Thất bại thực sự duy nhất chính là không dám khởi sự.

Harold Blake Walker

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1684 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27 Phần 1
DDARD
Thưa lãnh chúa, vì buổi đấu thương ngựa của quân sư mà chúng tôi mới gặp không biết bao nhiêu rắc rối,” tướng chỉ huy Đội Gác Thành phàn nàn trước hội đồng của nhà vua.
“Buổi đấu thương ngựa của nhà vua,” Ned nhăn mặt, sửa lại. “Tôi đảm bảo với anh, quân sư không hề muốn dây dưa gì với sự kiện lần này.”
“Gọi thế nào tùy ngài. Các hiệp sĩ từ khắp vương quốc đã đổ về, đi theo mỗi người là hai kỵ binh, ba thợ thủ công, sáu sĩ quan huấn luyện, cả tá thương nhân, hai tá gái làng chơi và hằng hà sa số trộm cắp. Tiết trời nóng nực đáng nguyền rủa này đã khiến nửa thành phố lên cơn sốt rồi, vậy mà giờ lại còn những vị khách này nữa... đếm trước chúng tôi có một vụ chết đuối, một vụ náo loạn tại quán rượu, ba vụ ẩu đả bằng dao, một vụ hiếp dâm, hai vụ hỏa hoạn, cướp của thì nhiều không thể đếm nổi, và một tên say rượu phi ngựa xuống Phố Sisters. Đêm trước, chúng tôi tìm thấy một cái đầu phụ nữ trong Đại Thánh Đường, nổi bập bềnh trong hồ cầu vồng. Không ai biết vì sao nó ở trong đó.”
“Thật tồi tệ “ Varys rùng mình nói.
Lãnh chúa Renly Baratheon chẳng mấy cảm thông. “Nếu như anh không thể giữ trị an, Janos, có lẽ Đội Gác Thành cần có người chỉ huy khác.”
Janos Slynt mập mạp và có chiếc cằm chảy xị nhảy dựng như một con ếch trong cơn giận dữ, cái đầu hói đỏ lựng lên. “Aegon Rồng còn không thế giữ trị an, thưa Lãnh chúa Renly. Tôi cần thêm người.”
“Bao nhiêu?” Ned hỏi và nhoài người lên. Như mọi khi, Robert không thèm tới dự buổi họp hội đồng, vì thế quân sư phải thay mặt cho ngài.
“Càng nhiều càng tốt, thưa quân sư.”
“Thuê thêm năm mươi lính mới đi,” Ned nói. “Lãnh chúa Baelish sẽ trả tiền cho anh.”
“Tôi sao?” Ngón út nói.
“Đúng, ngài sẽ trả. Ngài đã xoay xở được bốn mươi ngàn rồng vàng cho lần tranh giải vô địch này, chắc chắn ngải sẽ tìm được cách kiếm chút bạc vụn để đổi lấy sự bình an cho nhà vua.” Ned quay lại với Janos Slynt. “Ta sẽ cho anh mượn thêm hai mươi tay kiếm tinh nhuệ thuộc đội lính gác của ta, cho tới khi cuộc đấu thương ngựa kết thúc.”
“Đội ơn quân sư,” Slynt cúi đầu nói. “Tôi xin hứa, họ sẽ được sử dụng tốt.”
Khi tướng chỉ huy rời đi, Eddard Stark quay lại với hội đồng. “Cuộc đấu này kết thúc ngày nào tốt ngày đó.” Như thể những chi phí đắt đỏ và những rắc rối còn chưa đủ khó chịu, mọi người còn thích sát muối vào vết thương của Ned bằng cách gọi nó là “cuộc đấu thương ngựa của quân sư,” như thể chính ông khởi xướng ra nó vậy. Và Robert dường như thành thực nghĩ rằng ông phải cảm thấy rất vinh dự!
“Vương quốc sẽ thịnh vượng nhờ những sự kiện như thế này, thưa lãnh chúa,” Grand Maester Pycelle nói. “Đó là cơ hội để tạo danh tiếng và tạm lắng những điều đau buồn.”
“Và chia tiền vào nhiều túi,” Ngón út nói thêm. “Tất cả các quán trọ trong thành phố đều đã hết phòng, và những ả gái điếm giờ phải đi chân hai hàng và vừa đi vừa rên rẩm suốt.”
Lãnh chúa Renly cười. “Chúng ta may mắn làm sao khi anh trai Stannis của tôi không ở đây cùng chúng ta. Hãy nhớ lúc anh ấy đưa ra đạo luật vấn đề xây dựng các nhà thổ bất hợp pháp không? Nhà vua đã hỏi liệu anh ấy có muốn định luật về cách ăn, đi ngoài, và thở khi ở trong đó không nữa. Nếu trở thành sự thật, thì chuyện anh ấy có cô con gái xấu xí tới vậy cũng đúng thôi. Anh ta lên giường tân hôn như một người đàn ông hành quân ra trận, với vẻ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ rõ ràng trong ánh mắt.” Ned lạnh lùng nói. “Tôi cũng đang băn khoăn về người anh trai Stannis của ngài. Tôi không biết bao giờ ngài ấy mới kết thúc chuyến thăm đảo Dragonstone và trở về hội đồng.”
“Chắc chắn là ngay khi chúng ta thả hết lũ điếm xuống biển rồi,” Ngón út trả lời, làm cho những người khác cười nhiều hơn.
“Tôi đã nghe quá đủ về lũ gái điếm trong ngày hôm nay rồi,” Ned nói và đứng lên. “Để mai đi.”
Harwin đang đứng ở cửa khi Ned về Tháp Quân Sư.
“Gọi Jory tới phòng tôi và nói với cha cậu đóng yên ngựa cho tôi,” Ned cộc cằn nói.
“Tuân lệnh, thưa lãnh chúa.”
Tháp Đỏ và “cuộc đấu thương ngựa của quân sư” đã chọc tức ông, Ned nghĩ ngợi khi trèo lên. Ông mong được an ủi trong vòng tay Catelyn, được nghe tiếng Robb và Jon đấu kiếm trên sân tập, được hưởng những ngày trời mát mẻ và những đêm lạnh lẽo của phương bắc.
Về tới phòng, ông cởi phăng bộ đồ lụa của hội đồng và ngồi đọc cuốn sách trong khi đợi Jory tới. Dòng dõi và Lịch Sử các Đại Gia Đình thuộc Bảy Phụ Quốc, với Những Ghi Chép về các Lãnh chúa, phu nhân cùng con cái của họ. Tác giả Grand Maester Malleon. Pycelle đã nói đúng; đây là một cuốn sách tẻ ngắt. Nhưng Jon Arryn đã hỏi mượn nó, và Ned tin chắc chắn ông ấy phải có lý do. Phải có một sự thực ẩn giấu dưới những trang giấy ố vàng kia. Nhưng là cái gì? Cuốn sách có niên đại hơn một thế kỷ. Giờ những người cùng thời với Malleon khi biên soạn nên những danh sách lễ cưới, ngày sinh và ngày tử cũng đã chết từ thời tám hoánh nào rồi.
Ông mở mục về nhà Lannister một lần nữa và từ từ lật từng trang mong tìm thấy điều gì đó. Nhà Lannister là một gia đình dòng dõi, tổ tiên là Lann Khôn Ngoan, một kẻ lừa đảo sống ở Kỷ nguyên Những Anh Hùng, người mà chắc chắn đã biến thành một nhân vật truyền thuyết như Bran Kiến Thiết vậy, nhưng lại được những người hát rong và những người kể chuyện yêu thích hơn nhiều. Trong những khúc ca, Lann là người đã lôi nhà easterly ra khỏi easterly Rock chỉ bằng trí thông minh, và đánh cắp vàng từ mặt trời để khiên mái tóc dợn sóng của mình tỏa sáng. Ned ước gì ngài ta ở đây, để lôi sự thật ra khỏi cuốn sách chết tiệt này cho ông.
Tiếng gõ cửa báo hiệu Jory Cassel đã tới. Ned gấp cuốn sách của Malleon lại và kêu anh vào. “Ta đã hứa điều hai mươi lính canh tới Đội Gác Thành cho tới khi cuộc đấu thương ngựa kết thúc “ ông nói”. “Ta mong anh sẽ tuyển đúng người. Hãy trao quyền chỉ huy cho Alyn, và đảm bảo những người lính hiểu rằng họ tới đó để ngăn chặn những vụ ẩu đả chứ không phải khai mào chúng.” Ned đứng lên, mở cái rương gỗ tuyết tùng và lấy ra một chiếc áo lót vải lanh nhẹ. “Anh đã tìm thấy cậu bé làm trong chuồng ngựa chưa?”
“Thưa lãnh chúa, giờ hắn đã là lính gác,” Jory nói. “Hắn thề rằng hắn sẽ không bao giờ chạm vào một con ngựa nào nữa.”
“Hắn còn nói gì nữa?”
“Hắn nói hắn biết rõ Lãnh chúa Arryn. Họ là những người bạn thân thiết.” Jory khịt mũi. “Trong mỗi dịp sinh nhật quân sư hay thưởng cho các cậu bé ít tiền. Ngài cũng đối xử tốt với lũ ngựa. Ngài chưa bao giờ cưỡi ngựa quá lâu, luôn mang cà rốt và táo cho chúng, vì thế chúng luôn mừng rỡ khi thấy ngài.”
“Cà rốt và táo,” Ned nhắc lại. Có vẻ cả cậu thiếu niên này cũng không mang tới những tin tức hữu dụng hơn là bao.
Mà hắn lại là người cuối cùng trong số bốn người Ngón Út đã điều tra ra. Jory đã nói chuyện với từng người một. Ser Hugh cục cằn và không cung cấp được thông tin gì hữu ích, đã thế lại còn mang vẻ kiêu ngạo đúng kiểu một hiệp sĩ mới nhận sắc phong. Hắn rất vui nếu như quân sư đích thân gặp hắn, nhưng hắn không muốn bị tra khảo bởi một đội trưởng đội lính gác quèn... kể cả nếu viên đội trưởng đó có hơn hắn tới mười tuổi và là một tay kiếm cừ khôi hơn hắn cả trăm lần. Cô hầu gái ít ra cũng dễ mến. Cô nói Lãnh chúa Jon đọc nhiều hơn mức cần thiết, rằng ông luôn buồn phiền vì cậu con trai yếu ớt bệnh tật và khá thô lỗ với phu nhân. Cậu nhóc hầu bàn, giờ là một thợ đóng giày, thì chưa bao giờ nói một lời với Lãnh chúa Arryn, nhưng cậu ta biết nhiều chuyện ngồi lê đôi mách trong khu bếp: lãnh chúa đã cãi vã với nhà vua, lãnh chúa luôn than phiền về đồ ăn của mình, lãnh chúa định gửi con trai đi làm con nuôi tại đảo Dragonstone, lãnh chúa vô cùng yêu thích việc gây giống chó săn, lãnh chúa đã tới gặp một thợ làm vũ khí lành nghề nhờ làm một bộ giáp mới bằng bạc với hình con chim ưng bằng gốm thạch anh màu xanh dương cùng mặt trăng tròn trên tấm hộ tâm. Theo lời cậu nhóc phục vụ bàn, người em của nhà vua đã đi cùng ông.để giúp chọn mẫu thiết kế. Không, không phải Lãnh chúa Renly mà là người em kia, Lãnh chúa Stannis.
“Vậy người lính canh của chúng ta có nhớ ra điều gì đặc biệt khác lạ không?”
“Hắn ta thề rằng Lãnh chúa Jon khỏe như người chỉ bằng nửa độ tuổi ông ấy. Hắn nói ông ấy thường cưỡi ngựa cùng Lãnh chúa Stannis.”
Lại là Stannis, Ned nghĩ. Ông thấy thật kỳ lạ. Jon Arryn và ngài ta khá thân mật, nhưng chưa bao giờ là bạn bè. Và trong khi Robert lên phương bắc tới Winterfell, Stannis lại cất công tới Dragonstone, hòn đảo thành trì của nhà Targaryen mà ngài ta đã nhân danh anh mình chiếm lấy. Ngài ta cũng chẳng nói khi nào sẽ trở lại.
“Họ đi đâu?” Ned hỏi.
“Cậu nhóc nói rằng họ tới một nhà thổ.”
“Một nhà thổ ư?” Ned nói. “Quân sư - Lãnh chúa thành Eyrie lại tới nhà thổ cùng Stannis Baratheon?” Ông lắc đầu ngờ vực và không hiểu Lãnh chúa Renly sẽ nói gì về tin đồn này. Trong lúc say xỉn người ta có thể hát những khúc ca tục tĩu về thói dâm ô của vua Robert, nhưng Stannis là một dạng người khác hẳn: chỉ nhỏ hơn nhà vua có một tuổi nhưng hoàn toàn không giống ngài, ông ta lạnh lùng, không có khiếu hài hước, không hề khoan dung và luôn nghiêm túc trong công việc.”
“Cậu nhóc khẳng định đó là sự thật. Quân sư luôn mang ba tên hộ vệ đi cùng, và cậu nhóc nói họ luôn cười đùa mãi về chuyện đó sau khi cưỡi ngựa trở về.”
“Nhà thổ nào?” Ned hỏi.
“Cậu ta không biết. Nhưng những hộ vệ biết.”
“Thật tiếc Lysa đã đưa tất cả trở về Thung Lũng,” Ned khô khốc nói. “Hẳn thần thánh đang chọc tức chúng ta đây mà. Phu nhân Lysa, Maester Colemon, Lãnh chúa Stannis... những người thực sự biết chuyện của Lãnh chúa Arryn đều cách đây cả ngàn dặm.”
“Ngài có truyền gọi Lãnh chúa Stannis từ Dragonstone về không?”
“Chưa đâu,” Ned nói. “Cho tới khi ta biết chân tướng sự việc và ngài ấy đứng về phía nào.” Vấn đề này cứ làm ông day dứt mãi. Vì sao Stannis lại rời đi? Ngài ta có vai trò gì trong cái chết của Jon Arryn không? Hay ngài ta đang sợ? Ned thấy khó tưởng tượng được có thứ làm Stannis Baratheon, một người từng cố thủ Storm’s End suốt một năm ròng, sống sót nhờ vào thịt chuột và nhai da giày trong khi Lãnh chúa Tyrell và Redwyne ở ngoài cùng những kẻ khác tổ chức tiệc tùng linh đình, có thể sợ hãi. “Nếu có thể, anh hãy mang cho ta cái áo chẽn lại đây. Cái màu xám, có gia huy sói tuyết ấy. Ta muốn người thợ làm vũ khí biết ta là ai. Hắn sẽ sẵn lòng giúp đỡ hơn.”
Jory tới tủ quần áo. “Lãnh chúa Renly cũng là anh em với Lãnh chúa Stannis và nhà vua.”
“Nhưng dường như không ai mời ngài ta tới dự những buổi cưỡi ngựa đó.” Ned không chắc về Renly, về cách cư xử thân thiện và những nụ cười dễ dãi của người này. Vài ngày trước, hắn đã kéo Ned tới xem một chiếc mặt dây chuyền vàng hình bông hồng chạm khắc công phu. Bên trong đó là một bức tiểu họa màu sắc sặc sỡ mang phong cách vùng Myr, vẽ hình một tiểu thư xinh đẹp mang đôi mắt như một chú thỏ và suối tóc nâu mềm mại. Renly bồn chồn muốn biết liệu cô gái này có khiến ông nhớ tới ai không, và khi Ned nhún vai không trả lời, hắn ta có vẻ thất vọng. Hắn ta thú nhận, tiểu thư này là em gái Loras Tyrell, Margaery, nhưng nhiều người nói trông cô ta giống Lyanna. “Không,” Ned sửng sốt nói. Có lẽ nào, Lãnh chúa Renly, một người quá giống Robert thời trẻ, đang hình thành nên một mối tình với một cô gái mà hắn tưởng tượng là Lyanna thời trẻ? Điều này làm ông kinh ngạc hơn cả thấy một cặp đồng tính luyến ái.
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin