Trong mỗi khó khăn, thất bại, và cả những nỗi khổ tâm đều chứa đựng mầm mống của thành quả tốt đẹp hoặc hơn thế nữa.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Nhiễm Lưu Tô
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 722 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 04:38:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15: Cô Ấy Có Thai.
huyển Dịch: Tử Doanh
Edit: Lam Đình
Vi Vi ở bên cạnh Tiểu Kiều cho đến khi cô đã ngủ say mới rời đi,hiện tại tinh thần Tiểu Kiều rất yếu, gần như gặp ai cũng đều hoảng sợ, dù chỉ một động tác nhỏ cũng đủ khiến thần kinh cô trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, bộ dáng dè dặt đề phòng, Vi Vi nhìn một màn như vậy không khỏi đau lòng.
Một cô gái vô tư như Tiểu Kiều sao lại biến thành như vậy chứ.
[LĐ: Thật ra ta cực không thích những cô gái như vậy ><, vì một người con trai mới mất tích 1 thời gian ngắn mà làm gì đến nỗi như vậy chứ. Hừ ]
Vi Vi khép cửa lại, vừa định rửa mặt rồi đi ngủ nhưng cô lại thoáng nhìn thấy một bóng dáng ở bên ngoài.
Anh Ly đang đứng bên khung cửa sổ hút thuốc, đốm lửa hồng hồng trong tay anh thoắt ẩn thoắt hiện, những đợt khó trắng mơ hồ không ngừng phả ra.
Ánh đèn khuya mập mờ hắt vào gương mặt cương nghị của Anh Ly, có chút mơ hồ không nhìn rõ, tấm rèm bay lất phất bởi gió lạnh tràn vào, bóng anh càng trở nên nhạt nhòa dần.
Vi Vi có chút sửng sốt, cho đến khi Anh Ly gọi, cô như người ngủ say vừa bừng tỉnh, suy nghĩ một chút, cô bước đến cạnh Anh Ly.
Mùi thuốc lá cùng hương rượu nồng trộn lẫn vào nhau, cô khẽ nhíu mày:” Anh uống rượu à?”
Từ khi Tiểu Kiều biến thành tình trạng như vậy, hầu như ngày nào Anh Ly cũng uống đến say mới thôi, mỗi khi như vậy, anh đều đụng mặt Vi Vi.
Có lẽ vì đã uống say nên khuôn mặt Anh Ly hơi đỏ lên. Da của anh vốn đã trắng nõn, làm cho Vi Vi không khỏi nghĩ tới nhân vật thư sinh bị yêu tinh dụ dỗ khi đến kinh thành đi thi trong những câu truyện cô từng đọc trên sách giáo khoa. Ánh mắt anh lúc này có phần mê hoặc lòng người.
Vi Vi đến gần hơn chút nữa:” Ở chung nhà với tôi thì không được uống rượu!”
Một khi Vi Vi đã tức giận thì hệt như một con sư tử đang rít gào, cảm tưởng như đang muốn xông vào đánh anh một trận mới tiêu tan hết cơn giận.
Anh Ly dập tắt thuốc, gật gù:” Được, anh không uống nữa.”
Vi Vi không nghĩ anh lại ngoan ngoãn nghe lời đến vậy, vốn dĩ cô đang có nhiều chuyện phiền lòng cho nên muốn mượn cớ gây sự với Anh Ly để phát tiết, nhưng chỉ mới vừa xuất một chiêu liền bị đối phương làm ềm nhũn, mất hết khí thế, thật là không thú vị chút nào.
Cuối cùng, Vi Vi giơ tay đoạt lấy chai rượu đang còn dỡ trên tay Anh Ly rồi một hơi uống cạn.
Bộ dạng cô hiện giờ, quả thật chẳng có một chút giống phụ nữ chút nào.
Anh Ly nhìn cô, không biết có phải hay không do ánh trăng rọi vào, lúc cô ngửa cổ lên, anh thoáng nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần kia.
Lắc đầu, anh di chuyển tầm mắt hướng ra đường.
” Không phải em đã nói là không được ướng rượu sao?” Anh Ly nhìn bộ dạng của cô, nhịn không được lên tiếng, ” Con gái ướng rượu không tốt đâu.”
Vi Vi lau miệng, phóng ánh mắt khinh thường về phía anh:” Cổ hủ! Con gái uống rượu có điểm nào không tốt chứ! Tôi thấy rất rất rất là tốt là đằng khác! Lúc tâm tình không vui, rượu là sự lựa chọn đầu tiên!”
Anh Ly không nói lại được cô, cho dù có uống say thì miệng lưỡi cô vẫn sắc bén như dao, anh không tài nào thắng được.
Này, vì cái gì ngày nào anh ta cũng say khướt say vậy a?
Vấn đề này, vi vi cúi đầu, vẫn là không chịu hỏi trực tiếp.
Hỏi anh ta làm cái gì?
Thần kinh!
[ LĐ: Có ngươi thần kinh chứ ai @@ ]
Anh Ly hạ mi mắt, sau đó hỏi:” Lúc cô ấy trở về, trong tay có cầm một tờ giấy, em đã xem qua chưa?”
Giấy? Vi Vi kinh ngạc:” Giấy gì chứ?”
Anh Ly cười khổ, Vi Vi đột nhiên rất muốn biết trong tờ giấy kia véết cái gì, từ ngày Tiểu Kiều về, biểu tình Anh Ly có chút không bình thường, chẳng lẽ…. là do tờ giấy kia sao?
Anh Ly cười gượng:” …. Cô ấy mang thai.”
” Choang! ” một tiếng, chai rượu rơi xuống nền đất vỡ tan tành
Ánh mắt dừng lại trên mặt Phí Nặc Hiên, anh nhướn mày:” Rất muốn biết?”
Nghe đến đây, hai mắt Phí Nặc Hiên liền sáng lên, mặc kệ sống chết, mạnh mẽ gật đầu.
Phí Nặc Nem nheo mắt, khóe môi giương lên, gương mặt tràn đầy ý cười, anh từ từ mở miệng, Phí Nặc Hiên nín thở chờ mong lời nói sắp được thốt ra, không tự chủ nhích người ngồi sát lại gần, Phí Nặc Nam nhấp miệng, sau đó nói:” Cậu cảm thấy sao?”
” Anh!” Vẻ mặt chờ mong bỗng chốc biến thành thất vọng.
Nhớ lại mấy ngày ở chung với Ôn Nhược Phi, Phí Nặc Hiên nói như đinh đóng cột:” Anh hai à, anh nhất định là không thích cô ta! Phải không?
Phí Nặc Nam nhíu mày:” Vì cái gì mà khẳng định như vậy?”
Phí Nặc Hiên bày ra bộ mặt ” Em biết ngay mà ”, đắc ý nói:” Bởi vì…. Em cũng không ưa con nhỏ đó!”
Tuy rằng, hành động của Phí Nặc Hiên có chút khác người, nhưng tâm tính vẫn không hơn một đứa trẻ là mấy, nhất là khi ở cùng Phí Nặc Nam, trước mặt anh hai mình, cậu nghĩ gì liền nói ra, cho đến bây giờ cũng chưa từng giấu diếm điều gì.
Nói xong liền nhìn thái độ của Phí Nặc Nam, thấy anh không nói lời nào, Phí Nặc Hiên càng chắc chắn anh mình cũng không thích Ôn Nhược Phi, cậu thõa mãn, nở nụ cười sáng láng.
” Anh hai, tuy rằng, dung mạo Ôn Nhược Phi không tồi, có thể nói là rất đẹp, nhưng tính tình thật không tốt xíu nào, cái vẻ mặt tươi cười nhu hòa kia chính là giả tạo, anh hai a, em cảm thấy, cô ta thực không xứng với anh đó.”
Phí Nặc Nam nghe xong những lời này, hứng thú nhìn Phí Nặc Hiên:” Vậy cậu thử nghĩ một chút xem, chị dâu tương lai của cậu, hẳn sẽ như thế nào?”
Phí Nặc Hiên gãi gãi đầu, cân nhắc một chút, sau đó đem những lời thật lòng nói ra: ” Chị dâu tương lai của em, không nhất thiết phải xinh đẹp, cũng không cần phải thông minh, quan trọng, anh hai thích là được rồi!”
Những lời này, xem như đã nói đúng những lời trong lòng anh.
Nhưng, anh đang có một vấn đề rất lớn.
Cháu dâu mà Phí lão gia tử vừa mắt, anh không có chút cảm giác nào, không, phải nói là không thích chút nào, nhưng, người anh thích …. Phí lão gia tử nhất định sẽ phản đối.
” Đúng rồi, anh hai,” Phí Nặc Hiên như vừa nghĩ ra điều gì,” Anh ở Trung Quốc nhiều năm như vậy, không phải là…. đã có người trong mộng chút?”
Khóe mắt Phí Nặc Nam có chút co giật, trong đầu xuất hiện một gương mặt khả ái.
Phí Nặc Nam hỏi:” Nếu có, cậu có đồng ý giúp anh không?”
Phí Nặc Hiên vui vẻ gật gật đầu:” Chắc chắn có,” suy nghĩ một chút, cậu nói tiếp,” Dù sao,người cưới vợ là anh,về sau người ở cùng cô gái ấy suốt đời cũng là anh, anh thích là tốt rồi, anh là anh hai của em, em nhất định sẽ ủng hộ anh!”
Phí Nặc Nam đấm nhẹ vào ngực cậu ta:” Anh em tốt!”
Phí Nặc Hiên khoa trương ôm ngực kêu to:” Anh hai, thật mạnh tay a.”
” Có muốn thử lại không?”
” Không cần, không cần, cứu mạng a—————–”
Hai ngày sau, Phí lão tam trở về, Phí gia tổng cộng có ba anh em trai, và một đứa em gái út, người trở về lần này, chính là đứa em trai thứ ba của Phí gia, Phí Nặc Ngạn.
Phí Nặc Ngạn cùng bọn Phí Nặc Nam và Phí Nặc Hiên không phải là anh em ruột, mà là cùng cha khác mẹ, mẹ của cậu ta là vợ sau, chính là dì Lí.
Vừa thấy con trai trở về, dì Lí không che giấu nổi vẻ vui mừng ra mặt, hết cưng chiều lại quay sang hỏi han.
Địa vị của Phí Nặc Ngạn trong Phí gia không hề thua kém Phí Nặc Nam, cũng chính là niềm vui của Phí lão gia tử, cho nên cậu ta vừa về, cả đội người hầu của Phí gia bắt đầu bận rộn.
Lúc Phí Nặc Ngạn định đi lên lầu thì vừa lúc Phí Nặc Hiên và Phí Nặc Nam từ trên đi xuống.
Phí Nặc Ngạn sửng sốt, sau đó mỉm cười:” Anh hai, anh ba.”
Phí Nặc Nam gật đầu, xem như đã đáp lại, Phí Nặc Hiên lộ vẻ khó chịu, khẽ ” hừ ” một tiếng, dì Lí sắc mặt cứng đờ, cười gượng:” A Nam, A Hiên, mau đến đây ăn trái cây.” Bà cũng vừa mới gọt xong.
” Anh hai.” Phí Nặc Nam vừa ngồi xuống, Phí Nặc Ngạn quay lại gọi anh:” Anh em chúng ta, lâu ngày không có dịp gặp mắt, hay là, tối nay, cùng nhau nói chuyện phiếm đi?”
Mày nhíu lại cùng một chỗ, Phí Nặc Hiên vừa định mở miệng từ chối, Phí Nặc Nam đã cướp lời:” Được thôi.” Thanh âm trầm thấp, không nghe ra một chút gợn sóng nào.
Cho đến khi dì Lí đi khỏi, Phí Nặc Hiên mới nhìn lướt qua lầu hai một chút:” Đã một giờ rồi, không biết anh ta cùng ông nội đang nói cái gì!” Sau đó lại bắt đầu oán giận,” Anh à ~, anh cũng thật là, anh ta nói cùng nhau chúng ta cùng nhau nói chuyện phiếm thì anh liền đồng ý à? Thật là … Sao phải đồng ý anh ta chứ!” Phí Nặc Hiên cằn nhằn.
Phí Nặc Nam chậm rãi cắn một miếng táo, thần sắc thản nhiên:” Cũng đã vài năm không có gặp nhau, anh em chúng ta hôm nay mói có dịp tụ hợp lại.”
” Anh hai, cái gì mà anh em chứ?” Người như anh ta, không xứng làm anh em với chúng ta, lúc trước, nếu không phải anh ta……”
” A Hiên.” Phí Nặc Nam cắt lời cậu, ” Đôi khi …. kẻ thù …cũng có giá trị lợi dụng a.”
Lời nói vừa ra khỏi miệng, Phí Nặc Nam hơi hạ mi mắt, ý cười càng đậm dần, trong nháy mắt, làm cho Phí Nặc Hiên quên lời mình vừa định nói.
Bộ dáng của anh, nhìn qua thật lãnh đạm, lại giống như cầm chắc bàn thắng trong tay.
Hai anh em Phí Nặc Nam và Phí Nặc Ngạn hẹn gặp nhau vào chín giờ tối, địa điểm là tại một khu giải trí cách biệt thự của Phí gia vài con phố.
Phí Nặc Ngạn đặt chỗ rồi sau đó ngồi chờ Phí Nặc Nam
Trong tay anh cầm một cuốn tạp chí,trên bìa báo in to dòng chữ: Thị trưởng một thành phố đêm lẻn vào quán bar Mị Sắc ôm người đẹp trở về?
Dưới tiêu đề là tấm ảnh cực đại, chụp một đôi nam nữ, nhìn qua cô gái kia thì cũng có thể biết cô ta là người trong quán bar, còn người đàn ông kia ….. dáng vẻ đó, không phải Phí Nặc Ngạn thì còn là ai nữa?
Đẩy gọng kính trên mũi, mâu quang lóe sáng.
Tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền đến, Phí Nặc Ngạn nhìn ra ngoài, là Phí Nặc Nam, nhưng mà…. sao chỉ có một người?
Nhận thấy vẻ mặt kia của đối phương, Phí Nặc Nam nói:” A Hiên có việc bận, cho nên không đến được.”
Phí Nặc Ngạn cười trừ, thản nhiên đem tờ báo cất đi:” Tính tình của A Hiên em biết, cậu ấy không phải bận việc mới không đến, căn bản là không muốn đến.”
Phí Nặc Nam cũng không thèm giải thích, ở chung với nhau nhiều nam như vậy, tính tình đối phương ra sao tất cả đều hiểu rõ.
” Gần đây, em có một mảnh đất, thời điểm này mà chạm vào thì đúng là bỏng tay.” Phí Nặc Ngạn không nói gì thêm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề,”
Những nhà thầu này, đây là tư liệu của bọn họ, anh tùy ý chọn ra một người đi, chuyện còn lại em sẽ tự sắp xếp.”
Phí Nặc Nam cầm lấy xấp tài liệu, xem xét kỹ từng trang, cuối cùng, anh rút ra một tờ giấy, đưa cho Phí Nặc Ngạn:” Chọn anh ta đi, kinh doanh bất động sản, gia nghiệp coi như không tồi, cũng có sức thuyết phục.”
Phí Nặc Ngạn gật đầu, sắp xếp lại xấp giây rồi hỏi:” Em thật hiếu kì a, đến tột cùng là dạng nữ nhân như thế nào mà làm cho anh phải quan tâm nhiều đến vậy?”
Khóe môi cong lên, nhưng đáy mắt lại không hề có ý cười.
Phí Nặc Ngạn bộ dáng từ khi sinh ra vốn đã nho nhã, nhìn bề ngoài thì có vẻ vô hại, làm cho người ta thường xem nhẹ những thủ đoạn của anh ta.
Phí Nặc Nam liếc mắt nhìn, anh ta nhún vai:” Yên tâm, em biết cái gì nên và không nên làm, chỉ là tò mò một chút thôi, không phải không biết lượng sức mà tìm đến cô gái ấy chuốc lấy phiền toái a.
Phí Nặc Ngạn cầm lấy tờ tạp chí, giơ đến trước mặt Phí Nặc Nam:” Anh hai, chiêu này của anh, quả là rất tốt.”
” Em trai, em cũng đâu kém.” Phí Nặc Nam đáp lễ, trên mặt đầy ý cười châm biếm.
Làm cho anh phải tốn nhiều công sức bày ra cục diện như vậy, quả thực cũng không tồi.
Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều có suy tính riêng.
Bên ngoài, người khác chỉ biết người đứng đầu tập đoàn Phí thị hiện tại chính là Phí Nặc Nam _ một nhân vật ít lộ diện, tương lai đứng đầu trong giới doanh nghiệp, tiền đồ vô cùng sáng lạng.
Đồng thời, người ta cũng biết đến một nhân vật trẻ tuổi nhưng tương lai đầy hứa hẹn _ thị trưởng Phí Nặc Ngạn, người này chỉ mới có tiếng trong giới doanh nghiệp, nhưng không ai lại biết, Nặc Ngạn không chỉ là Nặc Ngạn mà còn là em trai của Phí Nặc Nam, Phí Nặc Ngạn.
Sau khi Phí Nặc Nam đi khỏi, bên trong phòng chỉ còn lại một mình Phí Nặc Ngạn, gương mặt lộ ra vẻ hung ác, nắm chặt lòng bàn tay, thiếu chút nữa thôi…. chỉ một chút nữa thôi, con đường thăng tiến của anh, tương lai của anh tất cả đều bị hủy, may mắn, tờ báo đó, Phí Nặc Nam chỉ cho in một bản chứ không phát hành chính thức, bằng không, nếu tin tức truyền ra ngoài,sự thật đã rõ ràng như vậy, cho dù anh có cố giải thích rằng mình không có làm, thì cũng chẳng ai tin.
Dư luận của xã hội thật đáng sợ, nếu sơ suất một chút, con đường làm quan của anh chắc chắn sẽ vấy đầy vết nhơ.
Phí Nặc Nam….
*****
Mang thai.
Đây thật sự là một tin chấn động.
Từ ngày Anh Ly uống say nói ra chuyện Tiểu Kiều mang thai, liên tiếp mấy ngày nay Vi Vi đều rơi vào trạng thái thẫn thờ.
Đột nhiên, cô ngộ ra một điều, ngày đó, lúc tìm được Sở Tiểu Kiều, vì sao cô ấy lại hoảng loạn đến vậy, vì cái gì…. Tiểu Kiều giống như người điên.
Không có gì nghi vấn về việc đứa bé này là của ai nữa.
Chỉ là ….. cha của đứa nhỏ, Phí Nặc Nam, vì cái gì lại biến mất trùng hợp như vậy?
Việc này đối với Tiểu Kiều mà nói, không biết có bao nhiêu là đả kích a.
Vi Vi cào đầu bứt tóc, suy nghĩ loạn xạ, không biết phải làm sao bây giờ, dù thế nào cô cũng chỉ là một cô nhóc không lớn hơn Sở Tiểu Kiều được bao lâu.
Mà cô lại không có cách nào để tìm được tên Phí Nặc Nam kia
Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh - Nhiễm Lưu Tô