When you love someone, the best thing you can offer is your presence. How can you love if you are not there?

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 3) - Chương 21 - 22
hương 21
Hình Tuế Kiến và Trần Ôn Ngọc quả thực là một đôi tình nhân. Nhìn thấy cảnh tượng kia mà đôi tay Duy Đóa kìm không nổi run rẩy, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Suy đoán và tận mắt chứng kiến là hai việc khác nhau. Cô nghĩ rằng dẫu sự thật có xảy ra thì cô cũng bình thường, vì cô không yêu gã. Thế nhưng tại sao bây giờ cô lại hoảng loạn? Nơi trái tim yếu ớt hệt như bắt đầu đau đớn, rồi sau đó lan tràn khắp toàn thân…
“Duy Đóa.” Thường Hoan lo lắng gọi tên cô.
Lúc này trông Duy Đóa quá đáng sợ, gương mặt nhỏ của cô trắng bệch không còn giọt máu và đôi môi xám ngắt như sắc trời vào thu hiu quạnh. Mới đầu Thường Hoan còn mù mịt, nhưng giờ cô nàng đã từ từ hiểu rõ. Người vừa đi vào khách sạn hẳn là bạn trai của Duy Đóa.
“Đóa Đóa.” Thường Hoan lo lắng gọi tên cô vài lần.
Ấy vậy mà hình như cô không hề nghe thấy, mắt luôn dán về phía trước, ngơ ngác nhìn cánh cửa kính của khách sạn, dù thực ra hai người kia đã khuất dạng từ lâu.
“Chắc bạn bè uống say nên anh ta tìm chỗ cho chị ta nghỉ ngơi.” Thường Hoan an ủi cô, dù cố lập luận kiểu đó nhưng cả Thường Hoan cũng cảm thấy thật gượng ép, thật tả tơi.
Quả nhiên…
“Nếu chỉ là bạn bè, nếu chỉ là uống say, sao không đưa chị ta về nhà? Nếu là bạn bè, ai lại đi mấy cái khách sạn ô tô [1] kiểu này?” Trên gương mặt xinh đẹp của cô không hề có tức giận, mà chỉ có sự lạnh lẽo hơn cả núi băng.
[1] Một dạng khách sạn dành cho khách và ô tô của họ.(baidu)
Trần Ôn Ngọc cố ý, cố ý dụ dỗ Hình Tuế Kiến, cố ý để cô trông thấy bọn họ đi vào khách sạn.
Đây là một kế hoạch, một cái bẫy! Trần Ôn Ngọc đang tuyên chiến, chị ta lấy lòng ganh tị kèm theo một hành động hoàn toàn phản kích. Cô hiểu rõ, hoàn toàn hiểu rõ, biết rõ! Nhưng vì sao cô có cảm giác một thứ gì đó trong người mình đang vỡ vụn?
Nhìn vẻ mặt đóng băng của cô, Thường Hoan không biết nên nói gì. Thứ đàn ông đứng núi này trông núi nọ rất đáng để đá bay, nhưng Duy Đóa đang mang thai nên việc này thật bất lợi, vô cùng bất lợi.
“Đóa Đóa, hay chúng ta xông vào tóm cả mẻ bọn họ?” Tính Thường Hoan khó chịu được mấy việc này, nên cô nàng nảy ý định bốc đồng.
Tuy nhiên, Duy Đóa lại lắc đầu, “Chúng ta đi vào thì nhân viên lễ tân sẽ cho chúng ta biết số phòng của bọn họ sao? Không có số phòng, chúng ta cứ đi tìm từng căn từng căn một à?” Cô nói rất lý trí, “Còn nữa, nếu quả thực chúng ta bắt được thì sẽ thế nào?” Chắc chắn Trần Ôn Ngọc đang chờ mong cô hành động như thế, vì nếu cô làm vậy thì bất kể kết quả đúng hay sai, cô cũng tự rước nhục.
“Chúng ta chờ một lát đi, nếu bọn họ thật sự là bạn bè thì nửa tiếng sau anh ta sẽ đi ra.” Giọng cô bình tĩnh vô cùng.
Vừa vào phòng, cả người Hình Tuế Kiến đều cứng đờ.
Ôn Ngọc xoay lại yên lặng nhìn gã. Thật lâu sau, cô giang đôi cánh tay ôm lấy gã.
Hình Tuế Kiến xơ cứng.
Vịn vào cớ say xỉn làm Ôn Ngọc càng tăng thêm lòng can đảm, cô nâng đôi môi mình dán lên đôi môi mỏng của gã.
Hình Tuế Kiến nhíu mày ngoảnh mặt, nhưng cô kiên quyết ôm lấy gã để môi dán môi và ra sức liếm mút, trêu chọc.
Gã chẳng hề có bất kì phản ứng đáp lại nào.
Nhiệt độ trên môi gã khiến Ôn Ngọc giật mình. Nó rất lạnh, lẽ nào bây giờ gã… rất lạnh ư?
“Tôi sắp kết hôn rồi.” Gã đẩy cô ra, nhàn nhạt nhắc nhở.
“Anh chỉ ‘sắp’ thôi mà.” Điều đó đồng nghĩa với việc cô vẫn còn cơ hội ngông cuồng cuối cùng!
“Ôn Ngọc, tôi không thể vứt bỏ em là vì tôi xem em như người nhà, bây giờ cũng vậy, sau này cũng vậy. Tôi không muốn làm tổn thương hòa khí giữa chúng ta.” Biểu hiện của gã rất nghiêm túc.
Sắc mặt Ôn Ngọc trở nên trắng bệch vì những lời thẳng thắn của gã. Lòng cô luôn biết rõ tại sao gã đi theo cô vào đây, gã không vứt bỏ được cô là vì chân thành đối xử với cô như người nhà.
“Được rồi, anh đi đi, em sẽ tìm người khác” Cô quay lưng để nước mắt lăn dài, điều cô cần không phải thứ thân phận này, vinh dự này.
Hình Tuế Kiến nhắm mắt, gã không ngờ Ôn Ngọc lại cố chấp đến vậy.
“Em cần gì phải chà đạp bản thân mình như thế?” Dùng những lời giận hờn để uy hiếp gã thì có ý nghĩa sao?
“Có lẽ em sẽ sống độc thân suốt cuộc đời này, bây giờ em muốn tìm một người để nếm trải cảm giác vui thích giữa nam nữ là sai trái ư?” Nếu là cô gái khác thì dù sống chết ra sao A Kiến cũng chẳng nhíu mày, nhưng Ôn Ngọc tin mình hoàn toàn khác hẳn.
Quả nhiên gã cau mày thật sâu.
Rõ ràng chỉ diễn trò, nhưng Ôn Ngọc cảm thấy từng câu từng chữ mình thốt ra đều đau xót rất chân thật: “Dù sao anh cũng không cần em, việc gì anh phải quan tâm đến sống chết của em?” A Kiến là người rất tình nghĩa, cô đoán chắc gã sẽ không bàng quan đứng nhìn.
“Bây giờ em chỉ cần một đêm của anh, nếu cả đời này em không đợi được thì ít nhất anh hãy cho em một đêm, chẳng lẽ như vậy là quá đáng lắm sao?” Cô mỉm cười trong làn nước mắt, nói: “Nếu anh từ chối, em sẽ… tìm người khác… cho anh sống áy náy suốt đời…”
Gã trầm mặc. Nếu hôm nay Ôn Ngọc hoài phí bản thân, thì quả thực gã sẽ sống trong áy náy cả đời.
Đối với người đàn ông, một đêm chỉ là việc rất đơn giản. Dứt nợ tình, xong nợ nghĩa, từ nay về sau có thể gã sẽ sống thanh thản.
Ôn Ngọc nhận ra sự dao động của gã, “Để em đi chỉnh nhiệt độ máy lạnh thấp một chút.” Mặc dù cả người nóng rực nhưng Ôn Ngọc vẫn rút lui để gã có không gian hít thở.
Đàn ông không thể ép buộc quá căng và Ôn Ngọc là người tiến lùi rất khôn khéo.
Thế nhưng gã lại đứng dậy đi ra cửa, Ôn Ngọc hoảng hốt lật đật chụp tay gã, “Anh định đi đâu?” Lẽ nào cô đánh giá quá cao địa vị của mình trong lòng gã? Nếu bây giờ gã đi ra, nhỡ Kiều Duy Đóa còn đứng bên ngoài thì chẳng phải kế hoạch xem như thất bại?
“Em tắm trước đi, tôi đi mua bao cao su.” Gã hất tay cô ra.
Gã mở cửa bước ra ngoài.
Ý của gã là…? Niềm vui bất ngờ này làm Ôn Ngọc xoa gương mặt nóng bừng của mình, khóe môi chầm chậm giương cao.
Quả nhiên gã là A Kiến đầy tình nghĩa!
Hai mươi phút.
“Còn mười phút nữa.” Kiều Duy Đóa vẫn bình tĩnh.
Tuy nhiên, Thường Hoan kịp nhìn thấy nụ cười gượng gạo ra vẻ bình thản của cô.
“Đóa Đóa, hay là chúng ta nên đi thôi.” Đã lâu như vậy mà người đàn ông còn chưa ra, chắc họ đang mây mưa ngút ngàn bên trong.
“Không, tớ phải chờ thêm mười phút nữa.” Kiều Duy Đóa kiên quyết lắc đầu.
Hình Tuế Kiến còn mười phút cơ hội!
Thường Hoan nhếch môi nhưng không biết nên khuyên giải thế nào.
Đúng lúc này, cả người Kiều Duy Đóa đột nhiên căng thẳng.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Thường Hoan nghi ngờ nên dõi theo ánh mắt của cô thì nhìn thấy một dáng dấp cao to bước ra khỏi khách sạn.
“Đóa Đóa, anh ta đi ra kìa!” Thường Hoan hét lên.
Hơn nữa, quần áo của gã rất chỉnh tề!
Đôi môi vốn đang trắng tái của Kiều Duy Đóa khẽ cong lên, tạo thành hình nụ cười yếu ớt. Trái tim cô nhẹ hẫng, cả người… hệt như vừa từ địa ngục [2] quay trở về với dương gian.
[2] Nguyên tác: Quỷ môn quan, từ này kiếm hiệp quá nên mình thay từ khác. (*_*)
“Chúng ta đi thôi, tìm chỗ nào đó yên tĩnh tâm sự nhé.” Cô mỉm cười với Thường Hoan.
Có lẽ khi các cô tìm được chỗ rồi thì cô sẽ gọi điện thoại cho Hình Tuế Kiến, kêu gã tới giới thiệu với bạn thân của mình.
“Được!” Thường Hoan thấy lúc này tâm trạng cô khá tốt nên cũng an tâm.
Hình Tuế Kiến bước vào một cửa hàng tiện lợi gần đó.
Cô nổ máy xe và từ từ cho xe quay đầu, nhưng đằng trước có một chiếc xe chắn ngang nên cô đành kiên nhẫn chờ đợi.
Hai phút sau, cô thấy dáng dấp cao lớn kia xuất hiện trong kính chiếu hậu, sau đó… khóe môi tươi cười của cô hóa đông cứng. Bởi vì… Hình Tuế Kiến đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi và lại bước vào khách sạn.
“Két.” Cô phanh gấp thắng xe, tiếng còi xe vang inh ỏi đằng sau nhưng cô vẫn bàng hoàng chưa tỉnh.
Lâu thật lâu sau, cô tắt máy xe rồi mở cửa bước thẳng vào cửa hàng tiện lợi gần đó. Hành động bất ngờ của cô khiến Thường Hoan sợ hãi vội vàng xuống xe chạy theo cô.
Cô bước vào cửa hàng, đi tới trước mặt nhân viên bán hàng, “Xin hỏi, vừa rồi người đàn ông cao lớn kia mua những gì vậy ạ?” Cô hỏi bằng vẻ mặt vẫn bình đạm.
Rõ ràng giọng cô rất khách sáo, nhưng khí thế sắc sảo của cô làm nhân viên bán hàng thấy rất áp lực.
“Anh ta mua thuốc lá.” Nhân viên cửa hàng nuốt nước miếng.
“Chỉ có thuốc lá thôi sao?” Cô lại ép hỏi.
“Còn… bao cao su nữa.” Giọng nhân viên cửa hàng ngập ngừng như làn gió thổi, nhưng mãi một hồi sau mà cô vẫn đứng yên bất động.
Lát sau, cô rất tỉnh táo, vô cùng tỉnh táo nói: “Cảm ơn.”, rồi đờ đẫn xoay gót rời đi.
“Đóa Đóa.” Thường Hoan bất an đuổi theo sau lưng, cô đi đâu vậy?
“Cậu đừng lo, tớ ổn lắm!” Kiều Duy Đóa bước vô định về phía trước, lớn tiếng trả lời Thường Hoan.
“Nhưng…”
“Trần Ôn Ngọc không thể đánh gục được tớ!”
“Bởi vì tớ không quan tâm!” Cô ngạo nghễ hô vang từng tiếng từng tiếng một, đôi mắt trong veo càng thêm lạnh lùng.
Thế nhưng chiếc xe ở bên kia mà…
Thường Hoan vẫn im lặng, bởi lẽ dường như cô nhìn thấy từng cây từng cây gai nhọn trong cơ thể của Duy Đóa không nén được mà bung ra!
...
Một điếu, hai điếu…
Ba mẫu tàn thuốc rơi xuống đất mà Hình Tuế Kiến vẫn dựa lưng vào hành lang ngoài cửa phòng.
Một đêm, chẳng qua chỉ là một đêm, đối với đàn ông thì việc này hết sức đơn giản. Cứ đẩy cửa ra, sau đó…
Hình Tuế Kiến bực bội đốt thêm một điếu thuốc, nhả khói bay lượn lờ. Khi gã hút điếu thuốc thứ tư, thì điện thoại của gã đổ chuông.
“Anh đang ở đâu? Sắp quay lại chưa?” Bên kia đầu dây là giọng nói êm ru như nước.
“…” Gã trầm mặc.
“Em… tắm sạch sẽ rồi…” Giọng nói càng thêm dịu dàng và mang theo chút thẹn thùng e ấp.
“Ôn Ngọc.” Gã gọi tên cô.
“Vâng?”
“Tôi xin lỗi, tôi không thể ngăn cản nổi em.” Gã lạnh đạm trả lời.
“A Kiến, anh…” Ôn Ngọc thở hổn hển, gã có ý gì?
“Xin lỗi em, với anh em của mình, tôi không ‘cứng’ lên được.” Dứt lời, gã cúp máy.
Gã tháo luôn cục pin điện thoại rồi bước ra khỏi khách sạn mà chẳng hề quay đầu.
Gã không nghe… bên trong yên tĩnh chốc lát rồi sau đó vang lên tiếng khóc vụn vỡ.
...
Từ lúc đi vào khách sạn tới lúc rời đi chỉ quá nửa tiếng một phút. Tuy nhiên gã nào đâu hay, không còn có người chịu chờ thêm mười phút nữa.
Và gã cũng đồng thời cũng lỡ mất mười phút cơ hội.
Chương 22
“Em đi đâu về?”
Cô vừa vào cửa đã nghe câu hỏi lạnh lùng vang lên.
Kiều Duy Đóa nhíu mày, cô thấy Hình Tuế Kiến ngồi một mình trong phòng khách tối đen như mực.
Cô bật đèn ngay lối ra vào [1], cởi đôi giày cao gót.
[1] Nhà bên thông thường ít có kiểu đèn ngay lối ra vào (chắc giờ mấy nhà cao cấp theo kiểu Tây thì đã có). Còn nhà Tây thì bao giờ cũng có đèn ngay lối ra vào, đèn cầu thang, đèn closet, đèn phòng giặt đồ... giải thích để các bạn dễ mường tượng. (*_*)
“Từ hồi một giờ sáng đến giờ, tôi đã gọi điện cho em rất nhiều lần, tại sao em không bắt máy?” Cô đi chơi tới hơn ba giờ sáng mới về mà chẳng có lời giải thích, làm gã thật mất vui.
Cô xem gã như vô hình, lướt ngang qua và đi thẳng lên lầu.
“Em hội họp với bạn bè à?” Cô có thái độ gì đây?
Cô vẫn tiếp tục không đếm xỉa, thậm chí một câu trả lời cũng lười.
“Là người bạn nào khiến em vui đến quên cả lối về?” Gã chặn cô trước cửa phòng tắm, nhìn cô chăm chút bằng nét mặt không chút biểu cảm và tiếp tục ép hỏi.
Có phải tên Lục Tư Nguyên không? Gã nhíu hàng chân mày rậm đen, mặc dù bề ngoài rất bình tĩnh nhưng một nỗi chua xót vẫn trào lên cổ họng.
Khi gã về nhà, phòng ốc tối om, gã lên lầu hai thì phát hiện phòng ngủ vẫn chưa bật đèn và hoàn toàn vắng lặng. Một cảm giác rất khó hình dung khiến trái tim gã sợ hãi trước nay chưa từng có. Gã lập tức chạy xuống lầu, thấy Tiểu Lộng còn ở đó mới làm gã thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Sau đó gã bắt đầu gọi điện thoại cho cô, gã tin rằng với tần suất gọi kiểu này thì kẻ điếc cũng có thể nghe, ấy vậy mà cô chẳng thèm trả lời. Thời gian chờ đợi càng lâu càng khiến cơn giận dữ của gã chuyển dần sang vô cùng quan tâm, cô đang ở cùng ai?
Cô không trả lời câu hỏi, do đứng khá gần nên một mùi hương mát mẻ trên người gã xộc vào mũi cô. Cô như cười như không lạnh lùng hỏi, “Anh tắm rồi à?” Cô cũng hơi bất ngờ, cô cứ ngỡ tối nay gã sẽ không về.
Hóa ra khi gã và Trần Ôn Ngọc ân ái cuồng nhiệt xong, thì không ôm nhau ngủ suốt đêm mà vỗ mông chạy lấy người.
Cô bỗng dưng tỉnh ngộ, thảo nào trước kia gã thường về nhà lúc nửa đêm, khó trách gã có thể gạt được cô. Hóa ra, không phải cô ngốc mà là gã và Trần Ôn Ngọc diễn xuất quá đạt.
“Hỏi chuyện thừa thãi!” Thời thiết oi bức kiểu này, gã về nhà mà không tắm thì làm gì?
Cô lạnh lùng liếc gã một cái, hồi lâu sau mới chậm rãi hỏi: “Anh đã tắm xong rồi, tại sao còn đứng đây cản đường?” Giọng lạnh lẽo thể hiện sự chán ghét rõ ràng, cả hơi thở cũng buốt giá như một ngọn gió mùa đông.
Trước giờ không giỏi dây dưa, nên gã sa sầm nét mặt rút lui. Chẳng lẽ người nào có tình cảm trước thì người đó thua ư? Dù ngoài miệng khăng khăng giữ kiêu ngạo, nhưng gã không thể nào lường gạt chính bản thân mình.
Que Củi nói rất đúng, gã thực sự ‘kết’ cô từ lâu, từ thuở thiếu thời cho tới mãi ngày hôm nay. Gã cự tuyệt lời yêu cầu duy nhất của Ôn Ngọc, quyết tâm bỏ mặc sự ‘sống chết’ của cô chẳng qua vì ích kỷ. Nếu quả thực gã có gì với Ôn Ngọc, gã sợ hôn lễ này sẽ xảy ra vấn đề.
Hơn mười phút sau, cô kéo cửa nhà tắm bước ra.
“Em tới đây.” Gã trầm giọng ngoắc tay về phía cô.
Cô đứng im bất động, bình thản nhìn gã.
Bầu không khí hơi nặng nề khó hiểu.
“Em tới đây thử nhẫn.” Cô cứ đứng im bất động, khiến gã đành chủ động bước tới kéo tay cô.
Thế nhưng cô tỏ ra vô cùng chống đối, như thể tay gã có chứa bệnh dịch. Kiểu kháng cự đầy ác cảm này làm trái tim gã dấy lên từng cơn khó chịu. Hôm nay cô đã tiếp xúc ai? Bị điều gì kích thích mà đột nhiên quay sang lãnh đạm với gã như hồi mới gặp lại?
“Sao vậy, chúng ta sắp kết hôn rồi mà em còn định giữ mình vì ai?” Gã nhàn nhạt châm chọc, châm chọc sự dối trá của cô.
Hai người đã ngủ với nhau rồi, bây giờ cô còn tỏ vẻ không muốn cho gã cầm tay là có ý gì?
Cô nhíu mày quay sang, khi bốn mắt chạm nhau thì cả bầu không khí cũng suýt đóng băng. Cô mãi không thể chống lại sức mạnh của gã, gã chỉ hơi dùng sức một chút đã tròng được chiếc nhẫn cưới vào ngón tay áp út của cô.
“Rất giống với ý tôi, quả nhiên rất hợp với em!” Gã cầm tay cô lên quan sát cẩn thận, thấy chiếc nhẫn vừa khít ‘cắn’ vào ngón tay áp út của cô mới làm gã hài lòng.
Ngón tay của cô rất đẹp, gã mua một chiếc nhẫn kim cương hiệu Cartier, bất kể độ huỳnh quang (in color), độ tinh khiết (clarity) hay kỹ thuật cắt (cut) [2] đều thuộc hàng đẳng cấp. Dĩ nhiên giá cả của nó đắt tới mức chính Que Củi cũng mắng gã là đồ điên. Gã không ngại, vì cả đời chỉ kết hôn một lần, làm sao mà không long trọng cho được?
[2] Độ sạch, sáng, màu sắc, hình dạng cắt,… là các tiêu chuẩn để tạo thành một viên kim cương tuyệt hảo. (*_*)
“Tôi còn mua cho em chiếc vòng tay bằng kim cương đồng bộ nữa, em tới đây đeo thử.” Gã kéo cô đi, muốn để cô thử trang sức khác.
Tuy nhiên, cô vẫn không nhúc nhích. Gã ngoảnh lại thì chạm phải nụ cười lạnh nhạt của cô.
Cô rút tay mình về, cố làm vẻ thản nhiên hỏi: “Sao bỗng dưng anh lại tốt với tôi như vậy?” Thật buồn cười, hóa ra Hình Tuế Kiến cũng là hạng người tầm thường dùng vật chất phù phiếm để lấy lòng phụ nữ.
“Những việc này không phải đều như thế sao?” Đây là trang sức gã mua làm quà cưới cho cô, có gì sai ư?
“Tôi xin lỗi, có làm thì mới có ăn, tôi không dám hưởng thụ món quà lớn như thế.” Cô tháo chiếc nhẫn kim cương xuống đặt qua một bên.
Rõ ràng cô mới đeo chiếc nhẫn khoảng một phút đồng hồ, thế mà ngón tay đã lưu lại vết tích lờ mờ. Hóa ra, bất cứ thứ gì đã từng có được thì dẫu nó ngắn ngủi thế nào cũng sẽ in lại dấu vết. Cô không muốn có dấu vết. Cô tin chắc rằng, chẳng bao lâu nữa thì dấu vết ấy cũng hoàn toàn biến mất và không còn nhìn thấy nữa.
Hình Tuế Kiến nhíu mày vì sự kiêu ngạo và khó chiều chuộng của cô.
Gã mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt, giọng điệu chuyển băng giá, “Em nói đi, hôm nay đã xảy ra việc gì và em đã gặp ai?” Bỗng dưng cô thay đổi thái độ, nhất định phải có nguyên nhân.
Cảnh tượng trong nhà hàng chớp mắt lại tràn vào trái tim gã.
Gã vốn cho rằng cảnh Lục Thượng Lễ chào tạm biệt cô lần cuối là cách cư xử của những người học thức. Bây giờ ngẫm lại, hình như không phải đối phương tới gây sự, mà có lẽ gã đã đoán sai phương hướng. Có kẻ tới chuyển lời giúp con trai và tối nay người nào đó đi gặp người yêu cũ. Cả hai khóc than sinh không gặp thời, vì vậy quấn quýt bên nhau đến tận ba giờ sáng mà chưa muốn rời. Cứ nghĩ như vậy thì chính gã là kẻ đê hèn đi chia uyên rẽ thúy con người ta.
Cô hếch chân mày, “Anh muốn biết à?” Muốn đêm nay hai người bọn họ vạch mặt lẫn nhau? Cô không để ý, tuyệt đối không để ý, dù sao thì bắt đầu từ ngày mai Tiểu Lộng đã ở nội trú trong trường rồi!
Đằng nào thì trò chơi này cũng nên đến lúc kết thúc và cô không muốn chơi nữa. Không ai đánh gục được cô! Đừng hòng đánh gục được cô!
Hình Tuế Kiến nghe ra giọng điệu phớt lờ của cô, gã bóp chặt nắm tay mới kiềm chế những lời chửi bới xuống cổ họng.
Thái độ của cô thật sự quá gây hấn!
Mới mấy hôm trước gã cảm thấy cô mềm dịu đi hẳn, hơn nữa cô đang mang thai, gã cứ ngỡ mình đã nắm phần thắng trong tay. Thế nhưng bây giờ, gã không có gì để nắm chắc.
“Tôi không hứng thú với kiểu tình yêu trai gái sướt mướt như truyện Quỳnh Dao, cũng không rảnh đi nghe mấy việc lãng mạn tình sử của em.” Gã lười nhác ngáp một cái rồi cất giọng bình thản: “Khuya rồi, tôi đi ngủ trước.” Gã cứng nhắc xoay người sang nơi khác.
Chờ hồi lâu mà không nghe đằng sau có tiếng bước chân, gã kinh ngạc quay người thì phát hiện cô đang đi về phía câu thang.
“Em đi đâu?”
Từ đầu tới cuối cô hoàn toàn phớt lờ gã, lạnh lùng đi xuống thang lầu.
“Kiều Duy Đóa, bây giờ điều dưỡng Ngô và Tiểu Lộng đang ngủ, tôi không muốn cãi vả với em!” Gã nghiến răng, gã đã chịu khó nhẫn nại đến mức này mà cô còn làm căng?
Từ lúc về nhà tới giờ, cô cũng không rảnh để tranh cãi. Cô không muốn tranh cãi, chỉ cần cô có một chút phản ứng kịch liệt thì nó đã chứng tỏ cô rất để ý. Nếu cô để ý, đồng nghĩa với việc cô đã thua.
Cô thua không còn gì để mất! Mất đi sự kiêu ngạo của cô, mất lòng tự trọng của cô và mất luôn cả… trái tim cô. Bởi hiện giờ cô như đang lơ lửng trên vách núi cao sắp ngã, một khi ngã xuống thì đồng nghĩa với muôn đời không trở lại được.
Cô đạp chân lên bậc tam cấp cuối cùng.
“Em quay lại đây cho tôi!” Gã gầm gừ, cơn tức giận luôn đè nén rốt cuộc ào ào vọt lên.
Nếu bây giờ cô dám bước ra khỏi cánh cửa này để đi tìm người tình cũ, gã sẽ không bỏ qua cho cô!
Cô không hề trả lời. Bởi vì, mỗi câu nói đều cần có sức lực, mỗi đốm lửa phải chiếu rọi bản thân mình trước, thế nhưng giờ đây cô đã mệt nhoài kiệt sức.
Cô đi tới thẳng phòng của con gái.
Không sao cả, trước nay người cô thực sự quan tâm tới rất ít và bây giờ họ đều sống khỏe mạnh bên cạnh cô, cô chẳng việc gì phải sợ! Còn Hình Tuế Kiến? Gã chỉ là một nỗi đau ngoài lề trong lòng cô.
‘Kẹt’, cánh cửa phòng của Tiểu Lộng khe khẽ mở ra và cũng nhẹ nhàng khép lại.
Hình Tuế Kiến lạnh lẽo nhìn chằm chằm về phía cô, vậy cô không đi khỏi nhà mà chỉ tới phòng của con gái? Gã đợi thêm nửa tiếng sau mà vẫn không thấy cô bước ra khỏi phòng Tiểu Lộng.
Vậy tối nay gã có thể yên tâm ngon giấc? Nhưng gã chỉ nằm lẻ loi một mình trên giường? Trái tim gã vừa nhẹ nhàng nới lỏng vừa có chút mất mát, gã đã quen có cô làm bạn bên gối.
Ngập ngừng một lát, Hình Tuế Kiến vẫn đi xuống lầu và khe khẽ đẩy cửa phòng con gái ra.
Phòng của Tiểu Lộng thắp ngọn đèn vàng nhạt, còn cô nằm ngủ bên cạnh con gái.
Cơn tức giận lòng gã bất chợt bị bẻ gẫy nhưng vẫn chưa tiêu tan, gã lạnh nhạt liếc nhìn cảnh tượng kia. Cô mệt mỏi cuộn tròn người với tư thế hai chân cong lên, hai tay ôm lấy mình và dựa vào Tiểu Lộng đang ngủ say sưa bên cạnh.
Đây không phải lần đầu gã nhìn thấy tư thế ngủ này, khi hai người mới sống chung, nửa đêm thức giấc gã luôn phát hiện cô co rúm thành một cụm. Đó là tại sao gã luôn ôm cô để truyền hơi ấm của mình cho cô, dẫu rằng trước nay cô chưa từng hiếm lạ.
Một lớn một nhỏ nằm trên giường, nhưng trong mắt gã, cô giống hệt như một đứa trẻ. Một đứa trẻ luôn bốc đồng, ngang ngạnh nhưng rất thiếu cảm giác an toàn.
Mắt cô khép chặt, dường như đang ngủ rất say.
Gã bước vào phòng tìm cái remote control chỉnh nhiệt độ máy lạnh lên cao. Người đàn bà này rất sợ lạnh, dù ngày hè nóng bức ra sao, chỉ cần mở nhiệt độ máy lạnh thấp một chút thì chân tay cô sẽ lạnh cóng. Mùa đông chưa tới mà gã đã lo rầu, cô phải sống thế nào cho qua mùa đông?
Gã khẽ khàng đóng cửa mà không hề phát hiện, khi cánh cửa vừa khép thì cô cũng từ từ mở mắt.
Đôi mắt trong veo bỗng hóa trống rỗng.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113