Làm tốt thì tốt hơn là nói giỏi.

Benlamin Franklin

 
 
 
 
 
Tác giả: Nhiễm Lưu Tô
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 722 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 04:38:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8: Mị Sắc
huyển Dịch: Dạ Huyên
Edit: Lam Đình
Mị Sắc, Sở Tiểu Kiều đã từng nghe nói qua nơi đó, là một quán bar cách trường học của bọn họ không xa, nữ sinh trong trường đều đến đây làm thêm để kiếm chút tiền tiêu vặt, một số người thì đi bưng rượu, một số thì khiêu vũ cùng khách.
Khi Sở Tiểu Kiều lái xe đến nơi, Vi Vi đã đứng trước cửa chờ cô, Sở Tiểu Kiều thực không dám tin tưởng cô gái mình nhìn thấy trước mắt chính là cô nàng Vi Vi chết bầm kia!
Vi Vi kiều diễm trong chiếc váy đen bó sát, làm tôn lên những đường cong quyến rũ, ngay cả cách trang điểm cũng thực giống với người phụ nữ trưởng thành, đôi giày cao gót dưới chân ước chừng cũng khoảng 7 cm, bầu ngực …… không ngờ lại đẫy đà đến vậy a!
[ LĐ: Bà nội này dê lộ liễu quá =)) ]
Sở Tiểu Kiều nhanh chóng bịt kín mũi, sau đó quay sang Vi Vi kêu to:’’ Xong rồi, xong rồi, tớ chảy cả máu mũi rồi đây này, Vi Vi, hai quả bom này cũng thực quá lớn đi!”
Vi Vi khinh bỉ nhìn cô:” Không có tiền đồ!”
Tuy rằng bọn họ đều học chung một khoa diễn xuất nhưng chuyên nghành của cô và Vi Vi lại không giống nhau, cho nên, kêu cô mặc bộ váy gợi cảm giống như Vi Vi, có đánh chết cô cũng không dám!
Vi Vi nhìn chằm chằm Tiểu Kiều, ánh mắt rơi lên lại lướt xuống, sau đó cười nhạo:” Không phải là cậu không dám, mà vì thân hình cậu trước sau như một! Bằng phẳng———-”
Sở Tiểu Kiều vỗ vào má Vi Vi:” Cậu đi chết đi!”
Đối với bọn họ mà nói, người nào có tâm tình hiện không được tốt, chỉ cần liếc mắt cô cũng có thể nhìn ra, cho nên không cần nói gì thêm, các cô sẽ tự biết nói một vài câu hài hước khiến không khí phần nào dịu đi.
Tuy rằng bề ngoài Vi Vi vẫn luôn vui vẻ, nói chuyện như sáo, bất quá, Sở Tiểu Kiều biết rằng, tâm tình cô hiện tại vẫn tốt hơn nhiều so với Vi Vi.
Vừa bước vào trong, Sở Tiểu Kiều thừa lúc Vi Vi không chú ý, tầm mắt cô xẹt nhanh qua hai quả núi đôi đẫy đà của Vi Vi, sau đó cúi đầu ….
Bằng phẳng ….. Cũng không tệ hại đến vậy chứ aaa…….
Vi Vi mở cửa phòng, đẩy Tiểu Kiều vào trong:” Tiểu Kiều, cậu thay quần áo đi, đến Mị Sắc nhất định phải hóa trang, bằng không một thân quần áo học sinh sẽ bị người khác nhận ra, cậu sẽ không được tốt nghiệp!”
Tuy rằng đại đa số nữ sinh đến đây chỉ với hai mục đích thật lành mạnh, một là làm công, hai là đến để giải trí đầu óc một chút, nhưng người ngoài nhìn vào, lại luôn nghĩ các cô ở trong quán bar làm chuyện xấu.
Vi Vi lại đẩy cửa thò đầu vào dặn dò:” Nhớ kỹ, cái kiểu vấn tóc thịt viên trên đầu cậu thật chướng mắt, phải sửa thành kiểu tóc khác đi! Thật là không chịu nổi cậu mà!”
Bên trong phòng chỉ còn mỗi Tiểu Kiều, cô chật vật với một đống quần áo rắc rối, Sở Tiểu Kiều nhìn chính mình trong gương, hừm… kiểu đầu thịt viên này …. không phải là rất rất đáng yêu sao!!!? (>w Vi Vi ở bên ngoài chờ Tiểu Kiều, dự đoán thời gian thay đồ cũng không lâu lắm, cô nhàn hạ bưng ly nước trái cây lên bắt đầu uống, Sở Tiểu Kiều từ bên trong bước ra.
” Phụt ————-”
” Sở Tiểu Kiều, cậu muốn giết chết tớ?!!!”
Vi Vi ho khan mắng, Sở Tiểu Kiều vô tội nhìn cô, tiện tay vỗ nhè nhẹ vào lưng Vi Vi.
Cô chỉ vào búi tóc thịt viên ngàn năm không đổi trên đỉnh đầu Tiểu Kiều:” Đây là cái kiều tóc quái quỷ gì chứ? Tớ không phải bảo cậu tháo nó xuống à!”
Sở Tiểu Kiều nhéo vài cái:” Không sai, nhưng mà gỡ xuống rất phiền toái, cứ như vậy rất tốt rồi!”
Vi Vi hộc máu, cô như thế nào lại quên, Sở Tiểu Kiều là một động vật kỳ lạ………
Các cô vô tư không hề hay biết, trong một góc khuất, có một đôi mắt luôn âm thầm quan sát bọn họ từ rất lâu rồi.
Bị bắt gặp
Chuyển dịch: Tử Doanh
Edit: Lam Đình
Bên trong góc tối, có hai nam nhân đang ngồi cùng nhau trong đó có một người đang chăm chú nhìn vào Sở Tiểu Kiều từ trong phòng thay đồ đi ra, sau đó thúc vào người bên cạnh.
” Này này, hình như tôi nhìn thấy người quen.”
Nam nhân có chút không kiên nhẫn trả lời:” Cậu kêu tôi làm gì? Thần kinh à!”
Vilian có chút không cam lòng, bất quá cũng chỉ có thúc vào người cậu ta một chút thôi, có cần phải phát hỏa vậy không?!
Người kia không ai phải ai khác, chính là tài xế chuyên dụng của Phí Nặc Nam _Charen.
Vốn ban đầu, Vilian chỉ định đến nơi này thư giãn một chút, ai biết vừa vào đến nơi liền nhìn thấy cái cậu Charen này hệt như một người say rượu, cho nên Villian liền đến ngồi cùng cậu ta.
Ngoài ý muốn, cậu vừa uống được một ly rượu đã nhìn thấy xa xa kia là cái đầu nhỏ vấn tóc thịt viên quen thuộc.
Vilian nhớ rõ, cái tiểu nha đầu mà đại boss nhà cậu yêu thích cũng chính là có kiểu tóc hệt như vậy a!
Cho nên cậu cố gắng nhìn cho rõ, không ngờ, vừa giương mắt lên nhìn, cậu suýt nữa bị hù chết!
Người kia …. Tại sao lại ăn mặc thiếu vải đến vậy, cái nha đầu kia, không phải là người tình yêu dấu của đại boss thì còn là ai nữa??
[ LĐ: =)) Haha * gật gù gật gù * Đúng vậy, đúng vậy chính là " người tinh yêu vấu '' =)) ]
Vừa nghĩ đến đúng thực chính là cô gái ấy, cậu lại lần nữa thúc thúc vào cái người đang giận đến đầu cũng bốc khói kia:” Thật … thật sự,
là cái tiểu nha đầu kia, tên cái gì mà Sở … Sở ….———————-”
Nếu là bình thường Charen đã đứng dậy đá văng cái tên tiểu tử thối kia, nhưng có lẽ do men rượu đã thấm vào người, Charen chậm nửa nhịp so với thường ngày: ” Ai?”
Vilian chỉ chỉ vào bóng dáng Sở Tiểu Kiều:” Cậu xem xem, cái đầu thịt viên kia, còn ai vào đây nữa?!”
Nge Vilian nói vậy, Charen cũng loạng choạng bước ngắn bước dài đi đến gần Sở Tiểu Kiều,quả nhiên, vừa nhìn thấy rõ cái người kia, lập tức cậu cũng thấy tỉnh táo hơn phân nửa.
“Cô gái đi cùng là ……..”
Não bộ cậu có chút không được thông.
Vilian nhún vai:” Ai biết!”
Charen nhìn về phía cậu ta, ý tứ thực rõ ràng: ” Làm sao bây giờ?”
Vilian vuốt cằm suy nghĩ, sau đó mâu quang lóe sáng:” Mau gọi điện kêu tổng tài đến đây!”
Nếu để Phí Nặc Nam biết được cái nha đầu kia ăn mặc như vậy đến nơi như thế này mà bọn họ không báo cáo lại, nhất định sẽ bị ” giết không tha “, cậu cứ điện thoại cho anh ta cái đã, về phần xử lý như thế nào, ừm…, chắc hẳn Phí Nặc Nam sẽ có cách giải quyết.
” A lô, Phí tổng, ừm…, chúng tôi đang ở Mị Sắc …. Sở tiểu thư hình như cũng đang ở đây …. vào phòng … mặc đồ …. so với bình thường ít vải một chút …. Vâng ….”
Gác điện thoại, Vilian vỗ vai Charen:” Có đi hay không? Một chút nữa,Phí tổng sẽ đích thân đến đây, tiếng nói bên trong điện thoại … có chút không được tốt.”
Charen một trận lạnh run, hoàn toàn tỉnh táo, cầm vội áo khoác lên rồi đi nhanh theo Vilian: “ Từ từ chờ tôi.”
Lúc này, ở trên đường phố, một người đang hướng thẳng về phía quán bar Mị Sắc. Khuôn mặt của anh ta đen đến nỗi có thể so với đít nồi…..
Múa cột
Chuyển Dịch: Dạ Huyên
Edit: Lam Đình
” Tiểu Kiều, cậu có ra nhảy hay không?” Vi Vi chỉ vào sàn nhảy phía trước, quay sang hỏi Tiểu kiều.
Các cô đều cùng học trong một ” lò ” diễn xuất, đương nhiên sẽ có chút tài năng, vả lại, khiêu vũ cũng chỉ là bài học cơ bản nhất.
Sở Tiểu Kiều đã lâu không có hoạt động gân cốt, cho nên vừa nhìn thấy sàn nhảy, hai mắt sáng rực:” Đi! Như thế nào lại không đi?! Chờ, chờ chị đây đi thay lại bộ quần áo khác!”
Vi Vi khịt mũi xem thường:” Cậu là chị tớ khi nào vậy?!”
Sở Tiểu Kiều tháo búi tóc ra, sau đó lăng xăng chạy đi thay quần áo.
Vi Vi vui vẻ chào hỏi các DJ quen thuộc, cô rút một ít tiền boa cho bọn họ:” Đợi lát nữa em gái của em lên sàn, nhờ các anh chiếu cố!”
Mấy anh chàng DJ gật gật đầu, Vi Vi lúc này vừa bước lên sàn nhảy, liền nhìn thấy một người đang ôm cái vật gì đó …. thời điểm Vi Vi nhìn rõ được cái người kia thì suýt nữa sặc nước bọt mà chết! [ LĐ: Hừm * gãi cằm * cái chết này coi bộ mới, ta phải ghi vào sách mới được ]
Cái vật sáng sáng kia ……. Có phải là ống thép????
” Hắc hắc, em gái của em thật tuyêt a!!!”
Vi Vi có cảm giác bất an, tuy rằng, bình thường Tiểu Kiều nhìn qua có chút giống như trẻ vị thành niên, nhưng tột cùng có bao nhiêu sức hút, cô cùng Tiểu Kiều nhiều lần tắm cùng như vậy, lẽ nào lại không biết?!
Vấn đề là múa cột không cần sự nóng bỏng mà là cần dáng người cùng đường cong quyến rũ đều phải phối hợp với nhau.
Vi Vi lau mồ hôi:” …..Chẳng lẽ, cậu ấy bị ai kích động?”
Giữa sàn nhảy, đèn trong quán bị tắt vài cái, ánh đèn càng trở nên mờ ảo, ám muội hơn, mọi người đều tập trung nhìn về một phía ———
Bàn tay mảnh khảnh của nữ tữ áo đỏ quấn chặt lấy ống thép.
Gương mặt bị che bởi chiếc mặt nạ rực lửa, để lộ đôi mắt đen láy ẩn chứa một chút giảo hoạt, ánh mắt quyến rũ như con mèo nhỏ đang trêu đùa lòng nguời.
Đường cong duyên dáng lộ rõ, da thịt nhẵn nhụi trắng nõn, phía dưới cổ là hai phiến xương quai xanh đáng yêu, nhìn xuống một chút…..là cấm địa thứ nhất của phụ nữ, nhưng cũng đã được những lông vũ đỏ rực kia che khuất.
Một sự kết hợp hoàn mỹ làm cho vài người phải chảy cả máu mũi.
Sở Tiểu Kiều ngẩng cao đầu, đường cong chữ S kiều diễm, cô thuần thục lắc lư quanh cột.
Hai chân thon dài cong lại kẹp chặt vào ống thép, đôi bàn chân được điểm lên bằng đôi giày cao gót sáng bóng.
Âm thanh kim loại tinh nghịch vang lên, Sở Tiểu Kiều cả người giống như con rắn mềm dẻo, ánh mắt câu dẫn tất cả mọi người.
Vi Vi bị chấn động đến hóa đá, cái người kia chính là tiểu nha đầu ngốc nghếch Tiểu Kiều sao? Người này rõ ràng là yêu tinh, yêu tinh a!!!!
Trong góc tối truyền đến một tiếng ” rắc ”, cốc rượu bị nam nhân cao lớn kia bóp nát, hồng rượu văng tung tóe.
Trán Vilian cùng Charen mồ hôi mẹ, mồ hôi con không ngừng rơi xuống.
Tốt rồi … Tốt rồi, may mắn bọn họ sáng suốt quyết định gọi đại boss đến, bằng không ….. kết cục của bọn họ cũng giống như chiếc cốc kia, có thể còn tệ hơn vậy!
Phí Nặc Nam giận dữ, ánh mắt nhìn chằm chằm thân ảnh kiều diễm kia, sau đó quay sang hai cái người đang xem đến chảy máu mũi kia phân phó:” Chủ nhân của quán bar Mị Sắc, e rằng phải đổi người thôi …. Các cậu lập tức đem cái nha đầu chết tiệt kia xuống cho tôi!!!”
Đại thúc?!
Chuyển Dịch: Tử Doanh
Edit: Lam Đình
Trong vòng một phút đồng hồ sau, ông chủ của Mị Sắc chạy như điên đến, không khó để nhìn ra ông ta đang gấp đến nhường nào.
Phí Nặc Nam a, là tổng tài của Phí thị tập đoàn thế giới a, đắc tội với người của anh ta, trừ việc đi ăn mày ra thì còn có thể có kết cục nào tốt hơn?
” Cái cô gái đang nhảy trên sàn kia là người ông bảo đến à?”
Phí Nặc Nam đã rất muốn rời khỏi nơi này, Vilian ngồi kế bên bình tĩnh xử lý tình hình.
Ông chủ kia nhìn thấy Vilian, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi, ông nói:” Không, cô ấy không phải là người ở chỗ chúng tôi ….. Trong số nhân viên làm việc ở đây không hề có cô gái ấy …….. Bất quá, nếu Phí tổng thích thì….. Tôi thật ra có thể…….”
Vilian cười cười:” Được rồi, chỉ cần không phải là ông bảo cô ấy lên nhảy là tốt rồi, nhớ kỹ, từ nay về sau, nếu cô gái ấy lại đến đây, các người nhất định phải chiếu cố thật tốt, này này, A Miêu, A Cẩu, không cần đến dọa cô ấy, các cậu muốn bị Phí tổng chặt tay à!”
Ông chủ Mị Sắc có chút run run một cái.
Khi vừa bước xuống sàn nhảy, Sở Tiểu Kiều chưa kịp vào phòng thay quần áo đã bị nhân viên phục vụ kêu đi.
” Tiểu thư, bên trong phòng kia, có một vị khách nói rằng có quen cô, mời cô đi đến xem thử một chút.”
Lúc này, Vi Vi lại chạy đi đâu mất, mà Sở Tiểu Kiều trong đầu cũng không suy nghĩ nhiều về lòng người hiểm ác gì đó. nhất là ở trong quán bar tốt xấu lẫn lộn này, khó mà phân biệt được.
Bất quá, cho dù xảy ra chuyện gì, cô cũng chẳng sợ.
Bằng không, nhiều năm luyện võ như vậy không còn ý nghĩa gì nữa sao? Hơn nữa…. Đại thúc không phải cũng từng bị cô đánh ngã sao?!
Nghĩ vậy, Sở Tiểu Kiều hừ lạnh, không nghĩ nhiều liền đẩy cửa bước vào.
Đây là phòng VIP của Mị Sắc, xem ra người này không phải là nhân vật bình thường, Sở Tiểu Kiều nghi hoặc, người bên trong tột cùng là ai? Còn nói có quen cô?
Vừa bước vào, bên trong cơ hồ một chút ánh sáng cũng không có.
Sở Tiểu Kiều dè dặt bước chậm từng bước.
” Cạch ” cánh cửa phía sau tự đóng lại. Sở Tiểu Kiều rùng mình một cái, nhưng vẫn từng bước đi vào bên trong.
[ LĐ: * nắm áo TD với DH * tỷ tỷ a~~ Mụi không muốn xem phim ma ~~ TT_TT]
Trong bóng tối, nam nhân bắt chéo chân, mười ngón tay thon dài tì dưới cằm, tầm mắt gắt gao rơi vào nữ nhân vừa tiến vào phòng kia.
Đường cong kiều diễm đến vậy …..Nam nhân nào không phụt máu mũi thì bất quá cũng chỉ có ….. =)))
Vật nhỏ……
Tầm mắt Phí Nặc Nam càng đi xuống thấp hơn….
Trong bóng tối xuất hiện một đôi mắt của loài sói———— =)))
Đáng tiếc, thần kinh nhỏ bé như Tiểu Kiều lại không ý thức được.
Đột nhiên, lúc ấy, tất cả đèn trong phòng đều được mở lên, ánh sáng bất ngờ làm cho Tiểu Kiều nhịn không được phải híp mắt một chút.
Cơn gió nhẹ thổi qua,cô cảm nhận được một hương vị quen thuộc, ưm…. hương vị này……….. Đại thúc?!
Cả người cô cứng đơ, mắt trợn ngược ———-
Đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng tiến vào, Phí Nặc Nam mở hờ mắt, từ trên nhìn xuống, ánh mắt hơi trầm lại, như là dự báo trước sẽ có một trận mưa rền gió dữ. Anh nhếch môi cười, Sở Tiểu Kiều chợt rùng mình.
Người tình
Chuyển Dịch: Dạ Huyên
Edit: Lam Đình
Tuy rằng, đây chính là đại thúc, nhưng mà ….. lại có chỗ không giống chút nào…..
Sở Tiểu Kiều nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, trong tích tắc, toàn bộ tóc đều bị cô vấn lên thành kiểu thịt viên quen thuộc.
Tầm mắt Phí Nặc Nam rơi xuống bộ ngực sữa non mềm của cô.
Bất chợt, trong đầu anh hiện lên một ý nghĩ xấu xa.
Sở Tiểu Kiều vô tư chọc chọc vào búi tóc, sau đó nhìn sang Phí Nặc Nam hỏi:” Chú cũng thấy kiểu tóc thịt viên này rất đáng yêu phải không?”
Ngày xưa, khi cô chưa ăn mặc như thế này, thì Vi Vi mang theo bộ mặt bất mãn, thống khổ nói:” Tiểu Kiều, cậu mặc như vậy, nếu cậu cảm thấy thoải mái thì được rồi!”
Phí Nặc Nam lơ đãng, tròng mắt hiện lên một vài tia máu đỏ tươi.
Vật nhỏ …. Quả nhiên, bản tính ngốc nghếch vẫn không đổi……
Chẳng lẽ, cô ấy không cảm thấy chính mình đang gặp nguy hiểm?
Nhất là ….. Cô ấy còn đang ăn vận như vậy….
Không có bất kỳ người đàn ông nào, khi con mồi đã đưa đến tận miệng lại bỏ lỡ.
Phí Nặc Nam cười cười tà khí, anh đã từng nói qua, người anh yêu thương, chỉ khi nuốt vào trong bụng, anh mới có thể yên tâm….
Lòng bàn tay Sở Tiểu Kiều ôm gọn búi tóc, nghi hoặc nhìn Phí Nặc Nam, đại thúc bị thần kinh sao? Tại sao lại ngồi cười một mình chứ, nhưng mà…… hình như …. có một chút quỷ dị.
” Đại thúc, chú sao lại ở nơi này vậy?” Sở Tiểu Kiều chớp chớp mắt, đôi mắt to ngây thơ có mấy phần cười nhạo bên trong:” Chú đến tìm người tình à?”
Trong nháy mắt, sắc mặt Phí Nặc Nam, ngay cả một nét cười cũng không có…..
Sở Tiểu Kiều cảm thấy sống lưng truyền đến một trận lạnh buốt, cô nuốt xuống một ngụm nước miếng, cô…… có phải hay không …. nói sai cái gì đó ……..
” Người tình?” Vẫn sắc mặt như đáy nồi, khóe môi giựt giựt, một tay cầm búi tóc trên đầu Tiểu Kiều kéo nhẹ xuống.
Ngón tay thon dài của anh khẽ vuốt ve những lọn tóc đen mềm mại ấy, cảm giác quả thực không tồi.
Sở Tiểu Kiều cả người đột nhiên cứng đơ, hành động này …..làm cô cảm thấy mình như con chim bé nhỏ trong tay anh.
Sợi tóc mềm lướt ngang mũi anh, mang theo một mùi hương dịu nhẹ, Phí Nặc Nam ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của cô, đem Sở tiểu Kiều ôm vào trong lồng ngực, thanh âm khàn khàn.
” Vật nhỏ …… Ngay từ đầu, là em trêu chọc tôi ……..”
Sở Tiểu Kiều không phản ứng, anh tiếp tục xiết chặt vòng eo của cô hơn…..
Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh - Nhiễm Lưu Tô