Dịp may ưu ái những ai can đảm

Publius Terence

 
 
 
 
 
Tác giả: Lâm Ngân Hỷ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 90 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 431 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 05:03:22 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 07
hương 7
Sau khi tan học, Trí Anh, Tiểu Mẫn và tôi quyết định đi karaoke ^^v Sau khi ra khỏi lớp, chúng tôi đi xuyên qua sân vận động hướng về phía cửa trường. Lúc này Trí Anh đột nhiên phấn khởi hét lên:
"Là Cẩm Thánh kìa. Ha ha~"
"Ở đâu? Ở đâu?"
Tiểu Mẫn cũng vui sướng hét hỏi. Thì ra trước cửa trường là một đám con trai lúc sáng. Cẩm Thánh... Vân Quân... Thái Dân... Chí Hồi. Hết hồn! Đợi đã. Còn có một nhân vật lạ nữa... Phác Tuấn Anh cũng ở đó. Tên đó đến đây làm gì?
"A... có một người trước đây chưa từng nhìn thấy? Woa ~ Anh ấy cũng đẹp trai quá~!! Phải không, Tiểu Mẫn?"
"Ừ, đẹp trai thật đó!"
"Hình như Thái Dân muốn tìm Na Lệ nên cùng đến đây đợi nhỉ!"
"Hình như là thế!"
Lúc gần đến cổng trường, tên Tuấn Anh nhìn thấy tôi liền bước tới.
"Phác Tuấn Hỷ, bà muốn đi đâu?"
Hây, tên này bệnh rồi... làm gì lại chào tôi trước chứ?
Tuấn Anh vừa chào tôi xong, Tiểu Mẫn và Trí Anh chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, lại gần nhìn mặt tôi và Tuấn Anh.
"Là em trai tớ ^^;;"
"Giật mình! Em ruột à?"
"Ừ! Nó cũng vừa mới chuyển đến Công Cao hôm nay!"
"A, thế à!"
"Phác Tuấn Anh, đến đây chào đi. Họ là bạn của ta."
Lúc này tên tiểu tử Tuấn Anh mới liếc nhìn Trí Anh và Tiểu Mẫn một cái, đơn giản gật gật đầu. Đích thực là một tên điên!
"Bà đi đâu?"
"Ta muốn đi chơi với bạn. Rồi sao?"
"Đưa ít tiền đây!"
"Ngươi có bệnh không vậy? Tưởng ta là túi tiền của ngươi chắc. Sáng nay cũng ta trả tiền xe buýt!"
"Đừng lải nhải nữa, vui vẻ đưa tôi 20000 won đi."
"A, phiền chết được. Cầm đi, nếu ngươi về nhà mà không trả, ta giết chết."
"Biết rồi."
Tên nhóc Tuấn Anh vừa cầm lấy tiền là quay người đi luôn. Thảo nào hôm nay lại chào hỏi tôi trước! Thì ra có mục đích khác. Điên thật!
"Woa~ Không hổ là em cậu! Nhà các cậu chắc toàn trai đẹp gái xinh nhỉ?"
"Mau đi thôi ^^;;"
Từ lúc nãy tới giờ Cẩm Thánh cứ nhìn tôi mãi... bây giờ vẫn đang nhìn. Tôi bị nhìn đến nỗi thấy ngượng ngùng, bước nhanh qua mặt bọn hắn.
"Tuấn Hỷ, đi đâu thế ~?"
Thái Dân nói với tôi.
"Không liên quan đến cậu."
Lời tôi nói hình như lại khiến bọn họ giật mình. Đến Thái Dân cũng hơi hoang mang... Có gì mà hoang mang chứ... thật khiến người khác ngượng ngập. -_-;;;
"Tuấn Hỷ, cậu quen bọn Cẩm Thánh hả?"
"Tớ chỉ nhìn thấy họ thôi."
"Ôi ~ Thật lợi hại. Người quen nhiều quá nhỉ?"
"Không phải... chỉ là sáng nay gặp mặt một cái rồi thôi, bọn hắn hình như quen em tớ, bọn tớ chỉ có thể miễn cưỡng xem là quen nhau."
"Thì ra là thế ^^"
Tôi không quan tâm đến bọn hắn nữa, bước xuống con dốc. Nhưng tôi có thể cảm nhận được bọn Cẩm Thánh cũng đang theo tôi đi xuống. Không chỉ bọn hắn, cả Phác Na Lệ và Y Giang Yến đáng ghét cũng cùng đi.
Tôi tức quá! Tức vì Phác Tuấn Anh và Phác Na Lệ cùng Y Giang Yến đi với nhau!
"Ê!"
Tuấn Anh chộp lấy tay tôi từ phía sau.
"Làm gì thế hả?"
"Bà vậy là sao đó?"
"Ta không vui, rồi sao?"
"Tại sao không vui?"
"Ngươi không cần biết."
"Hôm nay bà đi chơi với bọn tôi đi."
"Không. Ta đi với bạn ta."
"Bà cứ đi với tôi đi. Bọn tôi hôm nay tính đến nhà anh Vân Quân chơi... cùng đi nhé."
"Đến đó làm gì?"
"Tôi nói theo thì cứ theo đi! Ở đâu mà nhiều lời thế! Các bạn cũng cùng đi nhé?"
"A... Tuấn Hỷ đi thì... bọn tôi đi..."
Trí Anh ngơ ngẩn trả lời. Tên Tuấn Anh này tự nhiên lại bị sao vậy?
"Đi thôi! Tuấn Hỷ! Đi!!!"
"Tại sao?"
"Nhìn thấy Na Lệ và Giang Yến cũng đi chung, tôi thấy ngứa mắt quá. Bà còn hay hơn hai đứa nó nhiều. Nếu bà đi thì tôi đâu đến nỗi mất vui."
"Khà khà ~!!"
"Ha ha...!!"
Tiểu Mẫn và Trí Anh nghe Tuấn Anh nói liền cười to. May thật ~ Không, không hổ là em ta! Thì ra Tuấn Anh cũng không thích Y Giang Yến và Phác Na Lệ!!
"Tại sao lại cười?"
Tuấn Anh nhìn Tiểu Mẫn hỏi. Cô bạn Tiểu Mẫn vốn nhút nhát hay mắc cỡ liền đỏ mặt nói:
"Không có gì..."
"Cùng đi nhé! Anh, Tuấn Hỷ và bạn Tuấn Hỷ cũng đi cùng đó."
"Làm tốt lắm."
Thái Dân và Vân Quân hò hét sung sướng. Thật không hiểu nổi bọn hắn làm gì mà vui thế. Không biết từ lúc nào đã đến... Cẩm Thánh đang đứng giữa tôi và Tuấn Anh. Nhìn thấy hắn, Trí Anh liền cười rạng rỡ, hình như rất vui thì phải.
"Trí Anh, mấy hôm nay có phải cậu lại mâu thuẫn với bọn Giang Yến, Na Lệ không?"
"Làm gì có... lúc nào chẳng thế!"
Trí Anh và Cẩm Thánh hình như quen nhau.
"Cùng lớp với Tuấn Hỷ hả?"
"Ừ."
"Hà hà ~"
Khương Cẩm Thánh tự nhiên lại cười với tôi. Đúng là bệnh nặng. Cuối cùng, tôi và Tiểu Mẫn, Trí Anh cũng đi theo bọn hắn.
Tôi Là Tất Cả Của Tên Ấy Tôi Là Tất Cả Của Tên Ấy - Lâm Ngân Hỷ