm, quay người xem người hiệp sĩ nào đã giúp…
“Học sĩ.” Phu nhân Melisandre cất lời, âm thanh thấp trầm theo đúng khẩu âm ở Hải Ngọc “Ông nên cẩn thận.” Như thường khi, nàng mặc màu đỏ từ đầu đến chân, chiếc váy lụa dài như màu lửa, tay áo dài và cổ xẻ sâu để lộ áo trong màu đỏ sâu hun hút đầy đen tối. Trên cổ nàng cũng đeo một dây chuyền vàng màu đỏ có gắn hồng ngọc.
Mái tóc nàng không phải màu cam hay màu nho như thông thường mà mang màu đỏ đồng sẫm màu, dưới ánh sáng trông như ngọn đuốc. Ngay cả màu mắt cũng đỏ… nhưng làn da nàng vô cùng mềm mại và trắng không tỳ vết, nhợt nhạt như kem. Thân hình thon thả, tao nhã, cao hơn hầu hết hiệp sĩ, bộ ngực đầy đặn, eo nhỏ và khuôn mặt hình trái tim. Mỗi ánh mắt nhìn đến nàng đều không thể rời đi, viên học sĩ cũng không ngoại lệ. Rất nhiều người khen nàng đẹp. Không, bà ta không đẹp, bà ta màu đỏ và đáng sợ, và màu đỏ.
“Tôi… cảm ơn, phu nhân.”
“Ở tuổi ngài, đi đường phải cẩn thận,” Melisandre cung kính “Đêm thì tối và đầy hiểm ác.”
Ông biết thành ngữ này, đó là một câu trong giáo lý của bà ta. Không quan trọng, mình có giáo lý của mình
“Chỉ có đứa trẻ mới sợ đêm tối,” ông nói, bên kia Patchface vẫn tiếp tục ca “Và những bóng hình đến khiêu vũ, lãnh chúa của tôi, xin hãy khiêu vũ lãnh chúa của tôi…”
“Ở đây thật kỳ lạ,” Melisandre nói “Một tên hề thông minh và một trí giả ngu ngốc,” nàng cúi người xuống nhặt chiếc mũ của Patchface ở chỗ nó rơi và và đặt nó lên đầu Cressen. Tiếng chuông reo lên đâm nhói vào lỗ tai ông “Chiếc vương miện này rất xứng đáng với ngài, học sĩ đại nhân,” nàng thông báo. Mọi người xung quanh cười phá lên.
Cressen mím môi, nén lửa giận. Bà ta nghĩ ông đã sức cùng lực kiệt, nhưng qua đêm nay thì bà ta sẽ phải xem lại. Ông có già nhưng vẫn là học sĩ của thành Citadel “Ta không cần vương miện mà cần sự thật,” ông đáp lại, nhấc chiếc mũ của tên hề ra khỏi đầu
“Có những sự thật trong thế giới không được dạy ở Oldtown,” Melisandre như cơn lốc màu đỏ quay người bước trở lại bàn ăn trên cao, nơi đức vua Stannis và hoàng hậu đang ngồi. Cressen cầm mũ trả lại cho Patchface rồi bước theo. Học sĩ Pylos đang ngồi ở chỗ của ông.
Viên học sĩ già chỉ biết dừng lại nhìn chằm chằm “Học sĩ Pylos,” cuối cùng ông cất tiếc “Cậu… cậu đã không đánh thức tôi dậy.”
“Bệ hạ yêu cầu tôi để cho ngài nghỉ ngơi,” Pylos ít nhất còn biết đỏ mặt “Ông ấy nói với tôi rằng ngài không còn cần thiết ở đây nữa.”
Cressen liếc nhìn các hiệp sĩ, đội trưởng và chư thần đang ngồi lặng ngắt. Lãnh chúa Celtigar, đã lớn tuổi và cáu kỉnh, mặc chiếc áo choàng dài thêu con cua màu hồng thạch lựu. Lãnh chúa Velaryon đẹp trai chọn áo lụa màu xanh nước biển đeo dây chuyền hình ngựa biển bằng vàng trắng trên cổ hợp với mái tóc dài mềm mại. Lãnh chúa Bar Emmon, cậu bé mập mạp mới mười bốn tuổi, mặc bộ đồ nhung màu tím thêu huy hiệu thiên nga màu trắng. Hiệp sĩ Axell Florent dù ăn mặc trải chuốt vẫn không thể tôn thêm dung mạo vốn bình thường, lãnh chúa Sunglass sùng đạo đeo vòng cổ, vòng tay và nhẫn đá mặt trăng; thuyền trưởng Salladhor Saan từ Lysene mặc bộ đồ sa-tanh đỏ sẫm, khắp người đeo trang sức vàng và châu báu. Chỉ có hiệp sĩ Davos ăn mặc đơn giản, áo chẽn nâu và áo choàng da dê và chỉ Ser Davos đáp lại cái nhìn của ông, trong mắt lóe lên tia thương tiếc.
“Lão học sĩ, ông đã quá ốm yếu và không còn hữu dụng với tôi,” âm thanh nghe như giọng của lãnh chúa Stannis vang tới nhưng sao lại có thể thế “Từ nay về sau, Pylos sẽ phụ tá tôi. Anh ta đã biết cách quản lý những con quạ từ ngày ông không còn đủ sức leo lên tổ nó. Ta sẽ không để ông vong mạng vì làm việc cho ta.”
Học sĩ Cressen nhấp nháy mắt. Stannis, lãnh chúa của tôi, đứa trẻ lúc nào cũng buồn rầu, đứa con mà tôi chưa bao giờ có, ngài không thể làm như vậy, ngài không biết ta đã chăm sóc ngài như thế nào, sống vì ngài, yêu ngài bất chấp những điều ngài đã làm? Phải, yêu ngài thậm chí còn nhiều hơn cả Robert, hay Renly, bởi vì ngài là người thiếu tình yêu, là người cần tình yêu của tôi nhất. Nhưng tất cả những lời ông thốt ra chỉ là: “Tuân mệnh, thưa đại nhân, nhưng… nhưng tôi đang đói. Liệu ngài có thể sắp xếp cho tôi một chỗ trên bàn ngài?” Ở bên ngài, tôi luôn bên ngài…
Ser Davos đứng lên đằng hắng “Bệ hạ, thần rất vinh dự nếu học sĩ ngồi đây bên cạnh.”
“Làm theo lời cậu đi.” Lãnh chúa Stannis quay người nói gì đó với Melisandre, người ngồi ngay bên phải, vị trí khách quý được coi trọng nhất. Phu nhân Selyse ngồi bên trái, nở nụ cười chói mắt nhưng nhợt nhạt như trang sức bà ta đang đeo.
Quá xa, Cressen đờ đẫn, nhìn vào nơi Ser Davos đang ngồi. Từ bàn của đám buôn lậu với chiếc bàn cao kia phải đi qua bàn dành cho các chư hầu. Mình phải tiếp cận bà ta gần hơn nếu muốn bỏ “Kẻ bóp chết người” vào trong ly, nhưng bằng cách nào?
Khi lão học sĩ chậm rãi vòng qua chiếc bàn của Davos Seaworth thì Patchface tiến lại đầy vui sướng “Chúng ta ăn cá ở đây,” tên hề hạnh phúc tuyên bố, cầm trượng khoa lên “Dưới biển thì cá ăn chúng ta. Tôi biết, tôi biết, ồ, ồ, ồ.”
Ser Davos ngồi dịch một bên tạo khoảng trống trên chiếc ghế dài “Đáng lẽ đêm nay tất cả chúng ta nên mặc trong phục hài kịch,” hắn trầm trọng cất lời khi Cressen ngồi xuống ghế “Vì tất cả chúng ta đang làm điều mà chỉ những tên ngốc mới làm. Người đàn bà màu đỏ đã nhìn thấy chiến thắng qua ánh lửa, vì vậy Stannis lập tức ra lệnh xuất binh mà không cần tính toán binh lực. Trước khi bà ta làm xong chuyện chắc chúng ta sẽ thấy những gì Patchface đã nhìn thấy. Tôi sợ tất cả chúng ta sẽ ở dưới đáy biển.”
Cressen đút tay vào ống tay áo như thể tránh lạnh, những ngón tay lần mò đến những hạt thủy tinh được gói trong tấm da dê “Lãnh chúa Stannis.”
Stannis đang nói chuyện với người phụ nữ đỏ liền quay lại, nhưng phu nhân Selyse cướp lời “Đức vua Stannis. Học sĩ, ông không đúng mực.”
“Ông ấy đã gì, trí óc không còn minh mẫn,” đức vua cộc cằn “Chuyện gì vậy Cressen? Ông cứ nói ra suy nghĩ của mình.”
“Nếu ngài quyết định xuất chinh, thì ngài cần viện đến lý do tương tự như Lãnh chúa Stark và phu nhân Arryn…”
“Ta không cần chung lý do với bất kỳ ai” Stannis Baratheon nói.
“Ánh sáng không cần chung lý do với bóng tối,” phu nhân Selyse cầm tay chồng.
Stannis gật đầu “Gia tộc Stark đang tìm cách ăn cắp nửa vương quốc của ta, trong khi gia tộc Lannister đã ăn cắp vương miện và giết chết anh trai ta, họ đã đại nghịch bất đạo lấy đi quân đội và quyền lợi đáng lẽ phải thuộc về ta. Tất cả bọn chúng là kẻ tiếm ngôi và là kẻ thù của ta.”
Mình đã mất đi hắn rồi, Cressen đau đớn nghĩ. Nếu có bất cứ cách nào tiếp cận với Melisadre… chỉ cần tiếp xúc với chén rượu của bà ta thôi. “Ngài hoàn toàn có quyền hợp pháp thừa kế ngôi vị của anh trai, Robert, vị vua đích thực của bảy vương quốc và vua của người Andals, Rhoynar và Tiên nhân,” ông tuyệt vọng “nhưng ngay cả như thế, ngài không thể có hy vọng thắng nếu không có đồng minh.”
“Ông ấy có một đồng minh,” phu nhân Selyse nói “Whllor, Thần Ánh Sáng, trái tim của lửa, Thần lửa và bóng tối.”
“Các chư thần chính là đồng minh không đáng tin nhất,” viên học sĩ già vẫn kiên trì “và vị thần đó không có quyền lực ở đây.”
“Ông nói là không sao?” viên hồng ngọc trên cổ Melisandre phát sáng khi nàng quay đầu, ánh sáng của nó y hệt ánh sáng của ngôi sao chổi “Học sĩ, nếu ngài còn nói năng bậy bạ thế này, ngài nên đội cái vương miện vừa nãy lần nữa.”
“Đúng vậy,” phu nhân Selyse đồng ý “Cái mũ của Patche, nó rất hợp với ông, lão học sĩ già. Ta ra lệnh ông đội nó lên lần nữa.”
“Dưới đáy biển, không ai đội mũ.” Patchface nói “tôi biết, tôi biết, ồ, ồ, ồ.”
Đôi mắt của lãnh chúa Stannis tối sầm ẩn dấu dưới hàng lông mày rậm, miệng ông ta mím chặt, quai hàm không động đậy. Ông ta luôn nghiến răng mỗi khi tức giận. “Ngu ngốc,” hắn cuối cùng cũng rít lên “Các người đã nghe thấy lệnh của phu nhân ta. Hãy đưa cái mũ cho Cressen.”
Không, viên học sĩ già nghĩ, đây không phải là ngài, không phải tác phong của ngài, ngài luôn công bằng, nghiêm khắc nhưng không tàn nhẫn, chưa bao giờ tàn nhẫn, ngài cũng không biết cách đùa cợt, hơn nữa chưa bao giờ biết cách cười vui.
Patchface nhảy nhót đến gần, chiếc chuông của hắn rung lên clang – a - lang, ding - ding, clink – clank – clink - clank. Viên học sĩ lặng người khi tên hề đội cái mũ sừng hươu của hắn lên đầu ông. Cressen cúi đầu vì sức nặng của nó, tiếng chuông trên sừng hươu rung lên. “Lần sau có lẽ ông ta nên hát những lời khuyên của mình nếu muốn phát biểu ý kiến,” phu nhân Selyse nói.
“Bà đã đi quá xa rồi đấy,” lãnh chúa Stannis nói “ông ấy đã gì và đã phục vụ ta rất tốt.” Và ta sẽ phục vụ ngài đến hơi thở cuối cùng, lãnh chúa đáng yêu của ta, con trai cô đơn đáng thương của ta, Cressen nghĩ, đột nhiên nghĩ ra một cách. Cốc rượu của Ser Davos đang ở trước mặt ông, vẫn còn một nửa. Ông lần lấy một hạt thủy tinh trong ống tay áo, nắm chặt nó bằng ngón trỏ và ngón cái, rồi cầm lấy chén rượu. Ông cầu nguyện động tác của mình thật tự nhiên, nhanh nhẹn, tuyệt đốt không được thất thố. Và Chúa thật công bằng. Trong nháy mắt, vật trong tay ông biến mất. Những ngón tay ông đã không vững vàng, nhanh nhẹn như vậy trong nhiều năm. Ông chắc chắn ngoại trừ Davos thì không ai nhìn thấy. Cầm cốc trong tay, ông đứng dậy “Có lẽ tôi đã trở thành một tên hề thật rồi, thưa phu nhân Melisandre, vậy bà có thể uống với tôi một cốc rượu không? Một cốc rượu vì Chúa của bà, Thần Ánh Sáng của bà? Vì sức mạnh của ông ấy?”
Người phụ nữ đỏ nghiên cứu ông một lúc “Nếu ông muốn thế.”
Ông có thể cảm thấy tất cả mọi người đang quan sát. Davos giật tay áo ông khi ông rời ghế, tránh ánh mắt của lãnh chúa Stannis, hỏi nhỏ “Ông đang làm gì thế?” hắn thì thầm.
“Làm việc phải làm,” học sĩ Cressen trả lời “vì tương lai vương quốc và linh hồn của lãnh chúa chúng ta,” ông giật tay ra khỏi Davos,một giọt rượu rơi ra.
Nàng thu hút mọi ánh nhìn khi rời khỏi bàn ăn trên cao đi xuống phía ông. Cressen chỉ nhìn thấy nàng, váy đỏ mắt đỏ, viên hồng ngọc đỏ trên cổ, môi đỏ đang mỉm cười thản nhiên khi nàng cầm lấy cốc rượu của ông. Làn da nàng thật nóng, giống như đang phát sốt “học sĩ, vẫn chưa quá muộn để từ chối ly rượu này.”
“Không,” ông kiên quyết thì thào “không.”
“Như ý ông.” Melisandre đến từ Asshai cầm cốc rượu từ tay ông uống hết một nửa, sau đó đưa cốc lại cho ông “Giờ đến lượt ông.”
Bàn tay run rẩy nhưng ông buộc mình phải mạnh mẽ. Một học sĩ của lâu đài Citadel không được phép sợ hãi. Chất rượu chua ngắt trên đầu lưỡi, cốc rượu rỗng tuột khỏi tay rơi xuống sàn nhà.
“Đại nhân, ngài nhất định có quyền lực ở đây,” người đàn bà nói “và ngọn lửa sẽ tẩy rửa tất cả,” từ trên cổ của nàng, viên học ngọc ánh lên đỏ chói
Cressen cố gắng trả lời, nhưng âm từ nghẹn ứ trong cổ. Tiếng ho của ông trở nên khủng khiếp khi ông cố gắng hít không khí. Những ngón tay cứng như sắt xiết chặt quanh cổ và ông đổ sụp xuống, trong khi vẫn lắc đầu, phủ nhận nàng, phủ nhận quyền lực của nàng, phủ nhận phép thuật của nàng, phủ nhận thần linh của nàng. Chiếc chuông đeo ở sừng hươu vẫn tiếp tục rung lên, hát bài ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc trong khi người phụ nữ đó cúi xuống nhìn ông đầy thương hại. Ánh nến nhảy nhót trong đôi mắt đỏ rực của nàng.
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin