Books are embalmed minds.

Bovee

Download ebooks
Ebook "Tình yêu xứ Hàn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mai Doanh Doanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 131 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 495 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:20:48 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 79. Cô Là Ai?
e Jae chạy nhanh vào biệt thự, vừa lên tới phòng anh liền mở cửa ra, đã thấy bác Min cùng bác sĩ và y tá đứng đó, Shin Hyun Woo cũng đã tỉnh, khuôn mặt anh tồn tại sự lạnh lùng nửa người trên dựa trên giường.
-Tiểu thư, cô về rồi, thiếu gia cậu ấy....-bác Min nhất thời xúc động nói
-Bác Min, bác bình tĩnh đi.-cô trấn an bác Min
-Chúc mừng anh, cuối cùng anh cũng đã tỉnh.-cô mỉm cười nói
-Cô... là ai?-đó là câu đầu tiên anh nói ra
Cô mở to mắt đứng người tại chỗ nhìn anh, anh hỏi cô là ai?Không lẽ anh không nhớ cô?Tại sao chứ?
-Tôi hỏi cô là ai?
Anh lạnh lùng nhắc lại, không hiểu sao khi nhìn thấy người con gái xa lạ này, anh lại có cảm giác quen thuộc nhưng lại không nhớ ra, chỉ biết mình đối với cô gái này mình đã từng yêu rất sâu đậm.
-Tôi...-cô không biết nên trả lời ra sao nữa?
-Cô Park, hiện tại thiếu gia đã tỉnh lại nhưng mà do đầu bị chấn thương mạnh, máu bầm tích tụ dẫn đến mất trí nhớ tạm thời.-bác sĩ từ tốn nói
-Vậy khi nào anh ấy nhớ lại?
-Có rất nhiều khả năng xảy ra, có thể là 1 tuần, 1 năm hoặc mãi mãi, với lại mất trí nhớ của cậu ấy là chọn lọc.
-Chọn lọc?
-Là 1 số việc cậu ấy nhớ, nhưng mà 1 số chuyện lại quên hết, chẳng hạn lúc nãy cậu ấy nhớ hết những người ở đây nhưng mà lại không nhớ cô. Đó là chọn lọc.-bác sĩ giải thích
-Cô là ai, tại sao lại ở trong nhà tôi, tại sao lại quan tâm đến tôi?-anh chấp vấn
-Tôi là bạn anh.-cô đáp
-Bạn?Nhưng tôi lại không có cảm giác cô là bạn tôi, cô là ai?Nói đi.
-Chúng tôi sẽ kê thuốc, không làm phiền hai người nữa.-bác sĩ, y tá cùng bác Min rất hiểu chuyện nên bỏ đi ra ngoài
Chỉ còn lại anh và cô.
-Nói đi. Cô là ai?-Hyun Woo ánh mắt lạnh lùng nhìn cô
-Tôi là bạn anh.-cô đáp
-Tôi đã nói, tôi không tin. Cảm giác của tôi không nói rằng cô là bạn tôi.-anh nghi hoặc nói
Kể từ lúc anh tỉnh lại và mất đi kí ức của mình, có lẽ đây là lần thứ 2 anh dùng thái độ lạnh lùng như thế, cảm giác xa lạ, là do cô gây ra sao? (lần đầu là lúc anh ý gặp chị Jae nhà ta á cho đến khi yêu thôi =]]z)
Điều quan trọng bây giờ là, nên nói cô là gì của anh đây?Nói là bạn thì anh không tin, nhưng nói là bạn gái thì sai sự thật, không lẽ nói tình nhân? Cô thầm cười, không ngờ cô lại có thể nghĩ đến 2 từ đó.
-Sao cô lại im lặng?Nói đi chứ, cô là ai?Tại sao trong nhà tôi, lại còn quan tâm tôi?Cô là bạn gái tôi sao?-anh liên tục hỏi, anh hận bản thân mình lúc này, không nhớ ra gì cả, đặc biệt về cô gái này.
-Tôi không phải bạn gái anh.-cô nói
-Vậy cô là ai?-anh không thể không phủ nhận, anh thất vọng khi cô nói ra câu đó.
-Tôi từng là.... tình nhân của anh, đã từng.-cô khó khăn lắm mới nói ra được câu đó
-Tình nhân???-anh hơi ngạc nhiên, 1 cô gái bề ngoài ngây thơ, trong sáng như cô, lại làm việc bần tiện như vậy sao?
-Đúng vậy. Năm năm trước tôi làm tình nhân cho anh cũng gần 1 năm, chúng ta chỉ mới gặp lại thôi. Sao?Anh lại không tin à?
-Không biết, chỉ là không nghi ngờ bằng việc cô nói cô là bạn tôi.
-Ờ.
-Cô tên gì???
-Park Je Jae.
-Je Jae.... Je Jae...-anh lẩm bẩm trong miệng tên của cô, mong sẽ nhớ được 1 chút gì đó
Nhưng mà hoàn toàn vô ích, anh không nhớ ra được bất kể thứ gì cả, đầu đau khó chịu, làm anh muốn suy nghĩ cũng không được.
-Anh cảm thấy đau ở đâu sao?Để tôi kêu bác sĩ.-cô vội hỏi han khi thấy anh nhăn nhó ôm đầu mình
-Không cần.-anh đưa tay lên ngăn cô lại
-Không phiền anh, tôi đi làm vài món cho anh ăn.
Cô đang định mở cửa ra thì bị cánh tay ai đó kéo ngược lại, chưa kịp phản ứng đã bị áp đảo bằng nụ hôn của ai đó. Cơ thể cứng ngắc, không biết phản ứng ra sao?
-Ư...-cô liên tục né tránh, nhưng mà lại không được, anh siết chặt cô, không cho cô có cơ hội thoát ra
Mùi vị của cô rất ngọt, rất quen thuộc, rất dễ chịu, làm anh không dứt ra được. Anh muốn thử hôn cô xem có nhớ ra gì không, chỉ có ý định hôn nhẹ khôn ngờ chính mình bị đấm chìm trong nụ hôn này.
-Buông... buông ra....-cô phản kháng yếu ớt, tại sao anh mất đi trí nhớ vẫn cứ ngang ngược như vậy chứ?Là cô đã quá yếu đuối khi đưa mình vào ngõ cụt sao?
"Đừng... xin anh tha cho tôi... tôi không muốn.... buông tôi ra.... làm ơn...."
Đột nhiên 1 lời nói van xin yếu ớt của ai đó vang vẳng bên tai của Hyun Woo, không hiểu sao lúc cô phản kháng kêu anh buông cô ra, thì những lời nói đó cứ vọng trong đầu anh, rất bi thương, nài nỉ anh xin tha.
Anh buông thõng cô ra trả cho cô sự tự do, không hiểu sao, khi nghe những lời nói đó, những sự phản kháng lúc nãy của cô, làm anh mềm lòng không đỡ cùng nỗi bi thương. Y như anh đã từng gây ra lỗi lầm rất lớn đối với cô.
_Bốp
Je Jae tát Hyun Woo 1 cái, năm dấu tay in hằn trên má anh, nếu anh không bị thương thì cô đã sớm đánh anh 1 trận. Ánh mắt tức giận nhìn anh, hận không làm gì hơn ngoài tát anh 1 cái
-Tại sao anh đã mất trí nhớ nhưng cứ ngang tàn hống hách không xem ai ra gì cả?Tôi không phải là 1 con rối, cũng không thích bị anh đem ra đối xử như vậy.
Cô tức giận hét lên, cô đã không còn là Park Je Jae yếu đuối của 5 năm trước, tùy anh điều khiển, sắp đặt.
-Tôi muốn nhớ lại, cho nên...-anh chưa kịp nói đã bị cô tát cho 1 cái, anh đang cố kìm chế không ình sẽ tức giận
-Cho nên hôn tôi sao?Thiếu gia của tôi ơi, anh ấu trĩ thật đó, nghĩ hôn tôi sẽ nhớ ra mọi chuyện sao?Nếu anh nói như vậy thì ai mất trí nhớ đều tìm tôi để hôn rồi.-cô bỡn cợt nói
-Cô dám...-anh trừng mắt, anh dám cá cô là người đầu tiên dám dùng những lời này đối với anh
-Sao không?Tôi nói cho anh biết, tôi là luật sự, tôi có thể kiện anh xâm phạm người khác, có lẽ tôi là tình nhân của anh nhưng mà nó đã là 5 năm trước, sau này phiền anh đừng tùy tiện như thế.-cô nhàn nhạt mở miệng sau đó lạnh lùng quay người bỏ đi
Anh nhìn theo bóng lưng của cô khuất dần sau cánh cửa, cả cơ thể nặng nề ngồi phịch xuống ghế, bàn tay bất tri bất giác nắm chặt. Người con gái đó, tại sao anh không dám nặng lời với cô?Tại sao lại quan tâm cô?Tại sao lại không muốn cô rời xa bản thân mình?Tại sao lại có cảm giác tội lỗi dành cho cô?Tại sao và tại sao... nó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí của anh.
_Bốp... bộp...
Anh hung hăng 2 tay quơ sạch những thứ trên bàn, làm đồ rơi hết trên sàn nhà, tại sao chứ?Từ lúc tỉnh lại đến giờ, ai anh cũng nhớ, thứ gì cũng nhớ chỉ duy nhất cô gái kia là quên hết, anh hận bản thân mình, anh muốn nhớ lại, anh muốn hồi phục trí nhớ, anh không muốn thế này...
...
Tình yêu xứ Hàn Tình yêu xứ Hàn - Mai Doanh Doanh