Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

 
 
 
 
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4598 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 22:24:30 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29 - End
Ở nhà Thế Đình, không khí vui vẻ, màu hạnh phúc bao trùm cả căn biệt thự. Chị bếp lăng xăng với nhiều món ăn. Bửu Ngọc, Như Thiên cặm cụi bên mấy lẳng hoa. Còn bà Lan và bà Mai, hai bà mẹ của hai người đang yêu thì hàn huyên tâm sự của người già. Nhưng lâu lâu, bà Lan cũng ngẩng lên nhìn về đứa con gái và con dâu nhắc nhở:
- Ngọc ơi! Nhớ gọi điện bảo anh Hai con về nhà nhé.
- Dạ, chuyện đó mẹ đừng lo. Không gọi, anh Hai cũng sẽ về mà.
Bửu Ngọc chọc ghẹo:
- Một nửa của anh Hai đang ở đây, làm sao không về cho được chứ.
- Hai đứa cắm hoa xong chưa?
- Dạ, cũng sắp xong rồi.
- Nhanh tay lên, kẻo không kịp đấy.
Cắm nốt nhánh lan vào bình, Như Thiên nghiêng người:
- Đẹp chứ?
- Đẹp rồi. Người khéo tay có khác.
Bửu Ngọc gom mớ lá bỏ vào rổ:
- Mày đến kia ngồi đi. Tao mang cái này ra sau rồi lên ngay.
Như Thiên đến bên mẹ và bà Lan. Cô nhí nhảnh:
- Cho con tham gia với.
Bà Lan cười hiền:
- Bác và mẹ cháu đang bàn tính lễ cưới cho cháu và Thế Đình.
- Ôi! Là chuyện người lớn, cháu không nghe đâu.
Như Thiên dợm đứng lên thì bị bà Mai kéo lại:
- Ngồi xuống đây nào.
- Nhưng mẹ và bác...
Bửu Ngọc ra tới, cô trêu ghẹo:
- Mắc cỡ hả?
Cô ngồi xuống ghế bên bạn:
- Có gì đâu, chuyện đó trước sau gì cũng đến thôi mà. Bây giờ, mày nên suy nghĩ hưởng tuần trăng mật ở đâu kìa.
- Ơ...
Như Thiên cúi đầu, đôi gò má đỏ hây hây. Bửu Ngọc không buông tha:
- Mày thích đến Nhật, Trung Quốc, Singapore, hay Pháp, Mỹ, Canada? A, đúng rồi!
Bửu Ngọc vỗ tay:
- Mày và anh Hai sẽ đến Ấn Độ tham dự triển lãm... Hay là hưởng tuần trăng mật bên ấy luôn đi
- Chưa đám cưới mà.
- Thì hưởng tuần trăng mật xong, đám cưới sau.
Như Thiên đấm bạn:
- Con quỷ! Ăn với nói.
Hai bà mẹ cười, bà Lan lên tiếng:
- Cháu cứ suy nghĩ, rồi nói cho Thế Đình nhé.
- Dạ.
Bửu Ngọc vòi vĩnh:
- Mẹ ơi! Còn con?
- Muốn lấy chồng hả? Bảo Vũ Hùng đưa ba mẹ sang đây rồi mẹ gả.
Như Thiên bụm miệng cười, Bửu Ngọc trừng mắt:
- Cười gì? Lấy chồng có gì xấu đâu mà cười.
- Thì tao có nói xấu bao giờ.
- Thế tại sao mày cười?
- Ừ, tao...
Vừa lúc, chị bếp đi lên:
- Thưa bà chủ, tất cả đã xong rồi ạ.
- Được rồi.
Bà Lan giục con gái:
- Gọi cho anh Hai con đi.
Bửu Ngọc cầm điện thoại bấm số. Tiếng chuông cứ reo mà người không thấy đâu. Lạ thật! Anh Hai không có trong phòng làm việc.
Cô bấm số thứ hai, chỉ có tiếng tít tít. Như Thiên quan tâm:
- Sao hả?
- Văn phòng làm việc cũng không, điện thoại di động thì đã tắt máy.
- Vậy...
- Để tao gọi cho Vũ Hùng.
Sau hai hồi chuông, đã có người nhấc máy:
-...
- Là em đây.
- Bửu Ngọc! Gọi cho anh có chuyện gì?
- Anh Hai em có chỗ anh không?
- Không có.
- Anh Hai đi đâu, anh có biết không?
- Không luôn.
- Chết rồi! Điện thoại di động, em gọi cũng không được.
- Có chuyện gì quan trọng lắm không?
- Mẹ em và mẹ của Như Thiên đang chờ anh ấy.
- Lúc nãy, Thế Đình có vào văn phòng, nhưng khi đi ra thì anh không thấy.
- Vậy khi anh Hai về công ty, anh nhắn về nhà gấp giùm em nha.
- Ừ.
Bửu Ngọc gác máy, cô so vai:
- Liên lạc không được, người trong công ty cũng không biết anh Hai đi đâu.
- Vậy...
Bửu Ngọc trấn an bạn:
- Mày đừng lo lắng quá. Chắc anh Hai ra ngoài thôi.
Cô quay sang bà Lan:
- Chúng ta chờ anh Hai hả mẹ?
- Ừ.
Như Thiên ngồi đấy mà lòng không an. Bửu Ngọc hiểu bạn chứ, nhưng cô chẳng biết nói sao. Bởi trong lòng cô cũng đang lo lắng mà.
Hai bà mẹ cũng cùng một tâm trạng. Bởi lần trước, Như Thiên đi phải vào bệnh viện. Họ chỉ còn biết hy vọng, đừng có chuyện gì xảy ra với Thế Đình.
Thời gian dần trôi qua, không khí ở phòng khách thật là ngột ngạt. Không còn chịu được nữa, Như Thiên đứng bật dậy. Bửu Ngọc nhìn bạn:
- Mày định làm gì?
- Tìm Thế Đình.
- Biết anh Hai ở đâu mà tìm.
- Chứ ngồi một chỗ như thế này, tao ngạt thở mất. Gần một giờ chiều rồi, mày có biết không?
Bà Lan nhắc con gái:
- Đâu, con gọi điện cho Vũ Hùng lần nữa xem Bửu Ngọc.
- Dạ.
Mọi người càng lo lắng, Bửu Ngọc càng sợ. Cô cầm máy, nhưng chưa kịp bấm số thì đã nghe tiếng xe hơi bên ngoài cổng. Bửu Ngọc nhổm lên:
- Chắc anh Hai về đó.
Chỉ chờ có thế, Như Thiên chạy bay ra cổng. Trên xe, Thế Đình vừa bước xuống thì cô nhào đến ôm lấy anh.
Hiểu được tâm trạng của người chờ đợi như thế nào, Thế Đình vỗ nhẹ lên lưng người yêu:
- Anh về rồi đây mà.
Như Thiên từ từ nới lỏng vòng tay.
Thế Đình cười trấn an:
- Anh không sao mà. À! Anh về cùng với một người.
Người con gái nãy giờ đứng sau lưng Thế Đình bước lên:
- Như Thiên!
- Lượng Tinh!
Như Thiên rời vòng tay người yêu, ôm chầm lấy bạn:
- Mày đi đâu vậy?
- Xin lỗi mày, Như Thiên.
- Về điều gì?
- Tao giận mày là không đúng.
Như Thiên ngắt ngang:
- Đừng nhắc chuyện đã qua.
- Chúng ta vẫn là bạn như ngày nào chứ?
- Ừ.
Lượng Tinh chớp mắt nhìn bạn và nhìn Thế Đình như biết ơn.
Có tiếng Bửu Ngọc lanh lảnh:
- Có gì, vào trong nhà hẵng nói.
Thế Đình nhắc:
- Em đưa Lượng Tinh vào nhà đi.
Như Thiên vui vẻ nắm tay bạn:
- Đi thôi.
Khi cả ba vào đến phòng khách, đứng trước mặt của hai bà mẹ, Thế Đình cúi đầu:
- Con xin lỗi đã làm ọi người lo lắng.
- Thấy con bình an thì tốt rồi, đừng băn khoăn nữa.
Giọng Bửu Ngọc chí chóe:
- Người lo lắng cho anh nhất là Như Thiên kìa. Có muốn bù đắp thì bù đắp đi. Hôn hay gì gì, thì tùy ý.
Như Thiên mắc cỡ đấm bạn, còn Lượng Tinh thì cười thoải mái. Cô cảm thấy hạnh phúc lây với niềm hạnh phúc của bạn.
Bửu Ngọc hất mặt:
- Còn mày nữa. Sao tự nhiên xuất hiện cùng một lúc vậy? Có hẹn trước hả?
Lượng Tinh xua tay:
- Tao gặp anh Đình ở sân bay đấy chứ.
Bửu Ngọc chuyển tia nhìn sang Thế Đình:
- Anh đi đâu ngoài sân bay vậy? Tiễn Nguyệt Hoa phải không?
Thế Đình lắc đầu:
- Sáng này, trước khi lên máy bay, Nguyệt Hoa gọi điện cho anh. Cô ấy nói là nhìn thấy Chánh Hạo ở sân bay, nên anh mới tới đó cùng cảnh sát.
Mọi người hồi hộp:
- Kết quả ra sao?
- Chánh Hạo đã bị còng khi chuẩn bị qua cửa khẩu. Anh nghĩ lần này, hắn ta ngồi cũng lâu đấy.
- Thật đáng đời. Nhưng chỉ tội cho những người tin lầm hắn.
- Pháp luật công bằng mà.
Lượng Tinh nắm tay Như Thiên và Bửu Ngọc siết chặt. Cô hiểu một tình bạn chân thành như thế nào rồi. Họ không thể vì tình yêu, nhưng vì tình bạn có thể tha thứ.
Thế Đình đằng hắng:
- Mọi người không đói, nhưng tôi đói đấy.
Bà Lan chợt nhớ:
- Cả nhà cũng chưa ai ăn. Thôi, chúng ta cùng ra sau đi. Trễ một chút, nhưng vui vẻ là được rồi
Hai bà mẹ đi trước, kế đến là Lượng Tinh và Bửu Ngọc. Sau cùng là Thế Đình và Như Thiên.
Thừa cơ hội không có người, Thế Đình vòng tay hôn nhẹ lên má Như Thiên.
- Nhớ em quá!
Nụ hôn chưa cảm nhận được thì đã nghe tiếng la:
- Á! Coi chừng bị phạt đó.
Thế Đình trừng mắt:
- Sao lại trở ra đây?
- Em bỏ quên đồ chứ bộ.
Bửu Ngọc chụp lấy điện thoại trên bàn rồi chạy đi. Thế Đình gọi lại:
- Nè! Sao không gọi cho Vũ Hùng?
- Chết! Em quên.
- Có bao nhiêu đó cũng không nhớ.
- Vì chuyện của anh mà em quên chứ bộ.
- Hừ! Đổ thừa hả?
Bửu Ngọc né tránh cái nắm tay của Thế Đình. Cô chạy ra sau, vừa đi vừa bấm số.
Hạnh phúc là đây, bạn có biết không?
THE END
Tình Yêu Nào Cho Em Tình Yêu Nào Cho Em - Trần Thị Thanh Du