I would never read a book if it were possible for me to talk half an hour with the man who wrote it.

Woodrow Wilson

 
 
 
 
 
Tác giả: Nhiễm Lưu Tô
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 722 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 04:38:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10: Lướt Qua!
huyển Dịch: Dạ Huyên
Edit: Lam Đình
Một chiếc taxi chạy dọc theo con đường núi, tài xế sắc mặt có chút trắng bệch.
Bởi vì vị khách ngồi trên xe là một cô gái trong tay nắm chặt khẩu súng lục, nhìn qua có vẻ chỉ là một nữ sinh, sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi tái lại.
Hình như cô đi ra từ tòa nhà phía trên đỉnh núi kia, không phải cô ấy đứng chặn trước xe thì anh cũng chẳng nổi thiện tâm mà cho cô lên xe, hiện tại cũng sẽ không bị cô cưỡng ép như vậy!
Sở Tiểu Kiều khẽ cắn môi dưới, đem nòng súng lạnh buốt chỉa thẳng vào thắt lưng tài xế:” Đi nhanh lên!”
Vừa rồi, khi cô vừa ngủ dậy, liền từng chút từng chút nhớ lại chuyện tối hôm qua cô cùng Phí Nặc Nam….
Khiếp sợ cùng kinh ngạc đan xen trong tâm trí cô, còn có một chút cảm giác không rõ hiện hữu, cô không biết thế nào để đối mặt với Phí Nặc Nam, cô muốn ngay lập tức rời đi, khi vừa đẩy cửa thì đã thấy hai người đàn ông cao to, khuôn mặt sắc lạnh đứng canh giữ ở cửa tự lúc nào.
Bọn họ nói, bọn họ là vệ sĩ của cô.
Vệ sĩ??
Sở Tiểu Kiều bĩu môi, nghiêm mặt đóng sầm cửa lại.
Những người đó, không cho cô rời đi, nếu tiếp tục nháo nữa thì không chừng họ lại kêu đại thúc đến xử lý cô, mà bây giờ ….. cô còn mặt mũi nào gặp mặt đại thúc a!!
Đắn đo suy nghĩ hồi lâu, cô quyết định tự mình …. chuồn êm!
May mắn, ông trời phù hộ cô, căn phòng kia lớn đến vậy, ngay cả cửa sổ cũng thực lớn a!
Tiếp đất thành công, Sở Tiểu Kiều hôn trọn mặt đất, cô oán hận đứng dậy vỗ vỗ cái mông, nếu không phải bởi vì đại thúc…..Quá mức cường hãn ….. cô cũng không thành ra bộ dạng này?!
Đại thúc chết tiệt!
Sở Tiểu Kiều không dám ở lại lâu,nếu cô còn không nhanh chóng cuốn gói rời khỏi đây, thì không lâu tin tức sẽ đến tai đại thúc, cô nhất định phải nhanh đi trước!
[LĐ: * đập bàn * Ta nói mà, người này là yêu nữ a! Nàng ta không ức hiếp người khác là phúc ba đời rồi, không có chuyện bị bắt cóc đâu nha! ]
Đang nghĩ ngợi, Sở Tiểu Kiều hung tợn trừng mắt nhìn tài xế:” Chạy nhanh lên!”
Tài xế bị cô dọa đến hồn bay phách tán, Sở Tiểu Kiều mím môi nhịn cười đến mức mặt đỏ như trái cà chua.
Súng lục …. Đại thúc cũng thực giàu trí tưởng tượng ….
Trước mắt có một chiếc xe đi ngược chiều với cô, Sở Tiểu Kiều vừa nhìn qua liền sửng sốt cúi đầu thực thấp xuống hàng ghế.
Nếu cô nhớ không lầm, chiếc xe kia chính là Rolls-Royce Silver Charm, vả lại, còn hướng đến nơi này mà đi thì chỉ có một người … Đại thúc …. Nhanh thật!
Khi nghe Charen thông báo, anh nghĩ có lẽ đã quá xem nhẹ cô rồi!
Ban nãy, trên đường có một chiếc taxi chạy lướt ngang qua xe anh, anh lại tiếp tục sơ xuất ….
Đôi mày kiếm nhíu lại, hai tay nắm chặt …… Sở Tiểu Kiều!
Đi lạc
Chuyển Dịch: Tử Doanh
Edit: Lam Đình
Phí Nặc Nam vừa đi đến nơi, tất cả người hầu cùng thủ hạ của anh toàn bộ đều tôn kính cúi gập người, Charen thực không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Phí Nặc Nam lúc bấy giờ.
” Người đâu?” Phí Nặc Nam nhìn Charen.
Charen dè dặt chỉ vào nơi những mảnh kính vỡ ở khung cửa sổ:” Sở Tiểu Thư có lẽ đã đi khỏi đây bằng đường này …..”
Ai có thể ngờ được, một cô gái bộ dạng nhìn qua như một đứa trẻ chưa trưởng thành lại dám nhảy từ tầng hai xuống?!
Phí Nặc Nam chậm rãi rời tầm mắt đi khỏi nơi đổ nát ấy, sắc mặt một mảng âm trầm, quả thật anh đã quá sơ suất, như thế nào lại quên cái ngày vật nhỏ đã dùng một động tác nhẹ nhàng đem anh quật ngã xuống nền đất …..
” Thông báo cho tất cả, phải tìm cho bằng được người!”
Phí Nặc Nam vừa quát to ra lệnh, tức thì tất cả các trạm kiểm soát của thành phố T cũng nhận được mệnh lệnh, đối tượng muốn tìm là một nữ sinh buộc tóc thịt viên trên đầu, một khi có được tin tức ngay lập tức phải báo cáo lại, hơn nữa, không được đụng vào cô gái ấy dù chỉ là một sợi tóc.
Phí Nặc Nam nhíu mày, sắc mặt đen lại, cô …. như thế nào lại trốn anh….
Vilian sau khi xử lý xong mọi chuyện ở công ty liền theo đến đây, bởi vì trên đường đến cậu nhận được một cuộc điện thoại, sắc mặt bỗng trở nên trầm trọng.
” Phí tổng ” Cậu khẽ gọi Phí Nặc Nam: ” Khi nãy … nơi đó gọi điện báo rằng…..”
Phí Nặc Nam nhăn mặt, thật đúng là không xảy ra chuyện thì thôi, một khi đã xảy ra chuyện thì chỗ nào cũng cảm thấy không vừa lòng!
” Truyền xuống, tiếp tục đi tìm người, Vilian, gọi điện kêu Linh trở về, có cậu ta ở đây, tôi cảm thấy yên tâm hơn.”
Vilian gật đầu:” Phí tổng, tôi đi ngay.”
Thành phố T, bên trong một con hẻm nhỏ, Sở Tiểu Kiều để ý thấy, tài xế xe cứ tìm ngõ cụt mà chảy thẳng vào giống như có quỷ đang đuổi theo anh ta, cô im lặng, chỉ là mượn một cây súng của người khác cũng có thể một phen lừa anh ta thành ra bộ dạng luống cuống như thế này, thật là…!
Rất nhanh sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền nhăn lại như một cái giẻ lau rách.
Ai có thể nói cho cô biết, không phải khi nãy trước khi đi cô rõ ràng có cầm theo ví tiền à, vì cái gì hiện tại trên người một xu cũng không có, còn nữa, đây là cái nơi quỷ quái nào thế, không hề có một bóng người nào?!
Trong tay cô cái gì cũng không có, nói cách khác, cô hoàn toàn không biết phải đi đâu mới có thể trở về? Ngay cả một ngụm nước cũng chẳng có mà uống!!
Sở Tiểu Kiều đứng như trời trồng giữa cơn gió lạnh như trêu ngươi…...=]]
Cô đi lang thang trong con hẻm, Sở Tiểu Kiều đoán chừng muốn ra khỏi đây không phải là dễ dàng, sớm biết con hẻm này vừa nhỏ, đã vậy càng đi càng như bị lạc vào mê cung, thì cô không dại gì mà đi vào, đi suốt cả nửa giờ đồng hồ, ngay cả một căn nhà cũng chẳng có, Sở Tiểu Kiều thật sự sắp phải ngửa cổ lên rống giận ông trời!
Tại sao lại đùa giỡn cô như vậy a!!!
Hay ông ta thấy cô còn chưa đủ rắc rối?
Bực dọc nắm kéo búi tóc đã muốn bung ra đến nơi, Sở Tiểu Kiều vẻ mặt khổ sở, kêu rên giữa đường:” Trời ạ, làm ơn chỉ cho tôi đường ra đi —–”
[ LĐ: * vẻ mặt bất mãn *]
Không biết có hay không thượng đế nghe được lời cô liền hiển linh, Sở Tiểu Kiều chợt nghe thấy bên tai truyền đến tiếng bước chân dồn dập, hai mắt cô sáng lên, có người, có người a!!!!
Cô vội vàng chạy theo nơi phát ra tiếng động—–
” A ———————————”
Nguyên lai là khi cô vừa chạy vào trong thì từ bên trong ngõ từ đâu nhảy ra một người, kết quả hai người đâm mạnh vào nhau…
Sở Tiểu Kiều nhăn mặt rên một tiếng, sau đó xoa xoa cái bàn tọa vừa bị tổn thương nghiêm trọng của mình rồi không kịp nắm lấy cổ áo người kia mà chửi rủa thì đã bị một bàn tay to bịt kín miệng, hắn ta kéo cô đứng sát vào tường, tận lực đè thấp hô hấp rồi nghiêng đầu vào hướng bên kia như đang cố nghe ngóng cái gì đó.
Sở Tiểu Kiều nghe thấy lại một loạt tiếng chân vang lên, ít nhất là 4,5 người, sau đó, tiếng chân xa dần và mất hẳn, xem ra bọn họ đã đi rồi.
Người kia thở phào nhẹ nhõm, sau đó buông Tiểu Kiều ra, cô liếc mắt, sau đó liền lên tiếng mắng:” Đi đườngng không có mắt à? Ngay cả một người lớn như vậy nhìn cũng không thấy sao? Có bị mù không?!”
Đứng trước mặt cô là một nam nhân, áo sơ mi trắng tinh ngay cả một hạt bụi nhỏ cũng không có, trên mặt hiện lên nét tươi cười thiện ý, đôi đồng tử đen híp lại, ánh mắt thuần khiết giống như những đứa trẻ trong trường mầm non ….. Ách, thanh âm của cô ngày một bé đi, cuối cùng khoát tay bảo:” Thôi, quên đi!”
Đối mặt với một tên tiểu tử như vậy, cô đúng là muốn mắng cũng chẳng còn khí thế.
Nên nói như thế nào đây?
[ LĐ: * ánh mắt khinh bỉ * Ta nói người mê trai! ]
Ách …. Một đứa trẻ bụ bẫm?
Sở Tiểu Kiều đứng trầm tư một lúc, nam nhân kia đã đi đến chỗ cô,nắm lấy một góc áo của cô kéo nhè nhẹ, sau đó chớp chớp đôi mắt ngân ngấn nước, bộ dáng đáng thương như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.
[ LĐ: * đá bay Phí Nặc Nam, mắt sáng rực * Tiểu oa nhi, ta đến đây
]
Sở Tiểu Kiều cả người run lên, đột nhiên cô nhớ đến một đoạn trong cuốn tiểu thuyết mà cô đã từng đọc, nữ chính cũng đang đi trên đường, đột nhiên từ đâu nhảy ra một tiểu tử, cũng chính là vẻ mặt này,cũng chính là dáng vẻ nắm vạt áo nữ chính rồi kéo kéo như vậy, sau đó đứa trẻ nức nở nói …. Mẹ…..
Sở Tiểu đỉnh đầu truyền đến một trận run rẩy, có phải hay không tiểu tử thối này cũng nghĩ cô là mẹ cậu ta?
Đôi mắt hình viên đạn, dáng vẻ hung tợn như của một đứa trẻ lớn hơn chút đang bắt nạt đứa trẻ yếu đuối, Sở Tiểu Kiều giật lại vạt áo, trừng mắt nói:” Tôi không có đứa con nào lớn như cậu đâu!”
[ LĐ: * gật gù * À thì ra có đứa con nhỏ hơn!]
Sau khi tuyên bố, cô bày ra vẻ mặt oai phong lẫm liệt!
Bất quá ….. Hình như nam nhân kia, sau khi nghe cô nói, động tác cứng đơ, sắc mặt từng chút từng chút đen lại.
~* Gió thổi vi vu *
~Cậu ta kia đè thấp thanh âm nói:” Trước khi ra đường, cô quên uống thuốc sao?”
Sở Tiểu Kiều dùng tay gõ gõ vào đầu cậu ta:” Đồ thần kinh! Cậu mới đúng là người chưa uống thuốc!”
Cậu là tên thần kinh!
Vì thế, hai con người căn bản đều không biết rõ đối phương liền hợp tác cùng nhau tìm đường thoát khỏi nơi này.
Sở Tiểu Kiều nhìn thấy tứ phía chỗ nào cũng là lối rẽ, cô có chút cảm giác chóng mặt, kỳ thật, cô không nghĩ cô trở mặt nhanh chóng, nhưng mà … dù thế nào cô cũng còn muốn ra khỏi nơi này a, không thể không mặt dày một chút?! =]]
Tiểu Kiều một tay đấm đấm vào hai bắp chân đã mõi rời, một tay liên tục đập vào lưng nam nhân đang say sưa dẫn đường phía trước:” Chúng ta khi nào mới có thể ra ngoài đây? Tại sao cái ngõ này lại không có một bóng người vậy?”
Vừa dứt lời, nam nhân kia có chút khựng lại, trên chiếc áo sơ mi trắng tinh xuất hiện những vết tay đen đen lộn xộn của Tiểu Kiều.
Ách….
Sở Tiểu Kiều cảm thấy cơ thể truyền lại một cảm giác lạnh lẽo, cô rút tay về.
May mắn, hình như cậu ta không hề phát hiện những dấu vết đen đúa kia đang nghiễm nhiên nằm trên chiếc áo.
Sở Tiểu Kiều thầm thở phào nhẹ nhõm, cô vừa ngước lên liền bắt gặp ánh mắt đen ngây thơ chớp chớp nhìn mình, cô bình tĩnh nói:” Làm sao tôi biết khi nào chúng ta có thể ra ngoài?”
Sở Tiểu Kiều nhào lên túm lấy áo cậu ta rồi rít gào như bị thần kinh:” Cậu không biết? Không phải cậu bảo là sẽ dẫn đường sao? Còn dám nói không biết?!”
Người kia trước sao như một, ánh mắt tròn xoe ngây thơ nhìn Tiểu Kiều:” Ủa, thì ra nãy giờ là tôi dẫn đường à?”
Sở Tiều Kiều nhìn vẻ mặt vô tội của tiểu tử kia, cả người chỗ nào cũng nổi da gà.
Không phải chứ ……
” Cậu cũng không biết đây là đâu?!”
Người kia gật đầu lia lịa.
Sở Tiểu Kiều điên cuồng cào bức tường bên cạnh, hận không thể một tay bóp chết cậu ta….
Hai tiếng a….. Cô đã lang thang trong đây suốt hai tiếng a!!!!!!!!!!!
Sở Tiểu Kiều vỗ trán, rốt cuộc cũng có thể hiểu được, vì cái gì cô cùng Vi Vi lại thân đến vậy, biểu tình trên mặt luôn luôn rất phong phú.
Hữu khí vô lực:” Cậu thật sự là cái đồ bại não!”
Người kia cơ hồ hình như không hiểu Tiểu Kiều đang nói đến vấn đề gì, cậu vươn tay định vỗ vai an ủi cô một chút, nhưng nhìn bộ dạng Tiểu Kiều dơ bẩn đến vậy, cậu vội vàng thu tay về, không biết từ chỗ nào lấy ra một cây tre nhỏ.
Chọt chọt vào người Tiểu Kiều:” Cô cũng không biết cách nào để đi khỏi đây à?”
Sở Tiểu Kiều trợn ngược mắt:” Nếu tôi mà biết chỗ nào có thể ra khỏi nơi này thì tiểu tử thối cậu nghĩ rằng tôi sẽ cong mông mà đi theo cậu suốt 2 tiếng đồng hồ sao?”
Da mặt người kia có chút co giật:” …….. Cô có thể hay không …… Nói chuyện đừng thô tục như vậy nữa?”
[ LĐ: * gật đầu như gà mổ thóc * Đúng đúng, soái ca nói lời nào cũng đều đúng, Tiểu Kiều là tên côn đồ a
~~ =]] ]
Thô tục …….. Sở Tiểu Kiều vẻ mặt như nhìn thấy người ngoài hành tinh:” Mông?”
Người kia vẻ mặt khó coi, tái nhợt
Làm cho Sở Tiểu Kiều có cảm giác lời cô vừa nói khi này không chỉ đơn giàn là từ ” mông ” …………
[ LĐ: * cười rạng rỡ * Đấy đấy nhục nhã chưa!! ]
Cô vỗ mặt tên tiểu tử kia rồi quát:” Còn không mau tìm đường ra!”
*****
” Phí tổng, đã có tin tức của Sở tiểu thư, khi nãy, có chiếc xe taxi nói rằng, có một cô gái dùng súng uy hiếp anh ta, căn cứ theo lời miêu tả của người kia, thì chính xác là Sở tiểu thư ….”
Vilian truyền đạt lại những tin tức vừa nhận được cho Phí Nặc Nam.
Từ xa xa kia, nam nhân đang đứng quay lưng lại trong phút chốc liền xoay người đến:” Đã tìm được rồi à?”
Mau, về với anh.
Hoàng hôn vừa buông xuống, chân của Tiểu Kiều cũng không thể nào nhấc khỏi mặt đất nữa rồi, ông trời ạ, rốt cục có thể nói cho cô biết đây là cái ngõ ngách chết tiệt nào không……..
Chiếc áo sơ mi của tên tiểu tử kia vì dính nhiều mồ hôi nên trông thực bẩn, cậu cũng không ngừng phô trương vẻ mặt khó chịu cùng chán ghét ra bên ngoài.
Sở Tiểu Kiều hào khí vỗ vỗ vào vai cậu ta, tốt xấu gì đều là bạn đồng hành cùng nhau từ ban sáng đến bây giờ.
” Này này, tôi tên là Sở Tiểu Kiều,còn cậu tên gì?”
Người kia còn chưa kịp mở miệng nói, thậm chí ngay cả phóng ánh mắt chán ghét vì cái tay Tiểu Kiều đang đặt lên vai mình, cậu ta cũng không kịp làm.
Sống lưng cô truyền đến một trận lạnh buốt, chung quanh người cơ hồ chỗ nào cũng toát ra mồ hôi lạnh, không biết từ đâu, một toán người mặc vest đen đứng xếp hàng ngay ngắn hai bên bọn họ.
” Phanh ” một tiếng, âm thanh bén nhọn dứt khoát vang lên, cả người cô phút chốc trở nên cứng đơ.
Bởi vì————-
Một chiếc xe dừng lại trước mặt bọn họ, bảng số quen thuộc như vậy, kiểu dáng sang trọng như vậy….
Nguyên lai chính là Rolls – Royce a
~Hơn nữa, cô tự hỏi người đang muốn lục tung ngõ ngách để tìm cho kỳ được cô? Ai? Là ai? Chỉ có thể là một người ————————–=)))
Tất cả lặng yên không một tiếng động, bên tai chỉ nghe được tiếng gió thổi nhè nhẹ, nhè nhẹ, cửa xe chậm rãi mở ra.
Không biết cố phải do tự cô tưởng tượng hay không,Tiểu Kiều cảm thấy, từ đâu ánh hào quang tỏa ra từ chiếc xe ấy, sau khi xác nhận lại nam nhân đang ngồi trong xe kia, cô không khỏi nuốt nuốt một ngụm nước bọt.
Ánh mắt hung ác như sói phóng thẳng đến gương mặt cô …..
Sở Tiểu Kiều chột dạ lùi về phía sau vài bước.
Bên trong, truyền đến tiếng cười khẽ, thanh âm trầm thấp thân thuộc, nhưng mà lại gợi cho người ta một cảm giác lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về, Phí Nặc Nam thản nhiên nói:” Như thế nào, bây giờ mới biết sợ sao?”
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ tóc gáy của cô đều dựng ngược lên!
Phí Nặc Nam chậm rãi bước từng bước xuống xe, đôi giày da bóng loáng đến nỗi có thể dùng làm gương soi.
Đông tác tao nhã, anh mỉm cười, con ngươi đen trở nên dịu dàng lại, làm cho Sở Tiểu Kiều cảm thấy khó hiểu.
Phí Nặc Nam vươn tay đến trước mặt cô, đôi đồng tử ánh lên tia sủng nịch:” Về với anh.”
[ Đây là phần quảng cáo: Sữa mẹ là tốt nhất cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng... =))) ]
Sở Tiểu Kiều hắc tuyến đầy mặt, đại thúc, chú có biết rằng, hiện tại chú rất giống những tên xấu xa có ý định lừa bán các tiểu oa nhi không?
Phí Nặc Nam vô tư cười, thanh âm nhẹ tựa lông hồng:” Mau, đến đây.”
Sở Tiểu Kiều da đầu run lên, bước chân lùi về phía sau mỗi lúc một nhanh hơn.
Lại còn dám có ý định lẩn trốn anh một lần nữa sao?
Phí Nặc Nam sờ cằm, kiên nhẫn mở miệng:” Có nghe anh nói gì không?”
Sự thật chứng minh, cô vẫn không thể thoát khỏi sự đe dọa của Phí Nặc Nam, vì thế …. Sở Tiểu Kiều oán hận, không cam lòng bước đến trước mặt anh.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau những vết bẩn trên mặt cô, Phí Nặc Nam cười dài: ” Xem này, sao lại bẩn như mèo thế này.”
Trong mắt lại cuồn cuộn dâng lên một loại tình cảm làm cảm động lòng người.
Sở Tiểu Kiều run lên một chút, đột nhiên cảm thấy quyết định ban nãy của cô …. hình như là tìm đến con đường chết ……
Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh - Nhiễm Lưu Tô