Những lần thất bại chính là hạt giống gieo mầm cho thành công sau này. Bạn có thể buồn nhưng đừng tuyệt vọng.

Khuyết danh

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 4) - Chương 09 - 10
hương 9
Tấm rèm cửa sổ vẫn hoàn toàn khép chặt và căn phòng không bật đèn, Hình Tuế Kiến đứng trong bóng tối nhìn đăm đăm xuống dưới lầu.
Cách xa tới hai mươi mấy tầng, thực ra mọi thứ bên dưới chỉ là một đốm đen nho nhỏ. Thế nhưng thị lực của gã rất tốt, tốt đến nỗi qua khe hở của tấm rèm cửa sổ, chẳng cần cố sức tìm kiếm quá lâu mà gã vẫn có thể nhìn thấy bóng cô và cả người đứng canh giữ đằng sau cô nữa.
Dưới ngọn đèn đường, gương mặt xinh đẹp mà kiêu kỳ kia trông xanh xao và buồn bã. Gã gần như si mê ngắm nhìn, đem mọi cử động của cô thu vào mắt rồi giấu nhẹm xuống đáy lòng. Gã cố tình không bật đèn, giả vờ như nhà vắng người, chẳng phải vì né tránh chủ nợ mà bởi vì cô.
Gã quay lưng lại, cố ép mình đừng nhìn cô nữa. Sắc mặt gã rất kém, toàn thân từ trên xuống dưới đều đeo mang một nỗi đau máu thịt bị bong tróc, quấn bện vào người.
Gã không muốn chạm vào cô, thế mà khi vừa chạm vào thì như củi khô gặp lửa nóng. Gã đã cật lực kiềm chế nhưng cơ thể còn thành thật hơn trái tim gấp nhiều lần. Còn cô thì sao? Gã vẫn tìm không ra cảm giác trong lòng cô, tại sao bỗng dưng cô không muốn chia tay? Chỉ thế thôi cũng đủ khiến gã rối bời.
Gã dựa người vào thành giường, ngửa đầu nhìn lên trần nhà chăm chú lâu thật lâu.
Sáng ngày thứ hai, Nhiếp Lạc hẹn gặp gã.
Trong hộp đêm, ban đêm thối rữa thì ban ngày cũng âm u huyền ảo.
“Đại ca, tại sao anh lại tới gặp Nhiếp Lạc?” Que Củi thực sự khó hiểu.
Gã im lặng không nói gì.
Dưới sự hướng dẫn của tên nhân viên phục vụ, hai người rẽ về hướng một ghế lô hẻo lánh.
Vài tên đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen với thần thái tỉnh táo đứng bên ngoài canh cửa. Hình Tuế Kiến đều quen biết mấy tên này, trên giang hồ nổi tiếng là những người có kỹ năng tốt.
Một thủ hạ trong đám người đó đi tới mở cửa giúp bọn họ.
Trong ghế lô có một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, nước da ngăm đen, vóc dáng khỏe mạnh, hắn ta đang ôm một cô gái có phong thái lạnh lùng tuyệt mỹ.
“Lệ Lệ à, em quan tâm đến anh một chút thôi nhé?” Người đàn ông dịu dàng nói.
Cô gái ngoảnh mặt đi giả vờ hờ hững.
“Bạn của anh đến rồi, lẽ nào em không cho anh chút mặt mũi sao?” Người đàn ông chỉ chỉ bọn họ đứng ngoài cửa.
Cô gái vẫn ngồi im bất động nhưng bả vai run lẩy bẩy.
Người đàn ông nhào lên hôn ngấu nghiến, sau đó bắt đầu xé nát quần áo của cô ta. Cô gái chỉ đùn đẩy vài ba cái cho có lệ, rồi run rẩy để mặc hắn ta muốn làm gì thì làm.
“Mẹ kiếp, tôi không muốn như vậy!” Nào ngờ, người đàn ông hét to và ghê tởm đẩy cô gái ra.
Cô gái mở lớn đôi mắt kinh hoàng, biến mất vẻ lạnh lùng tuyệt mỹ ban nãy.
“Cô phải đánh tôi, hiểu chưa?” Người đàn ông quát.
Cô gái co rút bả vai lại.
“Mẹ kiếp, tao kêu mày đánh tao!” Người đàn ông nổi cơn thịnh nộ mà cô gái thì bắt đầu than khóc.
Cảnh tình bên trong có vẻ đầy căng thẳng.
Que Củi trợn mắt líu lưỡi, còn Hình Tuế Kiến thì không hề bất ngờ.
Gã và Nhiếp Lạc bắt tay nhau rồi khẽ gật đầu xem như tiếp đón, sau đó gã tránh qua hành lang bên kia để bên trong thu dọn mớ quần áo hỗn độn.
“Bà vợ đầu tiên của Nhiếp Lạc vừa lạnh lùng vừa xinh đẹp lại rất hung hãn, anh ta đeo đuổi rất lâu mới cưới được mỹ nhân băng giá đó. Một đại ca xã hội đen muốn lấy oai phong thì khó tránh khỏi ngôn ngữ thô bỉ, thủ đoạn tàn ác. Thế nhưng bà vợ của anh ta phớt lờ, chỉ cần chị ta ngứa mắt điều gì thì dù đứng trước mặt đám đông cũng sẽ đánh đập anh ta thẳng tay!” Gã thản nhiên kể cho Que Củi nghe những việc mình biết, “Tình cảm của vợ chồng anh ta rất tốt, đáng tiếc là ba năm trước vợ anh ta bị bệnh mà qua đời, sau này tính cách anh ta càng ngày càng ương ngạnh!”
“Đừng nói anh ta có khuynh hướng thích bị ngược đãi nhé?” Que Củi cảm thấy không thể tin nổi.
“Nếu quả thực có người đàn bà nào tát tai anh ta, hoặc hết cắn xé rồi lại bấu véo, thì anh ta sẽ rất vui vẻ, rất hưng phấn.” Hình Tuế Kiến nhíu mày.
Que Củi sởn hết da gà.
“Ba cái việc lặt vặt này anh nên kêu Kiều Duy Đóa lên ngựa mới đúng!” Que Củi nói đùa, “Biết đâu thỏa mãn được sở thích của Nhiếp Lạc thì công ty chúng ta cũng được cứu!”
Nào ngờ, Hình Tuế Kiến chẳng những không tán thưởng sự vui đùa của anh ta mà ngược lại sắc mặt càng thêm ngấm ngầm.
“Đại ca, anh…” Que Củi dần dần sáng tỏ, “Đừng nói dáng dấp của Kiều Duy Đóa và vợ Nhiếp Lạc tương tự nhau…”
“Không phải dáng dấp mà là phong phạm.” Rốt cuộc gã cũng nói ra sự thật.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến gã đuổi Kiều Duy Đóa đi.
“Tôi xin lỗi các cậu.” Gã biết một cách có thể cứu vãn được tình thế, nhưng cho dù có lỗi với các anh em thì gã cũng không thể lôi kéo Kiều Duy Đóa vào việc này.
“Đại ca, anh nói gì thế! Nếu có chết thì phải chết một cách thống khoái, những việc ác nhân này Que Củi em cũng làm không được!”
Gã vỗ nhẹ lên bả vai Que Củi, cuối cùng nở nụ cười.
Rốt cuộc bãi chiến trường bên trong cũng sạch sẽ, cô gái kia đã biến mất dạng.
Thấy gã chỉ dẫn Que Củi đơn thương độc mã đến chỗ hẹn, làm Nhiếp Lạc nhíu mày.
“Hình Tuế Kiến, với những tin đồn gần đây mà dám không mang theo vệ sĩ đến gặp dân cho vay nặng lãi tôi đây, thì cậu là người đầu tiên!” Nhiếp Lạc đứng sau đám côn đồ, lạnh lùng nói.
Sắc mặt Nhiếp Lạc khá kém, rõ ràng cô gái vừa rồi không thể làm cho tâm trạng hắn ta khoan khoái.
Hình Tuế Kiến cười nhạt, “Hiện nay tôi chưa tìm thấy nhân tài nào có thể lấy một chọi mười, dù sao gần đây tôi cũng đao kiếm đổ máu nên không rảnh để uổng phí tâm tư.”
“Hình Tuế Kiến, cậu vẫn ngay thẳng y hệt thời niên thiếu! Tôi thích!” Nhiếp Lạc cười to vì sự thức thời của gã.
Tuy nhiên, Nhiếp Lạc chỉ cười vài tiếng rồi ngừng lại nhìn gã chằm chằm: “Hình Tuế Kiến, cậu nói thật đi, cậu có đem tiền cho Hồ X Lâm vay không?”
“Không.” Gã đáp.
“Mượn vài trăm triệu?” Nhiếp Lạc ép hỏi.
“Không có.” Gã vẫn đáp tương tự.
“Vậy cậu đem tiền ném đi đâu?”
“Hầu hết tiền bạc của tôi đều đổ vào khai thác ngọc bích và bất động sản, số còn thừa cho vài doanh nghiệp hoặc cá nhân vay mượn.” Hình Tuế Kiến đang theo cách có hỏi thì có đáp.
“Không cho Hồ X Lâm vay?”
“Vừa khéo không có.”
“Đám cho vay nặng lãi các cậu, dù có đem tiền cho Hồ X Lâm mượn thì cũng chả ai dám nhận!” Nhiếp Lạc hừ lạnh.
“Tôi cũng bị xù mất một khoản tiền trong tay, đã như thế thì anh có nói gì tôi cũng chẳng có lý do nào để chối cãi.” Giọng gã đầy bình thản.
Bấy giờ sắc mặt của Nhiếp Lạc mới nguôi ngoai. Quen biết Hình Tuế Kiến nhiều năm nay, hắn khá hiểu rõ sự cứng nhắc của gã.
“Vài hôm trước tôi nghe nói cậu sắp kết hôn, cô dâu là ai thế? Sao không mang tới cho tôi gặp với?” Nhiếp Lạc tỏ ra khách sáo đôi chút.
“Dẹp rồi.” Gã lạnh đạm nói.
Hình Tuế Kiến khá trấn tĩnh, còn tâm trạng Que Củi lại vô cùng căng thẳng.
Ngày mai A Kiến và Ôn Ngọc sẽ đi lấy giấy kết hôn, ngày mốt bốn người bọn họ sẽ tới Thượng Hải.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Sau đó thị thực của anh ta không được phê duyệt nên phải ở lại. Trước tiên cứ ngăn cản được bao nhiêu thì ngăn cản, đây là ước hẹn giữa anh ta và Ôn Ngọc, nên tình hình không thể thay đổi!
“Vậy hả? Cũng đúng, bây giờ đàn bà hiện thực quá, chả dễ thương tí nào.” Làm sao so được với vợ hắn, bất kể hắn thế nào thì cô vẫn luôn ở bên cạnh.
“Tôi thấy cậu nên cưới cái cô đối tác của mình là hay nhất.” Nhiếp Lạc tán dóc, “Nếu cậu bỏ chạy thì tôi có dư thêm một người bắt lại trừ nợ.”
Hình Tuế Kiến không có phản ứng gì.
“Có điều mấy bà vợ dính như keo không hợp sở thích của tôi.”
“Nhiếp Lạc, anh bớt tán dóc đi.” Gã lạnh nhạt cắt ngang.
Nhiếp Lạc nhún vai, nói: “Hết cách rồi, tôi không tin bốn người các cậu có đủ khả năng để bỏ chạy cùng nhau!”
Hình Tuế Kiến nhíu mày.
“Hình Tuế Kiến, tôi nghĩ mục đích tôi tìm cậu hôm nay chắc cậu cũng đã rõ.” Nhiếp Lạc hút điếu thuốc, dùng thứ ánh mắt khiến lưng người ta lạnh buốt nhìn gã, “Dạo này cậu không khai thác được khối ngọc bích nào tốt à?”
“Toàn là ngọc vụn, giá trị không cao.” Trái với những kẻ cho vay nặng lãi thích ba hoa khác, gã quen thói nói chuyện thực tế.
Nhiếp Lạc phả một luồng khói, “Khỏi cần đề cập tới bất động sản.” Dạo này lượng giao dịch thị trường nhà đất gần như bằng không.
“Tiền của tôi đâu? Không phải nói giỡn chứ?” Khóe môi Nhiếp Lạc khẽ giật giật, nụ cười này làm người ta run rẩy.
Tuy nhiên, gã vẫn rất bình tĩnh: “Nhiếp Lạc, tôi nghĩ chắc anh đã rất rõ tại sao gần đây tôi bị bức ép thành thế này, tất cả mọi người đều điên cuồng chen lấn đòi tiền mặt, tài chính hoàn toàn đứt gãy, tôi hi vọng anh đừng đạp thêm một cước!”
“Những lời này thực khiến người ta khó chịu!” Nhiếp Lạc cười cười.
Toàn thân Que Củi bất giác căng thẳng, hô hấp dường như tắt nghẽn. Bởi vì, tất cả các khẩu súng đen ngòm xung quanh đều giơ lên.
“Nhiếp Lạc, anh bức tử Thẩm Tử Kiệt thì tới tận giờ nó có lợi ích gì cho anh?” Hình Tuế Kiến vẫn rất bình tĩnh, như thể những tên kia chỉ để dành trang trí.
“Lợi ích à? Ha ha, không có gì cả mà chỉ có thích!” Nhiếp Lạc lộ vẻ mặt tàn độc.
“Mọi người đều muốn kiếm tiền thôi, việc gì phải làm ầm ĩ như vậy?” Hình Tuế Kiến gạt khẩu súng chỉ trên trán mình ra, “Anh là đại gia, khác với những người đầu tư nhỏ lẻ, chúng tôi sống thì anh mới có tiền thu vào.”
Que Củi rùng mình, đây là một độc chiêu, chỉ cần sai lầm một chút cũng có thể chọc giận đối phương.
Nhiếp Lạc nhìn gã chăm chú, một hồi lâu sau mới vừa cười vừa vỗ tay: “Hình Tuế Kiến, cậu đang uy hiếp ông đây à?”
“Không phải uy hiếp mà là đàm phán.” Gã lãnh đạm nói.
“Đàm phán? Cậu lấy cái quái gì để đàm phán với tôi?” Nhiếp Lạc làm như nghe được một câu chuyện cười, “Bắt lấy kẻ bán nhà ế ẩm như cậu, hay bắt lấy cái tên đào mấy viên ngọc nát như cậu? Hình Tuế Kiến, cậu nói cho tôi xem cậu còn bao nhiêu thực lực để làm người khác tin tưởng mình?”
Hình Tuế Kiến cau mày. Quả thực hiện giờ gã chẳng còn thứ vốn liếng nào để đàm phán, cũng còn rất ít thực lực.
“Hay là vầy, nể tình mười năm quen biết, tôi cho cậu một con đường. Cậu giúp tôi chuyển một số hàng, tiền chúng ta cùng chia…” Khóe môi Nhiếp Lạc cười gằn.
“Nhiếp Lạc, đây là anh muốn đẩy tôi đi tìm cái chết.” Dĩ nhiên gã biết ‘hàng’ là cái gì.
Nhiếp Lạc cười cười nhưng cũng không giận: “Nếu không thì trước tiên cậu thanh toán tiền lời kỳ này đi! Tối nay tôi muốn thấy tiền, một cắc cũng không được thiếu!” Tiện thể hắn nhìn xem Hình Tuế Kiến còn bao nhiêu thực lực.
“Nhiếp Lạc, anh làm vậy là sai quy tắc, hồi đó chúng ta đã nói lợi tức một quý trả một lần. Tháng bảy vừa rồi chúng tôi đã thanh toán tiền lời, lợi tức lần này phải là tháng sau mới đúng…” Que Củi nhịn không được mà mở miệng.
Tuy nhiên, Hình Tuế Kiến ngăn Que Củi lại, “Được!” Gã sảng khoái chấp nhận.
Bọn họ đi từ ghế lô ra.
“A Kiến, anh điên rồi hả? Tại sao anh lại hứa với anh ta? Chúng ta đi đâu để đào ra nhiều tiền như vậy?” Que Củi vô cùng sốt ruột.
“Chúng ta đều biết đây là cơ hội cuối cùng!” Gã bước đi thật nhanh, trầm giọng trả lời.
“Nhưng anh cũng biết núi cao Hoàng đế xa, tại sao anh không chọn cách kéo dài chiến thuật? Anh đâu cần dùng tới cách nguy hiểm này!” Que Củi nghĩ mãi vẫn không ra.
“Tôi… muốn thử lần cuối.” Gã đáp.
Vì tấm lòng của người kia, gã muốn thử lần cuối cùng.
Chương 10
Thu nợ xong, trên vai gã cũng nóng bừng đau đớn. Đây là hậu quả của vụ đánh nhau vừa rồi, khi đối phương ở vào thế sống chết nguy cấp thì nảy sinh một bản năng sinh tồn, sử dụng toàn sức lực cầm cây gậy gỗ quật thẳng về phía gã. Dĩ nhiên, cuối cùng người nọ vẫn bị gã đánh gục.
Bôn ba cả một ngày trời, dù lâu rồi gã không xông pha ‘tiền tuyến’ nhưng vẫn uy phong lẫm liệt.
“A Kiến, ‘người là sắt, cơm là thép’, [1] cả điểm tâm lẫn cơm trưa anh đều chưa ăn, chúng ta nên kiếm chút gì lót dạ trước đi!” Bốn giờ chiều, Que Củi khuyên nhủ gã.
[1] Nguyên tác ngạn ngữ: Nhân thị thiết, phạn thị cương – ý nói con người làm gì cũng cần phải ăn uống đầy đủ để bảo đảm sức khỏe (baidu).
Thế mà gã chỉ đáp ngắn gọn có một từ: “Bận!”
“A Kiến, anh tài quá rồi, anh tự mình xuất quân có một ngày mà đã thu về khoản tiền cực lớn, bây giờ anh bớt căng thẳng đi!”
Ấy vậy mà gã nhìn đồng hồ rồi lắc đầu: “Không, tôi không đủ thời gian!” Bây giờ cách thời gian Nhiếp Lạc giao hẹn trả tiền lời rất gần. Dứt lời, gã kéo theo vài tên thuộc hạ hung hãn gõ cửa một ngôi nhà.
Que Củi cũng đành miễn cưỡng đuổi theo.
Cánh cửa vừa mở ‘két’ một tiếng, thì xuất hiện một khuôn mặt tươi cười. Gương mặt ấy rất trẻ, khoảng chừng ba mươi tuổi. Tuy nhiên, dáng điệu hầm hầm của Hình Tuế Kiến khiến anh chàng tuổi trẻ kia giật nẩy mình.
“Mở cửa.” Mặc dù ngang tuổi, nhưng Hình Tuế Kiến luôn làm người ta tự nảy sinh cảm giác bị áp đảo.
Cũng là dân làm ăn từng trải sự đời, nên anh chàng trẻ tuổi lập tức lấy lại trấn tĩnh và mở cửa ra.
“Hình đại ca, sao hôm nay anh tự thân chinh tới đây?” Anh chàng trẻ tuổi vẫn giữ nụ cười.
“Anh Hồ, anh nợ tôi hai mươi triệu, nửa tháng trước đã tới kỳ thanh toán, vậy chừng nào anh mới trả cho tôi?” Gã đi thẳng vào vấn đề.
Nét mặt anh chàng trẻ tuổi họ Hồ bỗng nhiên sựng lại.
“Hình đại ca, gần đây tôi gặp chút trục trặc với dòng vốn.” Anh chàng tuổi trẻ cười cười, sắc mặt không thay đổi, “Tôi nhất định sẽ trả mà, chỉ mong anh châm chước thêm vài ngày!”
“Anh Hồ, tất cả chúng ta đều gặp vấn đề về tài chính, anh trả cho tôi, tôi trả cho người khác.” Xem như gã đã rất khách khí với phương châm ‘dùng đạo lý thuyết phục trước, dùng biện pháp áp lực sau’. [2]
[2] Nguyên tác: Tiên lễ hậu binh – lễ trước binh sau.
Không được sự thông cảm của gã khiến anh chàng tuổi trẻ cứng đờ. Bấy giờ, điện thoại đằng sau anh ta vang lên.
“Xin lỗi, tôi có thể nhận điện thoại trước được không? Chắc vợ tôi gọi về.” Anh chàng tuổi trẻ lịch sự hỏi.
Hình Tuế Kiến gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Anh chàng tuổi trẻ chạy tới nhấc máy: “Alo, bà xã hả?… Sao?… Buổi tối anh muốn ăn gì à? Hôm nay nhà ta có vài người khách, em nấu thêm mấy món ngon tiếp đãi họ nhé!”
Hình Tuế Kiến lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh, quả nhiên đám thuộc hạ ai nấy đều chột dạ cúi đầu. Tục ngữ có câu ‘không ra tay đánh người tươi cười’, [3] hóa ra đây là nguyên nhân mà đám thuộc hạ của gã không đòi được tiền.
[3] Nguyên tác: Thân thủ bất đả tiếu kiểm nhân – ý nói người ta tươi cười biết sai lần, nên mình không nỡ nhẫn tâm ra tay đánh đấm.(baidu)
“Bà xã, em còn việc gì sao?… Họ hàng nhà em đòi tiền anh hả? Bọn họ làm gì vậy? Bọn họ còn lương tâm không?”
Anh chàng tuổi trẻ vẫn nói chuyện điện thoại, nên Hình Tuế Kiến tiện thể quan sát xung quanh. Ánh mắt gã rơi trên người đứa bé khoảng mười hay mười một tháng tuổi đang bò trên mặt đất, và kiên nhẫn chờ anh ta gác máy.
“Lúc này cách giờ ngân hàng đóng cửa khoảng 40 phút, Anh Hồ, tôi hy vọng anh lập tức trả tiền!” Gã rũ mắt nhìn đứa bé đang cố sức bò với vẻ mặt rất nghiêm túc.
Anh chàng tuổi trẻ hồi phục tinh thần, lộ vẻ mặt cầu xin: “Hình đại ca, tôi thực sự hơi kẹt.”
Gần đây Ôn Thành lâm vào khủng hoảng, ai nấy đều muốn lấy tiền bỏ vào túi của mình mới có thể yên tâm.
“Ban nãy anh cũng nghe tôi nói điện thoại rồi đấy, họ hàng nhà mẹ vợ tôi cũng mong tôi trả tiền, nhưng chỉ trong chốc lát thì làm sao tôi có thể thanh toán nổi?”
“Ngày 25 tháng trước, anh mua một con rùa hoang dã trị giá ba chục ngàn ở cửa hàng XX để phóng sinh. Mùng 2 hàng tháng anh đều mở tiệc trong câu lạc bộ tư nhân và mời vài vị khách đặc biệt, mỗi lần chi tiêu khoảng một trăm ngàn. Mùng 6 hàng tháng…” Hình Tuế Kiến cắt lời anh ta, đọc vanh vách những điều mình đã điều tra.
Gã kiểm tra thấy công ty của đối phương vẫn hoạt động bình thường, không gặp tình trạng phá sản. Không có tiền à? Rải tiền không chùn tay kiểu ấy mà nói với gã là không có tiền? Bớt lừa đảo đi!
Sắc mặt anh chàng tuổi trẻ xám ngắt, “Hình đại ca, nếu tôi có tiền thì sao lại không trả cho anh? Tôi phóng sinh để cầu bình an, mở tiệc để mời người tới hỗ trợ, đấy là chi phí xã giao! Không dám giấu gì anh, gần đây công ty tôi gặp chút rắc rối về tài chính, tôi cũng cùng đường…”
Gã không muốn nghe thêm những lời vô nghĩa.
“Tôi chỉ muốn biết bây giờ anh có trả tiền hay không?” Gã hỏi gằn từng chữ, gã không muốn nghe ai than khóc, chỉ muốn nghe OK hoặc NO!
“Hình đại ca, tôi thực sự không thể trả tiền ngay! Nhưng tôi cam đoan, chỉ cần nhà nước nơi lỏng chính sách thì tôi có thể tới ngân hàng vay vốn, và nhất định sẽ thanh toán cho anh trước tiên!” Anh chàng tuổi trẻ nói chắc nịch nhưng thần sắc lại dao động.
Que Củi day trán, chờ nhà nước nới lỏng chính sách á? Số nợ này coi bộ khó thu hồi.
Hình Tuế Kiến chậm rãi đứng dậy, đi từng bước về phía đứa bé đang thừa dịp người lớn lơ là mà bò thẳng ra ban công.
Tới lúc anh chàng tuổi trẻ ấy lại tinh thần thì sắc mặt lại tái mét, bởi vì Hình Tuế Kiến đã nhấc đứa bé lên trên tay.
“Anh nói thử xem, nếu bây giờ tôi buông tay thì thằng nhóc này sẽ thế nào?” Hình Tuế Kiến tàn nhẫn hỏi.
Nơi này là tầng hai mươi mấy, đằng sau gã là cửa sổ ban công.
Hành động của gã khiến ai nấy đều sửng sốt, thậm chí cả mấy tên thuộc hạ có thói quen đâm chém cũng sợ choáng váng. Riêng Que Củi không quá lo ngại, bởi lẽ anh ta biết, chẳng qua Hình Tuế Kiến chỉ đang phô trương thanh thế.
Ôn Thành có người khiến A Kiến muốn ở lại, vì vậy gã mới từ bỏ mọi nguyên tắc mà làm ra loại hành vi chưa bao giờ tiết lộ này. Bản chất của một người như thế thì dẫu có xảy ra bất kỳ tình huống nào, cũng không sẽ gây ra những việc điên rồ. Tuy nhiên, anh chàng tuổi trẻ kia không am hiểu Hình Tuế Kiến, cho nên sắc mặt anh ta xám ngắt như tro tàn.
“Hình đại ca, việc gì cũng có thể bàn bạc, anh mau thả con trai tôi xuống.” Anh chàng tuổi trẻ nóng nảy.
Đứa bé nghĩ có người đang chơi đùa với mình, nên bé cất tiếng cười khanh khách.
“Trả tiền!” Hình Tuế Kiến chỉ nói hai chữ.
Không trả tiền thì ném con trai anh ta xuống?
“Tôi thật sự cạn tiền rồi, gần đây tôi xin ngân hàng cho vay một khoản lớn nhưng được phê duyệt rất nhỏ giọt, tôi đành hết cách!” Anh chàng tuổi trẻ hét to, nhưng kỳ lạ là anh ta vừa hét vừa lấy tay chụp mạnh vào đùi mình.
“Trả tiền!” Đối phương muốn giả vờ bệnh hoạn để hù dọa gã? Đôi mắt lạnh lẽo của Hình Tuế Kiến chẳng mảy may dao động.
Gã hơi nghiêng biên độ cánh tay, như thể muốn quăng đứa bé xuống đất. Đứa bé phát ra tiếng cười vui thích.
“Hình đại ca, anh đừng xúc động, chúng ta từ từ bàn bạc đi! Anh cũng biết không phải là tôi không có thực lực, mà tôi chỉ tạm thời gặp chút khó khăn về kinh tế!” Tinh thần anh chàng tuổi trẻ hoảng hốt tới mức hỗn loạn.
“Trả tiền!”
“Hình đại ca, tôi cầu xin anh, thật sự bây giờ trong tay tôi đã hết tiền mặt!”
“Trả tiền!”
Đứa bé hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí căng thẳng giữa những người lớn, bé khoan khoái giãy đạp hai chân, thân hình nho nhỏ ấy còn bướng bỉnh nhắm thẳng ra cửa sổ.
Toàn thân anh chàng tuổi trẻ đều đổ đầy mồ hôi nhễ nhại.
“Hình Tuế Kiến, anh đủ rồi, anh còn là con người sao?” Anh chàng tuổi trẻ lên án kịch liệt, “Anh có phải là con người không? Anh có phải là con người không?”
“Trả tiền!” Gã vẫn bất động.
Anh chàng tuổi trẻ gấp gáp đến mức ánh mắt đỏ ngầu, nên không nhìn thấy Hình Tuế Kiến đã di chuyển vị trí của đứa bé, tránh cho bé ngã xuống.
“Hình Tuế Kiến, anh… tại sao anh nhất định phải dồn ép tôi như thế? Anh ép tôi chết mới cam lòng sao?” Anh chàng tuổi trẻ chỉ ngón tay run rẩy về phía gã, “Anh… anh đừng chạm vào con tôi!”
Anh ta muốn cướp lấy đứa con, nhưng không dám ra tay tùy tiện vì sợ nguy hiểm tới bé.
“Hoặc trả tiền hoặc con anh chết.” Hình Tuế Kiến tỉnh bơ nói.
Gã vừa vào nhà thì phát hiện khắp phòng toàn là đồ chơi, anh chàng tuổi trẻ này thương con vô cùng.
“Súc sinh! Đừng làm con tôi chết, tôi chết, tôi chết!” Thần trí anh chàng tuổi trẻ bắt đầu điên loạn, “Tôi thành quỷ cũng không tha cho anh!”
Gần đây ai cũng ép anh ta phải trả tiền, nếu là con người đều điên lên hết. Cuối cùng, anh chàng tuổi trẻ sụp đổ như một cọng rơm yếu ớt.
Hình Tuế Kiến nhíu mày, gã cảm thấy tình hình hơi bất thường nhưng đã quá muộn. Một bóng người lao vút qua ban công…
“Pa, pa” Đứa bé ríu rít cất tiếng gọi.
Xung quanh yên ắng đến dị thường.
Toàn thân Hình Tuế Kiến đều hóa đá.
Que Củi quá bất ngờ, anh ta trợn tròn mắt lê bước chân ra ngoài ban công, như thể không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đám thuộc hạ không ai dám thở mạnh, còn Que Củi cứng nhắc nhìn từ ban công xuống.
Thời gian lúc này như ngừng trôi. Bởi lẽ, khi Que Củi cúi người nhìn xuống mặt đất dưới lầu, anh ta thấy một vũng máu đỏ tươi đến chói mắt và cả đám đông kéo nhau tới xem.
“A, A Kiến, anh ta, anh ta nhảy lầu…” Que Củi bàng hoàng nói, “Hình như, hình như anh ta chết rồi…” Chẳng ai ngờ nổi sinh mạng của anh chàng trẻ tuổi lại mong manh, tâm lý thừa nhận sự việc lại bạc nhược đến vậy.
Cánh tay Hình Tuế Kiến rũ xuống một cách máy móc, còn đứa bé vô tư kia vừa được đặt xuống thì tích cực bò đi tìm cha mình.
“A Kiến, đừng rước phiền phức, chúng ta đi mau!” Que Củi lấy lại tinh thần và nhanh chóng kéo gã, thế nhưng gã vẫn đứng im bất động.
“Đây không phải là việc của chúng ta, do anh ta tự mình nhảy xuống!” Que Củi cố sức an ủi.
Tuy nhiên, ánh mắt của Hình Tuế Kiến vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài ban công.
Có người nhảy lầu, có một mạng người do gã ép chết.
Là do gã bức tử.
Trong lòng gã vừa nhen nhóm lên một hy vọng duy nhất, nhưng dường như niềm hy vọng ấy đã bị số phận vô tình dập tắt.
Que Củi kiên quyết nháy mắt một cái với đám thuộc hạ, rồi nhanh chóng kéo gã thoát khỏi hiện trường.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113