There is a wonder in reading Braille that the sighted will never know: to touch words and have them touch you back.

Jim Fiebig

Download ebooks
Ebook "Tối Chung Trí Năng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 267 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1474 / 9
Cập nhật: 2017-09-24 18:51:40 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 202: Say Rượu
hóm dịch: huntercd
Nguồn: Vipvandan
Không có khả năng?
Đỗ Thừa không biết đây là một dạng khái niệm gì, hoặc là nói, quyết định này thật ra cũng không ở trên người Đỗ Thừa hắn.
Bởi vì Đỗ Thừa cần lo lắng đến cảm thụ của mọi người, lo lắng đến cảm thụ của Cố Tư Hân, lo lắng đến cảm thụ của Cố Giai Nghi cùng Diệp Mỵ, tuy rằng Đỗ Thừa có tin tưởng có thể cấp cho mỗi người phụ nữ của mình hạnh phúc tuyệt đối, lấy năng lực Đỗ Thừa hắn, cái này hoàn toàn chính là sự tình dễ dàng. Điểm này Đỗ Thừa sẽ không hoài nghi, nhưng mà, Đỗ Thừa cũng không có nắm chắc làm cho mỗi người đàn bà đều nguyện ý chia xẻ người mình yêu.
Cái này mới là mấu chốt nhất. Ít nhất Đỗ Thừa sẽ không thể xác định, Trình Yên dưới tình huống khi biết mình có ba người phụ nữ, có thể lựa chọn tiếp tục cùng Đỗ Thừa hắn cùng một chỗ hay không, cho nên, đây là một vấn đề Đỗ Thừa chính mình cũng không biết trả lời như thế nào.
Nhìn Đỗ Thừa trầm mặc, Trình Yên ánh mắt dần dần ảm đạm, có lẽ là vì có chút men say, lại có lẽ là vì có chút không cam lòng, Trình Yên hỏi thẳng Đỗ Thừa: “Đỗ Thừa, vì cái gì, anh có thể nói cho em biết vì cái gì hay không?”
Đỗ Thừa thở dài, ở dưới loại tình huống này, Đỗ Thừa hắn có năng lực nói cái gì, sau khi nhẹ nhàng cười, nói thẳng: “Em có thể nghĩ đến, thật ra, anh cũng đã có bạn gái”.
Nghe được Đỗ Thừa trả lời, Trình Yên ánh mắt ảm đạm hơn, thật ra đáp án này nàng đã sớm biết, chỉ là không muốn đi đối mặt.
Mà sau đó, rượu đã muốn bắt đầu chậm rãi phát tác, Trình Yên phát hiện Đỗ Thừa trước mắt mình đã có một ít mơ hồ, bất quá, Trình Yên vẫn mạnh mẽ kiên trì hướng Đỗ Thừa hỏi: “Anh thực yêu nàng sao, Đỗ Thừa?”
“Thật”.
Đỗ Thừa gật gật đầu, không nói thêm gì, bởi vì Đỗ Thừa cũng không cần nói thêm cái gì, ngắn gọn một câu trả lời, cũng đã đủ rồi.
Chỉ là, Đỗ Thừa còn đáp xong, hắn đã phát hiện Trình Yên tựa như có chút không thích hợp, quả nhiên; Trình Yên lay động vài cái, đã hướng về phía bàn ngã xuống, hai mắt nhắm lại, đã say mà mê man đi.
Đỗ Thừa trong lòng cả kinh, vội vàng đưa tay đỡ lấy Trình Yên, chỉ là, Trình Yên cũng là trực tiếp thuận thế nhũn ra trong lòng hắn, đã nặng nề ngủ đi.
Đỗ Thừa thật không ngờ Trình Yên lại say tới mức đó, rơi vào đường cùng, đành phải đem Trình Yên trực tiếp bế lên, sau đó đi ra ngoài khu giải trí.
Ôm thân thể mềm mại Trình Yên, chỉ là lúc này Đỗ Thừa cũng không có tâm tư suy nghĩ cái gì, sau khi mở cửa xe, Đỗ Thừa trực tiếp đem Trình Yên đặt ở ghế sau, để cho Trình Yên nằm nghiêng, sau đó lái xe trực tiếp rời khỏi bar Hoàng Đô.
Sau khi rời khỏi quán bar, Đỗ Thừa trực tiếp lái xe hướng về phía thành tây lái đi.
Bất quá, Đỗ Thừa mục đích cũng không phải là biệt thự số 15 của hắn, mà là biệt thự của Trình Yên, bởi vì ngoài cái đó ra, Đỗ Thừa cũng không biết phải đưa Trình Yên đi chỗ nào.
Biệt thự số 15 của mình đó là không có khả năng, nếu để cho Chung Luyến Lan cùng Hạ Hải Phương phát hiện mà nói, Đỗ Thừa chỉ sợ là nói như thế nào cũng nói không rõ, mà đi khách sạn mà nói, vậy cũng không thích hợp, nếu Trình Yên có ý thức còn đỡ, không có ý thức mà nói. Đỗ Thừa tình nguyện đưa nàng về nhà mình, cũng không nguyện đi khách sạn.
Cho nên, đưa Trình Yên về nhà không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.
Cũng may lúc này cũng không trễ quá, cũng chỉ chừng mười giờ tối, Đỗ Thừa nghĩ rằng đưa Trình Yên trở lại biệt thự của nàng mà nói, hẳn là không có vấn đề gì.
Tuy rằng Audi chạy thực ổn. Nhưng Đỗ Thừa vẫn không có đem xe chạy quá nhanh, Đỗ Thừa sợ Trình Yên bị say chịu không nổi lay động, cho nên Đỗ Thừa chạy khá chậm.
Chỉ là, ngay tại thời điểm xe của Đỗ Thừa chạy đến chỗ đèn xanh đèn đỏ thành tây kia, Trình Yên nguyên bản nằm đã lắc lắc ngồi dậy, hai mắt có thể nói là vẫn say lờ đờ mông lung, hiển nhiên còn chưa có hoàn toàn tỉnh lại.
Trình Yên đầu tiên là nhìn thoáng qua cảnh sắc bốn phía, sau đó lại nhìn thoáng qua Đỗ Thừa quan tâm nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Đỗ Thừa, em không muốn trở về, anh đưa em đi khách sạn đi”.
Đỗ Thừa thấy Trình Yên đã có chút thanh tỉnh, cũng không có nói cái gì, trực tiếp đem xe quay đầu, sau đó hướng tới một khách sạn mà lái đi.
Mà Trình Yên, nàng lại mềm nhũn tựa vào trên ghế, bất quá cũng mạnh mẽ kiên trì không cho mình nhắm mắt lại, bởi vì Trình Yên biết, mình chỉ cần nhắm lại mà nói, sẽ hoàn toàn say ngã.
Cũng may thành tây cách khu khách sạn cũng không xa, hơn nữa buổi tối xe không phải quá nhiều, Đỗ Thừa hơi nhanh chút, cũng chỉ dùng chưa đến năm phút đã đi tới bãi đỗ xe khách sạn, tùy tiện tìm một chỗ đem xe dừng lại, Đỗ Thừa trước tiên mở cửa sau đem Trình Yên đỡ xuống.
Trình Yên không nói gì, chỉ để Đỗ Thừa đỡ nàng hướng về phía đại sảnh khách sạn đi đến, bất quá, tuy rằng nàng thủy chung vẫn mở to hai mắt, nhưng ý thức của nàng đã muốn có chút trống rỗng, thậm chí ngay cả tầm mắt đều biến có chút mơ hồ. Nếu không phải Đỗ Thừa đỡ nàng mà nói, chỉ sợ đã muốn gục xuống ở đây.
Bởi vì phòng cao cấp đều đầy, cho nên Đỗ Thừa cũng không có nói cái gì, trực tiếp lấy đại một căn phòng tổng thống. Sau khi quét thẻ, liền giúp đỡ Trình Yên hướng tới thang máy.
Chỉ là mới đi vài bước, Trình Yên liền cảm giác tầm mắt chính mình càng ngày càng vì mơ hồ, đi đường đều có chút phiêu phiêu, giống nhau giẫm ở trên mây mà bước vậy. Rơi vào đường cùng, Trình Yên đành phải hướng tới Đỗ Thừa nói: “Đỗ Thừa, em giống như không được. Anh có thể ôm em đi lên hay không?”
Đỗ Thừa không nói gì thêm, trực tiếp một tay bế Trình Yên lên, sau đó hướng tới thang máy chuyên môn đưa khách tới phòng tổng thống mà đi tới.
Tuy rằng đã muốn có chút đi không nổi, nhưng mà Trình Yên vẫn không muốn nhắm mắt lại, sau khi được Đỗ Thừa ôm ở trong lòng sau, liền nhìn Đỗ Thừa, giống nhau muốn nhớ rõ ràng bộ dáng của Đỗ Thừa vậy.
Đỗ Thừa cố nén để cho mình không nhìn Trình Yên, chỉ là ở dưới loại tình huống này, thang máy tốc độ tuy rằng rất nhanh, nhưng lại làm cho Đỗ Thừa có một loại cảm giác sống một ngày dài bằng một năm.
Thật vất vả đến tầng mười sáu, Đỗ Thừa trước tiên đi ra thang máy, sau đó hướng tới phòng thống phòng đi đến.
Sau khi mở cửa, Đỗ Thừa liền trực tiếp ôm Trình Yên đi nhanh hướng tới phòng ngủ, sau đó nhẹ nhàng đem Trình Yên đặt ở trên cái giường hình tròn thật lớn kia.
“Em nghỉ ngơi cho tốt đi, anh đi về trước, có chuyện gì em gọi điện thoại cho anh, số của anh để ở bên điện thoại”.
Đỗ Thừa một bên nhẹ nhàng đắp chăn cho Trình Yên, một bên nhẹ giọng nói.
Trình Yên chỉ lẳng lặng nhìn Đỗ Thừa, chỉ là ánh mắt cũng đã có chút bập bềnh.
Đỗ Thừa cực lực khắc chế chính mình, làm cho mình không nhìn Trình Yên, sau đó từ trong lòng lấy ra một tấm danh thiếp của mình, đặt ở bên cạnh điện thoại.
“Đỗ Thừa, anh có thể lưu lại cùng em hay không?”
Mà ngay tại thời điểm Đỗ Thừa tính rời đi. Trình Yên lại loạng choạng thân mình từ trên giường ngồi dậy, thanh âm rất nhẹ, cũng là có chút run run. Hiển nhiên là làm ra quyết định gì đó.
“Em say rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi, anh ngày mai lại đến cùng em” Đỗ Thừa không có lựa chọn lưu lại, sau khi nói xong liền rời khỏi phòng, hơn nữa nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Nhìn bóng dáng Đỗ Thừa đóng cửa lại, Trình Yên bên trong hai mắt nước mắt giống như là diều đứt dây mà rơi xuống.
Nếu Trình Yên khi tỉnh táo nói câu nói đó, Đỗ Thừa biết chính mình khẳng định sẽ lưu lại, chỉ là, Trình Yên là ở trong cơn say mà nói những lời này, Đỗ Thừa cũng không thể xác định suy nghĩ chân chính của Trình Yên, cho nên, Đỗ Thừa lúc này mới lựa chọn đóng cửa rời đi.
Bất quá, Đỗ Thừa tuy rằng đóng cửa để lại số điện thoại, nhưng hắn cũng không có rời đi, bởi vì Đỗ Thừa có chút lo lắng Trình Yên, lấy nhĩ lực của hắn, như thế nào có khả năng nghe không được tiếng khóc của Trình Yên trong phòng, hơn nữa, vali của Trình Yên còn ở bên trong xe Đỗ Thừa. Cho nên. Đỗ Thừa sau khi đóng cửa lại, liền cầm thẻ phòng đi ra bên ngoài.
Đi xuống lầu, Đỗ Thừa lái xe chạy một siêu thị thuốc ở phụ cận, mua một ít thuốc tỉnh rượu, người tửu lượng không tốt sau khi uống rượu, ngày hôm sau tỉnh lại khẳng định sẽ rất đau đầu.
Sau khi mua thuốc, Đỗ Thừa lúc này mới về lại khách sạn, sau đó đi lên thang máy tới phòng của Trình Yên tầng mười sáu.
Chờ khi Đỗ Thừa về tới phòng tổng thống, tiếng khóc Trình Yên đã đình chỉ, Đỗ Thừa sau khi đem vali đặt ở một bên, liền lặng lẽ hướng tới phòng ngủ đi đến, bởi vì Đỗ Thừa là có chút lo lắng, cho nên, Đỗ Thừa muốn xem Trình Yên là thật đang ngủ hay không.
Chỉ là, Đỗ Thừa lúc này mới nhẹ nhàng mở ra cửa phòng, một cỗ mùi rượu đã nhanh chóng xông ra. Nương ánh đèn mỏng manh bên ngoài, Đỗ Thừa phát hiện Trình Yên là đang ngủ, nhưng lại đem rượu uống trong đêm nay đều ói ra, không chỉ ói ra đầy giường, còn ói trên cả thân người nàng, toàn bộ phòng hoàn toàn bị mùi rượu vây quanh.
Thấy một màn như vậy, Đỗ Thừa không hề nghĩ ngợi, trực tiếp đem cửa hoàn toàn mở ra, sau đó hướng tới Trình Yên đi qua.
Trình Yên đã say hoàn toàn, chỉ là, y phục trên người nàng đã nhiễm đầy rượu bị ói ra.
Tại loại tình huống này, Đỗ Thừa như thế nào còn có đạo lý mặc kệ, không hề nghĩ ngợi, Đỗ Thừa trực tiếp đem Trình Yên từ trên giường cấp bế lên, hướng tới một gian phòng ngủ ở bên cạnh đi đến.
Cũng may Đỗ Thừa chọn là phòng tổng thống, phòng ngủ tổng cộng có ba gian, nếu chỉ là phòng bình thường mà nói, vậy cũng phiền toái rồi.
18-11-2012, 06:09 AM
Tối Chung Trí Năng
Tác giả: Phạ Lãnh Đích Hỏa Diễm
Tối Chung Trí Năng Tối Chung Trí Năng - Phạ Lãnh Đích Hỏa Diễm