A book is like a garden carried in the pocket.

Chinese Proverb

 
 
 
 
 
Tác giả: Truyện Ma
Thể loại: Kinh Dị
Số chương: 39
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1112 / 8
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36
hỉ với ý nghĩ phải ngồi cạnh Nick Mars và cư xử với anh ta như thể không có gì xảy ra đã làm cho ông buồn nôn.
- Tất cả chúng ta đều là anh em, - lời của một bài thánh ca đã nói như thể ông ta nghĩ với một nụ cười mỉa mai.
Sloane biết là mình không được để lộ bất cứ hành động thù địch nào để làm cho Nick Mars phải nghi ngờ, nhưng ông sẽ nói tất cả những ý nghĩ của ông vào cái ngày mà nội vụ này được phơi bày ra trước ánh áng. Ông thề như thế đó.
Họ bắt đầu canh chừng tòa nhà số 3, đường phía Đông vào khoảng mười một giờ mười lăm, ngay sau khi cuộc họp với Baldwin kết thúc.
Đương nhiên là Nick không biết gì hết. Khi cho biết xe đậu ở khoảng giữa dãy phố, anh ta cằn nhằn:
- Ed à, chúng mình chỉ mất thì giờ mà thôi. Bộ ông tin là Lacey Farrell đã trở lại với cái công việc trước đây của cô ta trong ngành địa ốc hay sao chớ?
- Giỏi lắm bé con, - Sloane thì thầm cho chính mình.
- Thì mày có thể gọi đó là giác quan của một tên cớm già đi mà, OK không Nick, - ông cố nói bằng một giọng thật vui tươi.
Họ chờ được vài phút thì thấy một người phụ nữ trùm kín đầu trong cái áo khoác dài bước ra cửa để lên một chiếc tắc xi đang chờ đó. Sloane không thể nhìn được mặt người này. Cái áo khoác này thuộc loại rộng lớn có thể che hết thân thể của một người, nhưng trong bước đi của cô ta có cái gì đó quen quen buộc ông phải chú ý.
Cô ta bước đi thận trọng với cái chân phải, ông nhận xét. Trong cái báo cáo từ Minnesota có đề cập đến việc Lacey bị trậc chân tại phòng tập thể dục vào ngày hôm trước.
- Mình đi thôi Nick, - Sloane bảo Mars như thế, - chính cô ta vừa bước lên chiếc tắc xi kia.
- Ông đùa hoài! Ông ấm đầu rồi hay cố giấu tôi một điều gì đó không chừng?
- Ồ chỉ là linh tính thôi. Cú điện thoại gọi cho mẹ cô ta được gọi đi từ một trạm cách đây có bốn khu phố mà thôi. Có thể cô ta có một thằng kép nào đó trong tòa nhà này vì cô ta cũng thường hay đến đây mà.
- Tôi bỏ cuộc đây, tôi về nhà thôi.
- Chưa được, anh không thể làm chuyện đó được.
Họ theo chiếc tắc xi trong đường hầm Midtown và đến đường cao tốc đi Long Island.
- Nick à, anh rất tài trong việc theo dõi bằng xe hơi đấy. - Sloane bảo anh ta. Ông suýt chút nữa đã nói thêm "và cả cho ngón ăn cắp."
Đúng như thế thật. Nick biết điều khiển một chiếc xe hơi trong bất cứ hoàn cảnh lưu thông nào; anh ta không bao giờ để lộ mặt ra và luôn giữ khoảng cách cần thiết, thỉnh thoảng qua mặt một chiếc xa rồi trở về lằn xe chậm hơn để cho một chiếc xe khác qua mặt. Đây thật sự là một tài năng và cũng là một yếu tố tuyệt vời của một nhân viên cảnh sát giỏi. Và cho cả một thằng lưu manh nữa. Sloane phải nghĩ như thế một cách cay đắng.
- Thế theo ông, cô ta đang đi đâu vậy? - Nick hỏi.
- Tao có biết gì hơn mày đâu, - Sloane ngay lúc này quyết định chơi bài ngửa với anh ta, - Mày biết không, tao luôn có ý nghĩ là Lacey Farrell có thể chụp một bản sao khác của cuốn nhật ký của Heather Landi cho chính cô ta. Trong trường hợp này, cô ta là người duy nhất có được một bản sao trọn vẹn. Cũng rất có thể là có một đầu mối quan trọng trong các trang rời mà ông Jimmy Landi nói là đã biến mất. Mày nghĩ như thế nào Nick?
Nick liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt nghi ngờ.
"Hãy coi chừng", Sloane tự nhủ, đừng để cho nói phải bồn chồn vì ngờ vực.
Đến lượt Nick trả lời.
- Tôi cũng không biết gì hơn ông.
Tại Great Neck, chiếc tắc xi ngừng dọc theo lề đường. Lacey Farrell sẽ ra khỏi xe chăng? Ed sẵn sàng để đi bộ theo sau cô ta nếu cần. Nhưng cô vẫn ngồi trong tắc xi. Sau vài phút nó chạy tới trước và lại ngừng trong một trạm xăng, để cho người tà xế hỏi đường đi.
Họ theo chiếc xe này khắp thành phố, đi ngang qua nhiều ngôi biệt thự thật sang trọng.
- Ông chọn căn nào đây? Nick hỏi.
Sloane cố kềm lại, không nói ra ý nghĩ sau đây:
"Té ra đây là điều mày đang quan tâm phải không? Đồng lương của một nhân viên cảnh sát không đủ cho mày có đúng không? Điều mà cần làm trong trường hợp này là hãy rút lui khỏi ngàng đi. Mày có thể đổi công việc làm mà. Mày không nên bẻ cua như thế!"
Lần hồi các dãy nhà mang một sắc thái khác. Nhà cửa đều khiêm tốn hơn, san sát nhau hơn nhưng được giữ gìn thật tử tế, một loại môi trường mà Ed Sloane rất thích sống.
- Chạy chậm lại coi Nick, nó đang đi tìm số nhà đó.
Họ đang ở trong khu vực Adams Place. Chiếc tắc xi ngừng ngay trước nhà số 10. Xa hơn một chút có một bãi đậu xe, ở phía bên kia đường ngay đằng sau chiếc 4x4 kia. Thật là hoàn hảo, Sloane đáng giá.
Ông thấy Lacey bước ra khỏi xe. Hình như cô đang bàn cãi gì đó với người tài xế, rồi cô ta lấy tiền đưa qua cửa sổ cho ông ta. Ông kia lắc đầu nguầy nguậy. Sau đó ông quay cửa sổ lên rồi chạy biến đi.
Lacey đứng nhìn chiếc xe xa dần. Đây là lần đầu tiên mà Sloane nhìn kỹ bộ mặt cô ta. Cô có vẻ khá trẻ, dễ bị tổn thương và hay sợ sệt. Cô xoay lưng bước trên con đường dẫn lên nhà rồi nhấn chuông.
Người phụ nữ mở hé cái cửa dường như đang do dự, không muốn để cho Lacey vào trong nhà. Lacey Farrell nhiều lần chỉ vào mắt cá chân mình.
- Tôi bị đau ở chân, tôi xin bà, bà hãy để cho tôi vào trong nhà đi, người đàn bà tốt bụng kia, để tôi có thể tấn công bà, - Nick nhại điệu bộ.
Sloane xoay nhìn viên phụ tá của mình. "Làm sao nó có thể thấy vui được không biết nữa? Nó sẽ mau chóng làm báo cáo khi đã tìm thấy Lacey Farrell lại rồi." Nhưng Sloane rất mừng đã tìm thấy cô ta trước dù cho ông có phải giao cô ta lại cho Baldwin đi nữa.
Ông cũng không biết việc Sandy Savarano cũng đang rất vui thích khi đứng quan sát cô ta một lúc lâu trên lầu của số 10 Adams Place, ngay tại nơi mà hắn đã kiên nhẫn chờ sự xuất hiện của Lacey Farrell.
- o O o -
Mona Farrell trở về nhà của bà cùng Kit và Jay.
- Mình không thể nào đến New York với tâm trạng lo lắng như thế này được, - bà tự nhủ - Mình sẽ gọi điện cho Alex và yêu cầu anh ta đến đây mới được.
Hai thằng con trai của Kit là Todd và Andy, đã đi trượt tuyết tại Hunter cùng với bạn của chúng. Một cô giữ em đang trông chừng Bonnie bị bệnh cúm.
Bonnie chạy ùa ra cửa khi nghe tiếng họ về.
- Cô bé có kể là cô ta sẽ đi viếng Disneyland cùng bà dì Lacey cho dịp lễ sinh nhật của cô ấy, - cô giữ trẻ nói.
- Và ngày sinh nhật của em cũng sắp tới rồi đấy, chỉ tháng sau thôi, - Bonnie tuyên bố.
- Tôi có cắt nghĩa cho em nó nghe tháng hai là tháng ngắn nhất trong năm, - cô giữ trẻ nói thêm trong lúc mặc chiếc áo khoác vào, sẵn sàng ra về, - em bé tỏ ra hài lòng lắm.
- Cháu lại đây với bà trong khi bà điện cho Alex, - Mona nói với Bonnie, - Cháu sẽ chào hỏi ông Alex.
Bà bế bé Bonnie lên và ôm sát vào lòng.
- Cháu có biết là cháu giống đúc dì Lacey không, khi dì ấy gần năm tuổi?
- Cháu rất thích ông Alex, - Bonnie líu lo đáp. - Chắc bà cũg thương ông ấy lắm phải không?
- Bà không biết là bà sẽ làm được những gì nếu không có ông ấy trong các tháng vừa rồi. Đi cháu yêu, chúng ta đi lên phòng bà thôi.
Jay và Kit nhìn nhau.
- Chắc em cũng đang nghĩ như anh, - Jay nói sau một lúc im lặng, - Mona đã thú nhận là chính Alex thúc bà nói ra chỗ ở của Lacey. Có thể bà không nói cụ thể Lacey đang ở tại thành phố nào, nhưng có rất nhiều cách để biết được sự thật. Cũng như việc tối hôm nọ trong bữa tiệc, bà có nói hớ là Lacey vừa ghi tên vào một câu lạc bộ thể dục mới có một sân squash thật đẹp. Chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ sau đó đã có người theo dõi cô ta rồi, có thể với ý định giết chết cô ta. Rất khó mà cho đây là một sự trùng hợp đơn thuần.
- Nhưng Jay à, cũng rất khó mà tin là Alex có dính líu trong vụ này, có đúng không? - Kit đáp lại trong nỗi hoang mang khó tả.
- Anh hy vọng là như thế, nhưng anh có nói với ông ta nơi mà Lacey định đến và bây giờ anh phải báo cho ông tổng chưởng lý biết tin này. Có thể Lacey sẽ giận anh lắm, nhưng thà anh thấy cô ta bị bắt hơn là chết.
Trang Nhật Ký Đẫm Máu Trang Nhật Ký Đẫm Máu - Truyện Ma