My test of a good novel is dreading to begin the last chapter.

Thomas Helm

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 5) - Chương 03 - 04
hương 3
Hình Tuế Kiến về nhà, gã dựa thẳng đầu trên thành ghế sofa, thẫn thờ một hồi lâu.
Ghen tuông sao? Gã tự hỏi.
Đáp án đúng là gã ghen sắp phát điên lên rồi. Nhưng vì sao gã vẫn quay đầu rời đi? Tính gã xưa nay luôn rõ ràng dứt khoát, bất cứ một quyết định nào cũng không tần ngần do dự, ấy vậy mà lúc này gã thật sự phân vân.
Gã cứ ngồi thừ ra đó từ hừng đông đến tối mịt, trong lòng đã sớm rơi vào khoảng không thì hôm nay càng đặc biệt trống rỗng và tắt nghẽn.
Gã cầm cái điều khiển từ xa bật TV lên, bên trong chỉ vang ra những tiếng xè xè, nhưng gã không tắt đi. Do không gian quá mức yên tĩnh, nên gã muốn có âm thanh nào đó làm bạn. Vì muốn tạo căn nhà này không còn ai ở, thâm chí cả phí truyền hình gã cũng chẳng đóng.
Thật quá vắng lặng, vắng lặng tới nỗi khiến người ta hốt hoảng. Gã uể oải duỗi tay, ấn hộp thư thoại.
“Bạn có 17 cuộc thoại.” Điện thoại vang lên, “Cuộc thoại thứ nhất…”
“Hình đại ca, mẹ tôi bị suy thận, bác sĩ nói cần phải chạy thận nhân tạo, tôi xin anh hãy làm việc thiện, trả tiền lại cho tôi đi…”
Gã gác tay lên trán, nằm im bất động.
“Tên họ Hình kia, chừng nào mày mới trả tiền? Chúng mày là loại dân cho vay nặng lãi ghê tởm, nuốt tiền mồ hôi nước mắt của bọn tao. Tao nguyền rủa mày ra đường bị xe tông chết, bọn tao coi như cúng số tiền kia ày mua quan tài!”
“Đừng nghĩ tao không tìm thấy mày là sẽ buông tha, Hình Tuế Kiến tao cảnh cáo mày lần cuối, nếu mày không trả tiền thì chúng ta gặp nhau trên tòa đi!”
“Hình Tuế Kiến…”
Tới tới lui lui vẫn chỉ là những tin thoại đòi nợ, đám người này kiên trì hơn gã tưởng. Có người mềm giọng năn nỉ, có kẻ mắng té tát, cũng có tên hăm dọa sáo rỗng. Thực ra, những việc này chẳng ảnh hưởng gì tới gã, đằng nào thì gã cũng bị người ta truy cùng đuổi tận, chưa một ngày được ngơi nghỉ.
Tuy nhiên, gã khẽ nhắm mắt…
Cô chịu được sao? Nếu còn là đàn ông thì không nên lưu giữ cô, thế nhưng cảnh tượng cô và Lục Tư Nguyên hôn đắm đuối ngoài đường không ngừng quay cuồng trong đầu gã, kích thích bộ não gã.
Gã cáu kỉnh đưa tay định tắt những tin còn thừa. Tuy nhiên, lúc này trong hộp thư thoại bất ngờ vang lên giọng của Que Củi.
“A Kiến, sao điện thoại của anh bận máy hoài vậy?”
Gã lười xem trạng thái điện thoại.
“Cuối tháng rồi, tiền lãi tháng này có bớt đi không?” Que Củi hỏi.
Gã vẫn nằm im, mở tròn mắt.
Đúng vậy, lại cuối tháng nữa rồi.
“Đại ca, anh đừng gánh hết mọi chuyện một mình! Em, Ôn Ngọc và Tiểu Béo đã bắt đầu kinh doanh bên Canada rồi. Nếu anh cần tiền, bọn em sẽ nghĩ cách, dù sao thì công ty không phải của riêng anh, không thể cái gì cũng bắt anh hứng chịu!"
Gã gượng ép giật giật khóe môi. Gã biết bọn họ sống rất tình nghĩa, nhưng công ty vừa thành lập, cần vốn để xoay vòng, gã làm sao có thể lấy tiền bọn họ được?
“Hay… nếu anh không gánh nổi nữa thì đừng giữ chữ tín làm gì. Đằng nào đấy cũng là cái hố không đáy… dù sao hiện giờ ở Ôn Thành có nhiều người chung tình trạng này.” Tuy biết không thể, nhưng Que Củi vẫn khuyên giải.
Gã giật mình, gã biết cố gắng tới cuối rồi cũng chỉ còn con đường này. Rõ ràng mất sỉ diện vẫn có thể sống trơ trơ, cùng lắm thì bị đám chủ nợ dần ột trận, rồi ngày ngày được sống tốt hơn. Nhưng tính cách gã không cho phép mình làm như thế.
Tuy nhiên, không cho phép thì phải làm thế nào? Mới vài tháng ngắn ngủi mà gã gánh nặng tới độ cả đêm về cũng mơ thấy ác mộng.
Gã cựa quậy ngồi dậy gọi điện thoại ẹ. Vừa khéo, cuộc thoại tiếp theo là của mẹ gã.
“A Kiến, mẹ báo cho con một tin vui, vụ cầm cố Bích Quế Viên để vay vốn đã được phê duyệt, con mau liên lạc với bác Vương, ông ấy đã tốn rất nhiều tâm sức, nhưng…” Mẹ gã ngập ngừng chốc lát rồi ngại ngùng nói: “Con nhớ đừng nói với ai là mẹ con mình còn liên hệ, con cũng biết đám đòi nợ ấy khủng khiếp lắm, cứ bị quấy rầy mãi chắc mẹ suy nhược thần kinh mất…”
Gã thản nhiên giật giật khóe môi.
Gã biết mấy tháng nay mẹ gã cũng bị liên lụy đến te tua, mẹ gã yêu cầu ở trước mặt mọi người đừng thừa nhận mẹ con họ còn liên hệ, coi đã khá thâm tình.
Tìm kiếm nhiều mối quan hệ, mà cuối cùng người hỗ trợ vẫn là bác Vương – kẻ có thể bẻ gãy lòng tự trọng của gã. Thế nhưng gã đâu còn cách nào? Không tiền thì sẽ bị người ta ép chết! Rốt cuộc Bích Quế Viên cũng có thể cầm cố, khiến gã thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì, nó đồng nghĩa với việc gã còn được ‘sống’ qua một thời gian.
Tuy nhiên, sau đó thì sao? Lấy chỗ này đắp qua chỗ khác, [1] cuộc sống như thế có thể chèo chống được bao lâu?
[1] Nguyên tác: Sách đông tường bổ tây tường – lấy chỗ này đắp qua chỗ khác, vì thế vấn đề thực sự không được giải quyết.
“Kiều Duy Đóa, ngay cả tương lai của mình như thế nào tôi còn không biết, thì làm sao tôi có thể thề hẹn với em?” Gã nhìn căn phòng tối om, hỏi thầm.
...
Chưa kịp thay bộ đồng phục công sở màu xanh, Tư Nguyên đã vội vã chạy tới nhà hàng.
“Anh xin lỗi, anh tới muộn.” Vừa ngồi xuống, anh đã cất tiếng xin lỗi, “Ban nãy anh bị kẹt một vụ án, mới nhận việc nên anh cần học hỏi thêm kinh nghiệm, vì vậy mới trễ hẹn!”
“Không sao.” Dạo này thực sự rất khó gặp anh, ngày nào anh cũng đi sớm về khuya, hai người gần như không thể giáp mặt để nói chuyện rõ ràng.
Chờ một hồi, Duy Đóa mới nhìn anh nói: “Tư nguyên, hôm nay em tìm anh…”
“Bọn mình ăn cơm trước nhé? Anh đói lắm rồi, từ trưa đến giờ anh chưa ăn gì.” Tư Nguyên cắt ngang lời cô.
“Vâng.” Duy Đóa không nói thêm nữa.
Đã qua giờ cơm tối nên thức ăn được bê lên rất nhanh, Tư Nguyên mới ăn vài miếng thì ấn ngón tay vào giữa bụng, cau mày thật chặt.
Cử chỉ của anh rất nhỏ nhưng cô cũng phát hiện, “Anh lại đau dạ dày nữa à?”
“Ừ.” Chân mày anh xoắn tít.
Duy Đóa buông đôi đũa, “Để em ra ngoài mua thuốc đau dạ dày cho anh.”
“Đừng, anh có mang theo.” Anh đè tay cô xuống.
Duy Đóa gọi nhân viên phục vụ mang ly nước ấm tới, anh lấy viên thuốc dạ dày trong cặp táp ra bỏ vào miệng nuốt xuống.
“Dù công việc có bận rộn, thì anh cũng phải ăn cơm đúng giờ chứ.” Cô nhăn mày nhắc nhở.
Hôm nay không rảnh ăn trưa, hôm qua cô gọi anh lúc hai giờ chiều mà anh mới bắt đầu ăn cơm.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Cứ tiếp tục đà này thì ngay cả người sắt cũng sụp đổ.
Tư Nguyên mỉm cười buồn bã. Kỳ thực, anh bị đau dạ dày chẳng liên quan gì đến bận rộn, mà nguyên nhân chủ yếu là anh bị áp lực quá nặng trên công việc lẫn tình cảm.
“Chuyện hôn lễ em chuẩn bị tới đâu rồi?” Tư Nguyên lảng qua việc khác, “Anh đưa mấy cái nhà hàng cho em xem, em vừa ý cái nào chưa?”
“Tư Nguyên, em hẹn anh ra đây để bàn về vấn đề này.” Duy Đóa nhìn anh chăm chú.
Từ sau ngày đó, cô ở nhà canh chừng bao lâu cũng không được gặp anh. Cô đành gọi điện thoại hẹn anh, nhưng anh đùn đẩy năm lần bảy lượt cho tới hôm nay mới có dịp gặp.
“Em còn đắn đo hả? Anh thấy khách sạn Overseas Chinese [2] cũng được lắm, anh rể của anh quen với đầu bếp trưởng trong đó, danh sách các món ăn và sắp xếp lịch trình sẽ thuận tiện hơn.” Tư Nguyên vừa ăn vừa nói, “Nếu em không có ý kiến thì chúng ta quyết định vậy đi!”
“Tư Nguyên, rốt cuộc anh muốn em nói bao nhiêu lần đây? Chúng ta không có thể kết hôn.” Cô khổ sở nói.
Tư Nguyên cứng đờ.
[2] Overseas Chinese Hotel – một khách sạn 5 sao nổi tiếng ở thành phố Ôn Châu.
Chương 4
“Em không thích khách sạn Overseas Chinese à? Vậy thôi, chúng ta đổi nơi khác. Để anh nói anh rể anh giới thiệu cái khác tốt hơn.” Thái độ của Tư Nguyên vẫn thật ôn hòa.
“Tư Nguyên.” Cô bất đắc dĩ nói, “Anh thật sự không hiểu ý em sao?”
Không phải vấn đề về nhà hàng.
Anh vờ như không nghe, tiếp tục dịu dàng nói: “Anh nhờ mẹ chọn ngày rồi, ngày 2 tháng 6 chúng ta đính hôn, tháng 9 đám cưới. Còn chuyện con cái thì em đừng quá áp lực, mình cứ thuận theo tự nhiên đi.”
Sắc mặt Kiều Duy Đóa rất nghiêm túc, “Anh biết…”
“Ăn cơm đi, anh đói quá rồi.” Sắc mặt anh không đổi, nhưng nụ cười đượm buồn đã kịp cắt đứt những lời cự tuyệt tiếp theo của cô.
Nói gì đi nữa thì bữa cơm này cũng ăn không nổi.
Trầm mặc một hồi lâu, Kiều Duy Đóa vẫn mở miệng lần nữa, “Anh đừng trù tính hôn lễ, em không muốn làm tổn thương anh.”
Tư Nguyên im lặng không nói thêm gì mà tiếp tục cầm đũa, nhưng ai cũng đều nhận ra bữa cơm này chẳng còn mùi vị.
“Em biết anh nghĩ chỉ cần chúng ta kết hôn, em sẽ ‘an phận thủ thường’, cuộc sống của bọn mình sẽ rất bình lặng.” Tư Nguyên thật tâm lý và thấu hiểu tính cô, anh biết nếu một khi cô đã kết hôn thì dẫu có vấn vương thế nào, giữa cô và Hình Tuế Kiến cũng đã chấm hết.
“Nhưng anh có nghĩ tới trước đó, em đã phản bội anh?” Cô lẳng lặng nói.
Đôi đũa trên tay anh khựng lại và cứng đờ.
“Tại sao anh chưa một lần đặt câu hỏi, đêm đó em có ở bên cạnh Hình Tuế Kiến hay không? Và bọn em đã làm gì?”
“Đủ rồi, Đóa, anh tin tưởng em!” Anh không chịu nổi mà ngắt lời cô.
Cô cho rằng gần đây hằng ngày anh đều vùi đầu vào công việc mới, không phải vì để tránh né những phỏng đoán trong thâm tâm sao? Kết quả cuối cùng, anh sẵn sàng tin tưởng cô, anh bằng lòng biến mình thành con đà điểu dúi đầu vào đống cát mà chẳng có việc gì. Thế nhưng…
“Đêm đó em ngủ chung giường với anh ta.” Mặt cô vẫn không thay đổi mà tiếp tục khổ sở thú nhận.
Tư Nguyên như bị trúng một cái tát nhức nhối và thảm hại. Cơn đau quen thuộc vừa nóng rực vừa lạnh giá ở dạ dày đang trở mình khuấy đảo, khiến anh khó chịu dùng tay ấn vào vị trí bao tử. Mọi ngờ vực vô căn cứ, mọi u buồn dồn nén, bỗng giờ khắc này như một vết thương đẫm máu bị người ta xé toạc, đau đớn tới tận xương tủy.
Kiều Duy Đóa biết mình đã làm thương tổn được anh, một giọt lệ lăn xuống từ khóe mắt cô.
Tư Nguyên ngước mắt lên, tình cờ nhìn thấy giọt lệ chưa kịp lau khô của cô mà buồn bã tự giễu: “Muốn làm tổn thương anh thì cần gì phải đau lòng?”
Cô nín lặng, vội vàng lau khô nước mắt. Cô không thể mềm lòng, nếu không giải quyết dứt khoát thì tổn thương sẽ còn kéo dài.
“Hình như đây lần đầu em khóc vì anh.” Tư Nguyên thản nhiên cười.
Cô hiếm khi khóc, nhưng mỗi lần cô khóc luôn vì một người đàn ông khác. Đây là lần duy nhất cô rơi nước mắt vì anh, thế mà lại là lần chia tay.
Cô hít sâu một hơi, “Tại anh chưa bao giờ làm tổn thương em.” Cho nên cô cũng không thể làm tổn thương anh.
Cô từng nghĩ, nếu có người phụ nữ nào dám tổn thương anh, cô nhất định sẽ đòi công lý bằng mọi giá, vậy mà rốt cuộc người làm tổn thương anh lại chính là mình.
Lúc ở trong thôn, khi nỗi khao khát dâng tràn trong cơ thể thì cô thực sự muốn hòa quyện với Hình Tuế Kiến thành một. Tuy nhiên ở tia lý trí cuối cùng, cô sực nhớ tới Tư Nguyên. Cô đã mang cho anh quá nhiều ê chề và tổn thương, cô không thể tạo thêm lần nữa, dẫu rằng bây giờ cô đang cố tình nói dối.
Thế nhưng anh lại lắc đầu, “Không, anh đã làm tổn thương em.” Chẳng qua tới giờ cô không mang thù với anh thôi.
Vì sự ‘tổn thương’ này mới khiến cả hai lỡ làng duyên số.
“Nhưng anh chưa bao giờ làm em rơi lệ.” Cô cười cười.
“Không làm em khóc, chẳng phải rất tốt sao?” Anh hỏi lại.
Tốt, đương nhiên rất tốt.
“Nhưng phụ nữ luôn khắc sâu người đàn ông đã làm cô ta rơi lệ.” Cô mỉm cười, cười mà nước mắt lại tuôn.
“Anh có biết tại sao trước kia em không chủ động theo đuổi anh không? Bởi vì em thấy mình không xứng với anh.” Cô nói.
Và sự thật chứng minh, cô quả thật không xứng với anh.
Nếu không thể gởi trao tình cảm thuần túy, thì chỉ là sự ‘lợi dụng’ và tổn thương.
“Có lẽ tình yêu chưa đủ rung động.” Anh thản nhiên nói tiếp.
Phải thừa nhận sự thật này khiến người ta chua xót.
Khi cô yêu ai thì sẽ rất dũng cảm, mà cô chỉ có thích anh, thích trong cảm giác tình bạn. Thực ra, anh luôn hiểu điều đó nhưng không muốn thừa nhận.
“Anh không tính toán gì cả, tại sao em phải thú nhận?” Rốt cuộc là anh khờ hay cô dại?
“Em biết anh có thể mang cho em một cuộc sống tốt nhất.”
Sau khi tình yêu trần tục qua đi, con người vẫn phải quay về thực tại. Anh hy vọng cô có thể thấu hiểu rành mạch.
“Em biết.”
“Em có biết là đi theo anh ta thì em sẽ sống bấp bênh, thậm chí không có tương lai?”
“Em biết…”
“Không, em không biết gì cả!” Tư Nguyên mặc bộ đồng phục công tố viên, lần đầu tiên để lộ ánh mắt sắc bén ngắt lời cô, rồi hạ giọng: “Em có từng kiểm tra nguồn tài chính của anh ta chưa? Tại sao anh ta không xuất ngoại, mà vẫn chịu đựng nổi? Hiện giờ anh đang điều tra vụ án mua bán ma túy, thậm chí anh nghi ngờ anh ta rửa tiền…”
Kiều Duy Đóa lộ vẻ nghi hoặc, “Ai không xuất ngoại?” Tại sao sự kết nối giữa cô và Tư Nguyên lại như xâu chuỗi bị cắt đứt?
“Ngoài ra, vụ án mua bán ma túy gì?”
Tư Nguyên dừng lại kịp lúc và nín thinh. Những việc này đều là cơ mật, anh không thể tiết lộ nhiều.
Vài giây sau, cô mới hiểu được lời nói đầy ẩn dụ của anh. Sắc mặt cô xám ngắt, thậm chí lật đổ cả ly nước.
Cô tái mặt nhìn anh.
“Đóa, cuộc sống hiện tại của anh ta rất phức tạp, không phù hợp với em.” Tư Nguyên quay sang nhìn cô.
Sắc mặt cô càng khó coi.
Tư Nguyên thản nhiên nói: “Vì vậy, anh không đồng ý chia tay.”
Rốt cuộc cô cũng tìm được giọng nói của mình: “Tư Nguyên, đó là hai chuyện khác nhau.”
Anh lại trầm mặc. Cho nên, cô không thể an phận thủ thường?
“Nếu muốn chia tay thì em phải hiểu, trai gái sau chia tay thường khó có thể làm bạn với nhau được.” Anh lặng lẽ nói.
Kiều Duy Đóa chấn động mạnh.
“Nếu em chọn chia tay, thì sau khi chia tay anh sẽ không hành hạ mình, cũng chẳng liên lạc với em, như vậy bình thường sao?” Anh đang đặt cược, đặc cược lần cuối địa vị của mình trong trái tim cô.
Quả nhiên.
“Anh…” Thực sự chỉ có kết cục này thôi? Sẽ mất đi người bạn tốt nhất trong đời, khiến lòng cô hoảng hốt và rối mù.
Bế tắc một hồi lâu.
“Được rồi, chúng ta đừng bàn chuyện chia tay nữa. Ngoài tình yêu, giữa chúng ta còn có tình bạn thân thiết chẳng ai có thể lật đổ.” Tư Nguyên cúi đầu.
Anh xin lỗi, anh thực sự không thể để em rời đi.
Bầu kông khí lại rơi vào tĩnh lặng.
“Ô, ai đây? Thì ra là công tố Lục.” Bên cạnh bỗng nhiên dội đến một giọng nói.
Cả hai người đồng thời quay đầu.
Duy Đóa thấy một người đàn ông cường tráng đang khệnh khạng ôm một cô gái có phong thái lạnh lùng tuyệt mỹ, đứng trước mặt bọn họ.
Nhìn rõ người vừa tới, giọng nói luôn dịu dàng của Tư Nguyên bỗng chuyển thành lãnh đạm: “Nhiếp Lạc, rất vui được gặp anh.”
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113