People sacrifice the present for the future. But life is available only in the present. That is why we should walk in such a way that every step can bring us to the here and the now.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4598 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 22:24:30 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17
áng nay, bầu trời đối với Như Thiên là rất đẹp. Cô đến công ty với tâm trạng vui vẻ, trên môi lúc nào cũng có nụ cười.
Đẩy xe qua cổng công ty, Như Thiên gật đầu chào bác bảo vệ. Hôm nay, cô lại thấy bác... đẹp trai hơn thường ngày.
Qua một khoảng sân khá rộng, Như Thiên mới đến được nơi để xe dành cho nhân viên công ty. Đang loay hoay khóa xe và lấy giỏ xách, tiếng nói cất lên gần bên làm cô hơi giật mình:
- Ủa! Không phải cô nghỉ việc sao?
Như Thiên tỉnh tỉnh:
- Công việc không thích hợp, tôi cũng định nghỉ đó chứ, nhưng vì "Thế Kỷ" đang có người rình rập muốn phá hoại. Là một con người sống có trách nhiệm, tôi không thể bỏ mặc công ty trong lúc nguy khốn. Với lại, tổng giám đốc cũng đối xử rất tốt với tôi.
Anh Thục háy ngang:
- Nói chuyện nghe làm như mình quan trọng lắm vậy. Không có cô, công ty vẫn hoạt động bình thường thôi.
Như Thiên chọc tức:
- Tôi biết chứ. Vắng tôi thì đâu ảnh hưởng gì đến công ty, nhưng tổng giám đốc thì có ảnh hưởng thật đó. Cô biết rõ sự nổi quạu vô cớ của Thế Đình mà, phải không?
Ngừng một chút để quan sát rõ thái độ của Anh Thục, Như Thiên nói tiếp:
- Có lẽ mấy ngày nay, cô bận rộn lắm thì phải? Xin lỗi nha Anh Thục. Hôm qua Thế Đình và Vũ Hùng có tìm tôi. Họ muốn tôi trở về vai trò trợ lý, bởi ngày triển lãm mẫu mới của "Thế Kỷ" cũng gần kề rồi. Tôi muốn thấy sự thành công rực rỡ của "Thế Kỷ".
Anh Thục giấu đi sự phẫn nộ. Mới hôm qua, cô còn mừng rỡ nói với Chánh Hạo rằng kế hoạch của cô đã không còn người cản trở. Thế mà... Như Thiên lại đột ngột trở về, còn mang theo cả sự tính toán và nghi ngờ. Lời nói bóng gió như cho Anh Thục biết: Như Thiên đã nghi ngờ ai đó thì phải.
Vậy là không được rồi, cô phải thay đổi kế hoạch thôi. Không khéo công sức của cô năm năm qua phải đổ sông đổ biển.
Anh Thục nhếch môi:
- Nghe cô nói, tôi tưởng cô là người thay đổi cục diện.
- Cái đó thì không dám. Tôi chỉ muốn giúp Thế Đình vạch mặt kẻ phản chủ.
- Cô làm được sao?
- Đương nhiên, khi trong tay tôi đầy đủ chứng cứ. Xin lỗi, tôi phải vào làm việc.
Như Thiên quay đi, cô còn để lại một câu:
- Cô nên cẩn thận đó, Anh Thục.
Nhìn theo dáng Như Thiên khuất dần ở cầu thang, Anh Thục vừa tức tối vừa lo sợ. Cô lấy điện thoại cầm tay bấm nhanh. Sau vài giây chờ đợi, cuối cùng cũng có người nghe máy:
-...
- Alô. Chánh Hạo! Là em đây.
Giọng ngái ngủ của Chánh Hạo:
- Có chuyện gì mà gọi cho anh sớm thế?
- Em mới vừa gặp Như Thiên, con nhỏ đã đi làm trở lại...
- Em nói gì? Không phải hôm qua em nói với anh, con nhỏ nghỉ việc rồi sao?
- Thì đúng vậy. Sáng nay, khi đến công ty, em thấy con nhỏ lù lù xuất hiện. Em hổng biết con nhỏ đang toan tính điều gì nữa, nhưng hình như Như Thiên đã nghi ngờ chúng ta.
- Nghi ngờ điều gì?
- Như Thiên nói: cô ta trở lại công ty để vạch mặt kẻ phản chủ. Còn nữa, cô ta cảnh cáo em là nên cẩn thận.
Chánh Hạo trấn an:
- Cô ta chỉ nói vậy để đánh tâm lý mọi người thôi. Nếu em tỏ ra lo sợ, thì em đã tự tố cáo mình. Bây giờ nghe anh, hãy thật bình tĩnh, mặc kệ ai nói gì, kế hoạch chúng ta rút ngắn càng sớm càng tốt. À! Còn bao nhiêu ngày nữa mới mở cuộc triển lãm?
- Khoảng một tháng nữa.
- Vậy mẫu mã tham dự triển lãm, anh nghĩ đã có.
- Em nghe nói "Thế Kỷ" tham dự triển lãm với vương miện của Nữ hoàng Elizabeth.
Chánh Hạo cười:
- Tốt lắm! Anh đoán không lầm, thì trị giá vương miện đó hơn một tỷ đồng.
- Ngoài vương miện là mẫu đăng ký, còn có vòng đeo cổ và nhẫn nạm kim cương của phu nhân tổng thống Mỹ.
- Chúng ta giàu rồi đó, em cố gắng lên nha.
Anh Thục ngập ngừng:
- Chánh Hạo! Nhưng em sợ...
- Bây giờ em còn sự lựa chọn sao? Thôi, đừng có thế này, thế nọ nữa. Anh phải chuẩn bị đi làm đây!
Chánh Hạo cúp máy làm Anh Thục thấy hụt hẫng, nhưng thật sự cô đâu còn sự lựa chọn nữa. Đã leo lên lưng cọp rồi phải chịu thôi.
Vì tương lai và hạnh phúc của cô và Chánh Hạo, không có gì làm cô chùn lòng cả.
Anh Thục cất máy vào túi xách rồi ung dung lên phòng làm việc của mình. Cô đâu hay có một người quan sát cô từ cửa sổ lầu hai.
Thế Đình chưa kịp mở cửa văn phòng, thì bị chặn lại:
- Khoan đã giám đốc! Tôi xin ngài năm phút được không?
Thế Đình nhăn mày:
- Bửu Ngọc! Có chuyện gì sau giờ làm việc nói được không? Bây giờ anh rất bận.
Bửu Ngọc nài nỉ:
- Em chỉ xin năm phút thôi mà anh Hai. Đâu mất thời gian nhiều của anh, anh Hai...
- Thiệt là...
Thế Đình đẩy cửa phòng:
- Thôi được rồi, nhưng chỉ năm phút thôi nghe.
Bửu Ngọc mừng rỡ:
- Cám ơn anh Hai.
Bước hẳn vào phòng làm việc của anh trai, cô nhìn quanh:
- Như Thiên đi làm lại rồi, phải không anh Hai?
Thế Đình ngồi vào bàn làm việc của mình:
- Em gặp anh chỉ để hỏi bấy nhiêu thôi à?
- Anh trả lời em đi.
Thế Đình gật nhẹ:
- Ừ.
- Như Thiên đã hết giận em rồi, phải không?
- Chuyện đó, em đi mà hỏi cô ấy.
Chỉ chờ có thế Bửu Ngọc chạy bay đến cánh cửa phòng đang đóng. Thế Đình với theo:
- Em đi đâu đó?
- Gặp Như Thiên.
- Không được, đang giờ làm việc.
- Người nhà không mà anh Hai. Gặp được Như Thiên rồi, em ra ngay.
Rồi Bửu Ngọc mất sau cánh cửa. Thế Đình lắc đầu:
- Con bé này, lúc nào Như Thiên cũng quan trọng cả. Hèn gì hai người không thể tách rời hay giận dỗi nhau lâu.
Nói mới nhớ, theo anh biết, thì bộ ba Bửu Ngọc, Lượng Tinh và Như Thiên chơi rất thân với nhau. Đi đâu họ cũng đi chung, thậm chí khi làm việc cũng làm chung. Tình bạn đẹp của họ, anh thấy ganh tỵ vậy.
Nhất là Bửu Ngọc, cô rất thương Như Thiên và hình như hai người này cũng thân nhau hơn Lượng Tinh.
Trong hai người bạn của Bửu Ngọc, Thế Đình là người ít gặp Như Thiên nhất, nhưng trái lại anh thích tính cách của Như Thiên hơn Lượng Tinh.
Lúc đầu có thể không hiểu nhau lắm. Khi tiếp xúc với nhau trong công việc, anh mới thấy Như Thiên là người con gái đáng trân trọng và anh cũng để ý cô từ ấy.
Tuy đôi lúc cũng còn đấu khẩu nhau, nhưng Như Thiên chính là động lực thúc đẩy anh trong công việc. Và Thế Đình từ đó thay đổi luôn chính mình. Anh không còn "trêu hoa ghẹo nguyệt" nữa, tự nhiên trở thành một người đàn ông đứng đắn và nguyên tắc hơn.
Những ngày không có mặt Như Thiên, anh như bộ máy chạy nhiều bị nóng. Nếu nhân viên không ca thán, thì anh đâu biết mình cần cô trợ lý ngang ngạnh này.
Nay Như Thiên đã trở lại làm việc, anh nhất định không để cho cô đi lần nữa. Vì vắng cô, sẽ không ai... đấu khẩu với anh.
Thế Đình đang mơ màng cho những ngày vui của mình sắp tới, thì có tiếng gõ cửa.
Cộc... Cộc... Cộc...
Anh sửa lại tư thế ngồi:
- Mời vào!
Người mở cửa là Vũ Hùng, anh tiến lại gần bạn:
- Không phải Bửu Ngọc tìm mày sao?
- Tìm tao chỉ là một cái cớ, chủ yếu là gặp Như Thiên kìa.
- Vậy...
- Có lẽ hai người đang ở trong phòng và đang tỉ tê.
- Mày không có ý kiến?
Thế Đình so vai:
- Nói gì bây giờ? Bửu Ngọc là chúa nhõng nhẽo, còn Như Thiên... Thôi thì tao đành phải làm lơ một lần.
Vũ Hùng chọc ghẹo:
Tình Yêu Nào Cho Em Tình Yêu Nào Cho Em - Trần Thị Thanh Du